TRÆ Ì‰ VỀ
CoÌ một ngaÌ€y trở laÌ£i chôÌn xưa
một khoảng lặng trong bộn bề kyÌ Æ°Ìc
goÌc trời muÌ€ miÌ£t
nÆ¡i từ Ä‘oÌ tôi Ä‘i
con soÌng nhỏ lần ra biển cả
ngược doÌ€ng về bÃªÌ sông quê
những gương mặt quen quen lạ lạ
chập chờn, phảng phâÌt, tỉnh mê
những con người của muôn năm cũ
giờ Ä‘ã yên dươÌi những nâÌm mồ
cỏ đã xanh, một màu xanh vô định
trời thiÌ€ cao maÌ€ mây trăÌng bÆ¡ vÆ¡
Chẳng coÌ€n nữa baÌ€ tôi bên bêÌp lửa
gầy rạ rơm qua những mùa đông
chẳng coÌ€n daÌng meÌ£ tôi tâÌt tả
vệt sữa loang trên ngực aÌo nâu sồng
vaÌ€ đâu nữa boÌng cha lặng lẽ
vaÌc caÌ€y về trong nhập nhoaÌ£ng hoaÌ€ng hôn
Ngôi nhaÌ€ tranh cũ xaÌm
đưÌng sẫm buồn như một dâÌu châÌm than
gôÌc bưởi đầy hoa trăÌng
maÌ€ hương xưa laÌ£c mâÌy nẻo đường
trong mưa năÌng khu vườn xanh vật vã
laÌ trầu không vẫy gioÌ những baÌ€n tay
dâÌu quêÌt trầu Ä‘ã đượm maÌ€u thiên cổ
ngÆ¡ ngaÌc biÌ€nh vôi con măÌt cay cay
Tôi khaÌt, ngỡ loÌ€ng như lửa chaÌy
cÆ¡n khaÌt một đời của sa maÌ£c cằn khô
tôi laÌ£i uôÌng nươÌc trong chum, trong vaÌ£i
trong chiêÌc gaÌo dừa
tôi uôÌng ngaÌ€y xưa
LÊ KHÃNH MAI
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)