Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Ngày không trăng-Truyện vừa của TVA
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Tư 3 25, 2009 4:30 am    Tiêu đề: Ngày không trăng-Truyện vừa cá»§a TVA Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hùng xin tự giới thiệu: đây là một truyện vừa Hùng đang viết. Chuyện của ngày xa xưa thuở học trò. Câu chuyện xoay quanh vài nhân vật Hùng tưởng tượng, nên nếu có gì giông giống cuộc đời hay trùng tên ai xin bỏ qua cho Hùng, đơn giản đây là một câu chuyện tưởng tượng, không có thật. Có gì các bạn thích hay không xin một tiếng phản hồi, nhớ nha các bạn. Dở cũng phải chê, xin các bạn đón đọc vào ngày mai (26-3-09)
Trần Việt Hùng


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Tư 3 25, 2009 10:39 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thân chào anh Trần Việt Hùng,

Tiểu Thư đây, mau mau đăng bài đi nha, anh nhớ dậy 5 giờ sáng, đăng sớm 1 tí để tụi này đọc. Thank You Merci!

Cám ơn trước hỉ?



_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Tư 3 25, 2009 11:05 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Huh? Bộ ngày 26/3 là ngày tốt để ra mắt câu chuyện hay là muốn M và các Sao chờ? hihihi ....




_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
PTH
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 12 6 2008
Số bài: 3606

Bài gửiGửi: Tư 3 25, 2009 11:29 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Eng Hùng nì....dở cũng khen hay mờ, eng yên chí đi hí...hehehehe
Các bạn đang nô nức chờ bài văn của anh đây.. Merci!



_________________
_____________________________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Tư 3 25, 2009 2:16 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tại sao không là "Đêm không Trăng"?!?
MH cũng thử chờ xem truyện của TVA đây.


Về Đầu Trang
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: Năm 3 26, 2009 12:05 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Anh Hùng làm thơ hay thế ! thì sáng tác truyện chắc là hay thôi ..Các Sao đang chờ đọc đây hãy viết thật dí dỏm nhé ..Cám ơn đã cho SMĐN những bài vở phong phú ( Ngày không trăng hay Trăng không ngày đây ) ????
Laughing Laughing


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Năm 3 26, 2009 1:30 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

26/3 rồi mà sao chưa thấy"Ngày Không Trăng"chi cả vậy ? Ờ mà ngày thì làm gì có trăng!!! Vậy là xem như các sao ở VN thấy ngày không trăng rồi đó. TVA đã chẳng bảo:" chuyện giã tưởng ngày không trăng" là gì ...phải thế không nhà thơ văn TVA?
Xem MH tội chưa nè,đang chờ được đọc tác phẩm mới của TVA cứ như là .....



Puppy

Lẹ lẹ đi TG ơi !!!


Về Đầu Trang
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Năm 3 26, 2009 1:40 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hu Hu .... HIC HIC... hic ... Crying or Very sad Crying or Very sad

Ở Georgia, nơi M ở bây giờ là 2:36am sáng, thức suốt đêm mà hỏng thấy bài mô cả... chắc là sẽ thành "Ngày không Trăng" rồi đó anh Hùng ơi.... buồn quá đi!!! buồn ngủ đó à nhe ... sleepy sleepy sleepy




_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Năm 3 26, 2009 2:13 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Mộng ơi !Trong khi chờ đợi để khỏi sốt ruột +buồn ngũ M đi xem 2 người ở trong W.C đi ,nói là 2 mà hổng phải 2 đâu,chí choé ở trong đó, à mà M coi chừng kẻo bị sập...đó.
Tối nay M làm khuya có ai cùng làm chung không hay là mình "ên". Nè! M có sợ MA không? M có nghe âm thanh gì không?...."Ta là con ma vú dài đây"....M sợ chưa hở?



Hi Hi Hi...Có phải LMM đang.....



worried


Về Đầu Trang
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Năm 3 26, 2009 6:10 am    Tiêu đề: Ngày không trăng Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


NGÀY KHÔNG TRĂNG

trích từ truyện vừa: ngày không trăng



Bốn chiếc xe đò cũ mèm dừng chật cứng trên đoạn đường Cao Thắng. Tiếng loa phóng thanh phát ra inh ỏi các bài ngợi ca lãng tụ cách mạng. Băng-rôn đỏ choé giăng ngang đường như mạng nhện: "Đi kinh tế mới là yêu nước", "Hồi hương lập nghiệp là con đường hạnh phúc ấm no". Trên hông mỗi chiếc xe đò cõng thêm một chiếc băng rôn kiểu đó nữa. Những tay cán bộ khóm, phường chạy lui chạy tới vô cùng bận rộn. Từng tốp người từ các hẻm nhỏ chằng chịt túa ra, tay bồng bế, vai gồng gánh. Những túm đồ đạc đen sì, những chiếc va-ly cũ kỷ, thậm chí có những đòn gánh treo hai đầu bằng túi tư trang màu xanh ô-liu của quân đội cũ.

Đường phố buổi sáng đầu tuần buồn bã đến tội nghiệp, các dãy phố cửa đóng im ỉm, vài chiếc xe đạp cõng người vội vàng đến nhà máy, công xưởng. Không khí oi nồng của buổi sáng phương nam làm tươm thêm mồ hôi trên trán, trên lưng của người dân của người dân chờ đợi chuyến hành trình vô vọng. Thậm chí ngồi bệt xuống vĩa hè đầy quang gánh, chút của cải tạo dựng một đời ở Sài Thành hoa lệ.

Nhễ nhại mồ hôi trên trán, Hoa vén tóc xốc lại hai túi hành trang về miền đất mới một cách khó nhọc. Me cũng cả một túi vừa áo quần lẫn soong chảo. Chi có bé Linh, em Hoa được nhẹ nhàng với túi xách đeo vai của ba để lại. Ba người không nói một câu, mỗi suy nghĩ là một điều mơ hồ không rõ. Về miền đất mới, trong đầu vẫn một khoảng trống mênh mông không sao Hoa hình dung ra được. Hoa ngồi phệch xuống vệ đường nhìn me mắt buồn bã.
-Me coi còn quên cái chi nữa không me?

Me im lặng, căn nhà bác Hà cho tá túc mấy tháng nay cũng đong đầy sự quen thuộc, chật cứng, chia nhau khoảng trống căn gác nho nhỏ. Hoa nhớ cái ban-công nhỏ xíu, nhìn phía trước chỉ thấy lưng của các căn nhà mặt phố. Màu lưng của phố khác lắm phía trước, có cái màu đen xỉn hắc-ín, cái thì xanh rêu vì không có thời gian chủ nhà chăm sóc. Chỉ vài chậu hoa ở ban-công làm Hoa thích nhất, êm đềm chậu hồng nở hoa bất chợt, man mác đoá tường vi nở muộn về đêm. Nhớ nhất mùi bông trang dậy căn gác gổ, y như mùi hương đêm thoang thoảng của nhà hàng xóm trong cư xá ngoài Đà Nẵng. Mới có mấy tháng mà bao nhiêu tai ương ập xuống gia đình. Biết rứa mà Hoa vẫn thở dài, mới đó rồi thành ngày xưa, tiểu thư đã chạm vào nỗi lo của gia đình.

Sau ngày bộ đội vào Sài Gòn, ba phải ra trình diện theo lời kêu của Uỷ Ban Quân Quản, ba cùng các chú bạn của ba đến trường Văn Khoa tập trung, theo lời cán bộ bảo ba đi học tập mang hành lý và thức ăn trong ba ngày, rồi ba đi luôn, me và Hoa chỉ gặp ba có một lần ở Hóc môn chờ phân loại. Ba dặn Hoa lo cho me, me từ hồi về với ba tới giờ có làm chi mô, quanh quẩn chợ búa cho gia đình, me đi chợ cũng có xe đưa đón, phụ việc trong nhà lính tráng của ba lo. Giờ này không còn ba, Hoa miên man trong dòng suy nghĩ: tương lai gia đình đang về đâu.

Tháng trước tay cán bộ khóm vào từng nhà có người ở tỉnh đổ về Sài Gòn sau những ngày biến động, nhất là nhà có người thân đi học tập cải tạo vận động đi kinh tế mới. Ở lại Sài Gòn không được, về Đà Nẵng cũng không xong, nhà cửa trong cư xá đã bị tich thu bởi chính quyền Cách Mạng. Thế là có tên trong danh sách dài đăng đẳng này.

(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Bảy 3 28, 2009 5:57 am    Tiêu đề: (tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Người càng lúc càng đông, tiếng ồn ào,tiếng la hét,khóc ré lên trước cái nóng oi oi buổi sáng này,
-Ba biểu lên trển rồi,cố gắng tìm cách thăm nuôi ba!

Me nói với giọng sụt sịt,hình như lúc này Hoa trở thành người lớn nhất hồi nào không biết, Hoa với tay cầm cánh hoa dầu vừa rụng,xoay xoay trên tay. Áo hoa đẫm mồ hôi,dán sát người,chưa đi đến đâu người đã bơ phờ, Hoa lấy chiếc nón lá quạt cho bé Linh,tội cho em quá. Những vệt nắng sớm mai phết xuống đường phố như những vết hằn khó nhọc,chầm chậm lóe lên,chậm rãi bung to ra ngang hết mặt đường phủ vàng những chiếc lá me li ti rắc trên mặt đường,điểm xuyết vài cái lá hoa dầu chấm phá hời hợt sự vô duyên của cuộc sống, Hoa có còn là cô bé vô tư tung tăng đến trường như ngày nàu không? Hoa chỉ muốn khóc thật nhiều khi nhìn mẹ và em.

Hoa khóc cho thân phận mình, bỏ Đà Nẵng ra đi theo dòng người tứ tán, hổn loạn, giàng giật mà đi. Bỏ giàn hoa giấy tím thẩm trong cư xá, bỏ mặc chiếc ghế xích đu hàng buổi chiều đong đưa đón gió. Hoa mất hết những thương yêu tưởng chừng vô nghĩa từ ngày cả nhà chen chân theo dòng người xuống tàu Hải Quân dưới bến Bạch Đằng, gia tài ba me ky cóp bao năm từ từ rơi rụng trong tiếng hét la và chà đạp để giàng giật sự sống còn tối thiểu, Hoa nhắm mắt cho ký ức tuôn tràn về. Chuyến tàu định mệnh chỉ đến được Cam Ranh. Gia đình lại tiếp tục gồng gánh, chen theo từng chuyến xe đò được trả giá bằng vài ba lượng vàng Kim Thành, mong tìm về miền Nam an lành trong niềm mong mỏi tái sinh. Ngày rời xa Đà Nẵng với bao nhiêu tay xách thì giờ về nơi đâu cũng bằng ấy hành trang, Hoa không còn hơi sức đâu để nghĩ một chút về bạn bè đang phiêu bạt tứ tán.

Lủ nắng quái phủ trùm lên góc gia đình Hoa vật vã, nóng quá. Chiếc nón là giờ không làm đẹp cho người con gái nữa, giờ lại làm làn gió mát lấp liếm cho me,cho em. Con đường tấp nập người đi người tiễn, làm chi Hoa không nhớ. Tháng trước tình cờ hoa gặp Hưng trên đoạn đường – góc ngã ba này - Hai đứa ngược chiều nhau, nghẹn ngào, bỡ ngỡ. Đã lâu rồi hai đưa không gặp, từ khi anh vào học Đại Học ở Sài gòn, Hưng vẫn dáng cao gầy,mái tóc dài phủ gáy như cái tính của Hưng, Hưng hỏi thăm về ba me, Hoa cố giấu cảm xúc trong lòng khi trả lời về gia đình mình.

Ngồi uống nước với Hưng trưa đó, Hoa không biết nói gì, chỉ bâng quơ hỏi thăm vài người bạn Hưng. Phải chi hồi còn còn học cùng anh ở Đà Nẵng Hoa hiểu Hưng hơn nữa, hiểu những phù du trong cuộc đời Hưng hay nói. Phải nói là Hoa còn nhỏ Hoa có hiểu chi mô. Nhớ lắm những buổi chiều đi học về Hưng hay qua nhà đợi Hoa, vu vơ hỏi chuyện học hành trong lớp. Một vài bài thơ tình Hưng tặng, một cánh hoa ngọc lan anh ép thơm ngát, có lúc một lá thư tỏ tình Hưng giấu trong tập giả vờ mượn Hoa, Hoa biết chứ nhưng lúc nớ Hoa ngây thơ, sợ cả ba me la nữa! Hưng kể cho Hoa rằng ba của Hưng cũng đi học tập rồi, anh cũng vất vả vừa làm, vừa học lo cho cả gia đình. Hoàn cảnh sao mà giống đến không ngờ.
-Hoa! họ kêu tên gia đình mình lên xe số 3 kìa con!

Tiếng me cắt ngang dòng suy tưởng của Hoa. Tay vơ vội hai túi đồ nặng trĩu. Hoa đi theo mẹ,tay dắt em, lòng ngỗn ngang không định hướng, Hoa như một kẻ mộng du, Hưng ơi! Hoa đi không báo cho anh một lời, hoàn cảnh gia đình Hoa giờ còn gì cho Hoa mơ mộng hở Hưng? Tự nhiên Hoa nhớ Hưng dể sợ! Phải chi có Hưng đưa tiễn, dù phải đau đớn nhiều, dù biết bao giờ còn gặp. Chiếc xe chật chội bởi hàng hoá,hành lý và cả hơi người. Ngồi xuống chổ ngồi trên xe Hoa nhìn xuống lề đường nơi hai đứa gặp lại nhau. Loa phát thanh inh ỏi lời cầu chúc tương lai tươi sáng chờ đợi phía trước cho người dân hồi hương lập nghiệp. Hoa khóc, Hoa thương cho mình để lại đàng sau những thành phố đầy ắp kỷ niệm, Hoa mang theo được gì ngoài nỗi nhớ ngút ngàn. Vài chiếc lá me vương vào mắt,trên má Hoa. Tay Hoa vuốt nhẹ lên má,cứ mơ rằng Hưng nắm tay Hoa. Trong màn nước mắt nhòa nhoà sương khói, có bóng Hưng ẩn hiện bên đường.










