Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Cảm xúc từ một Ca Khúc Phố thơ hay ...

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Năm 10 02, 2008 7:25 am    Tiêu đề: Cảm xúc từ má»™t Ca Khúc Phố thÆ¡ hay ... Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CẢM NHẬN TỪ CA KHÚC: IM LẶNG ĐÊM HÀ NỘI.

Anh nhận được thư em vào một ngày cuối hạ. Phố nhòe mưa. Cây sao già đầu ngõ rạp mình trong gió lạnh. Anh phát hiện có một Sài Gòn thật khác, thinh lặng và cô độc đến tội nghiệp trong mưa, trái hẳn với nhịp sống bộn bề thường nhật. Cũng như nét chữ run run của em trên trang giấy học trò. Em bảo Hà Nội mùa nầy mới chớm Thu nhưng lòng em đã nhuộm thu tự bao giờ. Phố vẫn thế. Hồ Gươm vẫn thế. Quạnh quẻ và trầm mặc muôn đời. Em đạp xe ngang Nhà hát lớn mà nghe tim mình thổn thức vì giọng hát trầm khàn phát ra từ loa phóng thanh: ”Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn trong căn phòng nhỏ....." Anh nhớ không, bản Romace của chúng mình thuở ấy. !

Không dưng cả một trời ký ức tràn về trong anh. Hà Nội, đường Cổ Ngư và mùa Thu. ..Phải rồi, chúng mình đã ngồi bên nhau thật lâu trong đêm cuối cùng. Anh với cây guitar cũ mèm, hát cho em nghe Im lặng đêm Hà Nội.Từng nốt nhạc, từng lời ca vang lên thật nồng nàn cháy bỏng.

......"Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya, Không gian dạ hương sâu thẳm. Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về....."

Hà Nội vào đêm - đêm cuối mùa chất chứa bao nổi niềm không nói.Ngày mai, chỉ ngày mai thôi, anh phải rời xa con đường tràn ngập hương hoa sữa, xa mặt hồ loang gió ngày thu, xa những gương mặt đã thành máu thịt. Và xa em. Có nổi nhớ nào dài hơn thế? Có khoảnh khắc nào day dứt hơn thế.?Ai đó bảo, tình đầu vốn mong manh như gió. Cơn gió ấy rất nhẹ nhàng nhưng cũng đủ khiến lòng người dậy sóng mỗi khi chợt nhớ về nhau. Phải thế chăng mà anh đã lặng đi trong điệp khúc khắc khoải đến cháy lòng của bài hát:

"Chỉ còn mênh mông gương hồ. Hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ. Chỉ còn mênh mông gương hồ. Từng hàng cây, góc phố ngây ngô nhìn nhau. .."

Đêm chia tay, ngay cả hàng cây, góc phố cũng nhường cho chúng ta từng phút giây, khoảnh khắc. Anh chỉ biết đan tay vào em, cố níu gĩư chút hơi ấm còn lại trong màn đêm sâu thẵm vô cùng. Giọt guitar vẫn rơi.Mùa thu vẫn rơi. Để rồi mai, tất cả với anh sẽ là kỷ niệm Một thứ kỷ niệm đẹp nhưng mơ hồ buồn:

"Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu. Anh đi, có đôi lần nhìn lại.Chỉ còn em, còn em im lặng đến tê người..."

Bài hát đã dứt tự bao giờ, mà lòng anh vẫn vọng mãi hai tiếng ”chỉ còn”. Liệu có còn không hơi ấm mối tình đầu?

Liệu có còn không những cây bàng mờ ảo bên hồ?

Liệu có còn không một thời chúng mình đã sống, đã yêu, khi ký ức rồi cũng sẽ nhòa phai dưới lớp bụi thời gian khắc nghiệt?

Anh ra đi bỏ lại sau lưng một Hà Nội nhớ, một Hà Nội thương, một Hà Nội trùng trùng bóng em trong tâm tưởng. Anh ra đi mà tiếc núi khôn cùng, khi biết rằng anh lỗi hẹn em câu chia tay vĩnh viễn không bao giờ kịp nói. Muôn đời anh vẫn là người lỗi hẹn, phải không em?.....

LÊ LÂM (Đại Học Kinh Tế TP/ HCM)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI