Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: CN 4 18, 2010 6:32 pm Tiêu đề: Hãy Buông Ra |
|
|
Hãy Buông Ra
Tôi nghe buổi Thuyết Pháp tại chùa Thiên Môn. Xin thuáºt lại để quý vị cùng nghe. Sau phần thuyết giảng, đến phần Pháp đà m. Thầy má»i quý Pháºt tỠđặt câu há»i để cùng thảo luáºn.
Táºn cuối há»™i trưá»ng, có má»™t ông già , đứng dáºy chắp tay cung kÃnh xin há»i:
- KÃnh bạch thầy. Con hiện Ä‘ang bị bệnh. Hết Ä‘au đầu đến Ä‘au khá»›p, Ä‘au tháºn, tiểu đưá»ng, cao huyết áp. Bây giá» lại bị bại má»™t chân nữa ạ!
Suốt đêm qua con trằn trá»c mãi không sao ngá»§ được do bệnh nó hà nh hạ xác thân… Cúi xin thầy từ bi thương xót chỉ bảo cho con là m sao cho hết Ä‘au bệnh? Xin thầy cầu nguyện Äức Pháºt gia há»™ cho con được hết bệnh, khá»e mạnh như xưa …
Thầy lên tiếng nhỠnhẹ, thong thả nói:
- Thưa bác, thưa đạo hữu. Äức Pháºt đã dạy: Cõi thế gian trà n đầy Ä‘au khổ! Trong đó có định luáºt: SINH, LÃO, BỆNH, TỬ thì Ä‘au khổ vô cùng mà bác thì Ä‘ang Ä‘i và o giai Ä‘oạn “Bệnh táºtâ€, tức giai Ä‘oạn “Hư hoạiâ€.
Vạn váºt là thế; tất cả Ä‘á»u bị luáºt “Vô Thưá»ng†chi phối. Chẳng hạn như cái áo bác Ä‘ang mặc, khi má»›i mua vá», trông tháºt đẹp đẽ, má»m mại, óng mướt, tươi thắm… Nhưng nay bác mặc đã lâu rồi; mà u đã bạc, gấu đã sá»n, vai đã rách và vải đã mục.
Nó Ä‘ang ở tiến trình “Hư Hoạiâ€.
Không có gì có thể còn mãi được, vì bản chất tá»± nhiên là như váºy, mà thân xác bác cÅ©ng Ä‘ang như váºy. Ngay khi bác má»›i sanh ra thì bác trẻ trung, khá»e mạnh, xinh đẹp, rồi bác lá»›n lên trông rất đẹp trai, kháng kiện.
GiỠđây bác Ä‘ang già yếu và đang ở thá»i kỳ bệnh hoạn (Sanh, Trụ, Hoại, Diệt). Váºy bác phải chấp nháºn Ä‘iá»u đó, bác hãy thấu hiểu bản chất cá»§a nó, để bác phải chấp nháºn nó mà sống An-Lạc vá»›i nó, dù nó ở bất cứ giai Ä‘oạn nà o.
Bây giá» thân thể cá»§a bác Ä‘ang bắt đầu suy yếu, hư hoại theo tuổi Ä‘á»i chồng chất. Thì bác đừng cưỡng lại Ä‘iá»u đó, vì đó là quy luáºt tá»± nhiên cá»§a thân xác. Chân lý không bao giá» thay đổi đó là :
Sinh ra > Già cỗi > Bệnh hoạn > Rồi chết đi!
Không cách chi là m khác Ä‘i được. Thá»i gian váºn hà nh cá»§a định luáºt đã chÃn mùi rồi đấy bác ạ!
Ông già đó nói tiếp:
- Bẩm thầy, nhưng con chưa muốn chết vá»™i, vì con và cháu cá»§a con chưa khôn lá»›n. Nhất là còn nhiá»u công việc con Ä‘ang là m dở dang chưa hoà n tất, con cần giải quyết cho xong trước đã.
- á»’! Tất cả chỉ là váºy, bác chẳng là m gì khác hÆ¡n khiến bác phải lo lắng. Công việc cá»§a thế gian, bác hãy để mặc thế gian cho há» tá»± giải quyết lấy.
Bác nên hiểu rằng: Giầu hay nghèo, già hay trẻ, đẹp hay xấu, ngưá»i hay váºt. Bất cứ ai, bất cứ váºt gì, bất cứ ở đâu cÅ©ng không thể giữ mãi tình trạng nguyên thá»§y như lúc ban đầu được.
Má»i ngưá»i, má»i váºt Ä‘á»u phải thay đổi khác Ä‘i theo má»™t định luáºt: Sinh, Trụ, Hoại, Diệt mà không cách chi sá»a đổi được.
Äiá»u mà bác có thể là m được là bác tá»± quán chiếu, soi rá»i vá» thân xác và tâm thức cá»§a bác, để bác thấy tÃnh: “Vô ngã†cá»§a vạn váºt. Äể không thấy có cái gì là “Tôi†hoặc là “Cá»§a tôiâ€, mà tất cả chỉ là Giả có, Tạm có mà thôi.
(Phà m sở hữu tướng, giai thị hư vá»ng = Cái gì có hình có tướng, Ä‘á»u là giả có, chứ không tháºt có).
Ngay như nhà cá»a, sá»± nghiệp, danh vá»ng, vợ, chồng, con cái cá»§a bác cÅ©ng chỉ là : “Cá»§a bác trên danh nghÄ©a, chúng không thá»±c sá»± thuá»™c vá» bác. Chúng thuá»™c vá» tá»± nhiên !!! Như lá»i bác vừa cầu mong, chẳng những không đạt được. Thân bác vẫn Ä‘au đớn như thưá»ng và cách suy nghÄ© sai lầm cá»§a bác còn Ä‘au khổ hÆ¡n nhiá»u nữa.
Vì cầu mong mà không được như ý là khổ
(Cầu bất đắc khổ).
Bởi váºy, bác phải nhìn má»i thứ đúng theo bản chất cá»§a nó và đừng nÃu kéo nó, đừng tiếc thương nó: “HÃY BUÔNG NÓ RAâ€. Bác hãy rÅ© sạch má»i thứ bên ngoà i. “Bác hãy “Buông ra !â€. Bác đừng bám vÃu cha, mẹ, vợ, chồng, con cái, quyến thuá»™c, tà i sản, công danh, sá»± nghiệp v…v…
Vì những thứ đó bác không thể mang theo được, hoặc bác không “buôngâ€, thì nó cÅ©ng phải “buông†bác mà thôi. Cho nên bác “Hãy Buông Ra!â€, bởi vì má»i thứ Ä‘á»u là “Không†là “Huyá»…n†là “Vô Ngãâ€: “Không tôi và Không cá»§a tôiâ€.
Tất cả rồi sẽ biến mất; chẳng còn gì. Bác phải nháºn biết cho bằng được Ä‘iá»u nà y, và sau khi biết rồi thì bác hãy “Buông tất cảâ€.
Äừng báºn tâm vá» con cái, bây giá» chúng còn trẻ. Rồi mai nà y chúng cÅ©ng sẽ già y như bác ngà y hôm nay. Không má»™t ai trên thế gian nà y có thể trốn thoát được định luáºt: “Sinh, Trụ, Hoại, Diệtâ€.
Nếu bác “Buông ra†được má»i thứ thì bác má»›i thấy được “Chân Lýâ€. Váºy bác đừng buồn phiá»n, lo lắng và đừng ôm giữ bất cứ Ä‘iá»u gì thì bác sẽ thấy tinh thần thanh thản trong má»i tình huống bác ạ!
Ông già há»i nữa:
- Bạch thầy, nghe thầy dạy dễ quá, nhưng là m sao con “Buông ra†cho được?
- Nếu bác “Buông ra†không được thì bác sẽ vô cùng Ä‘au khổ. Và không chịu “Buông ra†cÅ©ng chẳng được. Bởi vì má»i thứ nó không thuá»™c vá» cá»§a bác, kể cả chÃnh xác thân cá»§a bác nữa.
Lúc nà y bác hãy táºp trung tâm tưởng, để cho nó được an nhiên tá»± tại, còn má»i việc đã có ngưá»i khác lo.
Bác hãy tự nhủ lòng rằng: “Chung sự†(Tôi hết việc rồi )
Tư tưởng ham sống lâu sẽ là m bác đau khổ. Cho dù bác mong muốn thiết tha tới đâu cũng chẳng được.
Muôn sá»± Ä‘á»u vô thưá»ng và luôn luôn không cố định… “Sau khi sanh ra > Nó biến hoại > Sau khi sanh ra > Nó diệt Ä‘i !†Äức Pháºt cÅ©ng thế, bác và cả bà n dân thiên hạ cÅ©ng Ä‘á»u như thế. Váºy mà bác muốn xác thân bác còn tồn tại mãi sao được?
Bác hãy nhìn và o hÆ¡i thở thì biết. Nó Ä‘i vô rồi lại Ä‘i ra, bản chất cá»§a nó là váºy. Bác chẳng thể ngăn cản sá»± Ä‘i ra và đi vô cá»§a nó được.
Bác thá» nghÄ© coi: “Có thể nà o bác thở ra mà không thở và o được chăng?†Tức là hÆ¡i thở nó Ä‘i và o, rồi nó lại Ä‘i ra. Khi nó ra rồi thì nó lại phải Ä‘i và o. Tá»± nhiên là như váºy, không cách chi là m khác được.
Y chang sá»± quá trình bác Sanh Ra > Rồi Già Nua > Rồi Bệnh Táºt > Rồi Chết Äi!
Äó là điá»u hoà n toà n tá»± nhiên và bình thưá»ng … Nếu bác không sanh ra, thì bây giá» bác đâu có bị Ä‘au vì bệnh! Và lấy gì để mai mốt bác chết! Bác có hiểu Ä‘iá»u đó không ???
- Bạch thầy, con ngộ được những gì thầy vừa dạy, nhưng con vẫn lo sợ quá chừng!
Thầy cầm ly nước uống nhấp giá»ng, Ä‘oạn thà y nói thêm:
- Bác nên hiểu rằng: Vạn sá»± ở Ä‘á»i Ä‘á»u là như váºy, khi bác nháºn thức được đúng đắn thì bác đừng do dá»±:
“Hãy Buông Ra Tất Cả, Hãy Dẹp Bá» Tất Cảâ€. Dù bác không buông nó ra thì má»i thứ nó cÅ©ng bắt đầu buông bác ra đó.
Nà y nhé! Như những bá»™ pháºn trong cÆ¡ thể cá»§a bác nó cÅ©ng Ä‘ang muốn rá»i xa bác đấy. Vì những bá»™ pháºn ấy nó đã sống đủ thá»i hạn vá»›i bác rồi, nên nó sắp ra Ä‘i đó.
Bản chất cá»§a nó là : “Äã đến, thì phải ra Ä‘iâ€. Bởi thế gian là không có sá»± bình thưá»ng hay mãi mãi, dù bất cứ ở đâu, bất cứ thá»i nà o, bất cứ thà nh phần giai cấp nà o; ngưá»i giầu có, kẻ nghèo khó, ngưá»i lá»›n cÅ©ng như trẻ nhá», ngưá»i có há»c cÅ©ng như ngưá»i thất há»c v...v...
CÅ©ng không thể có sá»± bình thưá»ng được. Ai ai cÅ©ng phải xoay vần theo luáºt “Vô Thưá»ng†chi phối. Quán triệt được Ä‘iá»u đó, bác sẽ chả còn quyến luyến bất cứ sá»± gì.
Bác hãy "Buông ra" chứ không còn nắm giữ được nữa, vì có giữ cũng chẳng đặng. Bác buông ra, thì tâm bác sẽ thảnh thơi, An-Lạc; không buồn mà cũng chẳng vui, không khiếp sợ và cũng chẳng lo lắng. Lúc bấy giỠlòng bác sẽ an ổn với trà tuệ hiểu biết:
“Vạn váºt không bao giá» có thể thưá»ng còn mãi mãi đượcâ€.
“ÄẶC TÃNH PHẢI Äá»”I THAY CỦA VẠN VẬT, KHÔNG BAO GIỜ THAY Äá»”Iâ€.
Nếu bác có nhiá»u thứ, bác sẽ phải bá» lại nhiá»u thứ. Nếu bác có Ãt thứ, bác sẽ bá» lại Ãt thứ; giầu có là giầu có, nổi danh là nổi danh, sống lâu là sống lâu… chẳng có gì khác biệt, má»i sá»± cÅ©ng thế thôi!
Váºy bác hãy Buông nó ra, Buông cho đến khi nà o tâm trà bác hoà n toà n An-Lạc! Má»i sá»± bác không còn cảm thấy khổ Ä‘au hay sung sướng. Má»i thứ bác không còn thấy là cá»§a bác nữa.
Sung sướng và khổ Ä‘au cÅ©ng Ä‘á»u Hoại, Diệt và Mất tiêu như nhau… Duy chỉ có má»™t thứ là còn và còn vÄ©nh viá»…n là cá»§a bác. Äó là “Pháºt tánh†là vÄ©nh cá»u cá»§a bác mà thôi.
- Bạch thầy, con đã ngộ !!!
- Váºy sao! Bác giải thÃch xem nà o?
- Thưa thầy, chỉ có định luáºt: “Vô Thưá»ng†là bất biến, là vÄ©nh cá»u, là thưá»ng còn. Ngoà i ra, tất cả các Pháp; muôn và n vạn sá»± ở Ä‘á»i nà y Ä‘á»u luôn luôn biến đổi không bao giá» ngừng. Chẳng hạn như:
* THÂN VÔ THƯỜNG: Nay khá»e mạnh, mai ốm Ä‘au. Nay Ä‘ang sống, mai đã chết…
* TÂM VÔ THƯỜNG: Nay Ä‘ang mến thương nhau, mai chuyển sang háºn thù, ân oán nhau…
* TÀI SẢN VÔ THƯỜNG: Cá»§a cải nay còn, mai hết. Tức là tiện nghi váºt chất không thể tồn tại mãi được… Váºt thể nà y biến đổi chất liệu thà nh ra váºt thể khác. Sá»± váºt không bao giá» cố định cả.
Thầy cưá»i hoan há»·, Ä‘oạn thầy há»i:
- Äúng, bác hiểu khá đấy, như váºy bác sẽ là m gì khi bác hiểu như váºy?
- Bạch thầy, con sẽ buông ra tất cả mà không bám vÃu và o bất cứ Ä‘iá»u gì trên thế gian nà y. Äể má»i sá»± chảy xuôi như dòng nước. TÃnh cá»§a nước luôn chảy xuống chá»— trÅ©ng (Thá»§y lưu tại hạ), dù chá»— đó là đất hay cát, hoặc ruá»™ng vưá»n.
Bản chất cá»§a nước là như váºy, con cÅ©ng phải giữ tâm như váºy. Tại sao? Bạch thầy, bởi vì nước luôn chảy má»™t cách tá»± nhiên xuống chá»— thấp mà không có cách nà o cho nó chảy ngược má»™t cách tá»± nhiên lên trên cao được. Äó là định luáºt cá»§a cà n khôn vÅ© trụ mà thầy vừa chỉ dáºy cho con.
- Vâng! Bác hiểu được như thế, tức là bác đã thắp sáng ngá»n Ä‘uốc trà tuệ cá»§a bác rồi đấy. Bây giá» chỉ còn má»™t Ä‘iá»u là bác đưa và o thá»±c hà nh những gì bác vừa chứng ngá»™ là đạt được “quả Pháºt†rồi đó.
Ông già ngạc nhiên thưa:
- Bạch thầy, con ngỡ là thà nh Pháºt khó lắm chứ! Äâu đơn giản như thầy vừa nói?
- Pháºt đã có sẵn ngay trong bác rồi. Nguá»i Ä‘á»i thưá»ng mang ông Pháºt tháºt, Ä‘i tìm kiếm ông Pháºt ở ngoà i, ở chốn xa xôi không sao thấy được, để cầu xin van vái …
Trong lúc ông Pháºt ở ngay trong mình thì lại bá» quên.
- Bạch thầy, con vốn ngu tối xin thầy khai thị cho con được rõ rà ng hơn, chứ thầy nói như thế là m sao con hiểu được.
- Có khó gì đâu: “Pháºt Tức Tâmâ€. Má»i ngưá»i trong chúng ta đã có sẵn má»™t ông Pháºt ở trong ta rồi.
Nhưng vì u mê tăm tối, nên tham lam: Sắc, Tà i, Danh một cách vô độ mà không hiểu rằng những thứ đó do nhân duyên giả hợp mà tạm có.
Hợp rồi tan, sanh rồi diệt! Ngay như xác thân bác cÅ©ng tạm có đó. Rồi trở thà nh không đó có bao lâu! Tá»±a hồ như bóng phù du, như à o ảnh, như khói sương … Nhưng vì si mê chạy theo nÃu kéo nó. Nên thà nh chúng sanh mà thôi.
Bây giá» bác đã giác ngá»™ và bác buông ra những thứ mà trước đây bác bám vÃu vì ngỡ là tháºt… Váºy là bác đã thà nh Pháºt rồi. Bởi Pháºt và Chúng sanh vốn chỉ khác nhau có má»™t bước:
MÊ LÀ CHÚNG SANH, GIÃC NGỘ LÀ PHẬT
Pháºt và chúng sanh, chỉ khác nhau có váºy. Thà dụ: Ông Bà thân sinh ra bác, cho bác ăn há»c tá»›i nÆ¡i tá»›i chốn; là con ngưá»i trà thức đà ng hoà ng... Nhưng vì u mê! Bác ham chÆ¡i, đà n đúm vá»›i chúng bạn, sa đà say sưa trác táng, hưởng thụ thú vui váºt chất, dẫn đến sa Ä‘á»a hư há»ng. Khi ấy, bác là kẻ tồi tệ xấu xa… Nay gặp duyên may bác giác ngá»™. Thấy được lẽ tháºt. Bác bá» con đưá»ng hư thân mất nết, trở lại con ngưá»i tháºt cá»§a mình… Vá»›i bằng cấp và kiến thức có sẵn cá»§a mình.
Bác táºn tụy là m ăn, liêm chánh, giữ uy tÃn đạo đức… Là bác trở thà nh ngưá»i cao sang, quý phái… Như váºy, má»™t con ngưá»i cá»§a bác có hai giai Ä‘á»an:
(a) Giai Ä‘oạn 1: Bác là kẻ xấu xa, cho dù bác có bằng cấp là ngưá»i há»c thức.
(b) Giai Ä‘oạn 2: Bác là ngưá»i cao quý. Do bác “Giác Ngộ†được chân lý đạo Pháp…
Tức là trước thì bác là kẻ xấu xa do vì u mê! Sau bác thà nh ngưá»i cao quý do bác giác ngá»™. NghÄ©a là xấu xa hay cao quý cÅ©ng chỉ khác nhau có u mê hay giác ngá»™ mà thôi. Và Pháºt hay chúng sanh cÅ©ng chỉ khác nhau có thế …
Äoạn thầy Ä‘á»c bà i kệ:
Chiá»u nay lá»™ng gió thu vá»
Lá và ng tơi tả trà n trỠkhắp nơi.
Äá»i ngưá»i như hạt sương rÆ¡i
Lung linh má»™t thoáng mặt trá»i chiếu tan.
Thân em như đóa hoa Lan
Ngưá»i Ä‘á»i yêu thÃch muôn và n đắm say
Nhưng rồi chẳng được bao ngà y
Cánh hoa tà n úa đổi thay hoà n toà n ...
ST
|
|