Toc Trang Moderator


Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 1767
|
Gửi: CN 3 04, 2012 7:22 am Tiêu đề: Sá»° TÃCH HÃ’N VỌNG PHU |
|
|
Sá»° TÃCH HÃ’N VỌNG PHU
Ngà y xưa, ở thị trấn Kinh Bắc có má»™t ngưá»i đà n bà góa chồng từ sá»›m, ngà y ngà y Ä‘i mò cua, bắt ốc để nuôi hai con, má»™t trai, má»™t gái. Trong khi mẹ chúng ra đồng, Tô Văn, đứa con trai độ mưá»i tuổi và Tô Thị, con gái chừng tám tuổi, ở nhà tha hồ đùa nghịch vá»›i nhau, không ai kiá»m chế nổi.
Má»™t hôm, Tô Văn chÆ¡i ném đá, rồi không biết thế nà o ném trúng ngay và o giữa đầu em. Tô Thị ngã váºt xuống đất chết ngất Ä‘i, máu ra lênh láng. Tô Văn thấy thế sợ quá, chạy thẳng má»™t mạch ra đưá»ng không còn dám ngoái cổ lại.
May sao, sau khi xảy ra tai nạn, má»™t bà hà ng xóm biết chuyện chạy sang cứu Tô Thị cầm được máu. Ãến khi ngưá»i mẹ trở vá» thì con gái đã ngồi dáºy được.
Nhưng còn Tô Văn thì biệt tăm, ngà y má»™t ngà y hai cÅ©ng không thấy trở vá», tìm khắp nÆ¡i mà không thấy. Ngưá»i mẹ nhá»› con trai, buồn phiá»n ngà y má»™t héo hon, chẳng bao lâu ốm nặng rồi qua Ä‘á»i, bá» lại Tô Thị má»™t mình. Ãứa con gái nhỠđược hai vợ chồng ngưá»i láng giá»ng nháºn Ä‘em vá» nuôi. Sau đó Ãt lâu, há» dá»i lên xứ Lạng để là m ăn nên Ä‘em Tô Thị Ä‘i theo.
Lá»›n lên, Tô Thị xinh đẹp lại nết na, siêng năng, nên rất được nhiá»u ngưá»i để ý. Dà nh dụm được Ãt vốn, nà ng xin phép bố mẹ cho nà ng được mở má»™t cá»a hà ng buôn bán, hai vợ chồng ngưá»i hà ng xóm thấy con mình đã trưởng thà nh nên Ä‘á»u ưng thuáºn. Há»c được nghá» là m nem từ bố mẹ, Tô Thị liá»n mở cá»a hà ng nem ở hà ng Cưa tại chợ Kỳ Lừa. Nà ng là m nem rất khéo. Cá»a hà ng cá»§a nà ng má»—i ngà y má»™t đông khách. Ngưá»i ta đến thưởng thức nem ngon, nhưng cÅ©ng có ngưá»i vừa thÃch nem lại vừa yêu bóng yêu gió nà ng. Chiá»u khách thì tháºt là khéo chiá»u, nhưng nà ng rất đứng đắn là m cho má»i ngưá»i cà ng thêm vị nể.
Thấm thoát Tô Thị đã hai mươi tuổi. Tuy có nhiá»u mối manh, nhưng nà ng chưa thuáºn nÆ¡i nà o.
Má»™t hôm, có má»™t thanh niên tuổi ngoà i hai mươi vẻ ngoà i tuấn tú, Ä‘em thuốc Bắc từ Cao Bằng vá» Lạng SÆ¡n bán. Nghe nói ở Hà ng Cưa tại Kỳ Lừa có hà ng nem ngon lại có chá»— cho trá» rá»™ng rãi, chà ng thanh niên liá»n tìm đến. Chà ng thấy nem quả tháºt là ngon và cô bán hà ng cÅ©ng tháºt tươi giòn. Biết cá»a hà ng má»™t hai lần rồi cứ má»—i lần mang thuốc vá» Lạng SÆ¡n bán, chà ng lại đến hà ng nem. Chà ng thanh niên và Tô Thị trở nên thân thiết, trước còn mến, sau yêu nhau. Hai ngưá»i lấy nhau được hÆ¡n má»™t năm thì Tô Thị có mang sinh được má»™t gái. Hai ngưá»i yêu nhau rất má»±c. Lại thêm mụn con mối tình cà ng khăng khÃt.
Hòn Vá»ng phu ...
Má»™t hôm ngưá»i chồng vá» nhà , thấy vợ Ä‘ang gá»™i đầu ở ngoà i hè. Anh bế con ngồi trên báºc cá»a xem vợ gá»™i đầu, kể đôi câu chuyện vặt cho vợ nghe. Chợt nháºn thấy đầu vợ có cái sẹo to, anh nói:
- Ãầu em có cái sẹo to, thế mà bây giá» anh má»›i biết.
