ThieuNu HS SaoMai

Ngày tham gia: 02 4 2011 Số bài: 601
|
Gửi: Hai 11 24, 2014 10:40 pm Tiêu đề: Bản lÄ©nh đà n bà |
|
|
Bản lĩnh đà n bà - Truyện ngắn của Phan Thị Thanh Nhà n
HÆ¡n ná»a đêm, Thúy gá»i di động cho Hùng, thì thầm:
- Anh Ä‘ang ở trong phòng má»™t mình phải không? Nghe em nhé. Hùng Ä‘ang ngá»§ ngon bá»±c mình vì bị thức, giá»ng cáu kỉnh:
- Có gì ghê gá»›m không mà phải gá»i và o giá» nà y?
Thúy vẫn nũng nịu:
- Anh sao thế? Em đây mà .
- Biết rồi, nói đi, tôi nghe đây.
Sao Hùng lạ thế? Nếu anh hóm hỉnh như má»i lần “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi†thì lại khác. Thúy thở dà i, đặt máy xuống, nghÄ© là thế nà o Hùng cÅ©ng gá»i lại ngay. Lúc ấy cô sẽ nói. Chuyện tà y trá»i chứ có phải đùa đâu. Bởi váºy cô má»›i phải gá»i tháºt khuya, để cả nhà cô, bố mẹ và cái Thùy em gái ngá»§ hết không ai nghe cô nữa và bên nhà Hùng, bố mẹ anh cÅ©ng Ä‘ang say giấc. Chỉ có hai đứa vá»›i nhau thôi, cô sẽ thì thầm tháºt là âu yếm:
- Em có thai rồi…
Cô muốn nghe Hùng phản ứng ra sao. Chỉ cần qua giá»ng nói cá»§a anh là cô hiểu hết. Anh vui sướng hay lo ngại, hay tưởng cô đùa?... Nhưng Thúy thao thức suốt đêm không nghe Hùng gá»i lại. Sáng hôm sau gặp nhau, Hùng chằm chằm nhìn Thúy:
- Sao em phá» phạc thế? Äêm qua có chuyện gì?
Thúy uất nghẹn, giáºn Ä‘iên lên. ChÃnh tại anh, vì sá»± thá» Æ¡ cá»§a anh mà anh sẽ không bao giỠđược nghe câu trả lá»i mà lẽ ra đêm qua anh đã biết. Cô thá» Æ¡.
- Hơi mệt.
Hùng phẩy tay bỠđi:
- Nhõng nhẽo quá. Từ nay bá» cái kiểu Ä‘ang đêm bắt ngưá»i ta thức dáºy Ä‘i nhé. Vá»› vẩn!
Thúy cúi xuống, không nhìn theo anh như má»i lần, mắt rưng rưng. Cô đã tin, đã yêu anh biết bao vì tưởng rằng anh cÅ©ng rất yêu cô. Anh đã nhiá»u lần má»i cô đến nhà chÆ¡i, dạy cô há»c thêm tiếng Pháp. Anh đã rất đà ng hoà ng nghiêm túc cho đến khi giảng vỠđộng từ aimer, anh viết và o vở cho cô: “Je t’ aime†rồi bảo cô vá» tra từ Ä‘iển. Mặt cô đỠá»ng lên. Chẳng cần tra cô cÅ©ng biết “Je t’ aime†là “tôi yêu emâ€, nhưng cô vẫn ngồi im. Anh dịu dà ng đặt bà n tay lên những ngón búp măng cá»§a cô Ä‘ang để trên cuốn vở rồi khẽ nâng mấy ngón tay thon cá»§a cô đặt lên môi. Cô hốt hoảng đứng lên. Anh có yêu cô tháºt không? Tim cô Ä‘áºp loạn xạ. Anh cÅ©ng đứng lên theo, nhẹ vòng tay ôm cô và o ngá»±c, thì thầm:
- Ngoan nà o, cho anh ôm một tà tẹo thôi.
Vừa nói bà n tay anh vừa thò qua vạt áo đưa lên ngá»±c cô. Thúy nóng bừng cả ngưá»i nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo giằng mình ra khá»i tay anh chạy xuống cầu thang. Anh chạy theo:
- Em sao thế?
- Em vỠđây!
Cô vá», quên cả mÅ© và sách vở còn để trên bà n.
Äã 23 tuổi rồi nhưng Thúy chưa nháºn lá»i yêu ai, chưa má»™t thằng con trai nà o chạm được và o ngưá»i cô.
Bố mẹ đã nhắm cô cho anh Hiệp ở cạnh nhà . Hiệp há»c vá»›i Thúy từ bé, chỉ hÆ¡n cô má»™t tuổi nên cô vẫn cho anh là “trẻ con†không để ý. Anh cao lá»›n đẹp trai nhưng nhút nhát vô cùng. Tối nà o Hiệp cÅ©ng sang nhà cô chÆ¡i, thấy mẹ là m gì là sà và o giúp. Nà o bóc lạc, nà o giã vừng, nà o cuá»™n len… Anh chỉ nhìn Thúy cưá»i, chẳng nói năng gì.
Bố cô bảo:
- Con trai mà chăm chỉ, Ãt nói là đứa rất đáng tin cáºy. Mà y mà sa và o tay thằng nà o bẻm mép táo bạo là chết đấy con ạ.
Ôi lá»i cá»§a bố. Ở nhà Hùng vá», Thúy không sao quên được bà n tay cá»§a Hùng đúng là thuá»™c loại táo bạo rồi. Nhưng cô chưa bao giỠđược biết cảm giác ngá»t ngà o êm dịu và bừng bừng như khi mấy ngón tay anh chạm và o ngá»±c cô. Ngay lúc ấy cô đã muốn đứng im để anh ve vuốt, để mặc anh muốn là m gì thì là m. Thúy rùng mình vì những cảm giác lần đầu cô biết, vì những ý nghÄ© liá»u lÄ©nh mà nhá» bản năng mà cô thoát ra được. Cô vừa và o nhà và còn bà ng hoà ng thì Hùng đã gá»i Ä‘iện năn nỉ:
- Thúy Æ¡i, cho anh xin lá»—i. Mai em cứ đến há»c nhé. Anh hứa sẽ rất ngoan mà !
Thúy đến và ngồi bên bà n không nói năng gì. Hùng mở cuốn từ điển.
- Nà o hôm nay ta há»c tiếp…
Cô ngước nhìn anh, ngơ ngác và đắm đuối. Cô thì thầm:
- Anh biết không, suốt từ bé đến giá» em rất chăm há»c thể dục thể thao. Em… em… ngá»±c cá»§a em rất đẹp.
Hùng từ tốn gấp lại cuốn từ điển. Anh dè dặt.
- Cho anh nhìn một tà tẹo xem nà o. Anh không là m gì đâu.
Thúy ngả đầu, nhắm mắt và Hùng rất nhẹ nhà ng mở từng chiếc khuy áo cá»§a cô. Anh hÃt hà : “Äẹp quáâ€. Bà n tay anh nhè nhẹ chạm và o núm vú. Thúy giáºt nảy mình cùng ngồi thẳng dáºy, hấp tấp gà i lại khuy áo. Cô cưá»i:
- Thôi, thế đủ rồi.
Hôm ấy há» há»c rất nghiêm túc, chỉ thoảng thoảng chạm và o nhau vá»›i những luồng Ä‘iện chết ngưá»i. Nhưng Thúy rất vững, cô không há» tá» ra xao xuyến.
Không biết có phải quyết chinh phục cô không mà từ hôm ấy Hùng đáng yêu vô cùng. Anh săn đón từng ý thÃch cá»§a cô, mua tặng cô những váºt dụng thể thao đắt tiá»n như vợt tennis cá»§a Äà i Loan, mấy há»™p bóng, chiếc áo bÆ¡i cá»§a hãng thá»i trang nổi tiếng... Anh còn gá»i Ä‘iện má»i cô Ä‘i ăn sáng rồi rá»§ cô Ä‘i ăn chiá»u ở má»™t quán nhá» nhìn ra hồ rất thÆ¡ má»™ng vá»›i cái tên ngá»t ngà o “Quán Mai Hoaâ€. Buổi tối anh lại mang vé xem ca nhạc những 200 ngà n má»™t đôi, năn nỉ cô ngồi sau xe để anh đưa Ä‘i…
Bố mẹ thấy Hùng đến nhà luôn và cùng đi chơi với Thúy thì nhắc:
- Trông nó cÅ©ng được đấy nhưng phải cẩn tháºn con ạ.
Còn cẩn tháºn là m sao được nữa. Chỉ xa anh ấy má»™t thoáng đã thấy quá dà i. Ngồi sau xe, tá»±a và o vai anh, nhắm mắt lại nghe gió lướt qua má mình má»›i ấm áp là m sao, cứ y như những ngón tay dịu dà ng ve vuốt. Chỉ sau và i tháng được anh táºn tụy hết lòng, Thúy đã không thể giữ được mình khi anh năn nỉ:
- Cho anh nhìn một tà tẹo thôi nà o.
Hôm ấy bố mẹ vá» quê, bà giúp việc cÅ©ng xin phép nghỉ. Căn nhà bốn tầng cá»§a gia đình anh rá»™ng thênh thang chẳng có má»™t ai. Và cô đã ngoan ngoãn ngồi im để anh cởi áo. Cô đã chết lịm Ä‘i, nằm bất động nên không thấy anh ngÆ¡ ngác lục tìm cà i gì đó tên tấm ga trải giưá»ng. Cô ngây thÆ¡ quá, cô không biết là anh đã thất vá»ng vô cùng, chán nản vô cùng khi không tìm thấy những dấu hiệu cá»§a má»™t cô gái còn trong trắng.
Thúy lần đầu tiên trao thân cho má»™t ngưá»i con trai là anh. Vá»›i cô, thế là tất cả rồi. Cô thấy mình đã thuá»™c vá» anh hoà n toà n. Cô si mê anh, bất cứ lúc nà o anh gá»i là cô đến. Trong mắt cô, trong tim cô, anh đẹp quá, hoà n hảo quá, yêu cô quá! Còn anh quả thá»±c lúc đầu bị cô hấp dẫn. Anh đã thà nh thá»±c yêu cô. Nhưng rồi anh cho là mình biết cô đã mất thá»i con gái, anh chỉ còn lợi dụng cô mà thôi. Nhưng anh không nói gì, chỉ âm thầm nghÄ© xấu vá» cô. Anh đâu biết vì từ bé ham mê thể thao, nà o nhảy dây, chạy Ä‘uổi, bÆ¡i lá»™i, kéo co… nên đã nhiá»u lần cô bị ngã Ä‘au và mà ng trinh bị rách từ bao giá» cô cÅ©ng không biết. Cho đến lúc thấy lâu không hà nh kinh, cô má»™t mình Ä‘i thá» và biết mình đã có thai. Äêm ấy, cô chá» tháºt khuya má»›i gá»i Ä‘iện cho Hùng, cứ nghÄ© là anh sẽ vui sướng, hoặc lo âu, nhưng nhất định anh sẽ bà n ngay chuyện cưới. NgỠđâu cô chưa kịp ngá» lá»i anh đã rất bá»±c dá»c và thá» Æ¡ cho là cô nhõng nhẽo là m anh mất ngá»§. Cái phẩy tay bá» Ä‘i phÅ© phà ng cá»§a anh đã khiến Thúy bừng tỉnh. Cô nhìn lại toà n bá»™ quá trình cô đến vá»›i anh và nháºn ra rằng gần đây anh chỉ còn lợi dụng cô thôi. Thúy chợt kinh sợ và thấy ghê tởm anh, ghê tởm cả mình. Cô quyết định không cho anh biết mình đã có thai vá»›i anh. Cô đủ thông minh để hiểu rằng vá»›i thái độ lạnh nhạt hiện nay, anh sẽ nghÄ© đó có thể không phải là con anh!
Cô quyết định không gặp Hùng, không gá»i Ä‘iện cho anh nữa. Cô hy vá»ng sá»± thay đổi cá»§a cô sẽ khiến Hùng hốt hoảng sợ mất cô. Anh sẽ đến, sẽ lại chiá»u thương săn sóc. Nhưng tháºt Ä‘au lòng. Anh không há» tìm cô, không há» gá»i Ä‘iện. Thúy hiểu là má»i chuyện nên chấm dứt. Nhưng cô không muốn phá thai. Äó là mối tình đầu cá»§a cô, cô dám chịu trách nhiệm. Bây giá» ngưá»i ta cÅ©ng không còn phê phán các cô gái hoang thai như trước. Cô sẽ chịu đựng được. Chỉ sợ bố mẹ thôi. Thúy cân nhắc, suy nghÄ© rồi má»™t hôm cô tìm gặp Hiệp.
Hai ngưá»i ngồi trong má»™t quán cóc vắng vẻ mé ngoà i công viên rợp bóng cây. Xưa nay chưa bao giá» Hiệp dám chạm và o ngưá»i cô nên anh run run khi Thúy chá»§ động cầm tay anh. Cô nhìn và o mắt anh há»i nhá»:
- Anh yêu em tháºt chứ? Anh có cưới em ngay được không?
- Ôi Thúy! Em là m sao thế? Anh cảm ơn em vô cùng.
Hiệp xúc động tháºt sá»±. Anh không bao giá» dám hy vá»ng Thúy sẽ đồng ý lấy mình. Hiệp ngạc nhiên thấy đôi mắt Thúy đẫm lệ. Cô khóc rồi ngẩng lên nhìn anh:
- Em phải thú nháºn vá»›i anh tất cả. Em không yêu anh, hay nói đúng ra là em chưa yêu anh. Nhưng nếu chúng mình lấy nhau, em tin chắc là rồi em sẽ yêu anh, kÃnh trá»ng anh và chúng mình sẽ hạnh phúc.
Hiệp ngơ ngác:
- Em sao thế? Có chuyện gì với em à ?
- Vâng. Em Ä‘ang có thai vá»›i má»™t ngưá»i nhưng ngưá»i ấy không yêu em, mà em lại không muốn phá thai Ä‘i. Nếu anh không lấy em, em vẫn sẽ đẻ con, nuôi con má»™t mình. Em chỉ sợ và thương bố mẹ.
Hiệp cúi đầu lặng thinh. Anh đã biết kẻ đó là ai. Hắn thưá»ng hay đến nhà Thúy (ngay cạnh nhà anh), nhiá»u lần đưa Thúy Ä‘i chÆ¡i. Nhưng anh không bao giá» có thể ngá» Thúy lại dá»… dà ng trao thân cho hắn. Thúy hiếu động, tinh nghịch, thá» Æ¡ vá»›i anh đến váºy. Hiệp đứng lên, cháºm rãi Ä‘i vá» phÃa công viên. Anh đứng gục đầu và o má»™t thân cây rất lâu. Lúc anh quay lại thì Thúy đã Ä‘i rồi. Anh còn đủ bình tÄ©nh trả tiá»n bánh tiá»n nước cho cả hai ngưá»i, mặc dù má»i thứ bà y trên bà n vẫn còn nguyên. Hiệp nhìn quanh tìm cô, chợt thắt lòng như thể anh đã mất cô vÄ©nh viá»…n. Không, anh sẽ không để cô Ä‘i khá»i cuá»™c Ä‘á»i mình. Trá»i đã cho anh má»™t ngưá»i đà n bà rất chân thà nh và vô cùng tá»± chá»§, tá»± tin. Anh hiểu, cô có đủ bản lÄ©nh để là m như cô nói: đẻ con và nuôi con má»™t mình. Anh đã chÆ¡i vá»›i cô từ bé. Anh yêu cô và tha thứ cho cô. Anh tin là rồi cô sẽ yêu anh như cô đã nói. Anh không thể để tất cả vuá»™t khá»i tay mình. Anh muốn chia sẻ vá»›i cô má»i Ä‘iá»u… Và anh hy vá»ng và o hạnh phúc. Hạnh phúc khó khăn song nhất định sẽ đến nếu tá»± mình biết vun đắp và tin tưởng.
***
Bé Thương Thương cá»§a bố Hiệp và mẹ Thúy bây giỠđã lên mưá»i. Nó còn có thêm em trai là cu Thiệp lên năm nữa. Có bé không bao giá» biết nó có má»™t ngưá»i cha khác. Bố rất yêu hai chị em nó, còn mẹ thì rõ rà ng là nâng niu cu Thiệp hÆ¡n. Nhưng nó cÅ©ng chả tị nạnh vá»›i em. Nó thưá»ng ôm cổ bố nÅ©ng nịu:
- Con trai thì hơn gì con gái bố nhỉ. Sau nà y bố mẹ già đi ấy à , hay là những lúc bố đòi đấm lưng nà y, mẹ đòi nhổ tóc sâu nà y, mới biết là con hơn đứt em cu nhá!
Bố nó nháy mắt:
- Với bố thì bao giỠcon cũng là con gái rượu của bố mà !
Nhưng rồi má»i chuyện không êm thấm mãi. Mấy năm sau, có má»™t lần tan há»c, cái Thương Thương thấy có má»™t ngưá»i đà n ông lạ hoắc đón đưá»ng nó. Ông ta trông già hÆ¡n bố, ăn mặc chững chạc kiểu cán bá»™ cấp cao nhưng nó vẫn im lặng cảnh giác. Ông ta tiến lại gần nó, run giá»ng há»i:
- Cháu là con mẹ Thúy phải không?
Nó khẽ gáºt. Ông lại há»i:
- Cháu sinh ngà y… tháng… năm… phải không?
Thương Thương kinh ngạc:
- Sao bác biết ạ?
Ông ta vặn hai tay và o nhau, khẩn thiết năn nỉ:
- Thương Æ¡i, bác phải đợi mãi, đợi mãi, hôm nay má»›i dám tìm gặp cháu. Bác xin cháu đừng nói gì vá»›i mẹ. Chiá»u mai tan há»c, cháu cho bác gặp má»™t lát được không? Chuyện quan trá»ng lắm, quan trá»ng vá»›i cả hai bác cháu ta. Äây bác cho cháu giữ chứng minh thư cá»§a bác. Chiá»u mai nhé…
Nói rồi ông ta bá» Ä‘i, để lại Thương Thương ngÆ¡ ngác chẳng hiểu gì. Nó đã mưá»i bốn tuổi, cái tuổi vô cùng tò mò, muốn chứng minh mình đã là má»™t ngưá»i lá»›n đà ng hoà ng, muốn có những bà máºt riêng tư. Ngưá»i đà n ông nà y không là m nó sợ mà chỉ khiến nó thấy thương. Nó rất muốn biết ông ta sẽ nói vá»›i mình chuyện gì. Và nó đã im lặng không nói gì vá»›i ai. Nó cẩn tháºn láºt lại tấm chứng minh thư. Ông ấy rất tin cáºy mình đây. Tên ông là Lê Tiến Hùng, sinh năm 1958, hÆ¡n bố mình sáu tuổi, cÅ©ng ngưá»i Hà Ná»™i nhưng Ä‘ang ở trong thà nh phố Hồ Chà Minh.
Chiá»u hôm sau nó nói vá»›i mẹ trước khi Ä‘i há»c là sẽ vá» muá»™n vì còn cùng các bạn đến thăm cô giáo ốm. CÅ©ng chả hiểu sao nó nói dối cứ như đã quen. Nó không thấy nghi ngại gì ngưá»i đà n ông lạ mặt hôm qua. Nó cảm thấy chắc chắn ông muốn nói vá»›i nó Ä‘iá»u gì vô cùng quan trá»ng. Và cả buổi há»c nó cứ thấp thá»m không yên.
Hùng và bé Thương Thương ngồi đúng cái quán cóc mà ngà y trước bố Hiệp và mẹ nó đã ngồi, nhưng tất nhiên cả nó và ông bố Ä‘Ãch thá»±c cá»§a nó Ä‘á»u không biết Ä‘iá»u ấy. Ông Hùng gá»i cho nó má»™t cốc nước cam và rút trong túi ra má»™t xấp ảnh:
- Cháu xem đi.
Thương Thương reo lên:
- Ôi mẹ cháu đây mà . Xinh quá bác nhỉ. Vá»›i lại đây là bác đúng không? Nhưng bác bây giá» béo, à bây giá» bác… khác quá. Hai ngưá»i ngà y xưa thân nhau nhỉ bác nhỉ. Chụp ảnh chung nhiá»u thế nà y cÆ¡ mà .
Rồi nó hồn nhiên liến láu:
- Cháu Ä‘oán nha! Äây là hai ngưá»i ngồi trên thuyá»n ở Hồ Tây. Äây là cùng Ä‘i bÆ¡i trên biển. Cái nà y là chụp trong sân viện bảo tà ng nghệ thuáºt, còn cái nà y là trong Văn Miếu đúng không bác?
Rồi nó chăm chú ngước lên nhìn ông, vẻ tò mò tinh nghịch:
- Cháu biết rồi cơ. Bác cũng yêu mẹ cháu nhưng không lấy được nhau phải không ạ?
Ông Hùng ngồi, hai tay ôm đầu, vẻ cá»§a ngưá»i thất bại:
- Ừ, bác cũng yêu mẹ cháu nhưng mẹ cháu đột ngột là m đám cưới với bố cháu hiện nay, không nói với bác một câu nà o.
Thương ngơ ngác:
- Nhưng mà chắc mẹ cháu cũng yêu bác chứ? Hay đi chơi, hay chụp ảnh thế nà y cơ mà .
- Ừ, mẹ cháu cÅ©ng yêu bác chứ. Cho đến giá» bác cÅ©ng không hiểu tại sao mẹ đột ngá»™t Ä‘i lấy chồng. Hay là do ông bà cháu ép? Hay là mẹ giáºn gì bác? Thương à , bác xin cháu là m sao để bác được nói chuyện vá»›i mẹ cháu má»™t lần, má»™t lần thôi.
Cái Thương cưá»i tháºt tươi:
- Việc gì bác phải nhá» cháu ạ? Bác cứ đến cÆ¡ quan mẹ cháu hoặc đến nhà . Bố mẹ cháu nhiá»u khách lắm. Bố cháu thoải mái mà , bác đừng ngại.
Hùng e dè thăm dò:
- Cháu ơi, thế ở nhà có bao giỠcháu thấy những tấm ảnh ngà y xưa mẹ chụp mà có bác không?
Cái Thương nghĩ ngợi:
- Mẹ cháu nhiá»u ảnh lắm, cháu xem hết rồi. Nhưng mà hình như không thấy cái nà o có bác…
Nhìn nét mặt thất vá»ng cá»§a Hùng, nó nói chữa:
- Nhưng mà thực thì cháu không để ý. Chỉ có những cái như thế nà y thì cháu chưa bao giỠđược xem.
Hùng nhìn cái Thương đăm đăm như muốn nói Ä‘iá»u gì song lại ngáºp ngừng không dám. Cái Thương có vẻ hiểu tâm sá»± cá»§a ông, nó an á»§i:
- Bác ơi, bác buồn là m gì. Tình yêu ngà y xưa, mấy chục năm rồi. Bây giỠmuốn gặp lại nhau đi uống nước, đi nhắc lại kỷ niệm xưa, tha hồ mà bác.
Hùng bất giác lắc đầu. Ôi giá mà thế được. Ông những muốn nói hết vá»›i cái Thương. Con Æ¡i, chÃnh bác là bố ruá»™t cá»§a con đây. Con nhìn cái miệng nà y, đôi mắt nà y cá»§a bố có giống hệt con không? Con vá» xem lại ngà y cưới cá»§a bố mẹ vá»›i ngà y sinh cá»§a con Ä‘i, chỉ cách nhau chừng bảy tháng. Thế thì là m sao mà con khá»e mạnh như thế nà y được hả con? Bố đã đến táºn nhà há»™ sinh rồi, đã biết là con sinh ra nặng ba cân rưỡi. Má»™t đứa bé thiếu tháng thì không thể nà o hoà n chỉnh như con được… Thương Æ¡i. Hùng muốn được nói tất cả, được khóc vá»›i cô con gái cá»§a anh. Nhưng rồi lại thôi. Anh biết anh mà thế là há»ng hết. Thúy sẽ má»™t lần nữa giáºn Ä‘iên lên. Thúy sẽ nguyá»n rá»§a anh, lại thêm má»™t lần nữa không thể nà o tha thứ cho anh. Dạo Thúy lấy chồng anh cÅ©ng hÆ¡i tiêng tiếc nhưng rồi lại tặc lưỡi bá» qua. Và rồi anh yêu hết cô nà y sang cô khác. Nhưng thá»±c ra anh chẳng yêu ai mà chỉ yêu chÃnh bản thân mình. Anh đã quên hẳn cô. Từ ngà y ấy anh và Thúy không há» gặp nhau. Rồi anh cÅ©ng lấy vợ, có con. Chỉ có Ä‘iá»u từ ngà y vợ chồng anh chuyển và o thà nh phố Hồ Chà Minh, thằng bé con anh chẳng may bị tai nạn xe máy mất má»™t chân và bị chấn thương sá» não nay như ngưá»i ngá»› ngẩn. Äứa thứ hai thì èo uá»™t, lên mưá»i rồi vẫn chưa há»c xong lá»›p bốn vì quá yếu.
Lần nà y anh trở ra Hà Ná»™i và bá»—ng nhiên gặp Thúy dắt cái Thương Thương Ä‘i trong siêu thị. Nhìn thấy con bé anh chợt bà ng hoà ng, tim nhói Ä‘au lên. Chao, nó giống anh quá. Giống hệt cái ảnh mẹ anh hồi bé mà anh vẫn giữ. Anh kÃn đáo Ä‘i theo hai mẹ con nhưng nấp sau các ngăn hà ng không cho há» biết. Rồi anh lân la tìm cách Ä‘iá»u tra vá» Thương Thương. Hiệu trưởng trưá»ng con bé há»c lại là bạn cÅ© cá»§a anh. Thôi đúng rồi. Ngà y ấy… Mình đã yêu Thúy biết bao nhưng cÅ©ng đã thất vá»ng biết bao và Thúy đã nháºn ra sá»± thá» Æ¡ cá»§a mình. Cái đêm Thúy gá»i Ä‘iện rất khuya phải chăng là để báo tin là đã có bé Thương Thương…?
Anh muốn ngồi đây mãi vá»›i cô bé khá»e khoắn xinh tươi, máu má»§ ruá»™t rà cá»§a anh. Ôi con gái yêu quý. Trá»i đã phạt anh vì anh lỡ bá» rÆ¡i nó, bá» rÆ¡i Thúy suốt quãng thá»i gian cô cần anh nhất. Anh đã chÆ¡i bá»i và chán ngấy tất cả. Anh đã lấy vợ và muốn có má»™t gia đình trà n đầy tiếng cưá»i trẻ thÆ¡ nhưng không thể nữa rồi. Gia đình bây giá» nhiá»u tiếng khóc hÆ¡n. Anh phải gặp Thúy, xin cô tha thứ cho anh được nháºn bé Thương…
Hùng đứng lên:
- Thôi cháu vá» Ä‘i kẻo muá»™n, cho bác xin cái chứng minh. Äể rồi ngà y mai bác sẽ tìm gặp mẹ.
- Vâng. Cháu chà o bác ạ.
Cái Thương ngoan ngoãn đứng lên, nhưng nó đã rất tinh ranh, nó giấu nhẹm một trong những bức ảnh của ông Hùng vừa cho xem và o cặp.
***
Ngà y mai Thương Thương lấy chồng. Äêm cuối cùng ở nhà bố mẹ, cô già nh ôm mẹ ngá»§, đẩy bố sang phòng cu Thiệp. Co rúc và o nách mẹ, ôm ngang ngá»±c bà nÅ©ng nịu:
- Mẹ ơi, ngoà i bố ra mẹ có yêu ai nữa không? Mẹ kể cho con đi.
Bà Thúy vuốt tóc con gái, thở dà i:
- Cả Ä‘á»i mẹ chỉ yêu có má»™t ngưá»i thôi, đó là bố cá»§a con, con gái ạ.
Thương Thương trợn mắt:
- Con ứ chịu đâu. Con lá»›n rồi, mẹ phải nói tháºt cÆ¡.
- Sao con lại bảo mẹ không nói tháºt vá»›i con?
Cô con gái cúi xuống cái túi xách để dưới chân giưá»ng, giấu má»™t tấm ảnh ra sau lưng, cưá»i tháºt tươi:
- Con biết hết rồi mẹ Æ¡i. Mẹ có chịu nói vá»›i con là mẹ đã yêu ngưá»i trong tấm ảnh nà y không?
Thúy vươn ngưá»i giằng lấy tấm ảnh và sững sá» kêu lên:
- Ai đưa cho con? Từ bao gi�
Thương Thương ôm mẹ, rủ rỉ:
- Bác Hùng đấy mẹ ạ. Bác ấy cho con xem bao nhiêu là ảnh mẹ chụp với bác, con giấu nhẹm chiếc nà y mà bác không biết nhá. Nhưng đã lâu lắm rồi. Bác ấy muốn con nói với mẹ cho bác gặp, con bảo bác cứ đến nhà hoặc đến cơ quan thoải mái. Bác nói là sẽ gặp mẹ mà . Thế bác không dám hả mẹ?
Thúy hÆ¡i ngần ngại. Con gái đã lá»›n rồi. Hay là nói cho nó biết tất cả? Nhưng không. Không. Cô không thể phản bá»™i lòng tin, tình yêu cá»§a Hiệp dà nh cho cô và con. Thúy bất giác ngồi lên, Ä‘iá»m đạm nhìn và o mắt cô con gái:
- Có con ạ, bác có gặp mẹ nhưng mẹ đã quên bác rồi. Bác ấy bảo ngà y xưa yêu mẹ nhưng mẹ có để ý gì đâu. Hồi ấy mẹ còn nhá» hÆ¡n con bây giá», Ä‘i chụp ảnh vá»›i bạn bè là chuyện bình thưá»ng, con chả thấy mẹ có hà ng đống ảnh chụp vá»›i các bạn trai đó sao?
Bà Thúy xoa đầu con gái ngá»§. Thương Thương vô tư không nghi ngá» gì. Mẹ nói đúng. Bá»n con trai già u tưởng tượng, cứ nghÄ© cô nà o cÅ©ng yêu mình. Äồ Ä‘iên. Cô ôm mẹ cưá»i khúc khÃch rồi ngá»§ má»™t giấc say.
Nhưng bà Thúy thì không sao ngá»§ được. Quá khứ xa lắc xa lÆ¡ vá»›i sá»± hiện hữu cá»§a con gái chưa bao giá» thôi hà nh hạ bà . Bà chỉ yêu má»™t ngưá»i là bố cá»§a Thương Thương, là Hùng. Cho đến bây giá» vẫn thế. Tình yêu mà bà không thể nà o tá»± giải thÃch được, không thể nà o quên Ä‘i được. Nhưng bà phải là m như đã quên, phải là m sao con gái chỉ biết có bố Hiệp cá»§a nó thôi. Chỉ bà và ông Hiệp biết nó không phải là con đẻ cá»§a ông, má»™t Ä‘iá»u ấy thôi cÅ©ng đủ để bà táºn tụy vá»›i ông và các con suốt má»™t Ä‘á»i.
P.T.T.N
|
|