Gio HS SaoMai

Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 326
|
Gửi: Sáu 8 05, 2011 6:36 am Tiêu đề: á»c sên con và lá»i mẹ dạy |
|
|
á»c sên con và lá»i mẹ dạy
á»c sên con ngà y ná» há»i mẹ: “Mẹ Æ¡i! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải Ä‘eo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Tháºt mệt chết Ä‘i được!â€
“Vì cÆ¡ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cÅ©ng không nhanh†– á»c sên mẹ nói.
“Chị sâu róm không có xương cÅ©ng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không Ä‘eo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?â€
“Vì chị sâu róm sẽ biến thà nh bướm, bầu trá»i sẽ bảo vệ chị ấyâ€.
“Nhưng em giun đất cÅ©ng không có xương, cÅ©ng bò chẳng nhanh, cÅ©ng không biến hoá được, tại sao em ấy không Ä‘eo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?â€
“Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấyâ€.
á»c sên con báºt khóc, nói: “Chúng ta tháºt đáng thương, bầu trá»i không bảo vệ chúng ta, lòng đất cÅ©ng chẳng che chở chúng taâ€.
“Vì váºy mà chúng có cái bình!†– á»c sên mẹ an á»§i con – “Chúng ta không dá»±a và o trá»i, cÅ©ng chẳng dá»±a và o đất, chúng ta dá»±a và o chÃnh mình con ạâ€.
Có lẽ đôi lúc bạn cÅ©ng cảm thấy tá»§i thân vì má»™t sá»± thiếu hụt nà o đó vá» hoà n cảnh…từ nhá» bạn phải lá»§i thá»§i đến trưá»ng bằng đôi chân trần, mái tóc bạc sương, đơn độc trên những con đưá»ng ngoằn nghèo giữa cái lạnh buốt thấu, bạn chỉ ước là m sao má»™t bá»™ đồ đủ ấm và những vòng tay đón đưa sau buổi tan trưá»ng.
CÅ©ng là sỉ tá», nhưng bạn không là ngưá»i được đưa rước bằng những Ä‘oà n xe rồng rắn vá»›i tiếng nhạc ráºp rình, ngược lại, bạn được nháºn nÆ¡i ngưá»i cha thân yêu ánh mắt tá»± hà o, bước chân dẫn nhịp lặng thầm, và những lá»i động viên vá»›i tất cả sá»± thương mến vô bá».
Ngà y bạn bước và o Ä‘á»i tháºt quá giản đơn, không vali, không tiá»n bạc, chỉ và i cuốn sách cÅ© nát trong túi nilông và có thể có thêm những giá»t nước mắt cá»§a ngưá»i mẹ già . Bạn ra Ä‘i, bước chân ngượng ngịu trong sá»± lo âu và ná»—i buồn vây kÃn…
Những ngà y tháng hạnh phúc "trên ghế giảng đưá»ng" cÅ©ng là những ngà y cÆ¡ cá»±c chẳng hÆ¡n. Chiếc xe cÅ© phèn "hát reo" trong cái nhìn dè bÄ©u từ những cô gái "mỠđỠmắt xanh". Ngà y cuối tuần vá»›i bạn chẳng phải để "hái hoa bắt bướm" mà phải bươn chải hết má»i ngõ ngách cá»§a từng dăy phố. Niá»m vui cá»§a bạn chỉ là sách vở, bạn bè chỉ dăm ba đứa quê kệch, nghèo hèn, nhưng bạn lại bước qua ngưỡng cá»a đại há»c vá»›i kết quả chẳng thể tốt hÆ¡n.
Và bây giá», có thể bạn đã bước qua những ngà y tháng cam go vá»›i má»™t gia đình nhỠđầy ắp tiếng cưá»i? có thể bạn Ä‘ang phấn đấu cho má»™t cuá»™c sống tươi đẹp ngà y mai? và cÅ©ng có thể bạn Ä‘ang chán nản buồn sầu…? Nhưng những ai đó Æ¡i ! bạn tháºt là ngưá»i hạnh phúc vì bạn Ä‘ang tá»± đứng trên đôi chân cá»§a mình. Bạn không được lá»›n lên trong gấm nhung lụa là , nhưng bạn trưởng thà nh từ khối óc váºn động và má»™t trái tim chất chứa tình yêu. Bạn không có kẻ đón, ngưá»i đưa nhưng bạn văn bước và o Ä‘á»i vá»›i niá»m kiêu hãnh cá»§a báºc sinh thà nh. Thà nh công cá»§a bạn không là quyá»n cao chức tước, không là tiá»n đô, bạc tỉ, nhưng bạn hăy nhìn những giá»t nước mắt hạnh phúc cá»§a những ngưá»i thân yêu…! hạnh phúc tháºt sá»± chẳng phải là đó sao ?
Ngưá»i ta không có quyá»n lá»±a chá»n cho mình nÆ¡i để sinh ra, nhưng ngưá»i ta có thể chá»n cho mình má»™t cách sống, cách sống hoà n hảo chÃnh bằng khả năng đặt trên những giá trị chân chÃnh…
ST
_________________ Pháºn là m trai gõ phÃm bình thiên hạ.
Chà anh hùng click chuột định giang sơn.
|
|
THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Bảy 8 20, 2011 9:28 pm Tiêu đề: |
|
|
Các bạn ơi !
Trong cuá»™c sống nầy - đôi lúc không cần đặt ra câu há»i -NÊN hay KHÔNG NÊN
Vì những câu há»i đó khiến mình trở nên khô cứng , chai sạn , đầy toan tÃnh ...
Có những lúc TA sống chẳng vì Ä‘iá»u gì cả .
Có những Ä‘iá»u TA là m - đơn giản chỉ vì ÄAM MÊ .
Chỉ cần niá»m ÄAM MÊ đó- không Ä‘i quá giá»›i hạn , không trái vá»›i lương tâm , không vi phạm thuần phong mỹ tục ...
Cuá»™c sống sẽ nhạt nhẽo biết bao nếu TA không có lấy má»™t chút ÄAM MÊ .
HÃY CỨ SAY MÊ VÀ Sá»NG HẾT MÃŒNH CHO NIỀM SAY MÊ ẤY .
VẬY LÀ ÄỦ .
ST.
|
|