BaBop HS SaoMai

Ngày tham gia: 17 6 2008 Số bài: 297
|
Gửi: Năm 12 08, 2011 2:38 am Tiêu đề: Trạng Quỳnh dạy há»c |
|
|
Trạng Quỳnh dạy há»c
Trạng Quỳnh bá» nhà quan Bảng ra vá», Ä‘i đến ná»a đưá»ng thì gặp má»™t anh thợ cà y, xem bá»™ mặt mÅ©i cÅ©ng sáng sá»§a liá»n lân la gạ chuyện.
- Anh đã có vợ chưa? Trông anh mặt mÅ©i khôi ngô đến thế, sao không Ä‘i há»c?
Anh thợ cà y trả lá»i:
- Thưa ông tôi chưa có vợ con gì cả, trước cũng theo đòi bút nghiên, hòng kiếm dăm ba chữ, nhưng dốt quá, nên phải đi cà y.
- Thế bây giá» anh có muốn há»c hà nh, đỗ đạt rồi lấy gái quan Bảng không?
- Cảm Æ¡n ông có lòng thương, tôi chỉ mong kiếm dăm ba chữ để xem văn tá»±, giấy má mà cÅ©ng không Ä‘á»c được, dám nói gì đến đỗ đạt. Còn việc lấy con quan Bảng thì đến ông Trạng Quỳnh còn chưa chắc huống chi tôi.
Quỳnh dỗ dà nh:
- Anh đừng ngại, quan Bảng trước thấy Quỳnh hay chữ, có ý nhắm chá»n Quỳnh là m rể, nhưng sau khi thấy Quỳnh hữu tại vô hạnh, nên thôi không gả nữa. Quan chỉ muốn kén má»™t anh chà ng rể nết na, phải chăng thôi, còn văn chương chữ nghÄ©a thì cứ tà m tạm là được. Tôi trông anh cÅ©ng khôi ngô tuấn tú, nếu chịu khó há»c ta sẽ dạy cho, dốt mấy há»c mãi cÅ©ng phải khá. Ta vá»›i quan Bảng vừa là tình thầy trò, lại có tình bà con, nếu anh thuáºn thì rồi dần dà ta sẽ là m mối cô Äiá»m cho.
Anh thợ cà y nghe Quỳnh nói bùi tai, mừng lắm, rước Quỳnh vá» nhà , thiết đãi cÆ¡m rượu tá» tế và để Quỳnh ở lại dạy mình há»c.
Quỳnh bảo anh thợ cà y dá»n má»™t cái buồng há»c ở nÆ¡i tháºt kÃn đáo, cấm tiệt không cho ai và o và không cho ai biết có Quỳnh ở đấy. Ngà y ngà y Quỳnh dạy anh kia nghêu ngao và i chữ, nhưng vá» cách Ä‘i đứng, ăn nói và chữ viết thì dạy rất cẩn tháºn. Lại bảo anh thợ cà y sắm hai cái hòm sÆ¡n son, án thư ống bút và dăm ba bá»™ sách cổ, bà y ra ngoà i cho có vẻ.
ÄÆ°á»£c Ãt lâu, Quỳnh bảo anh thợ cà y xin và o táºp văn ở trưá»ng quan Bảng. Cứ đến kỳ văn thì anh thợ cà y chỉ việc chép lại. Nhá» thế kỳ nà o bà i cá»§a anh thợ cà y cÅ©ng được Ä‘em bình.
Quỳnh lại láºp mẹo bảo anh thợ cà y tìm má»™t bạn há»c hÆ¡i thông thông, đưa vá» nhà là m bạn há»c, nhưng vẫn giấu không cho biết có Quỳnh ở đấy.
Äến kỳ văn sau, Quỳnh là m há»™ cả hai ngưá»i, rồi cho anh thợ cà y chép lại cả. Quan Bảng chấm văn thấy bà i anh bạn kia xưa nay văn lý tầm thưá»ng, mà nay lại có nhiá»u câu trác lạc. Äem so sánh thì thấy giống hệt nét chữ cá»§a anh thợ cà y, quan Bảng cho gá»i anh kia ra há»i, thì trước anh ta còn chối, sau ohải thú nháºn là đã nhá» anh thợ cà y là m há»™.
Từ đó, quan Bảng yên chà anh thợ cà y là ngưá»i hay chữ, kể vá» tà i thì cÅ©ng xấp xỉ bẳng Quỳnh, còn vá» hạnh thì ăn đứt Quỳnh, nên Ä‘em lòng yêu mến.
Bá»—ng bẵng Ä‘i và i tuần, anh thợ cà y không đến trưá»ng táºo văn nữa. Sau đó lại nghe tin đồn là anh ta nghỉ há»c để Ä‘i dạm vợ. Quan Bảng nghe tin ấy, vá»™i và ng bắn tin gả con gái cho.
Quỳnh biết quan Bảng đã mắc mưu, liá»n bảo bố mẹ anh thợ cà y Ä‘em lá»… đến há»i. Quả nhiên cả quan Bảng và Thị Äiểm Ä‘á»u bằng lòng.
Quỳnh xui anh thợ cà y xin cưới ngay, kẻo để lâu sợ vỡ chuyện.
Sắp đến ngà y cưới, Quỳnh bảo anh thợ cà y Ä‘em quốc cưa thà nh từng Ä‘oạn, Ä‘em bá» và o hòm sÆ¡n son khóa lại. Xong rồi Quỳnh cắp nón ra Ä‘i. Trước khi Ä‘i Quỳnh dặn há»c trò: “Ta có việc cần, phải Ä‘i xa độ và i tháng, nên không dá»± đám cưới anh được. Song ta có và i Ä‘iá»u căn dặn phải nhá»› đấy chá»› quên: Khi cưới vợ vá» thì phải láºp mặt nghiêm, nếu nà ng có dở văn chương ra thì tìm cách gạt phắt Ä‘i, nếu không lòi cái Ä‘uôi “dốt†ra thì khốn!
Anh thợ cà y vâng dạ.
Thị Äiểm từ ngà y vá» nhà chồng, thấy chồng nghiêm quá nên cÅ©ng không dám đả động gì đến việc văn chương thÆ¡ phú lục. Nhưng cô ta rất lấy là m lạ là ngà y nà o chồng cÅ©ng chỉ xem Ä‘i xem lại có má»™t cuốn cổ văn, còn ngoại giả không thấy cuốn sách nà o khác nữa,, nên trong lòng cÅ©ng sinh nghi. Lại đôi ba lần, Thị Äiểm là m thÆ¡ cho chồng há»a, nhưng chồng chỉ liếc mắt qua rồi lá» Ä‘i.
Má»™t hôm, nhân chồng Ä‘i vắng. Thị Äiểm má»›i cạy đôi hòm son ra xem thì chỉ thấy cà y cuốc cưa vụn từng khúc trong đó. Ngay lúc ấy chồng vá», Thị Äiểm tra há»i nguyên do, anh ta đà nh phải thú thá»±c đầu Ä‘uôi.
Thị Äiểm lúc đó má»›i ngả ngá»a ngưá»i ra, biết là mắc mưu Quỳnh, nhưng trót tay đã nhúng chà m, đà nh phải đóng cá»a dạy chồng há»c. Rồi má»™t hôm tá»± nhiên thấy Quỳnh xuất hiện, vừa cưá»i vừa há»i Thị Äiá»m:
- Äã biết tay Trạng Quỳnh chưa? Còn nhá»› câu “…long vẫn hoà n long†nữa không?
Thị Äiểm đà nh xin lá»—i, còn anh thợ cà y từ đó má»›i biết thầy cá»§a mình Ä‘Ãch thị là Trạng Quỳnh.
st
_________________ Ba Bá»›p
Được sửa bởi BaBop ngày Ba 12 27, 2011 8:55 pm; sửa lần 1. |
|
BaBop HS SaoMai

Ngày tham gia: 17 6 2008 Số bài: 297
|
Gửi: Năm 12 08, 2011 9:01 pm Tiêu đề: |
|
|
Khổ thân cái cột ...
MIỆNG KẺ SANG
Bấy giá» Quỳnh đã hÆ¡i lá»›n, Ä‘ang độ thiếu niên. Trên đưá»ng từ phá»§ vá» khát quá, Quỳnh và o má»™t quán nước bên đưá»ng. Trong quán có má»™t viên quan, dáng oai vệ, Ä‘ang ngồi nhai trầu bá»m bẻm. Cạnh đó, có má»™t lÃnh vệ đứng hầu. Quan nhai xong, hách dịch vứt miếng bã trầu ra đất.
Quỳnh Ä‘ang ngồi uống nước, thấy ngứa mắt liá»n bước lại cúi nhặt lên, ngắm nghÃa như muốn tìm kiếm cái gì, rồi đút và o túi.
Quan thấy lạ, há»i:
- Mà y là ai? Là m gì váºy?
Quỳnh là m bộ khúm núm đáp:
- Bẩm, con là há»c trò nghèo, lâu nay thưá»ng nghe ngưá»i ta nói "Miệng nhà quan có gang có thép" muốn nhặt lên Ä‘em vá» coi thá» có đúng thế không?
Biết mình bị xá», lại không biết tên há»c trò xấc xược nà y là Quỳnh, quan liá»n bảo:
- Äã xưng là há»c trò thì ngưá»i phải đối ngay câu tục ngữ mà ngưá»i vừa nói đó Ä‘i, hay thì ta thưởng, dở sẽ đánh đòn. Mà nhá»› là tục ngữ phải đối bằng tục ngữ, nghe chưa!
Quỳnh giả bộ rụt rè, thưa thưa bẩm bẩm:
- Con sợ mang tiếng xấc xược... Không dám đối.
Tưởng anh chà ng há»c trò Ä‘ang bÃ, quan bảo:
- Ta cho ngưá»i cứ nói, còn đối không được thì nằm xuống để ta đánh đòn.
- Nếu thế thì con xin đối ạ.
- ÄÆ°á»£c. Äối ngay Ä‘i, ta nghe thá»!
Quỳnh thong thả Ä‘á»c vế đối:
- "Äồ nhà khó vừa nhá» vừa thâm."
Nghe xong, mặt quan xám lại như tro bếp. Câu đối lại đúng là câu tục ngữ, không thể bắt bẻ và o đâu được.
Biết ngồi lâu không tiện, quan giục lÃnh hầu ra Ä‘i, quên bẵng lá»i hứa thưởng tiá»n cho anh há»c trò nghèo.
Chẳng bao lâu, chuyện ấy lan ra khắp vùng, tên quan kia thì xấu hổ vì là m miệng cưá»i cho thiên hạ còn tiếng tăm cá»§a Quỳnh thì nổi như cồn.
_________________ Ba Bá»›p
|
|