MỘNG...
Ta nhìn ta qua mãng gương trong suốt
Từng vạt nắng và ng dịu vợi tà n phai
Sợi tóc bạc mà u đan buồn năm tháng
Là m sao ta giữ được nét xuân ngá»i
Ta nhìn ta qua là n khói bay bay
Má»™t cõi mù sương Ä‘an kÃn bÅ©a vây
Là m răng chừ đây...! Cho ta bớt nhớ
Ngưá»i ở mô?...răng ta mãi nÆ¡i nà y
Ta nhìn ta chuỗi ngà y buồn chất ngất
Äá Ru tình luôn ngóng đợi chá» mong
Hoa bằng lăng cuối nhà ai tÃm biếc
Nhuá»™m tÃm mà u chiá»u đăm đắm ngát hương
Ta nhìn ta qua từng kẽ bà n tay
Mắt quầng thâm theo từng lằn chỉ rối
Tay cá»±a quáºy lần dò theo con chữ
Dặn lòng...không! Răng vẫn nhớ khôn nguôi
Tay nhức quá! Nghe lòng kim châm buốt...
Ký ức xưa nà nuột...dẫm hồn đau!
Ta mãi miết rong hoang miá»n quá khứ
Ãnh trăng xưa ngân ngấn giá»t tình đầu
Ta nhìn lại ta nhức nhối mê hoang
Thiêm thiếp ngá»§ bên cuá»™c Ä‘á»i huyá»…n má»™ng
Äừng lay ta...hỡi cuá»™c Ä‘á»i dà i rá»™ng
Hãy cho ta...cầu cạnh chút bình yên!
ÄÆ¯á»¢C MỘNG MỊ BÊN NGƯỜI
Æ I! GIẤC NGỦ VÀNH KHUYÊN
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm