THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Sáu 10 16, 2009 10:59 am Tiêu đề: NHá»®NG BÀI THÆ CUá»I CÙNG CỦA NGUYÊN SA . |
|
|
Những bà i thơ cuối cùng của Nguyên Sa
Tuy Hòa
Nhà thÆ¡ Nguyên Sa đã yên nghỉ mưá»i năm ở California. Má»i vui buồn và được mất cÅ©ng đã lắng dịu Ä‘i, đủ để những ngưá»i bây giá» bình tâm phác thảo má»™t chân dung thÆ¡ Nguyên Sa. Ông đã đến vá»›i chúng ta, đã sống vá»›i chúng ta, đã rá»i xa chúng ta, và đã gá»i lại những câu thÆ¡ dâng hiến cả cuá»™c Ä‘á»i.
Thi sÄ© Nguyên Sa (tên tháºt Trần BÃch Lan) sinh ngà y 1/3/1932 tại Hà Ná»™i, mất ngà y 18/4/1998 tại Mỹ. Trong cuốn hồi ký cá»§a mình, ông viết: "Tôi thÃch được giá»›i thiệu bằng cách Ä‘á»c lên má»™t bà i thÆ¡ Nguyên Sa. Äó là cách giá»›i thiệu được cả Nguyên Sa ý thức và vô thức, cho thấy bản ngã cá»§a ngưá»i là m thÆ¡ tương đối đầy đủ nhất, cả bản ngã đã có, bản ngã Ä‘ang có, và bản ngã muốn có. Những bà i thÆ¡ khác biệt mang lại bản ngã khác biệt…". Vì váºy, để hiểu Nguyên Sa không có phương pháp nà o đáng tin cáºy bằng sá»± nghiêm túc Ä‘á»c lại thÆ¡ Nguyên Sa.
Xuất thân từ má»™t gia đình không liên quan gì đến văn chương nghệ thuáºt. Năm 17 tuổi, Nguyên Sa sang Pháp du há»c. Sau khi tốt nghiệp Tú tà i, ông ghi danh và o khoa Triết, ÄH Sorbonne. Và cuá»™c hạnh ngá»™ vá»›i bà Trịnh Thị Nga đã biến ông thà nh thi sÄ©. Bà i thÆ¡ nổi tiếng đầu tiên cá»§a Nguyên Sa cÅ©ng là bà i thÆ¡ Ä‘Ãnh hôn. Bà i thÆ¡ có tên Nga được in và o thiệp cưới cá»§a há» năm 1955: "Em đừng buồn như những chiếc lá tre khô. Em đừng buồn như những nóc nhà thá» không có tuổi". Năm 1956, ông bà đưa nhau vá» Sà i Gòn sống bằng nghá» dạy há»c. Không chỉ giảng dạy môn Triết cho các trưá»ng trung há»c, há» còn mở ra hai trưá»ng tư thục Văn Há»c và Văn Khôi. Vá»›i quan niệm bản thân "vốn dÄ© chỉ là hạt cát", Trần BÃch Lan lấy bút danh Nguyên Sa và ngay láºp tức lừng lẫy trên thi đà n.
Phác há»a vá» nhà thÆ¡ Nguyên Sa.
Có thể do sá»± tình cá» hữu duyên, những bà i thÆ¡ phổ nhạc cá»§a Nguyên Sa lan tá»a rất nhanh và o Ä‘á»i sống, và cho đến táºn hôm nay, nhắc Nguyên Sa là ngưá»i ta nghe vang lên trên môi Anh vẫn nhá»› em ngồi đây tóc ngắn. Mà mùa thu dà i lắm ở chung quanh (Ão lụa Hà Äông), hoặc Ão nà ng và ng tôi vá» yêu hoa cúc. Ão nà ng xanh tôi mến lá sân trưá»ng (Tuổi mưá»i ba); hoặc Vẫn há»i lòng mình là hương cốm. Chả biết tay ai là m lá sen (Paris có gì lạ không em) và Hãy biến cuá»™c Ä‘á»i thà nh những tối tân hôn. Nếu em sợ thá»i gian dà i vô táºn (Tháng sáu trá»i mưa).
Những bà i thÆ¡ được phổ nhạc ấy cứ bồng bá»nh từ thế hệ nà y sang thế hệ kia, khiến nhiá»u bà i thÆ¡ khác cá»§a Nguyên Sa Ãt nhiá»u bị che khuất, kể cả những câu thÆ¡ độc đáo miêu tả chiếc áo dà i dân tá»™c Có phải em mang trên áo bay. Hai phần gió thổi, má»™t phần mây. Hay là em gói mây trong áo. Rồi thở cho là n áo trắng bay. Tuy nhiên, nếu Ä‘á»c thÆ¡ Nguyên Sa viết sau năm 1975 ở hải ngoại, vẫn nháºn ra nét hà o hoa riêng biệt. Trong táºp Hoa sen và hoa đà o được sáng tác khoảng thá»i gian 1982-1988, có những câu thÆ¡ mang Ä‘áºm phong cách Nguyên Sa như Anh nhá»› em ngồi áo trắng thon. Ngà n năm còn mãi lúc gần quen. Em gầy như liá»…u trong thÆ¡ cổ. Anh bá» trưá»ng thi lúc Thịnh ÄÆ°á»ng hay Phương Äông và o chá»— hồng lên má. Chiá»u xuống lưng chừng mái tóc thưa.
Nguyên Sa từng xuất bản cuốn sách biên khảo triết há»c Descartes nhìn từ phương Äông, nhưng trả lá»i phá»ng vấn cá»§a nhà văn VÅ© Bằng và o năm 1972, thì ông vẫn khẳng định: "Nói triết lý sa sả, e rằng sẽ là ngưá»i tá»± kiêu. Nhất là trong thÆ¡, cà ng nhiá»u triết lý cà ng mất tÃnh cách cá»§a thÆ¡. Theo tôi, thá»±c chất cá»§a thÆ¡ là cái linh hồn, là sá»± sống cá»§a những chữ ta dùng".
Suy nghiệm đó được Nguyên Sa thể hiện rất rõ trong những bà i lục bát. ThÆ¡ Việt Nam đã từng tá»± hà o vá» lục bát Nguyá»…n Du, lục bát Nguyá»…n BÃnh, lục bát Huy Cáºn thì có lẽ những ai yêu thể thÆ¡ truyá»n thống cÅ©ng cần lưu ý lục bát Nguyên Sa. Sáu chữ và tám chữ được Nguyên Sa váºn hà nh khá tá»± nhiên và nhịp nhà ng đến mức phẩm chất thi ca tuôn chảy và o lòng độc giả má»™t cách bất ngá». Khi gặp Mây hồng bâng khuâng Những chiá»u sương kÃn đầu non. Há»i nhau nhè nhẹ sao buồn chi em, khi muốn Tháo gỡ giăng mắc ngáºm ngùi Ta nằm tháo gỡ cÆ¡n mưa. Cầu vồng trà n núi cÅ©ng vừa bắc ngang. Trong thÆ¡ ta gá»i là nà ng. Nói năng lẫm liệt, tình cà ng thâm sâu. Trá»i cao có núi bắc cầu. Trong ta vá»±c thẳm cúi đầu nghe mưa, hoặc khi đăm đắm Hiu quạnh thân pháºn Bá» tay và o túi buổi chiá»u. Lấy ra hiu quạnh vá»›i nhiá»u bản thân. Còn hiu quạnh chá»— má»™ phần. Tấm bia mà u trắng mấy lần quạnh hiu, và khi hân hoan Ngà y khá»i bệnh nháºn ra: Thương ghê mà u áo hoa cà . Má»™ng mÆ¡ báºt sáng trên da thịt ngưá»i.
Những câu thÆ¡ má»m mại, linh hoạt và ấm áp theo suốt cả cuá»™c Ä‘á»i Nguyên Sa, và lúc đến chặng đưá»ng hoà ng hôn số kiếp thi sÄ© thì ông chợt ngá»™ Hiện tượng toà n diện để thả hồn trà n theo nghÄ© suy không kịp kết nối vần Ä‘iệu: Lau khô má»™t bông hoa không phải chỉ là động tác cá»§a tay. Công việc đòi há»i sá»± chú ý cá»§a thị giác, sá»± nhịp nhà ng cá»§a hô hấp và cả sá»± di chuyển trong má»™t không gian. Äối mặt vá»›i căn bệnh ung thư dạ dà y hà nh hạ từng ngà y, Nguyên Sa vẫn không rá»i bá» thÆ¡. Bà i thÆ¡ Hóa há»c trị liệu có thể xem như má»™t cá»™t mốc để đánh dấu những sáng tác tạ từ nhân gian cá»§a ông.
"Tôi biết cây phong đứng ở trước cá»a bệnh viện nghÄ© gì
Khi những chiếc lá phong buông tay ra
Là m thà nh những vòng tròn nhá»
Những chiếc lá phong mà u rượu chát rơi xuống một vị trà tên là mặt đất
Gió đưa những chiếc lá phong sang một vị trà khác cũng tên là mặt đất
Như thể váºt nà o cuối cùng cÅ©ng chỉ có cùng má»™t tên"
Không thể nói khác hÆ¡n rằng, 22 bà i thÆ¡ viết từ đầu năm 1998 đến lúc chia tay vÄ©nh viá»…n vá»›i Nà ng thÆ¡, đã cho háºu thế thấy được má»™t dòng chảy khác cá»§a thÆ¡ Nguyên Sa. Những câu thÆ¡ ngổn ngang và già u chất trà tuệ, không phải đến thình lình, mà có mạch nguồn trong thao thức Nguyên Sa. Trên giưá»ng bệnh, có lẽ hÆ¡n má»™t lần ông ưu tư vá» những bà i thÆ¡ mình viết đã được phổ nhạc truyá»n tụng khắp nÆ¡i: "Tôi đã là m xong bà i thÆ¡ để phổ nhạc. Nhưng bà i nhạc chưa tá»›i. Äến khi nó tá»›i. Bà i thÆ¡ nhất định bá» Ä‘i". Tháºt váºy, những bà i thÆ¡ sau chót cá»§a Nguyên Sa hầu như không dà nh cho âm nhạc, chỉ dà nh cho những chá»™t dạ.
Nguyên Sa chá»™t dạ vá» Máºt khẩu Ä‘á»i mình:
"Mỗi lần Thượng đế mở toang lồng ngực và bước và o
Tôi sợ đến nÃn thở
Tôi sợ ông gá»i cá»a không được
Tôi sợ ông quên máºt khẩu
Tôi sợ ông quay ra há»i
Tôi sẽ không biết trả lá»i sao
Vì tôi cũng không nhớ"
Nguyên Sa chá»™t dạ vá» Ký ức ngưá»i vợ sắt son Ä‘i cùng ông suốt hà nh trình long Ä‘ong duyên nợ:
"Em là m cho tà áo lượn bay mà u trắng ở quê hương xưa
trở thà nh mà u hồng
Em là m thắp lên ngá»n bạch lạp và o buổi sáng
ở trong lá»›p há»c
trong những giỠkhắc yêu đương"
Nguyên Sa chá»™t dạ vá» những Mặt nạ cháºp chá»n lẩn khuất
"Chiếc mặt nạ ngay sát lần da mặt, gắn và o hay tháo gỡ
Ä‘á»u đòi há»i nhiá»u thá»i gian
Là n da mặt dÃnh và o thịt xương gắn và o hay tháo gỡ cà ng lâu hÆ¡n
Không thể Ä‘o được thá»i gian tìm kiếm những chiếc mặt nạ
Ở dưới là n da mặt dÃnh và o thịt xương"
Nguyên Sa chá»™t dạ vá» Con sông ngược xuôi bất táºn miá»n khát vá»ng
"Suối cạn là nghĩa trang biết thở dà i của dòng sông
Sa mạc là nghĩa trang khác, nghĩa trang biết khóc của dòng sông
Váºt nà o cÅ©ng có hai nghÄ©a trang
Má»™t váºt bao giá» cÅ©ng có hai tên
Tên nó và tên ước mơ của nó
Nghĩa trang của nó và nghĩa trang của ước mơ
Có lúc tôi thÃch được gá»i bằng tên tôi
Có lúc tôi thÃch được gá»i bằng tên ước mÆ¡ cá»§a tôi
Äó là lý do tôi ký tên em khi là m thÆ¡"
Thế nhưng, niá»m riêng day dứt nhất, Ä‘au đáu nhất cá»§a Nguyên sa trong những bà i thÆ¡ cuối cùng là ná»—i mong ngóng thăm thẳm cố hương. Như "bà i thÆ¡" Nguyên Sa đón Tết ở Wichita Falls giữa cÆ¡ hồ run rá»§i: Ná»a khuya nà ng đánh thức tôi dáºy, nói dáºy Ä‘i, dáºy Ä‘i, giao thừa rồi. Tôi ngồi dáºy. Chúng tôi mặc quần áo má»›i. Chúng tôi thắp nhang. Chúng tôi ngồi uống trà vá»›i nhau, ngồi tá»±a lưng và o nhau, hát cho nhau nghe bằng ánh sáng cá»§a những ngà y má»›i gặp nhau. Khi nà ng quay đầu lại, tôi thấy mắt nà ng đỠhoe. Mắt nà ng ngÆ¡ ngác giống như mắt con và nh khuyên má»™t mình, để định hướng, bay theo những mà u và ng cá»§a má»™t rừng mai. Dưá»ng như, Nguyên Sa không còn muốn ngắt dòng hay ngắt câu, ông cứ để cảm xúc lênh loang cho kịp nhịp Ä‘iệu hối hả từ trái tim mình. Và ông nghÄ© vá» má»™t sá»± Thá»§y chung giản dị khi hóa thân và o tro bụi: anh chỉ xin em ném dùm anh xuống những mảnh đất đầu Ä‘á»i, chá»— bãi phù sa anh tắm má»—i chiá»u, con lá»™ má»—i ngà y chúng mình cùng nhau Ä‘i há»c. Riêng vá»›i quê nhà thÆ¡ ấu, Nguyên Sa tỉ mỉ viết sáu câu chia biệt:
"Ngá»n đèn chiếu xuống bức tranh
Cầm lên Hà Nội thấy đình miếu xưa
Tiễn nhau nhớ Tháng Giêng, mưa
Sông Hồng nước động bóng chưa nháºp hình
Tiễn anh linh hiển u linh
Cấu và o da thịt thấy mình bỠđi"
Váºy là Nguyên Sa đã yên nghỉ mưá»i năm ở California. Má»i vui buồn và được mất cÅ©ng đã lắng dịu Ä‘i, đủ để những ngưá»i bây giá» bình tâm phác thảo má»™t chân dung thÆ¡ Nguyên Sa. Ông đã đến vá»›i chúng ta, đã sống vá»›i chúng ta, đã rá»i xa chúng ta, và đã gá»i lại những câu thÆ¡ dâng hiến cả cuá»™c Ä‘á»i. Gần ná»a thế ká»· miệt mà i vá»›i thÆ¡, Nguyên Sa canh cánh "luôn luôn là m sao để không giống mình, để trở thà nh má»™t ngưá»i khác mình, thì đó chÃnh là cách thức, cách thế để trở thà nh chÃnh mình".
|
|