(trích)

Vừa vào lớp,ngồi xuống ghế chưa kịp cất cặp,đằng sau thư vổ nhẹ vào vai Hoa:
-Ê! mi biết không Hoa? Hôm qua cha Thiện theo ta về tới nhà luôn đó mi.
-Hắn nói chi với mi rứa?

Đôi mắt Hoa nheo nheo chọc bạn:
-Hắn dúi vào tay ta một lá thư. Chu cha! hắn làm thơ hay rứa,nhưng thư thì..

Hoa vội vàng:
-Nhưng cái chi, mi úp úp mở mở bắt mệt ..
Giọng nũng nịu của Thư khi xuống xề ui.. chu choa dễ thương lắm. Giọng nớ làm bao cái đuôi theo Thư mệt mõi lắm. Ngón tay trỏ của Thư đặt lên miệng chu chu ra vẻ bí mật,


(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Hai 3 30, 2009 3:41 am    Tiêu đề: (tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

(tiếp theo)



Hoa nghĩ thầm trong đầu Thư nhỏ có số đào hoa. Lỡ Thư đi ra đường bị đứt quai guốc, chắc là sẽ có ngay một "anh" nào dừng lại thay giúp quai guốc ngay. Nói phải có sách: chàng Nguyên tò tò theo nàng dù xe nàng nhanh hay chậm, chàng cũng phóng vi vu bằng chiếc Yamaha màu xanh mới cáu cạnh; chàng Dân-tay guitar cự phách-tóc tai dài thậm thượt như con gái cũng không chịu bỏ cuộc;huống chi chàng Thiện nhà ta ốm o gầy mòn, suốt ngày thích nhìn ngọn cây vắt cho ra thơ không đạp xe theo Thư mới là chuyện lạ. Nhìn Thư đi kìa, áo học trò trắng tinh khôi, ngắn đúng kiểu hippi, tóc chấm ngang bờ vai đen nhánh đến mượt mà. Thư cũng như Hoa chỉ thích gội đầu bằng nồi bồ kết mẹ thường nấu cho con gái gội đầu ở nhà. Thư đi tới mô mùi thơm tóc vương vương đến đấy. Mắt Thư là cả một trời yêu thương khi nhìn vào mắt, Thư cười bằng mắt đó nờ. Má Thư lúc mô cũng ửng hồng như má con gái Đà Lạt. Chừng nớ cũng đủ làm cho bao anh chàng mê mãi nằm mơ.

Tuần trước khi đi với Thư mua băng nhạc ở tiệm Thiên Kim, Thư chỉ cho Hoa quán cà phê của nhỏ Liên bên kia đường, hôm đó Hoa mới biết tay Thiện đó, trời ơi hắn phun khói thuốc phì phèo ngay bàn trước quán. Lạ ghê nơi Hoa cảm thấy nhột nhạt, có ai nhìn mình thì phải. Đôi mắt quen thuộc của ai vài lần nhìn qua cửa lớp khi đi ngang qua trong giờ học.
-Mi làm chi tự dưng sửng rứa?
-Tự dưng ta muốn ăn chè.
-Nhỏ ni có khùng không! Mới mở mắt mi đòi ăn chè rồi! Chút ra chơi ta cho mi coi lá thư nớ cho biết!

Ăn chè chỉ là lý do phụ thôi, chả lẻ ta nói cho mi biết ta cũng ngán chè ngọt lắm rồi. Hoa chỉ muốn nhìn đôi mắt là lạ kia trong đám học trò bu kín hàng chè bà Cai. Hình như Hoa ngồi mô cũng bắt gặp, người mô chi lạ, nhìn là cứ chằm chằm. Hoa không biết "ông" học lớp mấy, chỉ biết ngày mô tới trường là đều đặn gặp, giờ người ta đang học cũng thấy "ổng" lang thang đi qua lớp nhìn vô. Hoa không biết tay này có ngán thầy Tổng Giám Thị lúc nào trên tay cũng có cây roi không nữa! Hoa nghi chắc hắn không biết sợ mô, vì sợ hắn đã không phất phơ trong giờ học, tay này học hành lơ tơ mơ đây. Í! răng mà cứ nghĩ lung tung hoài rứa, không lẻ nào mình giống cây kẹo que ngon ngọt, "ổng chắc thèm kẹo ngọt đây”, bửa mô tâm sự với Thư để nhỏ cứu bồ mới được.

Một mảnh giấy vo tròn nhảy chồm chồm từ phía nào đáp xuống trên mặt bàn, Hoa lất tay chận ngay mẫu giấy, đặt dưới cuốn vở, thầy mà thấy thì chết chứ không phải chơi. Tò mò, Hoa he hé đọc lén "Chiều ni mời Hoa ghé quán bà Mười ăn bún thịt nướng nghe Hoa". Không có tên, không biết tay mô trong lớp mình đây. Tên ni chắc có tâm hồn ăn uống lắm đây. Hoa đã đến lúc nhờ nhỏ Thư rồi . Ngồi học mà đầu óc Hoa cứ lơ ngơ, tiếng thầy Hà thao thao mà trong đầu Hoa thì trống rổng, Hoa biết lúc ni mình mơ mộng nhiều hơn trước. Hình như Hoa nhìn con chim sẻ lách chách chuyền cành cũng rất dể thương, nhìn nắng sớm tung tăng trên hàng cây sao ven đường trông nhẹ nhàng như đôi cánh thiên thần không có thực “vậy đó bỗng dưng mà họ lớn-tuổi hai mươi đến có ai ngờ" Hoa chưa hai mươi mô nờ.

Tiếng trống đập tung lên những mơ mộng bay bay trong đầu, tiếng ồn vỡ oà từ các lớp xé tung bầu không khí êm ắng trong giờ học. Những tiếng chân rầm rập, tiếng dép lê, tiếng guốc khua khoắng trên hành lang lớp học như bầy ong vỡ tổ, sân trường vốn không có chi thơ mộng như sách vở nói giờ lại thêm bụi tung lên, các trái banh bóng rổ lại được dịp giành giật nhau trên sân bóng xi-măng. Đẹp khác hơn là các tà áo dài trắng xoá sân trường, trên ban-công phía nữ, trên hành lang các lớp học vốn quen thuộc như trong bàn tay Hoa.

Thư kéo Hoa ra khỏi lớp, hai đứa tha thẩn dọc hành lang xuống sân. Chà chân Hoa đi chầm chậm mà như cứ đạp vào nhau, không ngay hàng thẳng lối chi cả. Hoa biết rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía bước chân hai đứa. Hoa biết bên phải, bên trái, sau lưng nhiều nhiều cặp mắt lắm, chỉ có Thư là tỉnh như không. Hoa thì chịu, cứ gai gai sao đấy! Thư giống như viên kẹo hoà tan ngay trong nước, Thư tỉnh rụi trước sự ngưỡng mộ vốn có hàng ngày, còn Hoa thì không lúc mô cũng sợ cũng run.

Quán nhà bác Cai đông nghẹt lũ học trò trai gái. Nép vào một góc, Thư mua hai trái cóc dầ, thấy muốn ê răng luôn.
-Mi ăn chè hay hột é rứa Hoa.

Thư lúc mô cũng quan tâm đến Hoa, hai đứa là hai thái cực, tính tình khác nhau như lửa với nước, vậy mà thân thiết nhau đến lạ.
-Tau ăn chè đậu đỏ nghe Thư.

Cắn một cánh của trái cóc dầm, Hoa cảm thấy cảm giác là lạ. Đôi mắt từng quen quen, theo mỗi bước chân Hoa, đang nhìn Hoa. Trong tiếng ồn chung quanh lặng lẻ vẫn cái nhìn đó, rất tha thiết. Hoa cảm thấy: “hắn"rất nhút nhát, có bao giờ hắn làm cái đuôi theo Hoa mô, cũng chẳng thấy hắn thư từ dù chỉ mời ăn hàng như cái tay cùng lớp sáng ni. Trùng trùng trong muôn đôi mắt ngưỡng mộ hai đứa, "hắn" là một biệt khúc buồn bả, Hoa không hiểu chi cả, muốn rối tung cái đầu. Thư cầm cái muỗng khuấy ly chè, tiếng chạm thành ly nghe canh cách nghe rất vui tai.
-Mi răng rứa? tau thấy mi lúc ni coi bộ mơ màng dữ rồi nghe hoa!

Tiếng Thư dẩn Hoa về lại với vị ngọt của ly chè trên tay, nhấm nháp một muỗng chè, Hoa cười:
-Rứa mi nói chi với ta chuyện chàng Thiện rứa?
-Tau cho mi coi lá thư tình độc nhất vô nhị mà chàng Roméo Thiện tỏ tình với ta nè.

Hoa nghĩ trong đầu ngay thôi chết anh chàng ni rồi. Trong bàn tay Thư một mảnh giấy học trò gấp làm tư mở ra, dòng chữ li ti bằng mực tím. Hoa ghé mắt đọc, cười khanh khách:
-Thư nè! anh Thiện lãng mạn quá đi chứ, dể gì ai viết thư tỏ tình kiểu ni cho ta mô.
-Rứa mới nói, thư tình hay thơ tình tau không biết, mi đọc xong rồi cho ta ý kiến, hắn thương tau kiểu chi mô làm tau hết ý!!

Cát mát lạnh của đá bào, cái bùi bùi của hột đậu nhỏ làm nhẹ nhàng hơn đôi môi xinh xinh của đôi bạn. Tiếng trống thùng thùng báo hiệu giờ ra chơi đã hết......

















(trích)


Thiện ngồi vắt vẻo trên thành Cầu Vồng như một đứa con nít rảnh rỗi thích leo trèo. Đong đưa hai chân giữa khoảng trống bên ngoài, buông thỏng xuống đất. Thiện nhìn cái miệng hầm dưới cầu nơi có đường rầy xe lửa chay ngang qua. Cứ buồn buồn Thiện đi bộ ra đây, ngồi vắt vẻo, đu đưa mà không hiểu để làm gì. Ở nhà hắn lầm lì như một con mèo giấu vuốt, đến trường hắn như một chú mèo ngái ngủ. Hắn không thể nào là một con cọp dù là cọp con vì Thiện hiền lành như hạt gạo ở quê hắn. Chiếc quần jean xanh loang lổ bạc do hắn đổ nước eau de lavel lên đó, trông cũng ra vẻ nghệ sĩ đó chứ, khuôn mặt hắn ốm o hơn vì bốn tháng rồi hắn chưa đến tiệm cắt tóc, tóc chảy phủ cả ót, tóc tràn kín xuống tai mà hắn vẫn không buồn chải. Tự nhiên hắn muốn há miệng kêu thật to trong khoảng lặng này: "THƯ ơi! THƯ ơi". Sáng ni hắn lại trốn học nữa, hắn chỉ biến mất tiêu luôn buổi sáng vô duyên này! Chà chà! nếu sáng này đến trường là hắn mệt với thầy Luận đó, đầu tóc bờm xờm như dân hippi chính gốc này chỉ: "toẹt", chiếc kéo thầy Luận xẹt qua một cái là xong, tiêu tùng cái dáng dấp nghệ sĩ của hắn liền.

Chuyến xe lửa chạy từ Huế vô xình xịch chui qua dưới gầm cầu, những toa xe loang loáng trước mắt hắn vẫn không thể làm hắn chóng mặt, hắn đã đọc đâu đó trong một truyện dài của nhà văn lớn Duyên Anh;muốn tâm hồn tĩnh lặng ta ngồi một chổ nhìn đoàn xe chạy vun vút liên tục trước mắt. Nhân vật chính hồi nhỏ của Duyên Anh làm được, hắn cũng phải làm cho bằng được-nhân danh tình yêu Thư. Chúa trời của hắn bây giờ cũng không bằng Thư. Thư là mặt trời sáng nay và mãi mãi, là phúc âm của đời sống hắn bây giờ.







(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Ba 3 31, 2009 8:58 pm    Tiêu đề: (tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

(tiếp theo)



Nhìn đoàn xe chạy chầm chậm đến hết toa cuối cùng, hắn hoa mắt thật sự, cứ muốn bổ nhào xuống đất, đầu hắn nặng như búa bổ, cứ như ai bỏ vô trong đó vài cục chì nặng trịch, còn lắc cho đầu hắn muốn nổ tung ra. Cứ tập như ri hoài không thành công làm sao mà yêu được Thư. Thiện tin rằng ngày nào cũng ra đây luyện công phu thế nào cũng được Thư yêu hắn. Thiện chợt nghĩ ngơi mông lung; lỡ Thư không yêu hắn thì sao; dù gì thì hắn đã viết "kinh" tỏ tình với Thư rồi. Cha! điều này xảy ra kinh khủng lắm đây!chắc chết quá, mặt mũi mô mà nhìn Thư. Thiện nhớ ra rằng ừ chết thì chết, chờ cho xe lửa chạy qua dưới hầm, hắn tưởng tượng rằng mình như một cánh chim, thả mình ra khoảng không , từ từ đáp xuống chuyến tàu nhanh chạy qua. Thanh thản và nhẹ nhàng như sương khói, phát hiện ra điều này, Thiện cười thật khẽ "ừ thì Thư không thương mình", mình sẽ ung dung bay thật xa trốn mãi mãi không còn ai gặp được. Thiện học nhiều cách lắm để đến được với tình yêu Thư, học từ nhân vật chính trong tác phẩm "Lá Tương Tư" của nhà văn Mường Mán viết kinh tương tư.

Chiều qua , Thiện đạp chiếc xe cà tàng chạy theo xe Thư muốn mướt mồ hôi, chỉ kịp đưa cho Thư bài kinh khi nàng vừa về tới nhà. Thư trố mắt nhìn, ngạc nhiên khi thấy bộ dạng của Thiện. Bài kinh này Thiện vắt óc trong ba đêm không ngũ, hết sáu gói Ruby Quân Tiếp Vụ, mười ly cà phê đen không đường, năm ở bánh mì nguội lạnh khô khốc.. hắn xoa tay hoàn thành công việc trước cái bàn học giờ ngổn ngang như bãi chiến trường sau trận công phá ác liệt. Công trình tâm huyết của hắn bày ra: KINH CẦU TÌNH YÊU

Lạy Chúa ,
Chúa sinh ra con chỉ có một trái tim. Nhưng Chúa cho con tới hai con mắt, hai tai, hai tay... thậm chí có hai lổ mũi? Con mệt quá Chúa ơi! trái tim nhỏ bé của con đã già nua khi con biết yêu em. Hồi hộp quá Chúa ơi khi con chơi trò chơi người lớn này. Con biết trái tim con có bốn ngăn như con đã học trong bài vạn vật, nhưng con không thể biết cái ngăn nào dư. Con nhốt em chỉ được một ngăn, lỡ tim cứ lúc lắc hoài em đi vòng vòng trong đó thì sao?Con muốn em ở yên, không đi qua các ngăn khác kẻo lạc đường . Con sẽ nuôi em trong trái tim đầy máu, máu con nuôi con và tình yêu em vĩ đại nhất. Con báo cho Chúa biết khi nào em không còn yêu con nữa, con sẽ lấy một cọng dây thun, cột thật chặt hai cổ taycho máu không về tim, con nhốt em trong đó. Nhưng Chúa ơi nếu em thương con, con sẽ cố ăn thật nhiều kem Diệp Hải Dung, chè đậu ván thậm chí món con ghét nhất là bún bò cho đầy đủ chất dinh dưỡng đủ nuôi sống tình yêu em.
Lạy Chúa!nếu con chỉ có một trái tim làm sao con nuôi hoài tình yêu em lớn. Bây giờ em còn nhỏ nhưng thêm vài năm nữa tình yêu em lớn hơn, bốn ngăn con biết con không chứa nỗi!tội trái tim con lắm Chúa ơi!
Nếu Chúa thương con, cho con xin thêm một trái tim nữa đề phòng trái tim cũ kỷ của con bị mệt. Chúa biết không con không ngũ được vì cứ thức trắng đêm làm thơ tặng em. Con không thể đi học vì chữ nghĩa trốn đâu mất hết, tập vở con không có bài hoc vì con chỉ viết được một chữ Thư mà thôi. Con không ăn nỗi, con ngán cơm đến tậm cổ vì chưa biết Thư có yêu con hay không ?
Lạy Chúa! cho con bình yên trong tình yêu này, chứ từ khi biết yêu em con hồi hộp quá! tình yêu em thì vĩ đại, con sợ vỡ tim chết mất!Chúa nghe lời con xin nghe Chúa. AMEN.


Thiện tuột xuống thành cầu khi có tiếng của Hưng réo:
-Tau tim mi từ sóm đến giờ. bộ mi tính nhảy cầu hay răng mà ra đây.
-Chán quá Hưng ơi!ta chán quá!
-Ơ! bộ lúc mô chán cũng trốn học miết rứa Thiện? Thầy Phong hỏi thăm mi đó, hỏi mi răng mà nghĩ mấy bữa ni rồi!!

Bóng nắng đổ xiên xiên qua những hàng phượng, tiếng chuông đổi giờ reng reng phía bên trường Hồng Đức, hai thằng quay đầu nhìn lại. Vài chiếc xe đạp mini mang theo những cánh bướm trắng tan học ra về, áo trắng trong nắng làm nỗi nhớ Thư dâng lên, có cái gì mắc nghẹn trong cuống họng khô khốc của hắn.



Hoạ Sĩ Maria Mộng Hoa (má của Mộng Hoài)


Hai thằng lang thang về cuối đường Thống Nhất, chắc ra Thư Viện Pháp ngồi đón gió sông Hàn cho mát, buổi trưa không biết làm chi, về nhà cũng không có ba mẹ của ai ở nhà. Cuôn tròn quyển vở nhét vội sau túi quần, chân Hưng đá tung một chiếc lon sữa bò hờ hững trước mũi dép, tiếng chạm khô khốc vào bờ tường nghe khô khốc chi lạ. Hai thằng bước đi không nói một tiếng nào, úi cha, tên mô cũng có "tâm sự loài chim biển " hết rồi. Đi ngang qua phòng tranh họa sĩ Maria Mộng Hoa, hai thằng tấp vào rạp Kinh Đô xem áp-phích quảng cáo phim dán đầy trong rạp.

-Ê Thiện! hôm ni chiếu phim "Tình Thù Rực Nắng " nè. Tay Christophe Mitchum đóng cặp với cô nàng Julliet coi bộ hấp dẫn đây!


(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Năm 4 02, 2009 6:07 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tại sao ngày 1-2/4 chưa thấy lên khuôn "Ngày không trăng"vậy hè???

Tác Giả bay hơi đâu rồi???

HuHu crying Crying


Về Đầu Trang
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Bảy 4 04, 2009 5:06 am    Tiêu đề: (tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

(TIẾP THEO)

Những tờ áp-phích quảng cáo các phim treo dọc hành lang rạp xi-nê, ở đây có mặt các tài tử gạo cội được chường mặt ra cho khán giả thưởng lãm. Nghĩ cũng buồn cười, coi phim lê thê cả tiếng đồng hồ vậy mà cô đọng lại chỉ trên một tờ áp-phích treo tường. Hưng rất thích những tờ này với những nét vẽ màu nước từng bệt, từng bệt ra những nhân vật phim, ghé vào phòng bán vé xin một tờ prồ-gam chương trình phim in một màu , trong này có nội dung phim đang chiếu, cứ một phim hưng xem là phải kèm theo một tờ chương trình phim.

-Mi có coi phim không mà ta chẳng nghe mi ậm ừ chi cả rứa Thiện?

Khoác tay, Thiện có vẻ bất cần đời:
-Khi khác xem, bữa ni ta chán lắm!

Cái thằng hôm ni thấy lạ, vẻ mặt bơ phờ như người mất ngũ kinh niên, tóc tai cứ bù xù như những tay hippi bụi đời lâu rày không tắm, áo quần lại rách bươm một cách xộc xệch. Hắn bệnh gì đây hở trời? mọi bữa hắn dễ thương lắm kia, gặp là kẹp cổ rủ về nhà, Hưng học A còn hắn học C vậy mà thân nhau đến lạ. Giống nhau một điều là cùng sở thích văn chương, mà coi bề ngoài hắn bụi bặm rứa , bên trong là một cậu học trò hiền lành như bụt không biết làm mích lòng ai. Hưng nghĩ hôm ni chắc hắn ăn trúng một cái chi chi đây , món ăn buổi sáng đã làm chàng mắc nghẹn không thể nói năng hay giỡn hớt. Hưng thì nhìn áp-phích, hắn thì nhìn vào một khoảng không nào đó vô định. Chà hắn rút tiếp một điếu thuốc chơi tiếp đây!Miệng chu ra phì phà từng vòng tròn khói xoắn vào nhau một cách điệu nghệ. Thằng ni hôm nay lạ. Có lẽ mưa gió lạc đường qua vùng nắng cháy rồi. Hưng kéo tay bạn:
-Xuống cafetéria Quỳnh Châu ngồi nghe bạn hiền.

-Cà phê. Được. Nhưng xuống Quỳnh Châu xa quá, ghé đại Loan uống cho rồi. Ta nhác đi lắm. Đừng buồn ta nghe mi, hôm mô êm êm trong đầu ta với mi coi phim ni.

Trưa quán vắng lắm, tay Đình cũng biến đâu mất tiêu không thấy mặt , chắc cũng tò tò ". . . em tan trường về, anh theo. . . về" một nàng mô đây? Không thấy Ái đứng ở quầy nước, chắc cô bé đi học chưa về. Qúan vắng chỉ có hai thằng ngồi đếm từng giọt cà phê rơi chậm chạp. Nắng trưa hắt xuống mặt đường rát mặt, nghe hăng hắc mùi nhựa đường xộc vào cánh mũi. Ngôi giáo đường đứng sửng trong làn gió nóng hâm hấp sộc trong từng cen-ti-mét không khí. Quán đang phát một ca khúc của nhạc sĩ Tùng Giang:"... biết thuở nào quên, quên hết ưu phiền. . lòng thôi giá băng.."

qua giọng hát của Khánh Hà nghe buồn chi lạ.

Con đường Trưng nữ Vương giờ tan học rợp màu trắng xoá, học trò con gái túa ra, tíu tít như một vườn bướm. Mấy cậu học trò trường khác đang dừng xe đứng đợi bên đường, ba quán chè ở vỉa hè hoạt động hết công suất còn không thể đủ chổ ngồi cho các cô con gái. Tiếng ve rả rích trên những hàng sao báo cho các cô cậu một mùa hè sắp đến, Hưng thoáng thấy Loan vừa leo lên xe của Chánh, Loan vén tà áo dài, khép nép ngồi một bên. Hình như Chánh nói nhỏ chi đó, miệng Loan cười tươi rói, mắt Loan đầy ắp niềm vui tràn ngập





(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI