Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY -NGÔN NGỮ CÂM ..

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 11 24, 2009 8:03 pm    Tiêu đề: ĐẾN VỚI BÀI THÆ  HAY -NGÔN NGá»® CÂM .. Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

[color=darkblue]

Sao anh hôn em nước mắt em lại chảy .
Hạnh phúc phải không
Hạnh phúc phải không em ?

Sao anh hôn em nước mắt em lại chảy
Cay đắng phải không .
Cay đắng phải không em ?

Sao anh hôn em nước mắt em lại chảy .
Tuyệt vọng phải không .
Tuyệt vọng phải không em ?

Em sang sông rồi mình anh trong đêm
Sương lạnh đầu thềm rơi như nước mắt
Anh chợt nhận ra một điều có thực
Nước mắt là câu không thốt nên lời


Tác giả của câu thơ nổi tiếng : " Anh ngồi rót biển vào chai "- trở về với đất mẹ đã lâu - nhưng thơ anh vẫn vượt thời gian và không gian để đến với bạn đọc vàngười phụ nữ mà anh yêu dấu ." Ngôn ngữ câm" là bài thơ có nhiều điệp khúc như định nghĩa mà hóa ra không định nghĩa gì cả về tình yêu .
Chuyện anh hôn em mà day dứt mà ám ảnh : " Hạnh phúc phải không . Hạnh phúc phải không em ? "
Rồi vẫn là lần anh hôn em mà : '' Cay đắng phải không . Cay đắng phải không em ? "
Điệp khúc anh hôn em , nước mắt em lại chảy là : " Tuyệt vọng phải không . Tuyệt vọng phải không em ?''- đã đẩy tới , đẩy lui khiến người đọc vừa thở sâu , vừa thở dài .

Bến cũ , người tình xưa đã sang sông rồi .Ngôn ngữ câm hay mối tình câm ?
Cô đơn đến thế mà vẫn cắt nghĩa với người yêu , thấu hiểu hạnh phúc đến đâu , cay đắng đến đâu - thì tình yêu là điều bất diệt .
Dẫu vẫn biết em sang sông- dẫu vẫn biết em lấy chồng là không bao giờ gặp lại nhau nữa ....

Nhà thơ đủ từng trải , bôn ba , đau khổ- hỏi đấy và cắt nghĩa ngay đấy mà vẫn nhận thức ra rằng - nước mắt là một thứ ngôn ngữ câm .
Ngôn ngữ câm thì vẫn có thực chứ không ảo - nó là giọt nước ma8t1kho6ng màu , không mùi vị , chảy mãi vào lòng nhà thơ , chảy vào sự sâu sắc của con người . Đến giọt sương cũng là giọt nước mắt thì tính sao hết nước mắt đây ?
Sẽ là một trời nước mắt cho anh - nếu anh khóc được . Nhưng đích thực là anh không khóc .Nên mới chốt câu thơ : " Nước mắt là câu không thốt nên lời "

Đời người ai cũng có phút giây sống với ngôn ngữ câm . Hoặc ra biển , hoặc đào đất xới cây nói chuyện tình của mình . Cây biết , trăng sao biết - không sợ gì cả .Không sợ ai phản bội . Không sợ trăng sao cướp đi người tình ,Vậy mà vẫn dằn vặt bởi ngôn ngữ câm của giọt nước mắt nhẹ tênh mà ....nặng lòng .

Nhà thơ Trịnh Thanh Sơn đã có cách đốithoại riêng về tình yêu .Có những câu thơ hay mà khi nhà thơ đã ra đi- câu thơ còn khắc khoải - ám ảnh như nước biển phải có muối vậy .
Dư âm Ý TẠI NGÔN NGOẠI - khiến người đọc thấm thía vô cùng .

HOÀNG VIỆT HẰNG .- Hạnh phúc gia đình số 47 .



[/color]




Được sửa bởi THAINGO-A1 ngày Tư 11 25, 2009 5:04 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 11 24, 2009 9:10 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NƠI ẤY MÙA THU
Nơi ấy mùa thu có đẹp không em
Anh nghe hơi thu qua những lời em kể
Anh nghe gió lạnh đang về theo theo câu chữ
Anh thấy nắng tàn đang đọng lại trong thơ

Nơi đây mùa thu! Anh chợt dạ ngẩn ngơ!!
Chiếc lá vàng đơn côi rơi trong gió
Tiếng ve tàn làm lòng anh bõ ngõ
Em bên anh thu chắc sẽ vui hơn

Biết ko em !! Một mùa thu cô đơn
Thu lẻ bóng giữa 4 mùa hiu hắt
Thu đến thu đi! Đất trời đều lặng
Nắng chẳng thèm buông và gió chẳng đợi chờ

