Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Sáu 11 04, 2016 11:44 am Tiêu đề: DÄ© vãng nhạt nhòa (Tác phẩm Hồi ký truyện dà i) |
|
|
Má»™t tác phẩm truyện dà i mang tÃnh hồi ký cá»§a NNH
____________________________
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
PHẦN KẾT.
Má»™t lần ná» nhân dịp có chuyến công vụ lên vùng tây nguyên để thá»±c hiện nhiệm vụ viết vá» cuá»™c sống hôm nay cho bà con vùng dân tá»™c cho Tòa soạn, nhân má»™t lần Ä‘i ra thị xã ngắm cảnh, tôi và Chương Ä‘ang Ä‘i thì gặp má»™t ngưá»i phụ nữ trung niên từ xa Ä‘i tá»›i, hình như là cÅ©ng như Ä‘ang Ä‘i đâu đó, có tÃnh vá»™i vã lắm, khi tá»›i gần tôi nhìn thẳng và o mặt ngưá»i ấy qua là n kÃnh râm mà tôi Ä‘ang Ä‘eo, ngá» ngợ và cứ để cho nà ng Ä‘i qua má»›i khoảng độ má»™t mét, tôi quay lại và gá»i:
  Â
- HồngHoa, có phải HồngHoa đó không?
Ngưá»i phụ nữ quay lại và nhìn tôi.
- Xin lỗi ông là ai mà biết tôi ?
Hoà ng chợt nghỉ, Trá»i Æ¡i không lẽ biết bao nhiêu năm dà i, bây giá» nà ng đã quên Ä‘i hết rồi sao, từ ngỡ ngà ng và ngạc nhiên, tôi và ngưá»i bạn đứng lại, nà ng cÅ©ng váºy… nhưng rồi tôi cÅ©ng trấn an ngưá»i phụ nữ ấy vá»›i má»™t sá»± việc mà tôi sẽ kể cho nà ng nghe.
- á»’, váºy đây là HồngHoa, có phải ngà y xưa cô ở Äà nẵng không ?
Ngưá»i phụ nữ nhìn tôi vá»›i má»™t ánh mắt đăm đăm khó tả, tôi nghÄ© rằng: không lẽ thá»i gian mấy chục năm qua, nà ng đã quên hết quá khứ ? Nhìn lại ngưá»i phụ nữ, tôi má»›i nói:
- Tôi là Hoà ng, Thiếu úy Hoà ng của ngà y xưa đây !
Sắc mặt cá»§a nà ng hầu như biến từ hồng hà o cá»§a má»™t phụ nữ vá»›i là n da đà i các và mệnh phụ - bây giá» trở qua biến sắc từ hồng qua tái xanh, tôi liá»n mở cặp kÃnh mát ra cho nà ng nhìn rõ hÆ¡n, lúc nà y tôi má»›i thấy hết khuôn mặt cá»§a nà ng – khuôn mặt xuân xanh cá»§a cái thá»i xa xưa bây giỠđã cằn cá»—i Ä‘i theo tháng năm… đứng nhìn nhau và mặt đối mặt, tá»± dưng nà ng khóc ngon là nh, là m cho tôi và ngưá»i bạn phải tháºt sá»± xúc động, nà ng khóc như váºy Ä‘ang đứng yên như má»™t pho tượng Ä‘ang biết khóc váºy… nhưng rồi khi cặp mắt còn vương lại những dòng lệ sầu gặp gỡ sau bao nhiêu năm dà i xa cách, HồngHoa vá»™i rút chiếc khăn giấy trong và xách nà ng Ä‘ang cầm và lau vá»™i và đôi mắt cá»§a mình, nhìn tôi – nà ng nói lại….
- Lâu quá rồi, em không biết tin tức gì vỠanh !
Hoà ng nhìn lại HồngHoa, và má»i nà ng Ä‘i và o má»™t quán nước gần đó, trong khi ngưá»i bạn cá»§a Hoà ng thì xin kiếu và đi vá» nhà , còn lại hai ngưá»i, buổi chiá»u trong má»™t quán nước tại thị xã…
HồngHoa chợt nhìn lại Hoà ng và nà ng lại khóc, cái khóc thầm kÃn và chứa đựng biết bao nhiêu khổ Ä‘au mà nà ng đã im lặng bấy lâu nay, giỠđây – không biết trá»i xui đất khiến như thế nà o mà hai con ngưá»i ngà y xưa lại phải há»™i ngá»™ vá»›i nhau trong má»™t hoà n cảnh éo le như thế nà y, nà ng lại lấy khăn lên và chấm và o mắt mình, còn Hoà ng có lẽ đã thấu hiểu được ná»—i thống khổ cá»§a nà ng, mấy chục năm trá»i xa cách không ai còn biết tin tức gì nhau, hai ly nước bưng lên, ngưá»i tiếp viên đặt để xuống xong rồi cúi đầu lặng lẽ ra Ä‘i – có lẽ ngưá»i tiếp viên ấy thấy HồngHoa Ä‘ang khóc nên vẫn tôn trá»ng trong cái giây phút ấy. . . .
Rồi Hoà ng nhìn HồngHoa mà nghẹn ngà o không nói được nên lá»i, cứ để cho nà ng chảy hết những giá»t nước mắt oan cừu cá»§a những ngà y xưa đã qua Ä‘i rồi, có lẽ những giá»t nước mắt Ä‘ang tan chảy trên gò má HồngHoa bây giá» hôm nay, là những ná»—i sầu thương Ä‘ang minh chứng cho Hoà ng thấy má»™t thá»i gian dà i đã qua mà nà ng đã ôm ấp và chịu đựng như thế nà o, Hoà ng cÅ©ng cảm thấy trong tim tháºt nghẹn ngà o và xót xa quá đỗi, buồn cho má»™t thá»i thế đã qua Ä‘i và đổi thay bao nhiêu tất cả tất cả những sá»± Ä‘á»i quá Ä‘en bạc, có lẽ ngà y xưa ấy nếu nà ng gặp được Hoà ng sá»›m vá»›i những ngà y Ä‘en tối cá»§a thá»i cuá»™c lúc ấy, có lẽ nó sẽ khác Ä‘i…. Nhưng tìm đủ má»i nÆ¡i, má»i thá»i gian và ước nguyện cá»§a nà ng là chỠđợi, chá» mãi cho đến khi nà o được biết tin Hoà ng Ä‘Ãch xác thì thôi, nhưng lúc ấy nà ng chỉ là má»™t ná»—i niá»m chỉ là vô vá»ng… Còn đối vá»›i Hoà ng, sau thá»i gian Ä‘i há»c táºp cải tạo, những năm dà i vá»›i ná»—i nhá»› triá»n miên và không thôi, sau đó chà ng phải bị bắt Ä‘i như bao nhiêu ngưá»i khác trong cái diện chung ấy, những ngà y dà i trong trại há»c táºp, Hoà ng vẫn còn nuôi hy vá»ng rất nhiá»u là ngà y vá» chắc sẽ còn gặp lại được HồngHoa, cho dù là nếu nà ng đã sang ngang… nhưng tất cả hai con ngưá»i cuối cùng chỉ là những sá»± vô vá»ng huyá»n ảo…
HồngHoa giỠđây – nà ng đã bớt khóc, nhưng hai mắt của nà ng đã đỠhoe, Hoà ng vội nói:
- Thôi em đừng khóc nữa là m gì, chuyện Ä‘á»i đã lỡ rồi, có nÃu kéo lại cÅ©ng chẳng được Ãch gì – thôi thì gặp được em ở nÆ¡i đây ngà y hôm nay đó là điá»u quý giá lắm rồi, ngà y đó anh cứ nghÄ© là em và gia đình đã Ä‘i ra ngoại quốc rồi như bao nhiêu ngưá»i khác váºy…
HồngHoa cúi đầu xuống dá»±a và o hai bà n tay Ä‘ang chống trên bà n và nhìn ra phÃa ngoà i đưá»ng, nước mắt nà ng lại chảy ra nhiá»u và như lúc nãy… giỠđây nà ng không dám nhìn thẳng và o ngay mặt cá»§a Hoà ng mà tá»± dưng nước mắt đâu mà lại cứ chảy tuôn ra như dòng suối… Có lẽ những dòng lệ hôm nay HồngHoa đã khóc cho những ná»—i xót xa mà ngần ấy thá»i gian qua Ä‘i đã mấy mươi năm nà ng luôn ấp á»§ hy vá»ng sẽ có ngà y được há»™i ngá»™, nhưng khi quay lại nhìn Hoà ng thì lệ sầu cá»§a nà ng lại chảy dà i, đến lúc nà y chÃnh những giá»t nước mắt cá»§a nà ng hình như đã nói lên tất cả vá»›i Hoà ng trong niá»m khổ Ä‘au và oan trái, ai ngỠđâu cái sá»± Ä‘á»i đã rẽ lối qua má»™t con đưá»ng khác, mà ngay cả hai ngưá»i cÅ©ng không thể ngỠđược rằng; đến ngà y hôm nay lại phải gặp nhau trong má»™t thảm cảnh như váºy đây, trong tiếng nấc nghẹn ngà o, hai dòng nước mắt cá»§a HồngHoa còn vương mãi trên má, quay qua Hoà ng nà ng há»i lại trong tiếng nấc quá xót xa:
- Từ ngà y ấy đến nay, anh thế nà o có bình yên không anh, và anh được mấy cháu rồi ?
Xong câu nói, HồngHoa cảm thấy ná»—i xót xa dâng trà n thêm lên nữa, nà ng khóc như chưa từng được khóc, để rồi ngà y hôm nay, cố nhân xưa tình cỠđược gặp lại nà ng như Ä‘ang được trút hết trước mặt ngưá»i cÅ© những ná»—i oan trái ! Trước mặt nà ng, Hoà ng Ä‘ang ngồi nhìn lại và vá»™i lấy tấm khăn giấy đưa tay qua và chấm lại trên khuôn mặt nà ng những dòng lệ sầu thống khổ, Hoà ng như Ä‘ang nghẹn lá»i trước má»™t thảm cảnh quá đớn Ä‘au và xót xa… Chà ng cÅ©ng nói lại trong nghẹn ngà o:
- Äi há»c vá», anh đã Ä‘i tìm em khắp chốn, từ Saigon ra Äanang, nhưng chẳng thấy em đâu, há»i thăm ngưá»i quen và bè bạn cÅ© thì đâu đâu cÅ©ng chỉ nghe được là em và gia đình đã di chuyển, và có nghe em đã láºp gia đình….
Lúc nà y nghe chữ “đã láºp gia đình†– HồngHoa lại khóc nhiá»u hÆ¡n, hai ly nước bây giỠđã tan chảy theo những đá lạnh căm, như sầu thương cho má»™t chuyện tình đã dang dở… câu nói cá»§a Hoà ng như xé lòng và thầm trách- tại sao em lấy chồng sá»›m quá, khi mà những ân ái ngà y ấy chưa tà n phai trong anh ! ChÃnh những giá» phút nà y, HồngHoa hầu như không thể nói lên được Ä‘iá»u gì hÆ¡n nữa, chỉ biết trước mặt Hoà ng, nà ng không dám nhìn trá»±c diện và o mặt Hoà ng mà chỉ ghé mắt ra phÃa bên ngoà i đưá»ng vá»›i những dòng xe cá»™ qua lại rồi thầm nghÄ© giống như câu chuyện Ä‘á»i cứ mãi thoi đưa như váºy ! HồngHoa tá»± cảm thấy trong tâm nà ng Ä‘ang rối bá»i những câu chuyện mà nà ng định nói – nhưng không biết phải bắt nguồn từ đâu nữa…. Hai ngưá»i chỉ biết ngồi im lặng và Hoà ng nghe rõ tiếng nấc nghẹn ngà o trong nước mắt sầu Ä‘au mà thôi… Hoà ng nhìn nà ng và há»i lại:
- Em hiện giỠvẫn yên ấm với gia đình chứ ?
- Dạ. . . . ..  má»™t tiếng dạ khô cằn như dòng thá»i gian thiếu hụt cái gì thắm thiết đó, để rồi sau tiếng dạ não nỠđó, nà ng lại im lặng và cúi gầm mặt xuống bà n và tiếp tục khóc lóc….
- Thôi em uống nước đi, đá chảy hết rồi kìa em !
HồngHoa cÅ©ng chỉ nhìn lại chà ng và dạ má»™t tiếng như không thể nói thà nh lá»i…. đến lúc nà y Hoà ng như Ä‘ang bình tâm trở lại sau cái giây phút ngỡ ngà ng ấy… chà ng kể lại sá»± việc từ khi ra khá»i trại cải tạo và đoạn đưá»ng bôn ba mưu sinh vá»›i cuá»™c sống má»›i – việc Ä‘i tìm HồngHoa cho nà ng nghe… Rồi sau khi nghe xong chÃnh HồngHoa cÅ©ng tưá»ng thuáºt lại cái sá»± việc trôi theo dòng Ä‘á»i cho Hoà ng nghe lại… hai con ngưá»i mang nặng vá»›i trong tâm tư cá»§a hai dÄ© vãng hầu như chưa thể phai nhòa Ä‘i được, thá»i gian ấy Hoà ng đã nói lại cho HồngHoa biết là chà ng đã sống trong sá»± nhung nhá»› và thất vá»ng như thế nà o, Ä‘i đến đâu cÅ©ng bị ngược đãi và là m khó dá»…, lúc nà y HồngHoa chỉ biết ngồi im và nhìn ra phÃa ngoà i đưá»ng mà nghe lại như chÃnh nà ng Ä‘ang xem lại má»™t bá»™ phim khổ Ä‘au cá»§a má»™t câu chuyện tình, rồi nà ng lại khóc, giỠđây nà ng cứ để cho những dòng lệ rÆ¡i dà i trên đôi má, nà ng không cần lau nữa, có lẽ qua từng giai Ä‘oạn, từng lá»i cá»§a Hoà ng kể lại – giống như HồngHoa Ä‘ang nghe lại má»™t Ä‘oạn phim tình sá» bi thương nhất, nhưng nà ng không còn thể nà o, hoặc tâm trà nà o để nà ng nói lại cho Hoà ng thấu hiểu, vì nà ng sợ Hoà ng há»n dá»—i rồi trách cứ… Nhưng vá»›i Hoà ng – cái đêm cuối cùng tại Äà nẵng ở nÆ¡i nhà Hiá»n, Hoà ng đã nghe vợ cá»§a Hiá»n nói tất cả và tá»± nhiên Hoà ng thấy thương xót cho má»™t pháºn gái như nà ng…. Äể rồi hôm nay khi gặp nhau tại nÆ¡i nà y, hai còn ngưá»i cá»§a ngà y xưa, sẽ không còn cho nhau má»™t chút tình cảm nà o nữa, mà chÃnh HồngHoa, má»™t pháºn gái Ä‘ang là m vợ và là m mẹ - nà ng đã sẵn sà ng đón nháºn vá»›i những lá»i trách cứ và oan trách đến vá»›i nà ng, nhưng Hoà ng lại không như váºy, mà buổi gặp lại hôm nay nà ng chỉ nghe Hoà ng khuyên bảo vá»›i những lá»i lẽ ân tình đúng nghÄ©a cá»§a má»™t ngưá»i anh trai vá»›i nà ng và chúc nà ng cứ yên ấm vá»›i má»™t hạnh phúc và yên vui vá»›i má»™t cuá»™c sống hiện tại, nhưng nà ng nghÄ©, Hoà ng đâu có biết cái ngang trái cá»§a nà ng hiện tại đâu, nhìn Hoà ng Ä‘ang ở trước mặt, nà ng chỉ nói nhá» lại: Em cảm Æ¡n anh nhiá»u lắm… nà ng sẽ định nói cho Hoà ng biết vá» câu chuyện cá»§a gia đình nà ng, nhưng má»›i nói được má»™t câu chưa tròn ý – thì nước mắt nà ng lại rÆ¡i - là m sao mà nà ng nói được nữa…
Â
Trong cái không gian chiá»u nay – không còn tiếng cưá»i vui đùa, không còn những giây phút tay trong tay, không còn là những cái ngã đầu và o vai Hoà ng trong bá»™ đồ lÃnh còn nghe nặng mùi gió sương, không còn là những ánh mắt trao nhau trìu mến và thân thương vá»›i những nụ cưá»i duyên thầm cá»§a ngưá»i con gái HồngHoa khi còn là cô sinh viên trưá»ng Luáºt, mà hôm nay cÅ©ng má»™t buổi chiá»u trong cái không khà mang nặng những ná»—i sầu cá»§a ngưá»i đà n ông NgNgHoà ng vá»›i ngưá»i phụ nữ trung niên HồngHoa mà thôi, má»™t ná»—i buồn như bao trùm cả hai con ngưá»i sau thá»i gian dà i hÆ¡n bốn mươi năm được gặp lại, chiá»u vá» cái gió se là nh lạnh cá»§a vùng cao nguyên mà có lẽ hai con ngưá»i sao mà nghe buốt giá, tiếng nhạc trong quán giá» nà y chỉ biết còn vang lên nhạc phẩm “Anh còn Nợ em†để hình như cả hai sẽ còn thấu hiá»u cho nhau, thông cảm cho má»™t số pháºn Ä‘á»i nổi trôi mà thôi…. Lúc nà y HồngHoa từ từ và yên ắng kể lại Ä‘oạn Ä‘á»i cá»§a nà ng từ khi cái ngà y chuyển thay thá»i cuá»™c, cho đến khi nhà nà ng Ä‘i lên vùng cao nguyên nà y để sinh sống, đôi khi Hoà ng nhìn lại nà ng trong lá»i kể, cÅ©ng có khi chà ng nhìn ra ngoà i và đang xem lại má»™t Ä‘oạn phim dà i lê thê theo những lá»i tưá»ng thuáºt cá»§a nà ng… Có lẽ hai con ngưá»i, hai tâm hồn, Hoà ng cảm thấy xót xa cho cuá»™c tình hiện tại cá»§a nà ng khi cÆ¡m không là nh và canh cÅ©ng chưa ngá»t ngà o cho mấy… và hiện nay nà ng cÅ©ng Ä‘ang sống trong má»™t bối cảnh tháºt buồn nhiá»u và rất nhiá»u, cà ng buồn thì nà ng lại nhá»› nhiá»u vá» cho Hoà ng, và luôn cầu mong Trá»i Pháºt nếu Hoà ng còn sống chỉ vá»›i nà ng chỉ ước nguyện cầu xin cho nà ng được gặp lại cho dẫu chỉ là má»™t lần cÅ©ng được. . . Lúc nà y thì bóng chiá»u vá» cÅ©ng đã nhá nhem cá»§a má»™t buổi hoà ng hôn sắp tà n, hầu như cả hai ngưá»i không muốn nhìn lại cho má»™t quá khứ đã qua và nghẹn lòng vá»›i má»™t hiện tại… có lẽ chÃnh những dòng lệ sầu chứa chan cá»§a nà ng hôm nay cứ lăn dà i trên má, giống như những thước phim Ä‘á»i Ä‘ang chiếu lại trên má»™t cái máy mà khi nhìn những dòng lệ ấy – giống như Hoà ng đã thấy và thấu hiểu vá» cho những ná»—i niá»m cá»§a ngưá»i con gái HồngHoa ngà y xưa và đến hôm nay…
- Váºy hôm nay em Ä‘i đâu vá» mà lại tình cá» anh gặp được ?
- Dạ, em Ä‘i đến nhà má»™t ngưá»i bạn ngà y xưa cùng lá»›p vá»›i em cÅ©ng ở gần đây nè anh….
- Và cũng không ai ngỠlà hôm nay mình gặp nhau hả !
Trong khuôn mặt cá»§a nà ng – đôi mắt đã đỠhoe vì nà ng khóc nhiá»u quá, nà ng chỉ biết nhìn lại Hoà ng mà thôi, chứ không biết trả lá»i như thế nà o nữa, câu chuyện cá»§a hai ngưá»i chỉ còn biết qua lại vá»›i nhau vá» má»™t bối cảnh cuá»™c sống hiện tại… nói cho nhau nghe vá» những cái hiện nay mà má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»—i cảnh… Nà ng nhìn Hoà ng há»i lại buồn bã:
- Váºy là anh cÅ©ng ở trên nà y luôn hả anh ?
- Không – anh chỉ lên đây công tác mới hai hôm nay, nhà anh đang ở Saigon.
- Thiệt tình, niá»m mÆ¡  ước cá»§a em bấy lâu nay, nay đã thà nh sá»± tháºt.
- Em ước mơ gì ?
- Thì em mong muốn , phải là rất mong được có ngà y gặp lại anh – cho dù trong hoà n cảnh nà o.
Â
Hoà ng chỉ biết ngồi nhìn và lặng im. . . Â
CÅ©ng có lẽ Trá»i Pháºt cÅ©ng còn thương và để cho pháºn Ä‘á»i cá»§a hai con ngưá»i ấy cÅ©ng có ngà y được gặp lại, nhưng không ai nghÄ© rằng ngà y há»™i ngá»™ hôm nay, sá»± Ä‘á»i đã lấy Ä‘i cá»§a nà ng quá nhiá»u nước mắt… nghÄ© vá» mình và nghÄ© vá» cho Hoà ng, nà ng lại cảm thấy ná»—i xót xa nà o đó trong tâm tư lại quá lá»›n lao đối vá»›i nà ng lúc nà y… Thế rồi sau khi trao cho nhau địa chỉ và số phone, hai ngưá»i đà nh phải chia tay nhau vá» trong sá»± nhẹ gánh cá»§a những ná»—i lòng… Trá»i phố núi đêm xuống, những là n sương đêm hÆ¡i là nh lạnh, Ä‘i bên nhau má»™t quãng đưá»ng và trò chuyện – nà ng muốn ôm lại cánh tay cá»§a Hoà ng như còn thá»i sinh viên, nhưng má»™t lá»±c cản vô hình nà o đó, nà ng không thể ôm lại cánh tay ấy, hay ngã đầu và o bá» vai đẫm mùi sương gió để nà ng cảm thấy nhẹ bá»›t những ưu tư cõi lòng… nhưng rồi không thể được, hình như giữa hai con ngưá»i Ä‘ang sánh đôi bên nhau đã không còn những ái ân thân máºt như thưở xa xưa nữa, mà những là n sương miá»n cao nguyên hôm nay, tá»± dưng sao mà là m cho nà ng má»™t cảm giác là nh lạnh khó tả ná»—i, má»™t quãng đưá»ng khi gần đến nhà cá»§a HồngHoa, hai ngưá»i đứng lại và nhìn nhau, Hoà ng chỉ còn biết nói:
- Thôi em vá» Ä‘i, chúc cho em những ngà y tá»›i cứ luôn mãi nhiá»u bình yên, cứ coi nhau như là bạn bè đồng môn cá»§a ngà y xưa cÅ©ng được, còn vá»›i anh – cÅ©ng váºy thôi, em đừng lo lắng gì nhiá»u…
Â
HồngHoa chỉ còn lại má»™t tiếng Dạ vá»›i cái nhìn thẳng và o mặt Hoà ng má»™t cách trìu mến, không còn nói chi được Ä‘iá»u gì hÆ¡n, Hoà ng đưa tay vịn và o vai nà ng và đẩy nhẹ để nà ng Ä‘i và o trong nhà … Hồng Hoa chỉ biết nhìn lại Hoà ng và nói: Thôi em cảm Æ¡n anh nhiá»u – anh cÅ©ng vá» Ä‘i kẻo tối, hy vá»ng mình sẽ còn gặp nhau vá» sau… Hoà ng nhìn nà ng và cưá»i khẽ… sau đó hai ngưá»i chia tay nhau…
________________________
Sau khi cÆ¡m nước xong, đùa giỡn vá»›i cháu ná»™i má»™t chút theo thông lệ hà ng ngà y cá»§a nhà nà ng… HồngHoa vá»™i vá» phòng và nhá»› lại cái lúc gặp gỡ nhau từ lúc chiá»u…. Có lẽ bây giá» nà ng tá»± nhiên cảm thấy lòng nà ng nhẹ hẵn Ä‘i… có lẽ thá»i gian mấy mươi năm dà i nà ng đã trăn trở quá nhiá»u và đớn Ä‘au trong những ná»—i xót xa, cái hạnh phúc hiện tại trong tình nghÄ©a chồng vợ sao nà ng cảm thấy tá»± xa vá»i – rồi không hiểu nếu vá»›i Hoà ng mà Trá»i cho nên duyên tình thắm ấy – thì niá»m hạnh phúc có ở trong nà ng không, nhưng nà ng tin chắc là sẽ có – vì Hoà ng từ lúc quen nhau cho đến hôm nay, nà ng đã thấy Hoà ng không mấy già đi cho lắm, vẫn cái nét phong sương như ngà y còn khoác chiếc áo lÃnh, vẫn cái dáng giang hồ như ngà y nà o và có lẽ HồngHoa cảm mến Hoà ng vì má»™t cái bản chất và phong cách đà n ông – bởi vì nà ng quan niệm nếu đã là đà n ông thì phải là má»™t cá»™t trụ gì đó để cho ngưá»i vợ phải dá»±a dẫm và biết chở che, vá»›i Hoà ng hầu như Ä‘iá»u đó nà ng thấy rõ, vá»›i bạn Ä‘á»i hiện tại thì hình như cái tình yêu nó rất khô khan và rất nhạt nhẽo, chỉ biết là m việc kiếm tiá»n vá» cho vợ và gia đình, nên nà ng tá»± nháºn thấy trong tình yêu, ngoà i cái đồng tiá»n và vấn đỠsinh nhai cÆ¡m nước thì phải còn biết thắm thiết và ân ái cho nhau để tạo ra má»™t niá»m hạnh phúc tháºt sá»± trong tình yêu và má»™t gia đình đầm ấm, nà ng cảm thấy tiếc nuối cho má»™t Ä‘oạn tình yêu mà ngà y xưa nà ng đã trải qua để rồi bất đắc dÄ© mà HồngHoa đã phải tá»± dưng rẽ vá» má»™t lối khác chỉ vì cái chữ hiếu đối vá»›i cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ngưá»i con gái lúc ấy… Má»™t câu chuyện Ä‘á»i, má»™t chuyện tình và đầy ắp những ká»· niệm đã qua – không lẽ lúc chiá»u – nước mắt cá»§a nà ng đã chảy hết ra rồi hầu rá»a sạch cho mình những thống khổ xót xa sau mấy mươi năm trá»i, giỠđây nà ng muốn khóc lại – nhưng sao mà chẳng khóc được – có lẽ giá» nà y nÆ¡i miá»n xa phố núi thÆ¡ má»™ng mà nên thÆ¡ nà y – hết hai phần ba Ä‘á»i ngưá»i đã qua Ä‘i, bây giá» là lúc mà Hồng Hoa đã rá»a sạch được cho mình má»™t câu chuyện tình đã trăn trở bao nhiêu năm trá»i xa vắng, ngoà i kia , trên mái nhà đâu đó lắc rắc và i giá»t mưa cá»§a mùa thu, có lẽ chÃnh lúc bây giá» Trá»i cÅ©ng đã nhá» lại những giá»t mưa sầu để chia buồn cùng nà ng vá»›i má»™t cõi lòng, có ai biết được, chuyện hôm nay đã là m cho HồngHoa má»™t sá»± kiện trong Ä‘á»i nà ng mà nà ng cảm thấy chÃnh giỠđây – má»™t gánh nặng cuá»™c Ä‘á»i như Ä‘ang được trút hẵn, trong ná»—i buồn má»™t mình, thương cho những ná»—i xót xa, và sầu đắng cho má»™t kiếp Ä‘á»a đà y cá»§a con tim, không biết HồngHoa có cảm giác như được phong tá»a trong cõi lòng nà ng hay không, để từ nay vá» sau nà ng có thể chấm dứt vá» cho má»™t ná»—i nhá»› nhung và xót xa trăn trở, nhá»› vá» má»™t thưở  ngà y xưa, cái dÄ© vãng Ä‘au đớn tá»™t cùng hầu như cÅ©ng đã phai nhòa theo năm tháng rồi, nhưng rồi nằm má»™t mình trong phòng riêng, căn phòng mà nà ng cứ tạm cho là niá»m hạnh phúc cá»§a chÃnh mình để nhá»› lại – không hiểu có còn má»™t chút gì đó trong nà ng hay không – hay là cái dÄ© vãng ấy vẫn Ä‘ang từ từ và tà n phai nhạt mà u mÆ¡ ước trong trà nhá»› cá»§a HồngHoa kể từ đây má»™t khi bây giá» và mai sau – chÃnh nà ng tá»± cảm thấy lòng mình đã nhẹ hẵn….
___________________
Vá» thá»i gian sau nà y – có lúc HồngHoa có chuyện phải lên Saigon – nà ng cÅ©ng gặp lại được Hoà ng, nhưng Hoà ng cÅ©ng kể vá» cho HồngHoa vá» câu chuyện cá»§a gia cảnh Hoà ng thá»i gian nà y, và sau nà y hai ngưá»i chỉ biết nhau và Ãt khi gặp nhau tại Saigon hay và i lần nà o nữa trên xứ hoa đà o… bây giá» nà ng nhá»› má»™t câu nói cá»§a Hoà ng trong niá»m vui tá»± nhiên và nhẹ hẵn: Thôi thì chúng ta cứ xem nhau như là anh em đồng môn cá»§a độ thưở nà o, đừng là m gì để rồi phải luyến lưu thêm nữa, em ôi, bá»n mình đã lão hết rồi, hai ngưá»i nhìn nhau và cưá»i cưá»i… HồngHoa cÅ©ng như Hoà ng váºy, trong nụ cưá»i ấy sao mà cảm thấy nhẹ nhõm như cái thưở ban đầu khi chưa quen nhau….
Vá» sau, tá»± nhiên trong cái nhẹ gánh cuá»™c Ä‘á»i cá»§a cái tâm tư ấy, HồngHoa cứ vẫn vui Ä‘i và sống cho mình cho gia đình và con cháu, vá»›i những lần gặp lại, trong tiếng cưá»i hồn nhiên như thá»i con gái đã qua, đôi khi HồngHoa cÅ©ng nói vá»›i Hoà ng qua bốn câu thÆ¡ mà nà ng nhớ…
Äứng dáºy em Æ¡i vá»›i cuá»™c Ä‘á»i
Cho dù gian khổ đến mưá»i mươi
Em vỠđiểm phấn tô son lại
Äứng dáºy em Æ¡i vá»›i cuá»™c Ä‘á»i
    (Cảnh Ä‘oạn trưá»ng – Thái Can)
Cuá»™c Ä‘á»i vẫn thế, vẫn giữ mãi má»™t tình bạn như cái thưở ban đầu, hai ngưá»i nhìn nhau và mở nụ cưá»i, cái cưá»i hồn nhiên và vô tư lá»±, cái nắng bây giá» lên cao, cao hẵn – nhưng không thấy má»™t sá»± oi bức nà o như những mùa hè ká»· niệm cá»§a ngà y xưa, Hoà ng nhìn HồngHoa, hai ngưá»i nhìn nhau trong khi ngoà i kia những hạt nắng cứ như mãi còn vấn vương trên mái tóc nà ng qua khung cá»a…
NguyenNgocHai.
Nhớ vỠmột thoáng tình xưa
[img]<a href=[/img] " />
(Mẫu hình bìa Dĩ Vãng Nhạt Nhòa - do NNH thiết kế và trình bà y...)
|
|