TRÃCH THÂN
Ca Sỉ: HOÀI LINH
Thân nà y trách thân nà y
thân sao cái láºn Ä‘áºn nà y
Mình nà y trách mình nà y
số pháºn chứ sao hẩm hiu
Bởi thân tui, tui cực khổ tui eo nghèo
nên vợ tui nó không ở nữa
mà nó theo cái nẫu rồi.
Em ơi chứ bây chừ mà em ở kìa nơi đâu
chứ để cho anh
anh trông đứng nữa
trông ngồi rồi canh khuya chứ hồi nà o
qua Phú lệ ăn ổi chua
chứ xuống Äại Lãnh
uống nước ngá»t
Ta qua Hòn rùa
ăn mực nang chứ bây chừ
em không ngó nữa
em không ngà ng
đến chồng nghèo nó cá»±c khổ mÃ
gian nan nó cơ hà n
Hồi nà o em thất nghiệp
em đi lang thang chứ anh thấy em
ná»a tá»™i nghiệp anh di mang anh nuôi rà y.
Hồi nà o em bán nước đá rồi anh đi may
hai đứa mình nà y
chung sống chứ không biết
ngà y rồi mai sau.
Chứ hồi nà o em bắt ốc
rồi anh hái rau ôi bây chừ em để lại
nỗi sầu nà y cho qua
Hồi nà o trái chuối chÃn
cũng cắn là m ba,
trái cam tươi cũng
cắn là m bốn nữa trái cÃ
cũng cắn là m năm.
Chứ bây chừ em lấy nẫu
em ăn nằm em bỠqua
chứ qua hiu quạnh năm canh qua một mình.
Anh bây chừ khóe mắt sao
cứ rung ring giá»t lệ sầu,
giá»t lệ thảm như nước trong bình
nó tuôn ra. Anh bây chừ
như con cuốc nó kêu tù oa
nó lẻ đôi nó lẻ bạn
ôi chu choa ôi là buồn.
_________________ _____________________________________