MỘNG MỊ...
ta không nghÄ©... tình suốt Ä‘á»i như lá
ngá»t xuân là nh hồng tụ nét môi ngoan
ta lẻo đẻo ôm nỗi buồn trăn trở
ngà y tháng đi qua tình mãi xuân trà n
con sóng mặn bởi trá»i xui biển mặn
như vị môi ngòn ngá»t thá»§a thương ngưá»i
như cÆ¡n mê sáng bừng thân láºn Ä‘áºn
nhạc ru hồn xiêu vẹo nốt trêu ngươi
ngà y đã dáºy ná»—i buồn từ sâu thẳm
lung linh thÆ¡m như đóa ngá»c lan tình
thương tóc búi thủa câu thơ mới chớm
Ä‘á»i an nhiên trên vai ấm Ä‘iêu linh
chiá»u gió tạt qua hiên Ä‘á»i má»i mệt
trối trăn lá»i chia biệt vá»›i ngà n sau
chiá»u trở gió tháng mưá»i buồn thê thiết
hồn ta bơi trên ký ức nhiệm mầu
ta không nghÄ©...tình suốt Ä‘á»i như lá
xanh bốn mùa đánh thức những xưa sau
và ng vá»t đợi tiếng thá»i gian trở dạ
đưa ta vỠmột cõi của riêng nhau.
ÄÆ¯A TA VỀ MỘNG MỊ...LÃ...TÃŒNH ÄAU!
DaoLamo
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm