THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Năm 10 02, 2008 7:25 am Tiêu đề: Cảm xúc từ má»™t Ca Khúc Phố thÆ¡ hay ... |
|
|
CẢM NHẬN TỪ CA KHÚC: IM LẶNG ÄÊM HÀ NỘI.
Anh nháºn được thư em và o má»™t ngà y cuối hạ. Phố nhòe mưa. Cây sao già đầu ngõ rạp mình trong gió lạnh. Anh phát hiện có má»™t Sà i Gòn tháºt khác, thinh lặng và cô độc đến tá»™i nghiệp trong mưa, trái hẳn vá»›i nhịp sống bá»™n bá» thưá»ng nháºt. CÅ©ng như nét chữ run run cá»§a em trên trang giấy há»c trò. Em bảo Hà Ná»™i mùa nầy má»›i chá»›m Thu nhưng lòng em đã nhuá»™m thu tá»± bao giá». Phố vẫn thế. Hồ Gươm vẫn thế. Quạnh quẻ và trầm mặc muôn Ä‘á»i. Em đạp xe ngang Nhà hát lá»›n mà nghe tim mình thổn thức vì giá»ng hát trầm khà n phát ra từ loa phóng thanh: â€Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nà n trong căn phòng nhá»....." Anh nhá»› không, bản Romace cá»§a chúng mình thuở ấy. !
Không dưng cả má»™t trá»i ký ức trà n vá» trong anh. Hà Ná»™i, đưá»ng Cổ Ngư và mùa Thu. ..Phải rồi, chúng mình đã ngồi bên nhau tháºt lâu trong đêm cuối cùng. Anh vá»›i cây guitar cÅ© mèm, hát cho em nghe Im lặng đêm Hà Ná»™i.Từng nốt nhạc, từng lá»i ca vang lên tháºt nồng nà n cháy bá»ng.
......"Chỉ còn ná»—i im lặng phố khuya, Không gian dạ hương sâu thẳm. Từng tiếng chim đêm khắc khoải vá»ng vá»....."
Hà Ná»™i và o đêm - đêm cuối mùa chất chứa bao nổi niá»m không nói.Ngà y mai, chỉ ngà y mai thôi, anh phải rá»i xa con đưá»ng trà n ngáºp hương hoa sữa, xa mặt hồ loang gió ngà y thu, xa những gương mặt đã thà nh máu thịt. Và xa em. Có nổi nhá»› nà o dà i hÆ¡n thế? Có khoảnh khắc nà o day dứt hÆ¡n thế.?Ai đó bảo, tình đầu vốn mong manh như gió. CÆ¡n gió ấy rất nhẹ nhà ng nhưng cÅ©ng đủ khiến lòng ngưá»i dáºy sóng má»—i khi chợt nhá»› vá» nhau. Phải thế chăng mà anh đã lặng Ä‘i trong Ä‘iệp khúc khắc khoải đến cháy lòng cá»§a bà i hát:
"Chỉ còn mênh mông gương hồ. Hiu hắt soi những cây bà ng lá Ä‘á». Chỉ còn mênh mông gương hồ. Từng hà ng cây, góc phố ngây ngô nhìn nhau. .."
Äêm chia tay, ngay cả hà ng cây, góc phố cÅ©ng nhưá»ng cho chúng ta từng phút giây, khoảnh khắc. Anh chỉ biết Ä‘an tay và o em, cố nÃu gĩư chút hÆ¡i ấm còn lại trong mà n đêm sâu thẵm vô cùng. Giá»t guitar vẫn rÆ¡i.Mùa thu vẫn rÆ¡i. Äể rồi mai, tất cả vá»›i anh sẽ là ká»· niệm Má»™t thứ ká»· niệm đẹp nhưng mÆ¡ hồ buồn:
"Chỉ còn hÆ¡i ấm mối tình đầu. Anh Ä‘i, có đôi lần nhìn lại.Chỉ còn em, còn em im lặng đến tê ngưá»i..."
Bà i hát đã dứt tá»± bao giá», mà lòng anh vẫn vá»ng mãi hai tiếng â€chỉ cònâ€. Liệu có còn không hÆ¡i ấm mối tình đầu?
Liệu có còn không những cây bà ng mỠảo bên hồ?
Liệu có còn không má»™t thá»i chúng mình đã sống, đã yêu, khi ký ức rồi cÅ©ng sẽ nhòa phai dưới lá»›p bụi thá»i gian khắc nghiệt?
Anh ra Ä‘i bá» lại sau lưng má»™t Hà Ná»™i nhá»›, má»™t Hà Ná»™i thương, má»™t Hà Ná»™i trùng trùng bóng em trong tâm tưởng. Anh ra Ä‘i mà tiếc núi khôn cùng, khi biết rằng anh lá»—i hẹn em câu chia tay vÄ©nh viá»…n không bao giá» kịp nói. Muôn Ä‘á»i anh vẫn là ngưá»i lá»—i hẹn, phải không em?.....
LÊ LÂM (Äại Há»c Kinh Tế TP/ HCM)
|
|