Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Sáu 9 11, 2009 10:14 am Tiêu đề: MỘT THÆ Ì€I DÂÌU YÊU. |
|
|
MỘT THÆ Ì€I DÂÌU YÊU
Tôi còn nhá»› rõ ngà y mẹ tôi dẫn tôi và o nháºp há»c Trưá»ng Sao Mai thì Thầy Tu sÄ© Nguyá»…n Văn Phương xếp tôi và o lá»›p Nhì do Thầy Võ Äức Thạnh là m “chá»§ nhiệmâ€, hôm đó má»›i khai giảng được mấy hôm, rá»i ngôi trưá»ng Thánh Tâm ở đưá»ng Yên Bái hồi đó, không hiểu sao ba tôi lại muốn cho con mình chuyển trưá»ng để tiếp tục há»c và o má»™t ngôi trưá»ng có thể nói báºc nhất cá»§a miá»n Trung.
Sau nà y đến khi lên Äệ Thất 3, ba tôi nhìn tôi và cứ cưá»i mÄ©m, bởi vì đã lên “Trung há»c†rồi mà sao còn nhá» như hạt lúa tiêu, còn tôi cứ bình thân như vại, cứ nghÄ© rằng há»c lá»›p nà o kệ nó….
Những ngà y tháng đầu tiên khi bước chân và o trưá»ng, tuổi thÆ¡ tôi cứ bình dị trôi Ä‘i theo tháng ngà y xa xưa đó. Thầy Võ Äức Thạnh phải nói không phải là hiá»n háºu gì cho lắm, nhưng vá» sau nà y trong tiá»m thức cá»§a tôi Thầy là má»™t hình ảnh con ngưá»i mẫu má»±c cá»§a nếp sống Sư phạm, ở báºc Tiểu há»c chỉ há»c thầy được hai năm lá»›p nhì và lá»›p nhất, nhưng đến bây giá» nghÄ© lại: Thầy dạy tôi rất kỹ nhất là vá» văn phạm và chÃnh tả, những lá»i giảng cá»§a thầy hồi đó tôi nhìn như gió thoảng mây bay, nhưng cho đến bây giá» tôi vẫn còn nhá»› những lá»i cá»§a thầy má»—i khi lên lá»›p vá»›i đám há»c trò thá»i @ ngaÌ€y hôm nay…
Những mùa hè, mùa Xuân cá»§a lứa tuổi há»c trò cứ âm thầm trôi dạt Ä‘i và o ký ức, có má»™t lần thằng bạn cá»§a tôi rá»§ nhau góp tiá»n để mua cái gì đó “đi Tết†thầy, trá»i Æ¡i! Äến nhà rồi má»›i thấy, má»™t căn nhà gá»— cá»§ kỹ nằm phÃa sau chợ Nại Hiên Tây, chúng tôi đến nhà thầy và o buổi chiá»u, ở nhà thầy vẫn bình dị như bao con ngưá»i khác, áo mayo, quần đùi, thấy chúng tôi đến, hình như thầy Ä‘ang bệnh, gắng gượng ngôi dáºy vá»›i sá»± uể oải, tiếp chúng tôi thầy chỉ có mấy ly nước trà nhá» nhắn trên chiếc bà n khách bình thưá»ng vá»›i hai băng ghế, chúng tôi nhìn nhau không biết nói gì cả chỉ trả lá»i những câu há»i thân thương cá»§a thầy, đến chiá»u thì chúng tôi ra vá», Ä‘i bá»™ từ đó vá» tá»›i ngã ba Cai Lang, nhưng không thấy xa, giữa đưá»ng phố vừa Ä‘i vừa đùa giỡn……
Hai năm Tiểu há»c thế rồi lần lượt lùi dần và o ký ức, ngà y khai giảng năm 1966 trong bá»™ đồng phục áo trắng quần xanh được “hân hạnh đứng bên phÃa nhà lầu cá»§a trưá»ng Trung há»c†(phÃa bên Tiểu há»c chỉ là má»™t dãy nhà trệt lụp xụp chứ không phải lầu như bây giá») lòng tôi xôn xao khó tả, nhưng lòng vẫn sá» sợ khi nhìn và o má»™t hà ng “quý Giáo sư†đang đứng trên dãy hà nh lang cùng chà o Cá»â€¦ Không biết rồi đây há»c hà nh như thế nà o đây ? Thầy gì mà già có, trẻ có, cô có gì mà nhiá»u quá váºy ? Bao nhiêu nghi vấn trong đầu cứ nối tiếp diá»…n ra, thế rồi lá»›p Äệ Thất 3 “được xếp hà ng lên lầu cao nhất†…
Má»—i môn há»c là má»™t ông thầy, ngồi trong lá»›p chẳng đứa nà o dám “hó hé†gì cả, thằng nà o đứa nấy, trai cÅ©ng như gái nhìn nhau sá» sợ, bà i há»c Kim Văn đầu tiên do Thầy Trần Tế dạy; bà i Tôi Ä‘i há»c cá»§a Thanh Tịnh, chÃnh bà i nà y vá» sau nà y nó đã là m cho tôi phải suy nghÄ© rất nhiá»u trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a tôi mãi cho đến hôm nay má»—i khi mùa tá»±u trưá»ng lại đến, Thầy Ngãi dạy môn Công dân vá»›i bà i há»c đầu tiên: Phải biết giữ gìn váºt phẩm, còn thầy Tế (trẻ) dạy môn Anh văn (tên thầy nà y tôi không thấy trong danh sách quý thầy cô cá»§a Khungtroism… ?; nghÄ© lại cÅ©ng vui có những lúc thầy dẫn và o lá»›p má»™t ông lÃnh Mỹ và táºp cho chúng tôi cách nói, đứa nà o đứa nấy sợ muốn chết, nhưng vẫn thÃch, rồi thầy Ngá»c và các thầy khác nữa… có thể nói đây là những nhân tố quan trá»ng trong cuá»™c Ä‘á»i Trung há»c cá»§a tôi và các bạn hồi đó.
x
x x
Nắng sân trưá»ng cứ nhè nhẹ trải dà i và trôi Ä‘i như lặng lẽ tìm vá» hòang hôn để lùi và o quá khứ cá»§a cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»—i con ngưá»i, hình ảnh Sao Mai ngà y ấy in Ä‘áºm trong tôi nhiá»u ká»· niệm cho đến bây giá» không thể nhạt phai được, từ khi lên Äệ Tứ, Äệ Tam. Tôi phải chuyển trưá»ng và o Quảng Ngãi để theo gia đình, khi vá» lại thì không còn gá»i Äệ Nhị, Äệ Nhất nữa mà lá»›p 11, 12…
Trong cuá»™c Ä‘á»i ai ai chẳng có lần rẽ lối, cuá»™c sống cứ bình dị trôi Ä‘i nhưng lòng ngưá»i vẫn luôn nhá»› vá» cho má»™t ngôi trưá»ng đã chất chứa nhiá»u ká»· niệm thân thương, mấy thằng bạn thân hồi đó, nghịch ngợm, chai đá nhưng hồn nhiên và vô tư, bá»n chúng tôi đã có lần bị thầy Phong đánh (bằng tát tai), bởi vì nói chuyện trong lá»›p trong khi giá» thầy Ä‘ang dạy môn Giáo lý… nếu ở và o Giám thị thì phải nói “dá»… thương và hiá»n†nhất là thầy Hòang Xuân Nghiêm (nay là Lm), có lần thấy bá»n tôi Ä‘ang đứng trên lầu 2 xếp máy bay liệng xuống sân trong giá» ra chÆ¡i, thầy đã thấy và lên loa gá»i xuống, chúng tôi hồi đó sao khá» dại quá (trốn vẫn còn kịp) lặng lẽ dẫn nhau Ä‘i xuống đứng trước bà n cá»§a thầy Nghiêm, tưởng đâu là thằng nà o thằng nấy sẽ bị những trân đòn…. Nhưng lạ thay, thầy chỉ há»i:
- Lá»›p mấy ? - Dạ Äệ thất 3
- Mấy em biết chồm ra ngoà i váºy nguy hiểm lắm không ? không được như váºy nữa nghe chưa, Ä‘i vá»â€¦
Hồn vÃa thằng nà o thằng nấy có lẽ bay lên mây……..
_______________________
Ngôi trường ngaÌ€y Ä‘oÌ, cho đêÌn bây giờ cho duÌ€ Ä‘i xa nhưng tôi vẫn nhÆ¡Ì, đêm cuôÌi cuÌ€ng chia tay Ä‘aÌm baÌ£n beÌ€, thằng Äỗ Văn Minh (chaÌu của ông cai Thường, nhaÌ€ ở trong trường) rủ tôi về nhaÌ€ ngủ. Äêm âÌy một đêm cuôÌi cuÌ€ng của đời hoÌ£c sinh Trung hoÌ£c, chỉ coÌ€n tiêÌng dÃªÌ nỉ non trong thanh văÌng, tôi vaÌ€ Minh ngồi noÌi chuyện vÆ¡Ìi nhau nhiÌ€n về “dãy nhaÌ€ lầu†đầy ăÌp nhiều kyÌ Æ°Ìc Ä‘oÌ, không sao ngủ được, tôi tự nghĩ: chỉ coÌ€n đêm nay nữa thôi, trong đêm văÌng, ngoaÌ€i đường Äộc Lập chỉ coÌ€n tiêÌng xe trong đêm như săÌp mâÌt huÌt vaÌ€o một cõi xa xăm naÌ€o Ä‘oÌ, Minh nhiÌ€n tôi, tôi nhiÌ€n về cho trường… dẫu sao cho đêÌn bây giờ tôi nghĩ laÌ£i: chăÌc coÌ lẽ trong muôn vaÌ€n vô sÃ´Ì hoÌ£c sinh của Sao Mai qua từng thời kyÌ€, chỉ coÌ miÌ€nh tôi trươÌc khi xa trường được diễm phuÌc ngồi nhiÌ€n laÌ£i maÌi trường thân yêu nhâÌt trong đêm văÌng của ngaÌ€y Ä‘oÌ, luÌc âÌy Minh vaÌ€ tôi – hai thằng trong Ä‘aÌm baÌ£n beÌ€ thân nhâÌt gồm 5 đưÌa (Trần Châu, Nguyễn Thanh Vân, Nguyễn Hường) ngồi laÌ£i vÆ¡Ìi ngôi trường naÌ€y. LoÌ€ng tôi coÌ thể noÌi rằng nỗi xao xuyêÌn dâng lên ngập loÌ€ng… HiÌ€nh ảnh của caÌc thầy cô: PhaÌ£m NgoÌ£c Vinh, Nguyễn Văn NgoÌ£c, Trần TêÌ, Chu Văn Hiền, ÄoaÌ€n ÄÆ°Ìc Triệu, Ngô HaÌ€o, HaÌ€ Công Bê… lần lượt hiện về trong tôi như những boÌng ma trong đêm văÌng u tiÌ£ch naÌ€y, toaÌ€n cảnh ngôi trường luÌc âÌy hiÌ€nh như chỉ coÌ€n laÌ£i miÌ€nh tôi vaÌ€ Minh ngồi để đêÌm từng giây phuÌt Ä‘i qua… Äêm hôm âÌy, một đêm lặng lẽ vaÌ€ buồn thảm, dẫu rằng cuộc đời tôi kể từ ngaÌ€y mai Ä‘ã được “rẽ lôÌiâ€, nhưng hiÌ€nh ảnh ngôi trường sao maÌ€ thân thương vaÌ€ yêu quyÌ vô vaÌ€n, luÌc naÌ€y chuÌng tôi Ä‘ã được quyÌ thầy cô trang biÌ£ cho một haÌ€nh trang kiêÌn thưÌc để suy xeÌt về cuộc đời của mỗi con người, phải chi ngoaÌ€i kia naÌ€o Ä‘oÌ, hay taÌ£i gia Ä‘iÌ€nh Ä‘ang haÌ£nh phuÌc naÌ€o Ä‘oÌ coÌ gia Ä‘iÌ€nh quây quần bên nhau để hưởng troÌ£n niềm haÌ£nh phuÌc, nhưng ở đây trong maÌi trường naÌ€y tôi vaÌ€ Minh Ä‘ã cuÌ€ng nhau ngồi ôn laÌ£i cho chiÌnh miÌ€nh gợi laÌ£i nhiều kyÌ Æ°Ìc của tuổi hoÌ£c trò… Äêm hôm âÌy chuÌng tôi không thâÌy buồn ngủ tiÌ naÌ€o hai đưÌa cÆ°Ì ngồi lặng lẽ nhiÌ€n hêÌt trường chỉ vaÌ€i aÌnh Ä‘eÌ€n neon ở bên dãy nhaÌ€ lầu, trong đêm khuya, vẫn u hoaÌ€i những tiêÌng côn truÌ€ng, vẫn coÌ€n nghe văng vẳng đâu đây lời thầy giảng, hiÌ€nh ảnh nghiÌ£ch ngợm phaÌ phaÌch của tuổi hoÌ£c troÌ€ như lần lượt hiện về, cuộc troÌ€ chuyện không vui vẻ giÌ€ cho lăÌm, không tiêÌng cười maÌ€ chỉ đầy dẫy những nỗi buồn khÆ¡i gợi laÌ£i những kyÌ Æ°Ìc… thÃªÌ rồi gần saÌng chuÌng tôi vaÌ€o nhaÌ€ vaÌ€ thiêÌp Ä‘i luÌc naÌ€o…
Cuộc đời vẫn daÌ€y daÌ£n vaÌ€ daÌ£y cho chuÌng tôi Ä‘ủ Ä‘iều, tôi vaÌ€o trường Bộ Binh, săÌp ra trường thiÌ€ thâÌy Minh laÌ£i vaÌ€o laÌ€m khoÌa Ä‘aÌ€n em của tôi, chuÌng tôi gặp nhau mừng mừng tủi tủi, theo nội quy của quân trường thiÌ€ khoÌa của tôi Ä‘ã laÌ€ khoÌa “Siêu huynh trưởng†của Minh, tôi vaÌ€o băÌt Minh ra Ä‘i chÆ¡i vÆ¡Ìi tôi, những quaÌn café ở trong Trường Bộ Binh laÌ€m cho chuÌng tôi không sao kể hêÌt được những chuyện vui buồn ngaÌ€y chuÌng tôi rời sân trường, nhưng cuộc đời Ä‘ã đổi khaÌc từ đây, Minh bây giờ không coÌ€n như ngaÌ€y xưa của thời aÌo trăÌng âÌy nữa, Minh bây giờ laÌ€ một anh liÌnh chiêÌn Ä‘ang ở quân trường… ThÃªÌ rồi tôi mãn khoÌa ra trường trươÌc – từ Ä‘oÌ tôi mâÌt liên laÌ£c vÆ¡Ìi Minh cho đêÌn bây giờ….
NăÌng gioÌ, suÌng Ä‘aÌ£n, mồ hôi, chiêÌn trường vaÌ€ lẽ sôÌng Ä‘ã Ä‘eÌ€ nặng trên vai tôi vÆ¡Ìi tư caÌch của một phoÌng viên chiêÌn trường, đơn viÌ£ tôi Ä‘oÌng taÌ£i Long BiÌ€nh, nay đây mai Ä‘oÌ, nhưng cũng may trong đơn viÌ£ coÌ€n coÌ nhiều người cũng laÌ€ “dân Sao Mai cũ†chuÌng tôi nhiÌ€n nhau như anh em một nhaÌ€ đôi luÌc ngồi kể cho nhau nghe về những thầy cô ngaÌ€y Ä‘oÌ… chợt nhiên tôi cảm thâÌy loÌ€ng miÌ€nh được âÌm laÌ£i bởi những con người Sao Mai… chuyện vui chuyện buồn, vaÌ€ những chuyện chêÌt choÌc hiện taÌ£i, coÌ những hôm, coÌ€n Ä‘oÌ£ng laÌ£i trên chiêÌn trường, cũng maÌ€n đêm u tiÌ£ch âÌy thay viÌ€ tiêÌng xe chaÌ£y ngoaÌ€i đường Äộc lập năm xưa thiÌ€ luÌc Ä‘oÌ chỉ laÌ€ tiêÌng suÌng Ä‘aÌ£n heÌ£p hoÌ€i ma quaÌi, tôi nghĩ về cho đêm naÌ€o chỉ coÌ hai thằng trong sân trường, bây giờ thiÌ€ ngoaÌ€i mặt trận luôn cận kề vÆ¡Ìi caÌi chêÌt, luÌc naÌ€y tôi chợt nghĩ đêÌn Minh không biêÌt Ä‘ã về đơn viÌ£ naÌ€o…! LuÌc naÌ€y đời trai trẻ của miÌ€nh hiÌ€nh như coÌ vẻ Ä‘ang như diều săÌp gặp được cÆ¡n gioÌ, nghĩ về mâÌy thằng khaÌc: coÌ€n Vân, coÌ€n Châu, coÌ€n Hường vaÌ€ những đưÌa khaÌc Ä‘ang laÌ€m giÌ€ coÌ giôÌng như miÌ€nh đây không? Không lẽ trời sinh ra con người của tôi để rồi mỗi luÌc cÆ°Ì ngồi maÌ€ suy nghĩ về cho ngaÌ€y hôm qua, tôi nhÆ¡Ì laÌ£i lời giảng của Thầy Triệu: Những giÌ€ quaÌ khÆ°Ì hãy để cho noÌ nằm yên, hãy giữ lâÌy hiện taÌ£i vaÌ€ băÌt lâÌy tương lai, tương lai của caÌc em laÌ€ do chiÌnh ở nÆ¡i caÌc em – lời thầy năm xưa đêÌn bây giờ tôi mÆ¡Ìi hiểu, cũng giôÌng như thầy Võ ÄÆ°Ìc ThaÌ£nh ngaÌ€y xưa khi thi môn Tập Ä‘oÌ£c của kyÌ€ thi LuÌ£c caÌ nguyệt, Ä‘oÌ£c xong thầy bảo tôi gâÌp saÌch laÌ£i vaÌ€ hỏi chỉ coÌ một chữ: Võ biÌ£ dâÌu ngã hay dâÌu hỏi? Tôi xanh mặt vaÌ€ Ä‘aÌp liều: DaÌ£ thưa dâÌu ngã. Thầy nhiÌ€n tôi vaÌ€ phaÌn: Ä‘i về (nghĩa laÌ€ Ä‘uÌng rồi –coÌ€n không laÌ€ sẽ biÌ£ một baÌ£t tai…) cho đêÌn hôm nay, gần 40 năm lưu laÌ£c chợt nhiên nhiÌ€n thâÌy được KTSM kỷ niệm của ngaÌ€y naÌ€o maÌ€ tôi gặp được….
x
x x
Không thể naÌ€o cầm được nươÌc măÌt, giờ phuÌt naÌ€y đây tôi mÆ¡Ìi thâÌu hiểu được cảm xuÌc của những con người lâu ngaÌ€y được gặp laÌ£i, taÌ£i sao hoÌ£ mừng mừng tủi tủi, hôm nay vÆ¡Ìi một khoảng thời gian daÌ€i qua Ä‘i trong cuộc đời, nhiÌ€n laÌ£i hiÌ€nh ảnh của quyÌ thầy cô trường cũ dâÌu yêu chiÌnh tôi cũng Ä‘ã phải khoÌc thầm trong đêm khuya khi nhaÌ€ Ä‘ã ngủ hêÌt… Nhưng bây giờ coÌ€n laÌ£i được giÌ€, khi hoaÌ€ng hôn Ä‘ã băÌt đầu phủ xuôÌng đời miÌ€nh, nhiÌ€n laÌ£i coÌ Ä‘Æ°Ìa như thÃªÌ naÌ€y, coÌ Ä‘Æ°Ìa như thÃªÌ khaÌc, hiÌ€nh boÌng thầy cũ coÌ thầy Ä‘ã gởi thân xaÌc vaÌ€o loÌ€ng đâÌt meÌ£, coÌ thầy Ä‘ã sôÌng một cuộc sôÌng bên trời Âu xa xăm naÌ€o Ä‘oÌ, ngaÌ€y thaÌng cÆ°Ì biÌ€nh diÌ£ vaÌ€ lặng lẽ trôi Ä‘i, ngôi trường xưa vẫn coÌ€n Ä‘oÌ nhưng danh từ Sao Mai Ä‘ã chêÌt lặng thầm trong cÆ¡n Ä‘au tủi nhuÌ£c của thời thêÌ, khi nhận ra Ä‘iều naÌ€y vaÌ€ nhâÌt laÌ€ nhÆ¡Ì laÌ£i lời giảng của quyÌ thầy cô… sau naÌ€y tôi vẫn coÌ€n xin nhập hoÌ£c vÆ¡Ìi diện HaÌ€m thuÌ£ taÌ£i trường Văn khoa Saigon, viÌ€ caÌc hiÌ€nh ảnh của quyÌ thầy cô khi đưÌng trên buÌ£c giảng noÌ toaÌt ra được một uy quyền thiêng liêng naÌ€o Ä‘oÌ maÌ€ không thể tả hêÌt được, con người Sư phaÌ£m luôn luôn noÌ gợi lên cho cuộc đời một caÌi giÌ€ cao quyÌ vaÌ€ thiêng liêng nhâÌt, thầy cô, cha meÌ£ đôÌi vÆ¡Ìi tôi luôn laÌ€ một caÌi giÌ€ Ä‘oÌ mẫu mực vaÌ€ cao sang nhâÌt của mỗi con người, viÌ€ thÃªÌ Ä‘oÌ laÌ€ một trong hai ươÌc mÆ¡ nhâÌt của tôi khi coÌ€n ngồi trên ghÃªÌ nhaÌ€ trường… nhưng rồi cho đêÌn hôm nay khi Ä‘ã gặp laÌ£i được quyÌ thầy cô Ä‘ã Ä‘i naÌ€o quaÌ nữa xÃªÌ hoaÌ€ng hôn, âÌn tượng nhâÌt laÌ€ thầy Ngãi, viÌ€ thầy Ä‘ã giaÌ€ Ä‘i râÌt nhiều, nhưng maÌ€ thầy vẫn coÌ€n hiện hữu trên cõi sôÌng naÌ€y, năm 2007 nhân một chuyêÌn công taÌc về Trung, chuyêÌn xe hôm âÌy coÌ Ä‘i ngang “trường cũ†–đuÌng laÌ€ trường Ä‘ã cũ, tôi nhờ baÌc taÌ€i hôm âÌy chaÌ£y xe chậm laÌ£i vaÌ€ Ä‘i voÌ€ng công viên ra bờ sông vaÌ€i lần… coÌ lẽ lần âÌy laÌ€ lần duy nhâÌt trong cuộc đời maÌ€ tôi được vinh dự nhiÌ€n laÌ£i maÌi trường xưa nhưng không thể vaÌ€o được bên trong, thôi dẫu sao cũng vẫn laÌ€ hay…
Cuộc sôÌng cÆ°Ì bôn ba vaÌ€ dần trôi vaÌ€o dĩ vãng, kể từ ngaÌ€y gặp laÌ£i được khungtroisaomai (09/09/09)cho đêÌn nay Ä‘ã được ba ngaÌ€y, không ngaÌ€y naÌ€o miÌ€nh khỏi phải mở web ra để nhiÌ€n Ä‘i nhiÌ€n laÌ£i tâÌt cả hiÌ€nh ảnh maÌ€ miÌ€nh Ä‘ã truy cập được, mỗi lần nhiÌ€n thâÌy Thầy Ngãi giaÌ€ nua vaÌ€ hoÌm heÌm của một ông cuÌ£, hiÌ€nh ảnh của thầy HaÌ€ Công Bê coÌ vẻ khăÌc khổ vaÌ€ sầu thương vÆ¡Ìi cuộc đời baÌ£t bẽo, hiÌ€nh ảnh của quyÌ cô cũ, cho dẫu Ä‘ã giaÌ€ Ä‘i vÆ¡Ìi thaÌng ngaÌ€y, ngay cả hiÌ€nh ảnh của caÌc baÌ£n không cuÌ€ng chung lÆ¡Ìp… nhưng miÌ€nh cũng cảm thâÌy nhÆ¡Ì nhÆ¡Ì cho một caÌi giÌ€ Ä‘oÌ lÆ¡Ìn lao lăÌm. ÄÆ¡Ì€i người rồi sẽ coÌ ngaÌ€y uÌa taÌ€n, cuộc vui naÌ€o chả coÌ ngaÌ€y chia tay, ra Ä‘i đừng để cho ta phải ngậm nguÌ€i trong nươÌc măÌt maÌ€ phải ngẫng cao đầu để coÌ€n hãnh diện được vinh dự Ä‘eo bảng tên Sao Mai lên ngực aÌo – Ä‘oÌ laÌ€ tâÌm huy chương lÆ¡Ìn lao trong cuộc đời của những cựu hoÌ£c sinh Sao Mai (thưa thầy em Ä‘ã khoÌc…). NgaÌ€y xưa mỗi lần ra đường phôÌ, tuổi thÆ¡ hoÌ£c sinh đôÌi vÆ¡Ìi chuÌng tôi không hãnh diện giÌ€ cho bằng được Ä‘eo tên trường được xêÌp vaÌ€o bậc nhâÌt miền Trung naÌ€y, cho duÌ€ laÌ€ caÌc trường lÆ¡Ìn khaÌc trong thaÌ€nh phôÌ, nhưng caÌi tên Sao Mai chợt nhiên chuÌng tôi cảm thâÌy hãnh diện như laÌ€ những đưÌa con ưu tuÌ của đâÌt nươÌc mai sau. MaÌ€ thật vậy cho đêÌn bây giờ trong những buổi haÌ€n huyên troÌ€ chuyện, những buổi tiệc hoÌ£p mặt bao giờ những con người Sao Mai taÌ£i miền Nam luôn coÌ một niềm tự haÌ€o về danh nghĩa của ngôi trường, cho đêÌn bây giờ ngay cả những vuÌ€ng xa xôi hẻo laÌnh naÌ€o Ä‘oÌ, coÌ những con người lưu laÌ£c từ miền Trung khi noÌi đêÌn Sao Mai, ai ai cũng cảm thâÌy phâÌn khiÌch lên một niềm hãnh diện tự haÌ€o. PhiÌa bên trời Âu quyÌ thầy cô, caÌc baÌ£n khoÌa Ä‘aÌ€n em chăÌc coÌ lẽ cũng như thêÌ. Lời của ÄÆ°Ìc Cha CÃ´Ì Lê Văn ÂÌn, Cha CÃ´Ì Vũ Như HuyÌ€nh, Cha Nguyễn Duy Lượng, loÌ€ng nhân từ viÌ£ tha của Cha HoaÌ€ng Xuân Nghiêm ngaÌ€y Ä‘oÌ, đêÌn bây giờ, chuÌng con mÆ¡Ìi cảm nhận được sự daÌ£y dỗ vaÌ€ Ä‘aÌ€o taÌ£o vun đăÌp cho một thÃªÌ hệ như chuÌng con. Khi con viêÌt baÌ€i cảm nhận naÌ€y, thiÌ€ chuÌng con không quên: Xin ChuÌa nhân từ cho linh hồn CÃ´Ì ÄÆ°Ìc Cha Lê Văn ÂÌn, Cha CÃ´Ì Vũ Như HuyÌ€nh được sÆ¡Ìm hưởng nhan thaÌnh ChuÌa vaÌ€ an nghĩ giâÌc ngaÌ€n thu, cũng như vong linh của thầy Trần TÃªÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c nghỉ giâÌc muôn đời cũng như caÌc baÌ£n Sao Mai ngaÌ€y naÌ€o Ä‘ã gởi thân xaÌc nÆ¡i miền quê meÌ£ naÌ€y một lời chuÌc, một lời cầu nguyện để được yên nghỉ, coÌ€n chuÌng tôi –những đưÌa con coÌ€n phải tha phương Ä‘oÌ Ä‘Ã¢y luôn tâm nguyện một loÌ€ng laÌ€m raÌ£ng danh Sao Mai của ngaÌ€y naÌ€o… Mai đây khi dự aÌn kiêÌn thiêÌt thaÌ€nh phÃ´Ì ÄaÌ€ Nẵng được thực thi, ngôi trường kỷ niệm của một thời oanh liệt sẽ không coÌ€n hiện hữu trên cuộc đời naÌ€y nữa – rồi cũng sẽ phải chêÌt vaÌ€o loÌ€ng đâÌt như thân xaÌc của chuÌng ta sẽ gởi về tro buÌ£i, chiÌnh luÌc Ä‘oÌ chỉ coÌ€n laÌ€ tiÌ€nh xa nhaÌ£t nhoÌ€a vaÌ€ cũng lặng lẽ trôi qua cho một thÃªÌ hệ.
Rồi đây lÆ¡Ìp quyÌ thầy cô cũng phải nằm xuôÌng. LÆ¡Ìp con chaÌu chuÌng ta sẽ không coÌ€n nghe laÌ£i Sao Mai của một kiêÌp người bôn ba vaÌ€ haÌ€nh tiêÌn nữa, tâÌt cả chỉ laÌ€ hư vô, chỉ laÌ€ huyền thoaÌ£i. Hôm nay cuộc đời Ä‘ã cho chuÌng con nhận thưÌc qua sự daÌ£y dỗ của quyÌ thầy cô ngaÌ€y âÌy, nhiệm vuÌ£ coÌ€n laÌ£i của thÃªÌ hệ chuÌng ta laÌ€ phải laÌ€m raÌ£ng danh Sao Mai trên tâÌt cả moÌ£i nẻo đường đời, bởi viÌ€ Trường Sao Mai quê hương Æ¡i dâÌu yêu ngaÌ€n đời…. Lung linh lung linh hoa laÌ reo cười… một baÌ€i hoÌ£c tâm huyêÌt maÌ€ hồi Ä‘oÌ Thầy Võ ÄÆ°Ìc ThaÌ£nh Ä‘ã daÌ£y dỗ cho chuÌng con, để hôm nay, khi chuÌng con vaÌ€ caÌc baÌ£n ngồi laÌ£i bên nhau thiÌ€ quyÌ thầy Ä‘ã không coÌ€n…
CuÌi xin vÆ¡Ìi một neÌn hương loÌ€ng của tâÌt cả đưÌa con Sao Mai hôm nay, xin dâng lên vong linh của hai Cha CôÌ, quyÌ thầy cô, vaÌ€ tâÌt cả caÌc baÌ£n hoÌ£c trong moÌ£i hoaÌ€n cảnh Ä‘ã nằm xuôÌng cho đời naÌ€y được viễn du… một lời nguyện cầu vÆ¡Ìi tâÌt cả thaÌ€nh tâm của tâÌt cả chuÌng con – để nÆ¡i SuôÌi VaÌ€ng muôn thưở quyÌ Cha, quyÌ thầy cô vaÌ€ caÌc baÌ£n sẽ mỉm nuÌ£ cười thân thương viÌ€ Ä‘ã laÌ€m troÌ€n traÌch nhiệm của một kiêÌp người cho chuÌng con….
x
x x
khungtroisaomai hoặc saomaidanang. Phải noÌi laÌ€ một moÌn quaÌ€ kyÌ Æ°Ìc vô giaÌ Ä‘Ã´Ìi vÆ¡Ìi tâÌt cả thÃªÌ hệ hoÌ£c sinh ngaÌ€y âÌy cho đêÌn bây giờ. RâÌt tiêÌc miÌ€nh laÌ€ người đêÌn sau, nhưng vẫn coÌ€n hÆ¡n, không bằng quyÌ anh quyÌ chiÌ£ lÆ¡Ìp trươÌc, Ä‘uÌng như lời Minh Nghĩa Ä‘ã noÌi: đừng phân câÌp lÆ¡Ìp naÌ€y lÆ¡Ìp noÌ£ maÌ€ hãy ngồi laÌ£i để cuÌ€ng chung tay Ä‘oaÌ€n kêÌt để xây dựng maÌi nhaÌ€ Sao Mai luôn bền vững… Qua baÌ€i cảm nhận naÌ€y, miÌ€nh xin tâÌt cả caÌc baÌ£n nên nhiÌ€n nhau bằng những aÌnh măÌt triÌ€u mêÌn, xiêÌt tay nhau chặt hÆ¡n để xây dựng một ngôi trường Sao Mai vững chăÌc trong loÌ€ng của mỗi chuÌng ta được dâÌu yêu ngaÌ€n đời… NhâÌt tự vi sư baÌn tự vi sư, chuÌng con một lần nữa xin cuÌi đầu cảm taÌ£ tâÌt cả quyÌ thầy cô Sao Mai cũng như caÌc thầy cô khaÌc trong cuộc đời của chuÌng con… Hôm nay tôi viêÌt về cho những kỷ niệm của Sao Mai ngaÌ€y âÌy – không biêÌt ngaÌ€y mai tôi coÌ coÌ€n được viêÌt về cho quãng trời naÌ€o nữa hay không !
Một đưÌa con Sao Mai lưu laÌ£c
Nguyễn Ngọc Hải – 1971-1972
|
|