Có chăng em ? Một trời thu trong mơ!
Anh bên em!! Và thu kia sẽ thắm
Thu ngày ấy!! Chắc thu vàng đẹp lắm
Thu làm anh say ngất giữa lòng em

Và khi ấy anh sẽ gửi cho em!!
Thu của lòng anh!! Thu màu tươi thắm
Thu của lòng anh một mùa thu đẹp lắm
Một mùa thu chỉ có anh và em
Thanh sơn 4/9/7

GIÓ HEO MAY
Gió heo may
Từng cơn
Heo hắt
May trời mùa thu
Gió heo may
Từng cơn
Heo hắt
May trời mùa thu
Vội đến
Vội đi
Gió để lại gì…
Làn hơi lạnh
Tái tê
Mùa thu lạnh
Tái tê
Buồn heo hắt
Vội đi
Vội đến
Gió mang theo gì…
Chiếc lá vàng
Hối hả
Cánh phượng tàn
Hối hả
Những ngày hè
Hối hả
Gió mang đi tất cả
Để lại trời mỗi thu!!
THANH SÆ N10/9/7


TRĂNG, EM VÀ TÔI
trăng! trăng! trăng!
trăng đêm nay
một vần lẽ bóng

trăng! trăng! trăng
trăng hôm qua
một vần lẽ bóng

từ ngàn xưa
trăng vẫn đứng một mình
từ ngàn xưa trăng vẫn đứng vô tình
mình trăng

hết tròn, trăng khuyết
hết khuyết, trăng tròn
một mình tỏa ánh!
trăng vàng khắp nơi

em ngắm ánh trăng
em buồn rười rượi
trăng ngắm em buồn
trăng vẫn vậy thôi

em ngắm ánh trăng
em buồn rười rượi
tôi ngắm em buồn
đau nhói con tim

buồn làm chi em..
trăng hết tròn rùi khuyết
bùn làm chi em...
đời lúc đục lúc trong

ngày mai kia vào buổi trăng rằm
mong em hãy ngắm ánh trăng ... em cười
cho tôi được chút vui tươi
tôi cũng sẽ ngắm ... tôi cười ... vì em./.
thanh sơn 31/9/7


PHỦI BỤI CHO ĐỜI


Tiếng chổi tre
ai dọn đường
lặng lẽ

Để đêm về
lạnh lẽo
gió heo may

Chiếc áo mỏng
thấm mồ hôi
quyện ước

Để bụi trần
lần lượt
phủi đi

Chợt sáng nay
bước trên đường
nghĩ suy

Dáng ai lặng lẽ
một mình
đêm qua
thanh sơn 2/10/2007

BÀI THƠ VIẾT GIỮA ĐÊM
tôi viết bài thơ theo những lời em kể
mưa dầm dề! mưa ước cả lối đi
mưa làm em ướt cả nghĩ suy
em ngắm mưa rơi! em ngồi lặng lẽ

tôi viết bài thơ về ngày mưa Hà Nội
ngày mưa dầm dề! tí tách nhạc mưa rơi
mưa làm tôi một nỗi nhớ chơi vơi!
nhớ về thứ! thứ gì tôi hông biết

giữa đêm lặng thinh! mình tôi ngồi viết
viết bài thơ! viết chỉ để cho em
viết về mưa! mưa ở miền xa ấy!
con mưa mà! tôi mới thấy trong mơ

tôi viết bài thơ! bài thơ về hạnh phúc
hạnh phúc em, tôi cùng ngắm hạt mưa rơi
cùng lặng nghe điệu nhạc của trời
và tan mình thành hạt mưa tí tách./.
thanh sơn 5/10/7




HOANG MẠC LÒNG EM

hoang mạc lòng em
nắng cháy! và cát cháy
cơn mưa từ lâu không trở lại
một cõi khô cằn

hoang mạc lòng em
tự bao giờ thế hả
một cõi lặng thinh chỉ toàn sỏi đá
chẳng chút xanh! Chẳng một chút hồng

hoang mạc lòng em
tại vì đâu người hỡi
chút mưa tình! sao lại nỡ hắt đi
để cho tôi mang mãi nghĩ suy
có khi nào như em
lòng tôi thành hoang mạc ./.


BẤT CHỢT
Chiều!!
Chợt nắng!!
Làn gió nhẹ…
…Phảng phất…
…Giấc mơ xưa!!
Hoa vô tình…
…Khẽ theo gió đung đưa
Tôi !! vô tình…
…Khẽ theo hoa xao xuyến
Hoa ngày xưa!!...
Hoa bây giờ!!...
Và mọi chuyện …
Theo gió về, theo nắng lung linh
Tôi! ngày xưa … bây giờ … và mọi chuyện
Mãi trong đầu …
…chờ làn gió cuốn đi!!
Thanh sơn 14/9/7


PHỐ NHỎ
ngày xưa phố nhỏ vui biết bao
em bên tôi trao lời nghẹn ngào
để bây giờ con phố vắng
còn mình tôi với ngọn gió lao xao

trên phố xưa tôi bước thẫn thờ
vẫn mãi đi tìm một giấc mơ
dáng em trên phố giờ đâu thấy
để con phố buồn, nhớ ngẩn ngơ

bao người lại qua trên phố nhỏ
vội vàng đến rùi vội vàng đi
chỉ có mình tôi trên phố nghĩ suy
ngày xưa liệu có trở về hôm nay ./.
thanh sơn 11/10/07
"


KIẾP NGƯỜI CÔ ĐƠN
Chút vui lẫn lộn chút buồn
chút màu hiu hắt! pha thêm chút tình
chút cô đơn! chút một mình!
ta ngồi lặng lẽ giữa trời mùa thu

mùa thu! ơi hỡi mùa thu
mùa thu có hỉu cho lòng của ta
lòng ta! ơi hỡi lòng ta
lòng ta có hỉu đang là mùa thu!

sen tàn từ thưở nảo nao
phượng tàn từ lúc đâu đâu mất rồi
còn chi mà ngẩn mà ngồi
còn chi mà nhớ!... còn tôi một mình

đông về liệu có bình minh?
tiết trời lạnh lẽo làm tôi đông lòng?
để cho hết nhớ hết mong!
để tôi bình thản!......
............!!!! kiếp người cô đơn./.
thanh sơn 20/9/7
TẠP BÚT KHÔNG TÊN
đêm
lặng thinh
đêm một mình
đêm vô tình
lạnh lẽo mình đêm
tôi
lặng thinh
tôi một mình
tôi có vô tình
lạnh lẽo mình tôi
ai
lặng thinh
ai có một mình
ai đó vô tình
lạnh lẽo hồn tôi
thanh sơn 9/11/07


RazzHỐ NHỎ
ngày xưa phố nhỏ vui biết bao
em bên tôi trao lời nghẹn ngào
để bây giờ con phố vắng
còn mình tôi với ngọn gió lao xao

trên phố xưa tôi bước thẫn thờ
vẫn mãi đi tìm một giấc mơ
dáng em trên phố giờ đâu thấy
để con phố buồn, nhớ ngẩn ngơ

bao người lại qua trên phố nhỏ
vội vàng đến rùi vội vàng đi
chỉ có mình tôi trên phố nghĩ suy
ngày xưa liệu có trở về hôm nay ./.
thanh sơn 11/10/07


PHỐ NHỎ NGÀY VUI

Hoa Quỳnh

Phố nhỏ bây giờ anh đón đưa
Lòng em vui quá nói sao vừa
Trời xanh mây trắng ngàn hoa nắng
Từ dạo anh về phố ngớt mưa

Bàn tay với nắm một bàn tay
Hạnh phúc tình ơi mãi đượm đầy
Hình như phố cũng mừng vui nữa
Lấp lánh hoa cười nắng sớm mai ....

NGƯỜI ĐI
nguời đi
lạc tới
bến hoa

người đi
có nhớ
nơi xa
một người

người đi
tìm đến
nụ cười

người đi
có nhớ
một người
đang đau

người đi
tìm chốn
vui nao

người đi
có nhớ
hôm nào
bến xưa ???
ts 14/11/07


NGƯỜI ĐI
nguời đi
lạc tới
bến hoa

người đi
có nhớ
nơi xa
một người

người đi
tìm đến
nụ cười

người đi
có nhớ
một người
đang đau

người đi
tìm chốn
tìm chốn
vui nao

người đi
có nhớ
hôm nào
bến xưa ???
ts 14/11/07




AI VỀ.


Ai về
thăm lại
vườn xưa.

Bao năm
cành lá
vẫn đong đưa chờ.

Ai về
đánh thức
mộng mơ.

Nụ cười
hàm tiếu
nhẹ bờ môi thương.

Ai về...
tỉnh giấc...
thẩn thờ...
mình em!!!



MÀU LŨ
Mưa giăng, giăng
trận trận
nước lớn
bà con ơi! nước lớn
nước lên rầm rộ như đội quân
tràn bờ, băng đường
chẳng mấy chốc lấp cả mặt đất
lênh loáng
mênh mông
chỉ là nước
mùa lũ quê tôi
nước ngập cả hồn tôi
nhớ khi xưa
một thuở
chưa xa xôi
tôi_đám bạn
vui cùng con nước
thả bè chuối
rong chơi khắp lược
cười hả hê
mặc kệ người lớn lo
lũ về nghỉ học
thế là sướng
mặc nhà, mặc trường bị nước chôn vùi
và cái thưở ấy cũng chóng trôi
tôi bắt đầu buồn. nhìn con nước lai láng
con nước lên tàn phá bao cảnh đời
nhà cửa, ruộng vườn phút chốc đã trôi đi
những người mẹ khóc thương con lỡ bước
những người cha nuốt đắng cố chống chèo
"dọn nhà nhanh lên" tiếng thét cắt nghĩ suy
"đêm nay chắc nước tràn nhà mình con ạ"
THANH SÆ N 15/11/07
--------------------------





TẠP BÚT KHÔNG TÊN
đêm
lặng thinh
đêm một mình
đêm vô tình
lạnh lẽo mình đêm
tôi
lặng thinh
tôi một mình
tôi có vô tình
lạnh lẽo mình tôi
ai
lặng thinh
ai có một mình
ai đó vô tình
lạnh lẽo hồn tôi
thanh sơn 9/11/07

VÔ ĐỀ


Ngày thầm lặng
thật bình thường.
Một ngày, như mọi ngày!

Tôi,
trầm mặc
Tôi thẩn thờ,
một chút thờ ơ...
Hình như tôi đang mơ?!

Người
lạnh lùng,
Người khó hiểu
Mang chiếc mặt nạ
Tự dối mình?
Hay dối với tôi?

Người - Tôi - Ngày...
Tam giác đài
của dằn vặt, khổ đau!
Trận chiến ngầm ...
nằm trong cỗ mộ!

Tự chôn nhau
Chẳng lời thố lộ!



VU VƠ VIẾT
thu tàn,
sót buổi trời trong
ai thương ai đó
để lòng ngẩn ngơ
ai trao ai
cả giấc mơ
ai trao ai
cả ngây thơ ban đầu
theo tà áo trắng
qua cầu
mặc cho cái lạnh
khứa vào thịt da
nhìn màu áo trắng
xa xa
rùng mình
đông lạnh
hay ta yêu người
ngẩn ngơ
nhớ mãi nụ cười
ngẩn ngơ nhớ mãi
những lời vu vơ
trao người
cả một bài thơ
ai vờ nghiêm mặt
hững hờ bỏ đi
trao người
trao cả nghĩ suy
hồng hồng đôi má
bỏ đi hững hờ
thưở ban đầu
quá ngây thơ
thưở ban đầu
quá dại khờ
còn đâu

giờ đây cũng lúc thu tàn
ta ngồi ta nhớ mơ màng ngày xưa
thanh sơn 27/11/2007


CÓ LẼ RẰNG
Có lẽ ngày nay rồi sẽ xa
Có lẽ ngày sau rồi sẽ qua
Thời gian như gió đi đi mãi
Chợt một ngày ta còn lại mình ta

Có lẽ lời yêu rồi sẽ xa
Có lẽ tình ta rồi sẽ qua
Và em như gió đi đi mãi
Chợt một ngày ta còn lại mình ta

Có lẽ buồn vui rồi cũng xa
Kỷ niệm ngày nay rồi sẽ qua
Ngày xưa theo gió đi đi mãi
Để một ngày ta còn lại mình ta

Có lẽ rồi dòng đời rồi cũng xa
Mọi người lần lượt rồi sẽ qua
Chỉ còn ta lại mình thơ thẩn
Chợt một ngày… ta cũng qua ta
Thanh sơn 12/12/07


NGÀY XƯA CÓ CÔ BÉ
Cô bé ngày xưa đâu biết yêu
Chỉ biết vô tư giỡn nắng chiều
Để cho cơn gió xoa làn tóc
Hương bưởi thơm nồng lắm kẻ xiêu

Cô bé ngày xưa mãi vui chơi
Ngây thơ như mây trắng trên trời
Hồng hồng má đỏ chưa biết thẹn
Đã làm lắm kẻ nhớ chơi vơi

Rồi ngày đã đến dẫu chẳng mau
Làn mây, làn nước đã biết sầu
Cô bé ngày xưa giờ đã lớn
Vẫn vẻ thơ ngây như ngày nào

Giữa màn nắng sớm cô ngoẻn cười
Cho trời hoa lá thêm xanh tươi
Cho bao nhiêu kẻ lòng ngây ngất
Chỉ muốn mãi đây ngắm nụ cười

Chẳng biết ngày tháng êm đềm trôi ?
Cô bé ngày xưa còn thế thôi ?
Một ngày trở lại nơi quê ấy
Dáng cô nay đã ở đâu rồi ?

Một mình tôi bước trên đường cũ
Ngắm trời hoa lá sau cơn mưa
Để nghe cây cỏ thì thào kể
Chuyện về cô bé của ngày xưa ./.
thanh sơn 17/12/09




MƯA ĐÊM
Tí tách tí tách
Mưa rơi
Tí tách tí tách
Mưa rơi
Tí tách tí tách
Trời đêm lạnh ngắt
Rì rào rì rào
Gió thổi
Rì rào rì rào
Gió thổi
Rì rào rì rào
Gió buốt từng cơn
Mình ta – căn phòng trống
Căn phòng – ngôi nhà trống
Ngôi nhà- quảng trời trống
Màn đêm hiu hắt
Lạnh lùng
16/1/08





TẾT

Ai đem xuân đến cho trời
Ai đem sắc đến cho ngàn hoa tươi
Ai đem vui đến cho cười
Ai đêm tết tết đến cho người yêu nhau
thanh sơn"



CHO TÔI GỬI LẠI
bao giờ em về lại ngày xưa
cho tôi gửi lại nhành hoa dại
nhành hoa mà ngày xưa ta hái
để minh chứng một chuyện tình vu vơ

bao giờ em đọc lại bài thơ
cho tôi gửi lại trời trăng mây gió
những thứ mà trong những ngày yêu đó
tôi gom vào thơ viết để tặng em

cho nhành hoa mãi khoe sắc êm đềm
để bao người yêu nhau thỏa ngắm
cho nhành hoa kia mãi được thắm
không tàn như khi ta hái nó đi

cho trăng cho gió vẫn mãi vu vi
vẫn thỏa bước bay cùng trời khắp đất
đi vô tư chẳng chút gì vướng bận
chẳng phải nhốt mình trong câu chữ thằng tôi

và có bao giờ em nhớ chút xa xôi
cho tôi gửi lại vẹn nguyên thời con gái
để được thấy em vô tư mãi
mãi hồn nhiên như giây phút yêu đầu
thanh sơn 29/2/08


[/color][/color]


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Tư 11 25, 2009 5:12 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Trịnh Thanh Sơn - người thơ về cõi vĩnh hằng




2h20 sáng nay, nhà thơ Trịnh Thanh Sơn đã từ biệt cõi tạm để ra đi vào chốn vĩnh hằng, vào chốn rong chơi sau khi vật lộn với những cơn đau của căn bệnh ung thư quái ác. Ở tuổi 60, anh hãy còn rất trẻ, rất cần cho thơ và cho cuộc đời này.



Tôi biết Trịnh Thanh Sơn qua những bài viết của anh về bè bạn. Tuy chưa gặp anh, nhưng ngày ấy, tôi có cảm nhận rằng thi sĩ sinh ra là để tri ân với thơ, với đồng nghiệp, với bạn bè... Con người sống hết mình cho thơ, cho cái đẹp của tình đời, tình người như anh, có lẽ không có thời gian để xa xỉ với những gì phù phiếm, nhàm chán. Trịnh Thanh Sơn là một nhà thơ - theo đúng nghĩa của nó. Anh nồng hậu, hết lòng với thơ ca và cuộc đời.



Gần một năm trở lại đây, Trịnh Thanh Sơn bị bạo bệnh. Căn bệnh ung thư tuyến giáp đã khiến sức khoẻ của anh suy sụp. Nhưng, chỉ đến khi anh bị những cơn đau quật ngã, độc giả bất chợt nhận ra một khoảng trống vắng đến se lòng trên những trang báo mà anh thường giới thiệu chân dung bè bạn.



Đã thành thông lệ, chuyên mục giới thiệu tác giả trẻ trên Văn Nghệ Trẻ của anh đã trở nên quen thuộc đối với độc giả. Trịnh Thanh Sơn là bà đỡ cho những cây bút trẻ. Anh nâng niu những tác phẩm của họ, tìm ra những thành công, sự cố gắng của họ để khẳng định, giới thiệu. Nhiều tác giả trẻ chưa hề gặp anh, nhưng tấm lòng của anh đã khiến họ xúc động và trân trọng, cảm phục. Đi dọc cánh đồng thơ - tập tiểu luận phê bình của Trịnh Thanh Sơn - là tấm lòng của anh đối với bè bạn và đối với thơ ca được anh dày công viết trong những năm qua.



Trịnh Thanh Sơn là người không có kẻ thù. Tôi tin như vậy. Con người yêu đến tận cùng, cháy đến tận cùng và lãng đãng đến tận cùng ấy không bao giờ biết đến hai tiếng thù hận, hai tiếng mà đôi khi - trong những cuộc tranh luận gay gắt trên văn đàn - mọi người ngỡ anh ghê gớm lắm. Nhưng chỉ qua những phút giây "tự bảo vệ" và thanh minh - với khẩu khí "rất Trịnh Thanh Sơn" ấy, anh lại quên tất cả. Trái tim nồng hậu của một thi sĩ đích thực, của một Người Thơ đích thực không có chỗ để chứa chất cho sự thù hận. Trịnh Thanh Sơn là như thế.



Đến thăm Trịnh Thanh Sơn trong những ngày gần đây, tôi nhận ra anh yếu dần, hơi thở khó khăn hơn. Nếu cách đây vài tháng anh cố gắng đi lại, thì giờ đây, anh nằm bẹp trên giường, bàn tay run run cầm cuốn thơ Vàng gieo đáy nước để tặng bè bạn. Nhưng với anh, ngay cả động tác nghiêng người để ký tặng bè bạn thơ cũng là điều quá sức. Chị Lý, người phụ nữ đảm đang, người vợ - nguồn cảm hứng cho thơ - và là nhân chứng cho sự chịu đựng với thơ một cách tuyệt vời nhất đã bên anh trong suốt cuộc hành trình đời thơ và đời người. Hơn ai hết, người đàn bà tảo tần ấy đã cùng chồng trong những năm tháng gian truân nhất, đớn đau nhất - để nâng giấc thơ anh. Những ngày cuối cùng của chồng, chị lặng lẽ đón nhận sự ra đi của anh như đón nhận một định mệnh đau đớn đã xác định trước. Căn phòng nhỏ bộn bề thi ca được chị và các con sửa sang lại, gọn gàng hơn. Chính nơi đây, hồn thơ Trịnh Thanh Sơn đã và sẽ bay bổng, đến với tình yêu, phận người và cuộc đời này. Anh viết những câu thơ dành cho người vợ tần tảo, cả đời chỉ biết yêu thương và chăm chút cho thơ và cho cuộc đời anh: “Như vừa mới hôm qua em còn thiếu nữ, anh đón em về hoá thành thiếu phụ, thành thiếu phụ rồi em sẽ biết làm dâu. Thì ra làm dâu cũng không khó lắm đâu. Bởi làm dâu nghĩa là thành thiếu phụ. Làm thiếu phụ mới là việc khó, bởi thiếu phụ một đời chỉ biết vọng phu...". Thay cho những mỹ từ hay một sự khuếch trương đao to búa lớn, anh gói gọn cuộc đời người vợ bằng hai tiếng vọng phu, sau khi đã thành thiếu phụ. Đó là xác nhận sự hy sinh, chăm chút, nỗi khổ và lòng yêu thương đến tận cõi lòng đối với vợ của Trịnh Thanh Sơn.



Trong một bài gửi mẹ, lang thang trong chiều hoàng hôn của đời người, Trịnh Thanh Sơn đã rưng rưng, bởi anh hiểu, nỗi nhớ về mẹ bao giờ cũng là nỗi nhớ của trẻ lên ba. Trước cuộc đời dâu bể, người con trong Trịnh Thanh Sơn nhận ra mình "chỉ nhặt cho mình cái đốm sáng của hoàng hôn!". Nhưng điều quan trọng hơn tất cả, từ lúc ấy - ở nơi xa vắng nhất, nơi mà anh sẽ trở về bên mẹ, anh sẽ dâng cho mẹ một mặt trời khác. Đó là mặt trời mọc trong cuộc đời của mẹ - của tin yêu, "bởi tin yêu chưa nguội tắt bao giờ" (Gửi mẹ). Trịnh Thanh Sơn có những nỗi đau đớn khi vòng dây oan nghiệt của cuộc đời đã thắt vào anh, khi người cha trong anh đã có lúc phải chịu làm kiếp cá chuối để đắm đuối vì con - vì anh mãi tin trong sự đổi trao của số mệnh, cuộc đời này không trao cho anh hàng giả bao giờ! Là con người có trái tim nhân hậu, đa cảm - anh biết được nơi cội nguồn nỗi đau không chỉ là sự bất hạnh, tuyệt vọng, mà còn cả sự cô đơn. Cô đơn thi sĩ - con người chứ không phải cô đơn của một quan chức. Sự cô đơn để giúp con người "thăng" lên cùng cái đẹp và sự vĩnh cửu. Chứ không phải sự cô đơn gắn liền chức phận với những toan tính, thiệt hơn. Vì thế, anh đã được sự tri ân của độc giả, đồng nghiệp. Đó là hạnh phúc mà không phải nhà thơ nào cũng dễ dàng có được.



Thanh Sơn nhớ cả những người bạn chưa quen. Qua những trang văn của bạn, anh nhận ra đó là tri kỷ. Mà tri kỷ cần được nhân diện theo tiêu chí của cái tâm và sự đồng vọng của tấm lòng, tâm hồn thi nhân.



Trịnh Thanh Sơn là nhà thơ tình - theo đúng nghĩa nhất của từ này. Ta cứ hình dung một mình Trịnh Thanh Sơn trong trẻo hối hả thuở ấu thơ: “quảy rơm vàng đi gieo vãi/ chớp đông gà gáy mạ chờ mưa/ Em tóc xanh lúa thì con gái/ sấm vẫn rền thơ dại phía trời xưa..." thì cũng có một Trịnh Thanh Sơn bạo liệt và mạnh mẽ đi tới cùng, dám cháy đến cùng trong cõi yêu: "Quỳ trước em/ tôi từ chối những phải và những sẽ/những nên chăng, những vì sao, những mặc dầu, có thể.../xé toạc nửa phần hồn để mong được hoàn nguyên!”. Có lẽ bài thơ Tới em đã thể hiện một Trịnh Thanh Sơn của yêu và sống. Tình yêu đích thực - theo anh phải cháy đến tận cùng, dẫu bước qua cõi chết. Tình yêu - đó là sự san bằng những hoài nghi, nông nổi, những nguỵ trang, giả dối... Và thế gian này, chỉ có ngập tràn âm thanh của khuông nhạc reo vui hạnh phúc:



..."Ai cũng thành tôi, ai cũng thành em/ đời sống đã lật sang trang mới/ những bài ca không còn nông nổi/ người với người không nghi ngại lẫn nhau/ nước mắt vẫn còn (nước mắt chẳng vơi đâu)/ nhưng nước mắt không hoá thành nước ốc!/ giọt nước mắt tưng bừng như Hạnh phúc/ ai cũng nâng niu, ai cũng nghẹn ngào/ em sẽ không còn hoảng hốt bởi yêu tôi!/ không phải nguỵ trang trong ánh mắt nụ cười/ Tình Yêu đàng hoàng dắt tay đi dạo phố...".



Người phụ nữ nào được anh yêu, người đó chắc chắn rất hạnh phúc.



Với Trịnh Thanh Sơn - cõi yêu chính là cõi đời. Nó phải hiển hiện và được tôn vinh một cách đặc biệt, bất chấp cả cái chết. Hình như thi sĩ sinh ra là để dành cho cõi yêu, cõi nhớ và sự lãng du. Hành trình đến với cái đẹp và bờ thương, bến nhớ của Trịnh Thanh Sơn là hành trình của chiêm nghiệm, quặn thắt, của sự dốc cạn và vắt kiệt cảm xúc. Nhưng có cả sự cô đơn đến cùng kiệt. Con người tưởng chừng như mạnh mẽ, ồn ã giữa đám đông ấy cũng lại là con người yếu đuối đến bất ngờ. Anh luôn có cảm giác cô đơn. Cái cô đơn đã đẩy thi sĩ đến với vô cùng vô tận, đến với sóng và mây. Đến với ký ức và những điều chỉ cảm nhận được mà chưa nắm bắt được.



Cuối cùng thì cả sự cô đơn và buồn bã - những tài sản duy nhất của nhà thơ cũng ra đi - theo anh vào cõi vĩnh hằng. Trịnh Thanh Sơn đã bước vào một cuộc chơi mới, như những câu thơ anh tiễn đưa một thi sĩ đã vĩnh viễn ra đi. Nhưng trong lòng những người bạn, đồng nghiệp yêu quý anh - Trịnh Thanh Sơn không vào cõi chết. Anh đã trở về "làm một ngọn sóng/ tha hồ rong chơi", "làm một ngọn cỏ/ muôn đời xanh tươi" và "làm một ngọn khói/ suốt đời lang thang"... Ngọn sóng ấy, ngọn cỏ ấy, ngọn khói ấy sẽ đi từ cõi mơ để nhập vào cõi thực - đó là sự hoá thân, nhập thế, tái sinh vì cái đẹp, bởi cái đẹp, cái thiện và sự vĩnh hằng...



Theo Evan


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Tư 11 25, 2009 5:25 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

VĨNH BIỆT NHÀ THƠ TRỊNH THANH SƠN
NGƯỜI ĐI DỌC CÁNH ĐỒNG THƠ

NGUYỄN TRỌNG TẠO ( 2007 )


Thế là nhà thơ Trịnh Thanh Sơn đã rời bỏ chúng ta, vĩnh viễn đi vào cõi vĩnh hằng. Thời gian vô tận, mà đời người có hạn. Nhưng sự ra đi của Nhà thơ Trịnh Thanh Sơn để lại cho chúng ta biết bao điều tiếc nuối và nhớ thương da diết. Bởi ông là một nhà thơ, một thi sĩ dâng hiến cho đời đến tận cùng tài năng và sức lực. Một nhà thơ đầy bản lĩnh ngay cả khi ông biết mình không thể vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo:

Ngày mai tôi sẽ lên bàn mổ
Nhưng không sao! Xin chào tất cả
Tôi đã sẵn sàng…

Ông biết, chính tình yêu thương và niềm tin vào con người sẽ làm cho mình thanh thản. Ông biết, trong những ngày cuối cùng của cuộc đời ngắn ngủi, niềm đam mê thơ, đam mê sự sống và tình yêu thương gia đình, người thân, bạn bè… luôn là chiếc phao cứu sinh nâng đỡ cho ông.

Ông sinh ngày 12 tháng 9 năm Mậu Tý 1948 trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở vùng biển Nga Sơn, Thanh Hóa. Trịnh Thanh Sơn mê thơ văn từ nhỏ, và trở thành cử nhân văn khoa Đại học Sư phạm Vinh năm 1969. Cái ‎chí hướng trở thành một nhà văn đã thôi thúc ông đầu quân về làm việc tại Khu Gang Thép Thái Nguyên, một trung tâm của những người lao động tiên tiến dựng xây xã hội mới. Rồi từ đó ông tiếp tục theo học Đại học Sân Khấu Điện Ảnh để rồi ở lại Hà Nội làm sáng tác thơ, văn và làm báo Thế Giới Điện Ảnh. Chính thời gian này, Trịnh Thanh Sơn đã khẳng định tài năng văn chương, báo chí của mình, và ông đã trở thành một tên tuổi đáng nhớ trong làng văn, làng báo nước nhà.

Từ truyện ngắn đầu tiên xuất hiện trên báo Văn Nghệ năm 1975, đến nay, ông đã để lại cho đời một khối lượng tác phẩm Thơ, Văn, Lí luận – Phê bình, báo chí và kịch bản văn học, điện ảnh khá đồ sộ, mà gần đây nhất là tuyển tập thơ VÀNG GIEO ĐÁY NƯỚC, tập văn GÃ NHÀ QUÊ, và 3 tập lí luận phê bình văn học ĐI DỌC CÁNH ĐỒNG THƠ. Những tác phẩm của ông toát lên một tinh thần nhân văn sâu sắc, một kiến văn thâm hậu, một tính cách thẳng thắn chân thật, và một sự tài hoa càng ngày càng bừng khởi. Chính vì thế mà ông đã 7 lần được trao những giải thưởng Văn học Nghệ thuật của địa phương và Trung ương.

Là một nhà văn, Trịnh Thanh Sơn luôn thẳng ngay ngọn bút hướng vào sự thật đời sống và sự thật tâm hồn người nghệ sĩ. Thơ văn của ông luôn thể hiện lòng yêu thương con người, luôn khát khao sự sống, và luôn tin vào cái đẹp sẽ tồn tại vĩnh hằng. Những bài thơ, câu thơ của ông còn mãi neo lại lòng người với những vui buồn nhân tình thế thái:

Một cọng với một thành đôi
Anh cọng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Anh ngồi rót biển vào chai.

Ông cũng để lại những câu thơ viết về ông bà cha mẹ, về vợ con cùng bạn bè thân hữu vô cùng xúc động. Đọc thơ ông là thấy con người ông hiển hiện, chân thành, giản dị, và gần gũi, bao dung. Ông làm thơ viết văn cũng đúng như ông đã sống: ông luôn là một người con hiếu thảo, người anh lớn của các em; người chồng, người cha, người ông hết lòng yêu thương, tận tuỵ vì những người thân trong gia đình; người bạn tốt của rất nhiều người, từ bạn đồng trang lứa đến những người bạn vong niên. Những câu thơ trong bài thơ cuối cùng của ông, như những lời trăng trối:

Khi ra đi tôi để lại sau lưng quá nhiều dang dở
Bao nhiêu công việc chưa làm
Những bài thơ trên bàn, những trang sách chưa in
ánh mắt em quá chừng tha thiết!
Cha mẹ già
Chưa một ngày lo được
Trịnh Nguyên Tường đi học về ai cùng chơi điện tử
Trịnh Anh Minh ra đời
Ai đón cháu thay tôi?!

Nhưng con người không thể cưỡng được mệnh Trời. Hữu sinh hữu tử. Mùa Thu sinh ra ông, mùa Thu lại đến xin ông về. Trời Thu xanh thăm thẳm. Mây trắng bay đến, mây trắng lại bay đi. Tuy vậy, không ai nghĩ một tài hoa như ông, một người tốt như ông lại ra đi vội vàng đến thế. Ông ra đi khi vừa bước vào hoa giáp đầu tiên, hưởng dương 60 tuổi thọ. Ông ra đi đúng như câu thơ ông đã viếng một người bạn thơ mà ông vô cùng yêu mến:

Những người tốt lành cứ lần lượt ra đi
Cái nghịch lý không làm sao hiểu được
Cứ thản nhiên như nắng mùa thu!

Than ôi, điều ấy bây giờ lại là sự thật đối với ông, người trọn đời Đi dọc cánh đồng thơ. Trong giờ phút thiêng liêng này, những người đang ở bên ông đây không biết nói gì hơn là cầu cho linh hồn ông được siêu thoát trong cõi vĩnh hằng.

Xin vĩnh biệt ông! Vĩnh biệt nhà thơ tài hoa Trịnh Thanh Sơn!








Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI