Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Hai 9 28, 2009 4:18 am Tiêu đề: Một chuÌt tiÌ€nh ca... |
|
|
Một chút tình ca
NêÌu trong cõi nhân duyên naÌ€y coÌ những thằng khờ, coÌ những thằng ngông – thiÌ€ cuộc đời sẽ trở nên yÌ nghĩa biêÌt bao! NêÌu trong tâm thưÌc của mội con người đều cÆ°Ì cho laÌ€ ngoÌ£n cỏ thiÌ€ hẵn thâÌy những nỗi xoÌt xa! NêÌu trong mỗi kyÌ Æ°Ìc của đời người maÌ€ xem như laÌ€ rÆ¡m raÌ£ thiÌ€ sẽ thâÌy được niềm haÌ£nh phuÌc biÌ€nh diÌ£ biêÌt dường naÌ€o…
… Ngôi trường cũ của tôi, trong Ä‘oÌ coÌ baÌ£n beÌ€ tuổi thÆ¡ tôi, đầy ăÌp maÌ€u vaÌ€ng tươi của năÌng, của rÆ¡m. ÄeÌ£p lăÌm muÌ€a năÌng của miền trung gioÌ caÌt, gioÌ từ sông biển mang muÌ€i rÆ¡m raÌ£ thÆ¡m khô nồng, muÌ€i caÌ tôm ngai ngaÌi bay về trường tôi, ngôi trường tôi cũng laÌ€ một kiêÌp người Ä‘ã cõng trên lưng biêÌt bao sÃ´Ì phận. CoÌ một thời con gaÌi raÌ£ng rỡ, mềm maÌ£i, mỏng manh in laÌ£i dâÌu nhÆ¡Ì trên gương mặt. CoÌ một thời con trai tinh nghiÌ£ch, hồn nhiên, yêu thương vaÌ€ lăÌm dỗi hờn – rÆ¡m thÆ¡m Ä‘oÌ£ng tuổi xuân thì… (RÆ¡m raÌ£ đời người – Trần Vĩnh An.)
ÄuÌng đâÌy HuÌ€ng aÌ£! rÆ¡m ra của đời người, trên những cảm xuÌc, trên những hồn thÆ¡ vaÌ€ trên cả những lâu Ä‘aÌ€i – Sao Mai của ngaÌ€y xưa khi coÌ€n câÌt lên tiêÌng ca vang của một thời xuân xanh vÆ¡Ìi những cô cậu hoÌ£c troÌ€ coÌ€n hồn nhiên, tinh nghiÌ£ch vaÌ€ hay hờn dỗi… RÆ¡m raÌ£ laÌ€ của caÌnh đồng, những caÌnh đồng miền trung khô cằn trong năÌng chaÌy choÌi chang, nhưng cũng chưa Ä‘ủ năÌng chaÌy khô người khi từng ngoÌ£n gioÌ của doÌ€ng sông thổi vaÌ€o… phải thÃªÌ không anh!... ÄÆ¡Ì€i người rồi cũng sẽ qua Ä‘i thôi, những người baÌ£n, những người em gaÌi của boÌng cả SaoMai ngaÌ€y naÌ€o giờ cũng bỏ cả rÆ¡m raÌ£ ra Ä‘i biền biệt maÌ€ chưa haÌt xong một khuÌc tiÌ€nh ca, dẫu biêÌt laÌ€ nươÌc măÌt chưa buông rÆ¡i,
Hỡi những người con gaÌi – hay những người em gaÌi, bỏ trường bỏ lÆ¡Ìp em Ä‘i về đâu, giữa caÌi năÌng miền trung khô cằn, em ra Ä‘i mang theo cả những hoaÌ€i niệm, em Ä‘ã buồn khi câÌt bươÌc bỏ thầy bỏ baÌ£n để Ä‘i tiÌ€m về một phương naÌ€o Ä‘oÌ â€“ tiÌ€m chôÌn yên thân? Hay laÌ€ Ä‘i tiÌ€m về một hồn thÆ¡ của những luÌc về maÌ€ ruột Ä‘au chiÌn chiều, ở nÆ¡i âÌy, em coÌ€n trông ngoÌng vaÌ€ mong đợi được sao!
Hình như em đi lạc
Trên cõi đời bơ vơ
Hỏi thăm từng haÌ£t caÌt
ÄÆ°Æ¡Ì€ng naÌ€o Ä‘i vaÌ€o thÆ¡? (HiÌ€nh như 1 - ThaÌiNgo…)
Thôi rồi – hỡi người em gaÌi, em Ä‘ã Ä‘i laÌ£c mâÌt rồi, hiÌ€nh như em Ä‘ã Ä‘i laÌ£c giữa muÌ€a thu ruÌ£ng laÌ â€“ laÌ sầu rÆ¡i em coÌ ngỡ quay về – em Ä‘ã Ä‘i laÌ£c giữa những hồn thÆ¡ trong cuộc đời naÌ€y để rồi ôm theo một cuộc tiÌ€nh vô voÌ£ng maÌ€ ngaÌ€y xưa em chưa kiÌ£p noÌi, em Ä‘ã Ä‘i laÌ£c giữa những caÌnh rừng hoang vu để đêÌm từng chiêÌc laÌ rÆ¡i… laÌ vẫn rÆ¡i, em vẫn ngươÌc nhiÌ€n, ngươÌc lên trời cao để cho nươÌc măÌt thôi chảy xuôÌng đâÌt – bởi viÌ€ em sợ thâÌm ươÌt những kỷ niệm của ngaÌ€y xưa… HiÌ€nh như em Ä‘ã khoÌc – khi chiều về ngã boÌng – khi mây về muôn phương…
LoÌ€ng người laÌ€ thÃªÌ â€“ bởi viÌ€ ngaÌ€y mai trong Ä‘aÌm xuân xanh âÌy – coÌ kẻ theo chồng bỏ cuộc chÆ¡i… bỏ Ä‘i cả những môÌi tiÌ€nh sầu vô voÌ£ng, bỏ Ä‘i cả một thời năÌng chaÌ£y tung tăÌng bay vờn lên maÌi toÌc, của một thời thÆ¡ ngây, hồn nhiên vaÌ€ hoang daÌ£i….
NgaÌ€y hôm nay, chiÌnh tôi coÌ€n ngồi laÌ£i để coÌ€n nghe những bản tiÌ€nh ca muôn thưở của một thời SaoMai, nghe laÌ£i từng Ä‘iệp khuÌc hồng, trong những tiêÌng nhaÌ£c du dương maÌ€ trầm lăÌng, im ăÌng quaÌ, tự nhiên quaÌ, để rồi chiÌnh trong mỗi con người đều “măÌc nợ†cho một kiêÌp người. MăÌc nợ như chaÌ€ng TriÌ£nh Ä‘ã măÌc nợ cuộc đời vÆ¡Ìi những tiÌ€nh khuÌc coÌ€n nhaÌ£t phai, nợ cuộc đời vÆ¡Ìi những huyền thoaÌ£i chưa trôi Ä‘i vaÌ€o dĩ vãng, nhaÌ£t phai chưa hẵn laÌ€ những dâÌu hằn, bởi viÌ€ Mưa vẫn mưa rÆ¡i trên tầng thaÌp cổ… daÌ€i tay em mâÌy thưở măÌt xanh xao…nghe gioÌ thu mưa reo moÌ€n goÌt nhỏ…Nợ! Nợ đường trần, nợ trần ai, nợ của người thương vaÌ€ nợ cả cuộc đời coÌ€n vô voÌ£ng, nợ của mâÌy kiêÌp nhân sinh, nhưng rừng xưa Ä‘ã kheÌp laÌ£i rồi maÌ€ em vẫn chưa quay về, hay em coÌ€n mãi ra Ä‘i…
Ta măÌc nợ muÌ€a thu
BaÌ€i thÆ¡ laÌ ruÌ£ng sương muÌ€
Ta măÌc nợ ai – bao năm rồi chưa trả nổi
Một nuÌ£ cười maÌ luÌm đồng xu (MăÌc nợ - NguyenVanThien.)
NguyenVanThien Ä‘ã măÌc nợ cuộc đời cũng giôÌng như anh chaÌ€ng TriÌ£nh coÌ€n măÌc nợ của những cuộc tiÌ€nh, laÌ€m sao trả nổi đây? Nợ Ä‘ủ thưÌ, nợ chuyện tiÌ€nh, nợ trần ai coÌ€n nhiều cay đăÌng của những cõi nhân duyên, nợ cả thầy cô, nợ cả baÌ£n beÌ€, vaÌ€ coÌ khi nợ cả những con phôÌ… VânThiên Æ¡i laÌ€m sao maÌ€ trả cho hêÌt buÌ£i đường trần… ?
ChuÌng miÌ€nh măÌc nợ meÌ£ hiền lời ru
MăÌc nợ thầy cô
Một dâÌu châÌm câu không đặt Ä‘uÌng chỗ
MăÌc nợ baÌ£n beÌ€
Một lần vẫy tay cuôÌi phôÌ
MaÌ€ một đời trả mãi chăÌc chi xong (MăÌc nợ - NguyenVanThien.)
LaÌ€m sao trả hêÌt đây VânThiên? Nợ giÌ€ maÌ€ lăÌm thêÌ, hỡi cậu hoÌ£c troÌ€ ngây daÌ£i của ngaÌ€y xưa – ai biểu vay laÌ€m giÌ€ maÌ€ bây giờ trả không nổi… ai biểu gặp nhau laÌ€m chi để bây giờ phải ôm mộng sầu thiên thu … Nhưng vẫn laÌ€ thêÌ, vẫn laÌ€ những anh chaÌ€ng ngây ngô từ lưÌa tuổi hoÌ£c troÌ€ khờ daÌ£i khi chiêm ngưỡng trươÌc những cuộc tiÌ€nh, hồn ai đâu cho tôi tiÌ€nh vô voÌ£ng, để rồi nay nợ mãi sầu thiên thu, phải vậy không VânThiên – một con người maÌ€ ngaÌ€y naÌ€o hoÌ£p mặt tôi cÆ°Ì tưởng laÌ€ “hồn ma của chaÌ€ng TriÌ£nh hiện về†trong cõi phuÌ€ du naÌ€y …
CoÌ những con người – chưa haÌt nỗi một câu tiÌ€nh ca của cuộc đời, nhưng vẫn nghe rõ trong hồn miÌ€nh những doÌ€ng suôÌi mÆ¡ của cõi thiên thai, khaÌc hẵn vÆ¡Ìi VThiên laÌ€ măÌc nợ nhưng vÆ¡Ìi thân phận con người, vÆ¡Ìi những cuộc tiÌ€nh say đăÌm thiÌ€ coÌ thể trả xong một kiêÌp phuÌ€ du naÌ€o khi chưa laÌ£c lôÌi, một tâm hồn cảm nhận được haÌ£nh phuÌc của tiÌ€nh yêu laÌ€ giÌ€ vaÌ€ cũng coÌ khi tự miÌ€nh trả lời vaÌ€ tiÌ€m ra được chân lyÌ của tiÌ€nh yêu, anh Ä‘ang say đăÌm trong tiÌ€nh yêu để rồi thâÌy cuộc đời laÌ€ cả một “maÌ€u hồng hy voÌ£ng†cho muôn thưở…
Ta gặp nhau giữa vô cuÌ€ng dâu bể – ÄoÌ laÌ€ một môÌi tiÌ€nh thiêng liêng vaÌ€ kyÌ€ diệu. Từ độ em vaÌ€o đời ta, cũng laÌ€ luÌc ta vaÌ€o đời em, một sự hoÌ€a quyện mầu nhiệm nhâÌt coÌ thể. Em aÌ£! MiÌ€nh không yêu nhau bằng hai con tim cuÌ€ng một nhiÌ£p Ä‘iệu. Như tự bao giờ Ä‘ã vôÌn laÌ€ thêÌ. VaÌ€ đêÌn khi tiÌ€m thâÌy nữa kia của chiÌnh miÌ€nh, hai ta Ä‘ã aÌ€o đêÌn nhau, Ä‘ã uÌ€a vaÌ€o nhau, vaÌ€ tan loãng trong nhau vÆ¡Ìi tận cuÌ€ng mê đăÌm. Như tâÌt yêÌu phải thêÌ. Không thể khaÌc hÆ¡n..