- Bây giá» anh má»›i biết à ? Anh cho là xấu phải không? - Tô Thị há»i.
- Có xấu gì đâu! Tóc che, có ai mà biết ! Em Ä‘au nhá»t hay sao mà lại có cái sẹo to thế ?
Thấy chồng há»i má»™t cách vui vẻ, nhân vui câu chuyện. Tô Thị má»›i kể tỉ mỉ cho chồng nghe những gì xảy ra hồi còn bé. Trấn Kinh Bắc, nÆ¡i quê cÅ©, ngưá»i anh Ä‘i mất tÃch, mẹ chết, theo vợ chồng ngưá»i chá»§ quán lên xứ Lạng, rồi ở luôn đấy cho đến bây giá». Câu chuyện cà ng Ä‘i sâu, ngưá»i chồng cà ng lá»™ vẻ buồn.
Biết bao Ä‘au thương buồn thảm. Chà ng tá»± nhá»§ thầm : "Sao mình không là má»™t kẻ khác mà lại là Tô Văn. Thôi mình đã lấy nhầm em ruá»™t rồi". Chà ng hồi nhá»› lại những ngà y xa xăm, cái ngà y chà ng đã lỡ tay ném đá và o đầu em, tưởng em chết nên đã Ä‘i lang thang không dám trở vá» nhà , rồi được má»™t ngưá»i buôn thuốc bắc Ä‘em vá» nuôi ở Trùng Khánh, thuá»™c tỉnh Cao Bằng. Lá»›n lên, Văn theo há» bố nuôi là Lý. Chà ng thưá»ng Ä‘em hà ng xuống Lạng SÆ¡n bán và chỉ ở đây má»™t và i ngà y là hết hà ng. Ngoà i con đưá»ng Lạng SÆ¡n - Cao Bằng - Lạng SÆ¡n chà ng cÅ©ng không Ä‘i đến đâu cả. HÆ¡n mưá»i năm qua, chà ng yên trà gia đình ở miá»n xuôi chắc không còn má»™t ai nữa, quê cÅ© đối vá»›i chà ng bây giá» như trong sương mù, không còn nghÄ© vỠđó là m gì.
Văn nghÄ© ngợi, rầu rÄ©, nhưng Tô Thị mải chải đầu, quấn tóc, không để ý đến. Nà ng vẫn vui vẻ, hồn nhiên, không biết chồng mình Ä‘ang ở những phút buồn phiá»n ghê gá»›m. Thấy Tô Thị ngây thÆ¡, vui vẻ như thế. Tô Văn cà ng không muốn cho nà ng biết sá»± thá»±c. Ai lại để cho má»™t ngưá»i em gái mình còn non trẻ như thế kia biết được má»™t vụ loạn luân như thế bao giá»! Má»™t việc loạn hôn không do ý hai ngưá»i định, nhưng chà ng quyết tâm giải quyết cho xong. Thôi hay lại Ä‘i biệt chuyến nữa, em gái mình trẻ trung, xinh đẹp dưá»ng ấy, là m gì chả lấy được má»™t ngưá»i chồng khác. Văn nghÄ© thế, rồi anh tìm cách để Ä‘i.
Giữa lúc tâm trạng Văn như thế thì có việc bắt lÃnh thú. Anh xin đăng lÃnh, không bà n vá»›i vợ ná»a lá»i. Mãi đến lúc sắp lên đưá»ng, anh má»›i nói vá»›i vợ:
- Anh đã đăng lÃnh rồi, em ạ! Sá»›m mai lên đưá»ng. Ãi chuyến nà y ba năm, có khi sáu năm má»›i vá» và cÅ©ng có khi lâu hÆ¡n. Em ở nhà nuôi con, còn vá» phần em, em cứ định liệu.
Tô Thị nghe chồng nói như sét đánh ngang tai, không hiểu sao Ä‘ang sống yên vui vá»›i nhau mà chồng mình lại bá» Ä‘i má»™t cách quái gở như thế. Nà ng khóc ấm ức, khóc hoà i, khóc mãi không nói ná»a lá»i. Còn Văn chỉ những bứt rứt âm thầm cho việc mình Ä‘i như váºy là giải thoát.
Từ ngà y chồng Ä‘i rồi. Tô Thị chẳng thiết gì đến việc bán hà ng, ngà y ngà y nà ng bế con lên chùa Tam Thanh cầu cho chồng Ä‘i được bình yên, chóng đến ngà y vá» lại cùng nhau sum há»p. Nhưng ba năm qua, bốn năm qua, nà ng cÅ©ng chẳng thấy chồng vá». Có mấy kẻ cho là chồng nà ng chết, muốn há»i nà ng vá» là m vợ, nhưng nà ng nhất định chối từ. Có má»™t tên kỳ hà o có tiếng hống hách trong vùng muốn há»i nà ng là m vợ kế. Hắn có thế lá»±c và rất tà n nhẫn. Nà ng thương con còn thÆ¡ dại không dám chối từ ngay, sợ rước vạ và o thân nên tìm cách khất lần. Nhưng khất lần mãi cÅ©ng không được, nên cuối cùng nà ng hẹn vá»›i lão má»™t kỳ hạn, để sau nà y tìm mưu kế khác. " Biết đâu đến ngà y ấy chồng mình lại chả vá»!", nà ng nghÄ© thế. Rồi kỳ hạn cÅ©ng hết, nà ng trông đợi chồng đến đỠcon mắt mà vẫn không thấy vá» cho. Nà ng ôm con lên Chùa Tam Thanh kêu cầu. Hôm ấy, trá»i bá»—ng nổi cÆ¡n giông. Nà ng nhá»› chồng, thương thân, bế con ra ngoà i chùa, trèo lên má»™t má»m đá cao chót vót nhìn vá» hướng chồng Ä‘i. Mây Ä‘en kéo đầy trá»i. Gió rÃt lên từng hồi qua khe đá. Mưa như trút nước. Chá»›p lóe khắp núi. Nà ng vẫn bế con đứng trÆ¡ trÆ¡, đăm đăm nhìn vá» hướng chồng Ä‘i. Toà n thân quả núi rung chuyển dưới những luồng sét dá»c ngang. Mưa má»—i lúc má»™t lá»›n. Tô Thị vẫn bế con đứng trÆ¡ trÆ¡ trên má»m đá cao chót vót.
Sáng hôm sau, mưa tạnh, gió yên, mặt trá»i tá»a ánh sáng xuống núi rừng. Rất nhiá»u ngưá»i dân xung quanh khi nhìn lên đỉnh núi thì thấy nà ng Tô Thị bế con đã hóa đá từ bao giá». Ngà y nay hòn đá ấy vẫn còn ở tỉnh Lạng SÆ¡n, gây cho khách tham quan nhiá»u ná»—i vấn vương khi nhá»› lại câu chuyện truyá»n kỳ éo le cá»§a má»™t thá»i. Vẫn còn đó câu ca dao xưa :
"Ãồng Ãăng có phố Kỳ Lừa
Có nà ng Tô Thị, có chùa Tam Thanh"
Chùa Tam Thanh ở Lạng Sơn ...
Lá»i bà i hát : Hòn vá»ng phu 2
Sáng tác : Lê Thương
Ngưá»i vá»ng phu trong lúc gió mưa,
Bế con đã hoà i công để đứng chá»,
Ngưá»i chồng Ä‘i đã bao năm chưa thấy vá»
Äá mòn nhưng hồn chưa mòn giấc mÆ¡
Có đám cây trên đồi gióng trông trong mơ hồ,
Ngà y nà o tròn trăng lại nhá»› đến tÃch xưa
Khi tướng quân qua đồi, kéo quân, quân theo cá»,
Äoà n cá» cây hãy còn trẻ thÆ¡ cho đến bây giỠđã thà nh Ä‘oà n cổ thụ giÃ
Mà chá» ngưá»i Ä‘i mất từ ngà n xưa,
Nà ng đứng ôm con,
Xem chà ng vỠhay chưa? VỠhay chưa?
Có ai xuôi vạn lý nhắn đôi câu giúp nà ng,
Lấy cây hương tháºt quý, thắp lên thương tiếc chà ng.
Thôi đứng đợi là m chi, thá»i gian có hứa mấy khi sẽ Ä‘em đến trả đúng kỳ
Những ngưá»i mang mệnh biệt ly.
Trá»i chuyển mưa trong tiết tháng ba,
Suốt năm nước nguồn tuôn đổ xuống "Bà ", hình hà i ngưá»i bế con nươc chảy chan hòa,
Thấm và o đến táºn tâm hồn đứa con,
Nên núi non thương tình kéo nhau đi thăm nà ng
Nằm thà nh Trưá»ng SÆ¡n vạn lý xuyên nước Nam.
Dâng lá hoa suối nguồn với muôn chim vô và n
Bầy cảnh Nam Bắc đầy cỠhoa
Như cố khuyên nà ng: trở vá», chá»› đừng để xuân tà n,
Nhiá»u đồi rá»§ nhau kéo thà nh đảo xa, lan tá»›i khÆ¡i ngà n...
Xem chà ng vỠhay chưa, vỠhay chưa?_________________  |
|