THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Hai 1 25, 2010 11:11 pm Tiêu đề: BÙI MINH QUá»C viết .... |
|
|
XUÂN vá» - TẾT đến . Gởi đến Các Anh Chị và Các bạn - bà i viết cá»§a BÙI MINH QUá»C .Äể Ä‘á»c và nhâm nhi mứt gừng vá»›i trà nóng ....Nghiá»n ngẫm cái sá»± Ä‘á»i ...
THÆ RẤT THIÊNG
Không biết đã có nhà nghiên cứu nà o mò mẫm và o cái phạm trù đặc biệt nà y : tÃnh thiêng cá»§a thÆ¡ ?
Phần tôi, bằng sự trải nghiệm của hơn năm mươi năm cầm bút, với tất cả sự dè dặt, chỉ xin giãi bà y đôi chút cảm và nghĩ.
Cảm và nghÄ© nà y bắt đầu vụt loé trong tôi và o năm 1992, khi Ä‘á»c “Chân dung nhà văn†cá»§a Xuân Sách.Trước kia chỉ nghe truyá»n miệng, các “Chân dung†cứ trượt Ä‘i trong cái bầu khà bá»— bã cưá»i đùa tếu táo, có bà i nghe xong tôi còn thầm trách ông Sách ác khẩu.Giá» thì Ä‘á»c đến đâu giáºt mình đến đấy.Và ngá»™ ra : thÆ¡ thiêng lắm ! Năm ấy tôi ghi lại, bằng thÆ¡, cảm nghÄ© cá»§a mình :
ThÆ¡ thiêng lắm ngưá»i Æ¡i
Phản thơ thì phải chết
Chẳng ai giết mình mà mình tự giết
Cuá»™c tá»± giết ấy đã được nhà thÆ¡ Chế Lan Viên tá»± thổ lá»™ và o lúc gần cuối Ä‘á»i (1988) trong bà i “Trừ Ä‘i†:
Cái cần đưa và o thơ, tôi đã giết rồi
Quái lạ, sao váºy nhỉ ?
Tôi (tức Chế lan Viên) là ngưá»i là m thÆ¡, má»™t thần đồng thÆ¡ từ 16 tuổi, má»™t (trong không nhiá»u) thi sÄ© hà ng đầu cá»§a đất nước, mà sao tôi lại giết thÆ¡ ?
Vì tôi không còn là tôi nữa.
Cần phải há»i tiếp : Váºy chá»› vì sao tôi không còn là tôi nữa ?
Tại vì…
Tại vì…
Có cà lăm mấy thì cÅ©ng phải tá»± nháºn 2 cái ‘tại vì†nà y :
- Tại vì có một sức mạnh ở bên ngoà i tôi đã tà n bạo đang tay vo tròn bóp méo tôi.
- Tại vì ở ngay trong tôi có một sức mạnh ma quỉ nà o đó chỉ riêng tôi biết xui khiến tôi phải tự vo tròn bóp méo mình.
Các nhà triết há»c gá»i đó là trạng thái tha hóa cá»§a con ngưá»i, là đánh mất bản ngã, đánh mất cái tôi.CÅ©ng có ngưá»i gá»i là bán linh hồn cho quỉ dữ.
Năm 1960, sau má»™t thá»i gian dà i không xuất hiện, Chế Lan Viên bá»—ng tái xuất vá»›i táºp thÆ¡ “Ãnh sáng và phù sa†được giá»›i phê bình nêu báºt như ngôi sao trên văn đà n miá»n Bắc trong tư thế má»™t nhà thÆ¡ tiá»n chiến nhá» Ä‘i theo Äảng đã vươn tá»›i góp phần quan trá»ng là m nên thà nh tá»±u thÆ¡ cho ná»n văn há»c cách mạng.Giữa bản hợp xướng tôn vinh ồn ã, nghe truyá»n miệng lạc dòng má»™t giá»ng thÆ¡ thì thầm khép nép nhưng rất lạ và … “láo†- thÆ¡ chân dung, cá»§a má»™t anh lÃnh nà o đó có tên là Xuân Sách vừa từ dưới đơn vị chuyển vá» tạp chà Văn nghệ Quân đội.Má»™t câu thÆ¡ tâm ngẩm tầm ngầm truyá»n lan như Ä‘iện giáºt : “Lá»±a ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù saâ€. Thế thôi, chỉ vẩy bút chấm phá sÆ¡ sÆ¡ thế thôi, đã thấy hiện ra mồn má»™t cái bản lai diện mục ẩn kÃn cá»§a nhân váºt Ä‘ang rất “hoà nh tráng†bá» ngoà i.Ghê tháºt.Cái thá»§ pháp vẽ chân dung kiểu nà y quả là độc chiêu có lẽ ông trá»i phú riêng cho Xuân Sách.Bà i thÆ¡ chân dung không nói là vẽ ai, nhưng má»i ngưá»i nghe qua đã biết liá»n đấy là Chế Lan Viên, nhá» ngón lẩy chữ tà i tình : “ánh sángâ€, “phù saâ€.
Lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa.
Thế đấy, khi đã lá»±a ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa thì cÅ©ng là bắt đầu tá»± giết rồi.Äấy là dùng thÆ¡ để đổi lấy cái gì đó ngoà i thÆ¡, phản thÆ¡ chứ gì nữa.Quá trình tá»± giết từ đấy tá»± váºn hà nh bên trong con ngưá»i mình, không cưỡng nổi bởi lá»±c đẩy cá»§a những tham vá»ng ngoà i thÆ¡, phản thÆ¡.Cứ thế, âm thầm, má»™t mình mình biết.Và đinh ninh rằng chỉ má»™t mình mình biết.Nhưng mà không, nhầm to.Có ngưá»i khác biết.Ngưá»i đó là Xuân Sách.Thế cho nên đến lúc có ngưá»i Ä‘á»c cho Chế Lan Viên nghe bà i thÆ¡ chân dung Xuân Sách vẽ mình, Chế Lan Viên chỉ cưá»i cưá»i lặng lẽ, lảng lảng, không cãi, và những lần há»™i há»p nà y khác có gặp Xuân Sách thì vẫn bắt tay bình thưá»ng, sá»± thể ấy cÅ©ng chÃnh Xuân Sách đã kể vá»›i tôi.
Chế Lan Viên không cãi.
Nhưng Tố Hữu thì cãi.
Ông bảo, Xuân Sách viết “máu ở chiến trưá»ng hoa ở đây†là Xuân Sách phịa (Lá»i cãi nà y đã in trong má»™t bà i tưá»ng thuáºt đăng trên báo Văn Nghệ).
Nhưng dù cố cãi thế nà o thì Tố Hữu cÅ©ng không thể gạt ra khá»i Ä‘á»i thÆ¡ cá»§a mình mấy câu thÆ¡ nà y :
Yêu biết mấy nghe con táºp nói
Tiếng đầu lòng con gá»i Xta-lin
Theo nháºn xét cá»§a riêng tôi, đây là những câu thÆ¡ vong bản nhất, cổ kim chưa từng có, trong thÆ¡ Việt.
Hãy cứ tạm tin rằng khi đặt bút viết những câu thÆ¡ vừa dẫn trên, Tố Hữu chưa có thông tin gì vá» tá»™i ác trá»i không dung đất không tha cá»§a Xta-lin đối vá»›i nhân dân Liên Xô, trà thức Liên Xô, và trước hết là đối vá»›i những đồng chà cá»™ng sản thân thiết từng ká» vai sát cánh cùng ông ta từ thuở nằm gai nếm máºt, mặc dù các thông tin đó đã công bố không Ãt trên sách báo phương Tây.Và cÅ©ng tạm tin rằng tấm lòng kÃnh yêu sùng bái cá»§a Tố Hữu đối vá»›i Xta-lin là thà nh thá»±c.Nhưng dám vẽ ra cái cảnh con mình, má»™t đứa bé Việt Nam cất tiếng đầu lòng không gá»i “Mẹ†mà gá»i “Xta-lin†thì tháºt là má»™t sá»± bịa đặt gượng ép lố bịch quá quắt, đến ná»—i tôi phải nghÄ© rằng đó là cá»§a ai khác viết ra chứ không phải cá»§a tác giả “Nhá»› đồng†(tên má»™t bà i thÆ¡ cá»§a Tố Hữu mà tôi rất mê trong táºp “Từ ấy†vá»›i những câu như “Gì sâu bằng những trưa thương nhá»›/Xao động bên trong má»™t tiếng hòâ€).Äâu rồi chà ng trai yêu nước yêu dân yêu tá»± do trong “Từ ấy†? Theo đà chÃn chắn hÆ¡n cá»§a tuổi tác, chất vong bản không nhạt Ä‘i mà vẫn y nguyên thế, nếu không nói là đáºm hÆ¡n trong lá»i lẽ bóng bẩy hÆ¡n : Mao Trạch Äông/Bóng Ngưá»i cao lồng lá»™ng/Ấm hÆ¡n má»™t ngá»n cá» hồng (Tố Hữu – ÄÆ°á»ng sang nước bạn).Lá»i tụng ca cất lên và o lúc tuy chưa có cách mạng văn hóa vô sản nhưng đã có cải cách ruá»™ng đất và đại nhảy vá»t mà Tố Hữu quá biết đã gây tai há»a như thế nà o.Ở đây, rung động thÆ¡ không còn thuần khiết cái trinh bạch cá»§a tâm hồn cá thể trữ tình nữa mà đã có sá»± chi phối cá»§a ý thức hệ giai cấp (Thảm trạng ý thức hệ giai cấp lấn lướt và thôn tÃnh ý thức hệ dân tá»™c diá»…n ra trong tâm thức đại Ä‘a số đảng viên, nhất là đảng viên trung cao cấp, đã đưa Äảng và toà n dân tá»™c sa và o má»™t bi kịch khá»§ng khiếp dai dẳng như thế nà o và hiện vẫn còn là má»™t vấn nạn lá»›n đã được má»™t số nhà nghiên cứu có tư duy độc láºp phân tÃch phê phán khá kỹ, xin tìm Ä‘á»c Äà o Phan, Hà SÄ© Phu, Lữ Phương, Lê Hồng Hà …).
Những câu thơ nêu trên là cái dấu mốc cho thấy Tố Hữu đã tự vo tròn bóp méo mình, đánh mất mình, đã phản thơ.
Lô-gÃch tất yếu cá»§a sá»± phản bá»™i : Tố Hữu, má»™t thi sÄ© cách mạng hà ng đầu, trở thà nh Ä‘ao phá»§ thá»§ hà ng đầu hạ độc thá»§ các đồng nghiệp Nhân văn.
Ngưá»i yêu ngưá»i sống để yêu nhau – Tố Hữu viết thế, có tháºt lòng không ? Trong cái “yêu†ấy, có chá»— nà o cá»§a cái “yêu†mà Tố Hữu đã ban cho anh em Nhân văn ? Phùng Quán cÅ©ng “yêu†- Yêu ai cứ bảo là yêu/ghét ai cứ bảo là ghét. CÅ©ng má»™t chữ yêu, ở hai nhà thÆ¡ cách mạng, má»™t ngưá»i nằm dưới lưỡi dao hà nh quyết cá»§a ngưá»i kia, thì ai nói tháºt lòng ? Chắc chắn chỉ là Phùng Quán - dù ai cầm giao dá»a giết/cÅ©ng không nói ghét thà nh yêu - Ä‘iá»u đó đã được định luáºn bằng cả cuá»™c Ä‘á»i “nhất quán táºn can trưá»ng†cá»§a ông.
Cái ghế quan trưá»ng giết chết thÆ¡ – Xuân Sách viết thế, trong bà i vẽ chân dung ChÃnh Hữu.Nhưng đâu phải chỉ ChÃnh Hữu.Nhìn kỹ lại, từ Tố Hữu đến các văn nghệ sÄ© dưới quyá»n ông trong hệ thống phẩm tráºt quan trưá»ng hầu hết Ä‘á»u thế cả, nói cho chÃnh xác thì không phải cái ghế nó giết mà cái lòng hám ghế nó thôi thúc đương sá»± tá»± giết mình, giết thÆ¡.
Tá»± giết mình đồng thá»i cÅ©ng không ngần ngại giết cả đồng nghiệp, tiêu biểu là Tố Hữu như nêu trên, và má»™t ngưá»i kế tục cÅ©ng khá tiêu biểu : Nguyá»…n Khoa Äiá»m, tác giả câu thÆ¡ nổi tiếng thá»i chiến tranh qua giai Ä‘iệu Trần Hoà n “mai sau con lá»›n là m ngưá»i tá»± doâ€, sang thá»i háºu chiến trở thà nh ngưá»i “tá»± do†ném và o máy nghiá»n cuốn “Chuyện kể năm 2000†cá»§a Bùi Ngá»c Tấn mà nguyên trưởng Ban Văn hóa Văn nghệ trung ương, cố nhà văn Trần Äá»™ coi là “má»™t tiểu thuyết hiện thá»±c lá»›nâ€.Bằng các cuá»™c giết ấy, Nguyá»…n Khoa Äiá»m leo nhanh lên những nấc ghế ngà y cà ng cao, đến táºn hà ng ghế tối cao, á»§y viên Bá»™ chÃnh trị, trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa trung ương, nắm giữ guồng máy Ä‘iá»u khiển gò siết trói buá»™c tư duy cá»§a toà n Äảng toà n dân
Nếu là ngưá»i thuá»™c loại chuyên chú dốc lòng theo nghiệp vua quan thì chắc chỉ có việc rung đùi trên ghế, nhưng ở những ngưá»i đã trót tá»± nguyện mang lấy nghiệp thÆ¡ văn, thì cái sức mạnh thiêng liêng cá»§a thÆ¡, cá»§a văn chương chữ nghÄ©a nó buá»™c phải đối mặt vá»›i vấn đỠnà y : cái mà ta tá»± giết và giết đồng chÃ, đồng nghiệp để đổi lấy cái mà ta nghÄ© rằng giá trị hÆ¡n (“cái ghế quan trưá»ngâ€), rốt cuá»™c có giá trị hÆ¡n tháºt không ?
Qua bao đêm ngà y má»™t mình đối mặt vá»›i chÃnh mình để trả lá»i câu há»i ấy, Tố Hữu đã phải nói lại vá» anh em Nhân văn những lá»i ngược hẳn trước kia (Nháºt Hoa Khanh ghi).Chế Lan Viên viết “Bánh vẽâ€, “Trừ Ä‘iâ€, Nguyá»…n Äình Thi viết “Gió bayâ€, Nguyá»…n Khải viết “Äi tìm cái tôi đã mấtâ€.
Bà i cá»§a Nguyá»…n Khải hiện Ä‘ang gây chú ý cao độ đối vá»›i văn giá»›i Việt Nam.Và không chỉ văn giá»›i.Giáo sư Chu Hảo giám đốc nhà xuất bản Tri thức cho tôi biết, trong cuá»™c gặp ngà y 19.5.2008 tại Hà Ná»™i vừa qua giữa Ban bà thư vá»›i má»™t số trà thức tên tuổi, ông đã trao cho văn phòng Ban bà thư bà i “Äi tìm cái tôi đã mất†và đỠnghị các á»§y viên Bá»™ chÃnh trị, Ban bà thư cần phải Ä‘á»c trước khi ra nghị quyết vỠ“Xây dá»±ng đội ngÅ© trà thức…â€.
Nhà thÆ¡ Dương Tưá»ng nháºn xét, trong má»™t bà i trả lá»i phá»ng vấn :
“Trong Khải, luôn có hai con ngưá»i. Má»™t Nguyá»…n Khải khôn khéo giả dối và má»™t Nguyá»…n Khải thà nh tháºt trắng trợn.Má»™t Nguyá»…n Khải hèn nhát và má»™t Nguyá»…n Khải khinh ghét tay Nguyá»…n Khải hèn nhát kia. Và sá»± tranh chấp giữa hai con ngưá»i ấy không bao giá» ngã ngÅ©â€.
Nhà phê bình Vương Trà Nhà n :
“Gá»i lả Äi tìm cái Tôi đã mất cho sang. Ở đây tác giả không định Ä‘i tìm cái gì cảâ€...
“Thế tại sao Nguyá»…n Khải lại viết Äi tìm cái Tôi đã mất? Theo tôi, trưá»ng hợp nà y cÅ©ng giống như Chế Lan Viên viết Di cảo thÆ¡, và Tố Hữu tâm sá»± vá»›i Nháºt Hoa Khanh. Thá»±c chất cái việc các ông “cố ý là m nhòe khuôn mặt cá»§a mình†như thế nà y là cốt để xếp hà ng cả hai cá»a. Cá»a cÅ©, các ông chẳng bao giá» từ. Còn nếu tình hình hình khác Ä‘i, có sá»± đánh giá khác Ä‘i, các ông đã có sẵn cục gạch cá»§a mình ở bên cá»a má»›i (bạn Ä‘á»c có sống ở Hà Ná»™i thá»i bao cấp hẳn nhá»› tâm trạng má»—i lần Ä‘i xếp hà ng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nà o đó mình đã sá» dụng).
Giáo sư Nguyễn Huệ Chi :
“Bà i viết cá»§a anh Vương Trà Nhà n sắc sảo quá, nhưng như má»™t số bạn bè trao đổi vá»›i nhau, cÅ©ng khà cay nghiệt quáâ€.
Vương Trà Nhà n có cay nghiệt quá không ?
Xin trình ra đây một tư liệu để chúng ta cùng tham chiếu :
“Bá»—ng nhiên có má»™t nhà là m chÃnh trị, cÅ©ng là dân là m văn là m báo cá»§a Äảng từ trước cách mạng, nhưng đã mất ngôi, mất quyá»n, bèn đứng ra tổ chức má»™t tá» báo cho những nghệ sÄ© ham chuá»™ng tá»± do được tá»± do bà y tá» ná»—i niá»m.Mình thì nói tá»± do vá» nghệ thuáºt, há» thì nói tá»± do vá» chÃnh trị, há» muốn già nh quyá»n, muốn đòi quyá»n, nhưng tá»± há» không thể là m được những chuyện đó, thân pháºn há» tầm thưá»ng, tà i nghệ thì vá»› vẩn, táºp hợp thế nà o được dư luáºn và công chúng, nhất là công chúng cá»§a chúng ta, mượn cả tiếng kêu thống thiết và cảm động đòi tá»± do để sáng tạo cá»§a chúng ta nữa.Nhà chÃnh trị ấy là ông Nguyá»…n Hữu Äang, ông đó má»›i tháºt là linh hồn, kẻ xúi giục và tổ chức ra má»i sá»± cá»§a cái thá»i ấy, mưu mô bị vỡ lở, kẻ chá»§ mưu phải ngồi tù, mấy anh em mình không Ä‘i tù nhưng bị treo bút mất mấy chục năm còn Ä‘au đớn khổ cá»±c hÆ¡n cả Ä‘i tù.Mấy ông chÃnh trị thất thế, lắm tham vá»ng, lắm mưu mô, có Ä‘i tù tôi cÅ©ng không thương.Äã theo cái nghỠấy phải chịu cái nghiệp ấy, chỉ thương anh em mình lòng trong dạ thẳng, nông nổi thÆ¡ ngây, cứ nghÄ© bụng dạ há» cÅ©ng như mình, nà o ngá» há» lại nghÄ© ngợi sâu xa đến thếâ€.
Äấy là tôi trÃch thư cá»§a nhà văn Nguyá»…n Khải phó tổng thư ký Há»™i Nhà văn VN viết ngà y 01/9/1988 từ TP HCM gá»i há»™i nghị lần thứ 7 BCH Há»™i.Thư nà y được bá»™ pháºn thưá»ng trá»±c Há»™i chÃnh thức sao gá»i đến từng há»™i viên.Thá»i gian nà y Ä‘ang chuẩn bị tiến tá»›i đại há»™i lần thứ tư cá»§a Há»™i.Những lá»i miệt thị tà n nhẫn mà Nguyá»…n Khải chÄ©a và o ông Nguyá»…n Hữu Äang, thoạt tiên khiến tôi ngạc nhiên, nhưng bình tÄ©nh mà nghÄ© má»›i thấy thá»±c chất là nhằm ông Trần Äá»™, trưởng Ban Văn hóa Văn Nghệ.Chẳng lẽ , sâu xa trong lòng mình, Nguyá»…n Khải có thể nhẫn tâm đến thế vá»›i Trần Äá»™, má»™t cán bá»™ lãnh đạo hiếm hoi mà Nguyá»…n Khải biết rất rõ là ngưá»i luôn tháºt lòng yêu quý kÃnh trá»ng văn nghệ sÄ© và có công lá»›n qua việc chuẩn bị rất công phu để Bá»™ chÃnh trị cho ra được nghị quyết 05 vá» văn hóa văn nghệ là m nức lòng toà n thể anh chị em văn nghệ ? Nguyá»…n Khải cÅ©ng biết rất rõ Trần Äá»™ là ngưá»i đã khéo léo váºn động để tổng thư ký Nguyá»…n Äình Thi đỠxuất đưa Nguyên Ngá»c (bà thư Äảng Ä‘oà n Há»™i, bị thất sá»§ng sau vụ đỠdẫn) trở lại là m tổng biên táºp báo Văn Nghệ, và Nguyên Ngá»c đã mau chóng đưa tá» báo tiến lên đứng ở tuyến đầu cá»§a cuá»™c chiến đấu cho đổi má»›i, đổi má»›i tháºt chứ không phải “giả vỠđổi má»›iâ€(chữ cá»§a Nguyá»…n Duy trong má»™t bà i thÆ¡ viết cÅ©ng trong thá»i gian ấy).Không, có lẽ đây chẳng qua là Nguyá»…n Khải dứt khoát vứt béng cái tôi cá»§a mình Ä‘i để tá» rõ vá»›i cấp trên rằng trước kia dù mình có trót hăng hái đồng tình vá»›i Nguyên Ngá»c và Trần Äá»™ nhưng nay thì đã dứt khoát láºp trưá»ng vá»›i hai ngưá»i ấy.Vá»›i sá»± thÃnh nhạy đặc biệt, Nguyá»…n Khải đã sá»›m thấy bên trên Trần Äá»™ có ngưá»i ngoà i miệng hô “cởi trói†nhưng thâm tâm chỉ muốn đối vá»›i văn hóa văn nghệ thì má»i sá»± cứ phải trói chặt lại y như cÅ©.Và chÃnh tại há»™i nghị ngà y 11/9/1988, Ban chấp hà nh Há»™i Nhà văn đã ra nghị quyết giáng cho báo Văn Nghệ má»™t chùy rất nặng, cÅ©ng tức là giáng cho Nguyên Ngá»c và Trần Äá»™, dẫn đến việc Nguyên Ngá»c, rồi Trần Äá»™ phải rá»i khá»i chức vụ.(Nguyá»…n Khải khôn khéo tránh mặt không dá»± há»™i nghị, chỉ gá»i bức thư mà tôi trÃch dẫn bên trên, ná»™i dung tháºt là hiểm, tạo thêm nhân cốt cho quả chùy Ä‘ang chuẩn bị vung lên).
Tố Hữu, Chế Lan Viên, Nguyá»…n Äình Thi, Nguyá»…n Khải đã ra ngưá»i thiên cổ.Những gì ngòi bút các ông viết ra – nói như Gorki - rìu cÅ©ng không bổ được, còn nguyên đó.Các ông sống thế nà o, má»i ngưá»i dần dần rồi sẽ biết cả, kể cả những gì còn ẩn khuất.Những chữ nghÄ©a cá»§a các ông mà Xuân Sách lẩy thà nh thÆ¡ chân dung, cÅ©ng còn nguyên đó.Háºu thế sẽ tiếp tục Ä‘á»c và suy ngẫm, và chiêm nghiệm.
Nguyá»…n Khoa Äiá»m thì hiện Ä‘ang sống và viết ở Huế, sau khi thôi chức á»§y viên Bá»™ chÃnh trị, trưởng Ban tư tưởng văn hóa trung ương.
Sau cái Ä‘áºn Nguyá»…n Khoa Äiá»m nghiá»n sách cá»§a Bùi Ngá»c Tấn, dá»… đến mấy lần tôi nói vá»›i nhà thÆ¡ Xuân Sách : “Ông Sách Æ¡i, thế nà y thì chân dung Nguyá»…n Khoa Äiá»m phải có phần 2 chứ ?â€.Ông Sách chỉ tá»§m tỉm cưá»i : “Ờ…Ờ…â€. Chá» mãi không thấy ông viết phần 2.
Hóa ra tôi ngu quá.Äá»c kỹ lại cái chân dung Nguyá»…n Khoa Äiá»m, tôi má»›i thấy tôi ngu quá.Mà ông Sách thâm tháºt.
Xin dẫn ra đây cái chân dung ấy:
Má»™t mặt đưá»ng khát vá»ng
Cuộc chiến tranh đi qua
Rồi trở lại ngôi nhÃ
Äốt lên ngá»n lá»a ấm
Ngủ ngon a cay ơi
Ngá»§ ngon a cay Ã
Và cà ng thấy ông Sách thâm khi Ä‘á»c mấy câu nhại cá»§a Hà SÄ© Phu :
“Ngủ cho ngoan Mẹ ơi
Ngá»§ cho ngoan Mẹ hỡi !â€
Ngự trên lưng Mẹ
Con vô Thiên ÄÆ°á»ng
Mẹ mà thức dáºy
Con cho “lên…Phưá»ng !â€
....
“Ai mà thức dáºy
Vung chà y là xongâ€
Ông Sách thâm.Và thÆ¡ rất thiêng..Văn chương chữ nghÄ©a rất thiêng.Cái thiêng bắt nguồn từ má»™t đòi há»i hết sức nghiệt ngã cá»§a cái nghiệp nà y : lúc nà o cÅ©ng phải xuất phát từ tấm lòng thà nh tuyệt đối – má»™t sá»± “chân thà nh không biết sợ†(chữ cá»§a Stefan Zweig nói vá» Lev Tolstoy).Sống và viết, viết và sống phải trung thá»±c, đơn giản có váºy thôi. “Chảy từ mạch máu ra là máu, từ cái vòi nước ra thì chỉ là nước lãâ€, tưởng không thể không nhắc lại luôn cả lá»i ấy cá»§a Lá»— Tấn.
Äã có nhiá»u bà i bình luáºn phân tÃch vỠ“ThÆ¡ chân dung†cá»§a Xuân Sách.Nhưng tôi thÃch nhất mấy lá»i bình ngắn gá»n sau đây cá»§a Hà SÄ© Phu :
“Vị nghệ thuáºt ná»a cuá»™c Ä‘á»i
Ná»a Ä‘á»i sau lại vị ngưá»i ngồi trênâ€*
Nét nà y vẽ bác Lan Viên ?
Bác Hữu ?
Bác Cáºn ?
Hay riêng bác Hoà i ?
Chân dung các bác ngá»i ngá»i
Chém cha riêng cái ná»a Ä‘á»i phÃa sau
Má»™t Ä‘á»i, hai ná»a, vì đâu ?
Ná»a say quá»· kế, ná»a Ä‘au nhân tình.
Quả tháºt
ThÆ¡ thiêng lắm, ngưá»i Æ¡i
Phản thơ thì phải chết
Chẳng ai giết mình mà mình tự giết
Treo ná»—i nhục muôn Ä‘á»i.
Äà Lạt 28.06.2008
BMQ
|
|