TiÌ€nh ngaÌt xanh vaÌ€ rộng biển trời – ÄaÌ€nh rằng biển coÌ khi dậy soÌng cuồng nộ, trời coÌ khi vần vũ giông tôÌ, nhưng rồi trời vaÌ€ biển vẫn trở laÌ£i xanh ngaÌt bao dung, trong maÌ€u năÌng oÌng mượt yÌ tiÌ€nh, chan chưÌa yêu thương, laÌ€m sao ta coÌ thể tiÌ€m thâÌy nÆ¡i tiêÌp giaÌp giữa biển vaÌ€ trời trong một maÌ€u xanh nguÌt ngaÌ€n, rộng ngợp đêÌn thêÌ. Æ Ì‰ Ä‘oÌ laÌ€ sự dung hoÌ€a độ lượng vaÌ€ kyÌ€ vĩ… Nhã nhaÌ£c ngân nga đâu Ä‘oÌ, trong gioÌ£t năÌng long lanh, hay trong hương gioÌ phảng phâÌt hương đời. Ta đăÌm chiÌ€m vaÌ€o nhau trong nuÌ£ hôn đê mê, ngây ngâÌt…
(ChuÌt cảm nhận về tiÌ€nh yêu – Lê Lộc…)
Một chuyện tiÌ€nh thật haÌ£nh phuÌc, đơn sÆ¡ nhưng thăÌm đượm nghĩa tiÌ€nh của một cặp tiÌ€nh nhân, chiÌnh anh Ä‘ã khaÌc vÆ¡Ìi chuÌng tôi – coÌ€n ca vang, coÌ€n muôn thưở, Ä‘oaÌ£n đường anh Ä‘i vẫn coÌ€n muôn dặm, nhưng mỗi bươÌc anh Ä‘i cuÌ€ng người âÌy laÌ€ những khuÌc tiÌ€nh ca coÌ€n nhiều say đăÌm vaÌ€ nồng naÌ€n. Phải rồi, LêLộc Ä‘ã cảm nhận được những khuÌc hương tiÌ€nh coÌ€n nhiều viÌ£ ngoÌ£t… chiÌnh anh cũng Ä‘ã thâÌy ra được một con đường vaÌ€ trong niềm vui ngây ngâÌt Ä‘oÌ, anh vẫn nhiÌ€n ra được aÌnh haÌ€o quang muôn thưở của tiÌ€nh yêu.
Hôm nay – tôi viêÌt về vÆ¡Ìi những chuÌt tiÌ€nh ca trong một hồi kyÌ của đời người, khoảng đời coÌ€n laÌ£i của một kiêÌp người, nhưng không vô voÌ£ng như chaÌ€ng TriÌ£nh vÆ¡Ìi một kiêÌp phuÌ€ du coÌ€n laÌ£c lôÌi phuÌ€ du naÌ€o, không laÌ€ ngoÌ£n cỏ tiÌ€nh sầu khi gioÌ£t mưa coÌ€n vương trên tầng thaÌp, hay coÌ€n phải goÌ£i năÌng cho toÌc em sầu … hay cho tay em daÌ€i loaÌ€i hoa năÌng rÆ¡i…Không như những tiÌ€nh ca của PhaÌ£m Duy Ä‘ong đưa dươÌi haÌ€ng me xanh laÌ, không mượt maÌ€ như HoaÌ€ng Thị… khi tan trường… không được như con đường tiÌ€nh ta Ä‘i - maÌ€ hôm nay tôi ngồi laÌ£i để cầu nguyện vÆ¡Ìi lời “Kinh khổ†của Trầm Tử Thiêng – để nhÆ¡Ì về lời meÌ£ ru con hằng bao đêm – maÌ€ trong lời ru tiêÌng kinh thật êm đềm, meÌ£ nhiÌ€n con thÆ¡ rồi ngaÌ€y mai con Ä‘i vaÌ€o những chiêÌn cuộc tương taÌ€n, sau Ä‘oÌ lời nguyện cầu của tôi xin cho meÌ£ nươÌc măÌt thôi rÆ¡i để coÌ€n thâÌy ngaÌ€y mai meÌ£ Ä‘i vaÌ€o giâÌc ngủ huyền thoaÌ£i mộng miÌ£ của đời người… KhuÌc tiÌ€nh ca của tôi không giôÌng như những khuÌc tiÌ€nh ca của LêLộc, của ThaÌiNgo, của TrầnViệtHuÌ€ng, vaÌ€ của cả ai Ä‘oÌ….
LaÌ£i một người xưa! GiôÌng như ngaÌ€y xưa thầy daÌ£y Việt văn Ä‘ã giảng cho tôi nghe một khuÌc ân tiÌ€nh cay đăÌng của DiÌ€ MÆ¡ – LaÌ£i một DiÌ€ Mơ… NgaÌ€y hôm nay không coÌ€n laÌ€ DiÌ€ MÆ¡ của ngaÌ€y xưa – maÌ€ coÌ nhửng người con gaÌi trong tiÌ€nh yêu laÌ£c quan vaÌ€ hy voÌ£ng – hay lăÌm đâÌy em aÌ£! Vẫn coi cuộc đời naÌ€y khi kheÌp laÌ£i caÌnh rừng xưa thiÌ€ coÌ€n những lôÌi mở khaÌc để đưa em về….
…. Cuộc đời – khi Ä‘oÌng caÌnh cửa naÌ€y laÌ£i, thiÌ€ sẽ coÌ một caÌnh cửa khaÌc mở ra. ÄÆ°Æ¡Ì€ng đời muôn ngaÌ€n lôÌi. TiÌ€nh yêu cũng vậy, Ä‘iều quan troÌ£ng laÌ€: khi gặp Ä‘au khổ, phải biêÌt ngẫng cao đầu, châÌp nhận sự thật vaÌ€ chÃªÌ ngự nỗi Ä‘au – hươÌng tÆ¡Ìi tương lai vÆ¡Ìi một niềm tin mãnh liệt vaÌ€o chiÌnh bản thân miÌ€nh. BiêÌt vậy, nhưng sao loÌ€ng cÆ°Ì buồn vaÌ€ khoÌc mỗi luÌc đêm về. Con người ta luôn giữ quaÌ khÆ°Ì vaÌ€ nỗi Ä‘au cho riêng miÌ€nh…
Còn gì nữa ở lòng anh ? lòng em còn gì ?
Tương phùng là để biệt ly – Biệt ly là để lòng đi theo lòng.
(Phận dây leo – Thân tầm gửi. ThaiNgo – TuyetNhung..)
CaÌi coÌ€n laÌ£i sau chuỗi ngaÌ€y Ä‘au đơÌn.
Là cõi lòng thanh thản bình yên
CoÌ sao đâu – sỏi Ä‘aÌ vẫn cuÌ€ng tôi
LôÌi Ä‘i cũ – không cuÌ€ng anh song bươÌc
TraÌi tim trôi hêÌt lung linh aÌnh lửa
Như khi bên anh ngaÌ€y thaÌng xưa êm đềm… (ThaiNgo)
Dẫu cho laÌ€ caÌi giÌ€ – dẫu cho laÌ€ dây leo, dẫu cho laÌ€ rÆ¡m raÌ£, vaÌ€ cũng dẫu cho laÌ€ cuộc tiÌ€nh maÌ€ anh Ä‘ã cảm nhận …. ÄâÌy cũng chỉ laÌ€ một kiêÌp người không hÆ¡n không keÌm. Vẫn một đời, vẫn rồi taÌ€n phai, caÌi hồi tưởng của ngaÌ€y xưa chăÌc khaÌc hẵn vÆ¡Ìi kyÌ Æ°Ìc ngaÌ€y hôm nay khi tôi ngồi đây để nhÆ¡Ì về cho những người baÌ£n, những người con gaÌi thưở naÌ€o, nhÆ¡Ì về cho một thời aÌo trăÌng coÌ€n Ä‘i hoang. ChiÌnh tôi hôm nay cũng coÌ€n măÌc nợ như VânThiên… Ä‘uÌng laÌ€ một đời chăÌc chi Ä‘ã trả xong, chăÌc chi Ä‘ã được coÌ€n nhiÌ€n laÌ£i. Hôm nay, trong đêm thanh văÌng naÌ€y chưa nghe tiêÌng mưa rÆ¡i maÌ€ chỉ nghe tiêÌng dÃªÌ nỉ non vÆ¡Ìi đêm daÌ€i, như nhăÌc nhở cho tôi coÌ€n ngồi laÌ£i để nhiÌ€n về cho một quaÌ khÆ°Ì săÌp sửa Ä‘i vaÌ€o thiên thu, ngaÌ€y âÌy – trường vaÌ€ lÆ¡Ìp, baÌ£n vaÌ€ beÌ€, những thầy cô maÌ€ hôm nay đây săÌp sửa “đi vaÌ€o một huyền thoaÌ£i…†bỗng ngoaÌ€i kia tiêÌng chim heo ruÌ vang gầm trời, hiÌ€nh như chỉ coÌ€n miÌ€nh tôi ngồi nghe rõ, râÌt rõ – thÃªÌ laÌ€ laÌ£i một kiêÌp người Ä‘ã phải “săÌp sửa ra Ä‘iâ€, đêm daÌ€i nghe tiêÌng chim heo – mảy may cho một sÃ´Ì kiêÌp coÌ€n nhiều Ä‘ong đưa – Ä‘ong đưa để châÌm dưÌt Ä‘i một khuÌc tiÌ€nh ca cay đăÌng nhưng nhiệm mầu…
Tôi Ä‘ang viêÌt về cho những khuÌc tiÌ€nh ca, Ä‘ang haÌt lên vÆ¡Ìi loÌ€ng miÌ€nh vÆ¡Ìi những ngaÌ€y thaÌng cũ, mâÌy baÌ£n kia, những người em gaÌi trên cuộc đời naÌ€y Ä‘ã ca lên những bản tiÌ€nh ca bâÌt tận vÆ¡Ìi những nỗi niềm riêng… coÌ những người em gaÌi tận phương trời naÌ€o Ä‘oÌ cũng vẫn câÌt lên những khuÌc tiÌ€nh ca, bây giờ ôn laÌ£i dĩ vãng để nhÆ¡Ì về cho những huyền thoaÌ£i maÌ€ thôi… vẫn coÌ€n ngậm nguÌ€i vaÌ€ cay đăÌng, xoÌt xa maÌ€ não nề, tiêÌc nuôÌi vÆ¡Ìi những phủ phaÌ€ng. Dẫu biêÌt rằng: trong cÆ¡n mưa trên ngõ văÌng – em vẫn Ä‘i về vÆ¡Ìi những tiÌ€nh ca, khuÌc tiÌ€nh ca ngaÌ€y naÌ€o dươÌi caÌi năÌng ban trưa, dươÌi những trận mưa, bây giờ chỉ coÌ€n laÌ€ “ngoÌn tay buông†– hiÌ€nh như em Ä‘ã buông xuôi để mặc cho cõi đời trần cuôÌn Ä‘i tâÌt cả – phải thÃªÌ không em ?
NhÆ¡Ì lăÌm maÌ€u vôi sờn aÌo trăÌng
Thương nhiều phâÌn bảng nhiÌ£p thươÌc vang
BuÌ£i Ä‘ã phủ mờ lên lÆ¡Ìp lÆ¡Ìp
CoÌ€n chăng tiêÌng voÌ£ng của thời gian
(Con thuyền SaoMai – VươngUyên)
Không biêÌt người con gaÌi VươngUyên naÌ€o Ä‘oÌ Ä‘ã tự miÌ€nh haÌt lên bản tiÌ€nh sầu giữa một nÆ¡i nghiÌ€n truÌ€ng xa caÌch âÌy maÌ€ nhÆ¡Ì về cho trường cũ tiÌ€nh xưa, ngây thÆ¡ vaÌ€ hồn nhiên vÆ¡Ìi những kỷ niệm của ngaÌ€y naÌ€o, vẫn maÌ€u phâÌn trăÌng, vẫn buÌ£i hồng, vẫn những maÌ€u vôi laÌ€m phai nhaÌ£t Ä‘i maÌ€u aÌo trăÌng trinh nguyên, ngaÌ€y âÌy người con gaÌi âÌy chăÌc chưa mộng myÌ£ nhiều, chưa haÌt những bản tiÌ€nh sầu naÌ€o, cÆ°Ì ngây ngô vÆ¡Ìi taÌ€ aÌo trăÌng, ngây ngô vÆ¡Ìi maÌi toÌc huyền, vaÌ€ coÌ khi ngây ngô vÆ¡Ìi những buổi chiều vaÌ€ng – để rồi hôm nay chỉ biêÌt ngồi laÌ£i maÌ€ tiêÌc nuôÌi cho một quãng đời…. Vẫn laÌ€ thÃªÌ phải không “hỡi người em gaÌiâ€â€¦ Những thầy cô laÌ€ những người đưa Ä‘oÌ€ trên những doÌ€ng sông, những doÌ€ng sông tuổi thÆ¡ coÌ€n hồn nhiên như coÌ những con thuyền giâÌy, trên chuyêÌn Ä‘oÌ€ ngaÌ€y xưa, người con gaÌi vẫn coÌ€n nhiÌ€n doÌ€ng nươÌc lập lờ như tuổi thÆ¡ chập chờn vÆ¡Ìi những kỷ niệm xa mờ. ÄoÌ€ Æ¡i sao Ä‘oÌ€ đưa vội –để lữ khaÌch coÌ€n tiêÌc mãi doÌ€ng sông… Ôi chao – doÌ€ng sông ly biệt maÌ€ hiền hoÌ€a, vô tiÌ€nh để nhiÌ€n những đưÌa con cÆ°Ì lần lượt ra Ä‘i…
Trò đã sang bờ không trở lại
LoÌ€ng thương nhÆ¡Ì lăÌm măÌt trông chờ
ChuyêÌn Ä‘oÌ€ năm trươÌc Ä‘ã mỏi caÌnh
Thầy laÌi xa thuyền… xa bêÌn mÆ¡.
(Con thuyền SaoMai – VươngUyên)
LaÌ£i người con gaÌi VươngUyên – biêÌt rằng “người đưa Ä‘ò†ngaÌ€y xưa cũng như “cô laÌi Ä‘ò†coÌ€n ngoÌng trông ở bêÌn nươÌc – maÌ€ lữ khaÌch Ä‘ã Ä‘i xa tận nÆ¡i đâu, ngaÌ€y âÌy em ra Ä‘i khi gaÌ€ chưa goÌ£i saÌng, để laÌ£i “người đưa†đưÌng đợi chờ… vô tiÌ€nh quaÌ phải không hỡi người em gaÌi, coÌ những chuyêÌn Ä‘oÌ€ chở nặng ân tiÌ€nh – ngay cả chiÌnh tôi cũng thÃªÌ â€“ khi sang sông thiÌ€ chỉ biêÌt “ra Ä‘i†maÌ€ chưa lặng lẽ cuÌi đầu để nhiÌ€n về cho người laÌi một lần thôi – dẫu chỉ laÌ€ một lần… tội nghiệp “ông laÌi Ä‘ò†phải giaÌ€ nua theo ngaÌ€y thaÌng maÌ€ không haÌt nỗi một khuÌc tiÌ€nh ca đưa người sang sông… Rồi cÆ°Ì mỗi chiều về trên doÌ€ng sông văÌng khaÌch, “người laÌi Ä‘ò†vẫn coÌ€n ngồi ngoÌng trông tiÌ€m về miền xa xăm naÌ€o trong tiêÌng saÌo cô đơn – coÌ kẻ lữ haÌ€nh naÌ€o quay về quê cũ – nhưng không coÌ€n, moÌ€n mỏi vaÌ€ đợi chờ, heÌo hăÌt để rồi phải taÌ€n phai… “ông laÌi Ä‘ò†giờ đây giaÌ€ yêÌu lăÌm, vẫn đưÌng đợi lữ khaÌch của ngaÌ€y xưa… Người con gaÌi VươngUyên naÌ€o Ä‘oÌ Æ¡i! Sao em nỡ vội vô tiÌ€nh haÌt chi bản tiÌ€nh ca “sang sông†để cho hồn anh phải thẩn thờ khi nhiÌ€n về bêÌn văÌng năm xưa. CoÌ phải khi xa rồi vaÌ€ bây giờ em thâÌy trong loÌ€ng vẫn xôÌn xao ? Nỗi niềm của kẻ Ä‘i xa, tâÌm loÌ€ng người ở laÌ£i để bêÌn văÌng bây chừ phải tủi hờn cho những gioÌ£t lệ của nghiÌ€n thu…
Thương lăÌm thầy Æ¡i! LoÌ€ng mãi nhÆ¡Ì
BoÌng hiÌ€nh yêu quyÌ của người Cha… (V.Uyên)
Khi Ä‘i xa rồi mÆ¡Ìi nhÆ¡Ì, nhÆ¡Ì những buổi chiều không hoÌ£c biÌ£ Ä‘oÌ€n roi, nhÆ¡Ì bảng Ä‘en phâÌn trăÌng bay theo gioÌ, để buÌ£i phâÌn cÆ°Ì vương mãi lên toÌc thầy như lÆ¡Ìp sương thời gian cằn cỗi… một thời xa xưa, thaÌng ngaÌ€y hôm nay chưa coÌ€n laÌ£i giÌ€ vÆ¡Ìi những kyÌ Æ°Ìc trong tôi, trong tâÌt cả những con người – vaÌ€ cả những người con Ä‘ã ra Ä‘i, trường xưa vẫn coÌ€n Ä‘oÌ, năÌng chiều vẫn nheÌ£ vương trên toÌc hằn của thầy cũ năm xưa, nhưng em Æ¡i! NÆ¡i phương trời xa âÌy, người con gaÌi V.Uyên naÌ€o Ä‘oÌ, vaÌ€ coÌ€n những người con gaÌi khaÌc – em coÌ nghĩ giÌ€ về cho hôm nay…
CoÌ€n tôi – vẫn lặng lẽ, lặng lẽ từng bươÌc Ä‘i vaÌ€o một cõi thiên thu naÌ€o vÆ¡Ìi những khuÌc tiÌ€nh sầu vô voÌ£ng, tiêÌc thương cho một đời, một kiêÌp phuÌ€ du hôm nay Ä‘ã lăÌm phong ba gioÌ ngaÌ€n, vẫn coÌ€n ngồi nhiÌ€n laÌ£i cho dẫu chỉ laÌ€ những kyÌ Æ°Ìc của thaÌng ngaÌ€y, để rồi cảm thâÌy loÌ€ng miÌ€nh “tự thanh nhaÌ€n†trong những maÌ€n đêm thâm u naÌ€y đây… Cha Æ¡i! Thầy Æ¡i! Cô Æ¡i! CoÌ€n coÌ nhÆ¡Ì về cho những đưÌa con ngaÌ€y xưa….
x
x x
ThÃªÌ laÌ€ “một đời Ä‘i hoang – một kiêÌp rong ruỗi†để tiÌ€m về cho những ngaÌ€y xưa thân aÌi, chiều nay bên những cheÌn tiÌ€nh sầu hoÌ£p mặt, ngồi ôn laÌ£i cho một thaÌng ngaÌ€y qua, rong ruỗi vui chÆ¡i ở chôÌn naÌ€o, anh coÌ€n coÌ nhÆ¡Ì những ngaÌ€y xưa, thăÌp neÌn hương loÌ€ng phương xa âÌy, nhÆ¡Ì về kỷ niệm những ngaÌ€y thơ… Tôi Ä‘ang viêÌt về cho những khuÌc tiÌ€nh ca, một TrầnViệtHuÌ€ng, một LêLộc, một VânThiên, một ThaiNgo, một TuyetNhung, vaÌ€ cả người con gaÌi VươngUyên naÌ€o nữa… cheÌn tiÌ€nh đời vẫn coÌ€n vang mãi hồn vô voÌ£ng naÌ€o Ä‘oÌ â€“ doÌng lên một hồi chuông – một hồi thôi em nheÌ, để coÌ€n kiÌ£p quay về vÆ¡Ìi chiều nay, ngaÌ€y Ä‘oÌ khi tôi “tung caÌnh những tâm tư†của tôi lên khungtroisaomai vaÌ€ cả saomaidanang thiÌ€ cũng coÌ những người chiÌ£ gaÌi, những người em gaÌi vaÌ€ cả những người con gaÌi của năm xưa naÌ€o Ä‘oÌ â€œnhiÌ€n tôi†như một lời traÌch moÌc vaÌ€ nhỏ lệ xoÌt thương: Sao anh không về maÌ€ nỡ Ä‘aÌ€nh quên! – hiÌ€nh như vÆ¡Ìi LeMongHoai, ThuSinh, MinhMong, hoặc PhuongTran, Tulip, cả những ThanhBinh, Cahat, HoangThanh, Y.Duyen vaÌ€ cả những BTÄinh, QD… hãy tha thÆ°Ì cho người con hoang Ä‘aÌ€ng naÌ€y nheÌ, xin hãy thÆ°Ì tha cho hồn tôi trở laÌ£i – kẻo không thiÌ€ coÌ€n vươÌng nợ trần gian – xin một lần, một lần được haÌt laÌ£i những bản tiÌ€nh ca ngoÌ£t ngaÌ€o của những ngaÌ€y xưa, dẫu laÌ€ ngaÌ€y xa xưa âÌy nay Ä‘ã Ä‘i vaÌ€o một huyền thoaÌ£i………
Chiều nay anh về thăm chôÌn cũ.
Rưng lệ sầu măÌt ươÌt cả tim tôi
Lỡ rong chÆ¡i trên những ngaÌ€y thaÌng Ä‘oÌ
Vẫn nhÆ¡Ì về cho một cõi ngaÌ€y xưa (NNH.)
______________________________
|
|