SAU BÃO
Nắng và ng hơn và cây cũng xanh hơn
Những ngà y nắng lại vỠsau cơn bão
Những cô gái quà ng khăn mà u thạch thảo
Lại lụa là ra phố mỗi sớm mai
Một chỗ ngồi gió biển thổi qua vai
Má»™t ghế trống chá» ngưá»i Ä‘i trở lại
Một nỗi nhớ mênh mông như bỠbãi
Như niá»m vui trống vắng tá»± lâu rồi
Nắng đầu ngà y sau bão ấm yên hơn
Gió trải lá thá»m xưa buồn mấy thá»§a
Ta ngước mắt thấy trá»i thênh thang quá
Thèm trở vỠtừ chỗ đã ra đi
Không hẹn hò nên không có chia ly
Không sum há»p nên chẳng há» xa cách
Bao lâu rồi trái Tim ta hoá thạch
Bỗng một ngà y tan chảy dưới cơn giông
Ta vẫn biết có một ngà y bão tố
Biết ngóng trông và biết cả đợi chá»
Ta vẫn biết vì sao chung niá»m nhá»›
Chung buồn vui và chung cả niá»m Ä‘au
Sau bão mưa rực rỡ nắng muôn mà u
Bầu trá»i phố lại bừng hương khởi sắc
NẾU CUỘC ÄỜI CHO TA THÊM ÄIỀU ƯỚC
XIN TRỞ VỀ...TỪ CHá»– ÄÃ RA ÄI
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm