THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Tư 9 10, 2008 5:18 pm Tiêu đề: Tiếng AI và ẤY trong THI CA Việt Nam |
|
|
[color=darkblue]TIÊNG AI và ẤY TRONG THI CA VIỆT NAM
Nước Việt Nam vá»›i 4000 năm Văn hiến đã lưu lại má»™t kho tà ng văn chương phong phú. Trong đó thi ca góp phần đáng kể, có những Ä‘iá»u chúng ta không nói được thi nhân nói há»™ dùm ta. Từ văn chương bình dân truyá»n khẩu cho đến thÆ¡ tiá»n chiến, thÆ¡ má»›i. ThÆ¡ đã lần lượt Ä‘i và o lòng cá»§a má»—i ngưá»i dân Việt, rất dá»… cảm nháºn, rất dá»… hấp thụ và nguồn thÆ¡ đó đã tồn Ä‘á»ng mãi cho dù thá»i gian có qua Ä‘i thá»i cuá»™c có xoay vần ThÆ¡ vẫn là ThÆ¡.
Ngôn ngữ Việt Nam rất phong phú Ä‘a dạng. Chỉ má»™t từ thôi được hiểu nhiá»u nghÄ©a rõ rà ng. CÅ©ng như ẩn dụ ở phạm vi bà i nầy, chúng tôi chỉ nói đến từ Ai và Ấy
Tiếng Ai thưá»ng chỉ má»™t ngưá»i nà o đó chưa quen biết chưa bao giá» gặp
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca tôi chỉ thương
Chỉ lăn chuồi theo dòng cảm xúc
Như thuyá»n ngư phá»§ lạc trong sương.
Xuân Diệu còn nói thêm
Gặp những ai ai anh cũng thương
Chân theo xa vá»›i trà theo ká»
Si tình lắm đấy nhưng bao lúc
Có gá»i tình Ä‘i chẳng có vá»
Rồi thì
Äá» thÆ¡ nước mắt ứa theo dòng
. Non nước ai ngưá»i có biết không?
Má»™t kẻ đương ngồi bên cánh cá»a
Mà bao mưa gió ở trong lòng
Thi nhân lại há»i tiếp
Ai biết mưa rơi nói những gì
Có buồn gieo lệ khóc lâm ly
Lòng bâng khuâng quá xôn xao nhớ
Cả má»™t tình yêu buổi âu thá»i
Ngà y xưa dưới chế độ phong kiến tình yêu bị phong kÃn bởi bức tưá»ng lá»… giáo chỉ má»™t tiếng em mà không dám gá»i
Sao ai mãi miết còn lưu luyến
Mà để cho ai những đợi chá»
Nhà thơ HỒ DzẾNH chỉ dám viết
Có ai bên cá»a ngồi hong tóc
Cho chảy lan thà nh một suối hương
Và HUY CẬN
Ôi nắng và ng sao mà nhớ nhung
Có ai đà n lẻ để tơ chùng
Có ai tiển biệt nơi xa ấy
Xuôi bước chân đây cũng ngại ngùng
Äúng rồi là m sao dám gá»i tiếng em khi thuở chuyện tình vừa má»›i bén
Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay
Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén
Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn
Lần đầu tiên ai dám ký Em Anh
Nhưng khi tình đã bén rồi mà vẫn cứ
Äã rõ tình ai vá»›i ý ai
Hơi văn thổn thức suốt đêm dà i
Tình xưa đã bén hay chưa bén
Äã bén xin đừng có lạt phai
Sao không là EM cho ngá»t ngà o tình tứ không là EM cho ngá»t ngà o bá» môi?
Ai vỠlướt trong đêm trắng
Như khóm hoa lê lạc giữa vưá»n
Ai vỠcó biết vì yêu dáng
Ta đã tìm ra nghĩa nhớ thương
Hoặc lÃ
Äể trần gian chưa yêu ai đằm thắm
Bằng đôi ta ngà y ấy đắm mê nhau
Ngôn ngữ Viêt Nam còn có má»™t từ rất súc tÃch rất dá»… thương đó là từ Ấy
ẤY để chỉ môt ngà y rất gần gủi mà cũng có thể là một ngà y rất xa
Chiá»u Xuân ấy sương che vầng ô thắm
Trên cầu ai bỗng nhẹ gót tiên nga
Và vấn vương dừng chân ta lặng ngắm
Ngưá»i áo xanh san tÃa nhẹ nhà ng qua
Hoặc lÃ
Ngà y ấy Anh đi không trở lại
Em vá» vưá»n cÅ© vá»›i hoa lê
Äêm khuya trăng lạnh sương gieo lạnh
Lặng lẽ hoa lê đếm giá»t hè
ÂY chỉ thá»i gian rất gần như má»›i hôm qua
Buổi ấy chà ng lên mới buổi đầu
Qua khe cá»a sổ lén nhìn nhau
Chà ng vỠem lấy chăn em đắp
Em đắp trong chăn một khối sầu
VÀ
Chiá»u ấy mưa rà o ở xóm đông
Cho ngưá»i á»§ dá»™t đứng bên sông
Xa nhìn đắm đuối tìm trong gió
Chỉ thấy mà n mưa trắng ngáºp đồng.
Khi cuá»™c tình tan ngưá»i đã xa thá»i gian có gần ta vẫn thấy xa xa quá.
Äêm ấy bây giá» xa lắm lắm
Lần vỠta lại ghé bên sông
Những lá»u lau vắng heo may vắng
Rụng nốt lòng ta lá cuối cùng
Em Æ¡i ngưá»i khách chinh phu ấy
Ngồi sưởi chiá»u nay dưới nắng tÃ
Äã xa ta còn muốn xa thêm
Em nghe như thá»i ấy vẫn còn xa
Em chầm cháºm để mong còn xa mãi
Hãy là hoa xin hãy khoan là trái
Hoa nồng hương mà trái lắm khi chua
Nhưng có lúc chỉ mơ hồ
Trá»i buổi ấy ở trong thá»i tình tá»±
Xuân muôn năm tÆ¡ mởn có bên đưá»ng
Ngưá»i thì đẹp mà lòng ta má»›i nở
Gió mơn ru và mây giục yêu đương.
Tình đang vui bỗng nhiên
Rồi bỗng ngừng vui cùng lẳng lặng
Nhìn nhau bình thản lúc ra đi
Nhưng trong khoảnh khắc ơ thỠấy
Thấy cả muôn Ä‘á»i háºn biệt ly
Khoảnh khắc ơ thỠấy là khoảnh khắc nà o ai hiểu không?
Äêm ấy bên sông chà ng má»›i Ä‘i
Ngùi trong sương đượm ánh trăng khuya
Gió Xuân đâu biết cho lòng thiếp
Ôm ấp bên mình thiếp mãi chi.
Yêu nà ng từ thuở mưá»i ba đến nay chà ng sẽ biết bao lâu, thế mà thi nhân vẫn…
Dạo ấy em còn nhớ lại không
Mắt em xanh biếc má em hồng
Suốt ngà y rÃu rÃt như chim ấy
Cô gái mưá»i ba đẹp lạ lùng
Ấy không những nói vá» thá»i gian mà còn cả không gian
Nhà em ở cách hai sông
Muốn qua bên ấy phải vòng phÃa non.
Chà ng ngáºp ngừng e ngại không dám qua nên duyên đà nh lỡ.
Muốn sang nhưng ngại vắng thuyá»n
Muốn vỠbên ấy nhưng duyên lỡ rồi.
Không sang được thì chà ng lo lắng
Chiá»u rà y phương ấy ra sao
Phương nầy mưa gió men nà o cho say.
Lo lắng cho ngưá»i và lo cả cho ta
Ngưá»i sang bên ấy sao mà lạnh
Nhịp trúc ta vỠlạnh mấy mươi.
Ấy chỉ má»™t ngưá»i không biết lạ hay quen
Ngưá»i ấy thưá»ng hay vuốt tóc tôi
Thở dà i những lúc thấy tôi vui
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi.
Ngoà i ra từ Ấy còn chỉ cái sự gì đó như có như không hư hư thực thực
Còn Xuân như thuở còn Xuân ấy
Ấy thuở chưa hỠgặp gỡ em.
Hoặc
Ấy những cánh chuyển trong lòng nhè nhẹ
Nghe xôn xao rá»n rợn đến hay hay
Ấy là thư hồi hộp đến trong tay
Ấy dư âm giá»ng nói đã lâu ngà y.
VÀ
Ấy lúc hồn hoa trở gót vá»
Thả đà n chim mộng xuống đêm khuya
Tôi nghe xa lắm là n mây bạc
Rồi bóng kinh thà nh lững thững đi
Thôi ẤY là thế ấy muốn hiểu sao thì tùy ta
Nhìn tôi ngưá»i bá»—ng cưá»i khÃ
Äá»i là thế ấy, TA là thế thôi.
Äể chấm dứt bà i viết Tôi xin gởi má»™t câu chuyện vui vá» từ Ấy.
Ngà y xưa ấy có hai ngưá»i yêu nhau nhưng còn ngại ngùng bối rối chưa dám tá» lá»i. Tình trong như đã mặt ngoà i còn e. Hôm ấy ngưá»i Mẹ nói vá»›i cô con gái rằng: Con lá»›n Mẹ phải gả chồng. Cô gái lo sợ vá»™i viết thư cho ngưá»iyêu như sau:
Anh ấy nếu Anh muốn ấy em thì hãy sang nhà em mà ấy. Nếu anh không qua mà ấy ngưá»i khác ấy thì anh sẽ không ấy được nữa
Ấy của Anh
TP.HCM, ngà y 10/09/2008.
Lê Tấn Trị ( Sưu Tầm )
|
|