Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

CUỘC TÌNH TRONG BÓNG ĐÊM-truyện ngắn của TVA

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Năm 8 13, 2009 3:05 am    Tiêu đề: CUỘC TÃŒNH TRONG BÓNG ĐÊM-truyện ngắn cá»§a TVA Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CUỘC TÌNH TRONG BÓNG ĐÊM


truyện ngắn của Trần Vĩnh An





Hải bật dậy như chiếc lò xo khi nghe tiếng xe hơi dừng kịch,tưởng rằng Thanh về Hải vội mở cửa nhà trước,thì ra ông chủ phòng trà Giai Điệu
-Có Thanh ở nhà không?
-Chào anh!mời anh vào nhà
Hải xăng xái mở tiếp cổng lớn và bắt tay ông ta,bàn tay múp míp từ ngón cái đến ngón út,một chiếc nhẫ cẩn hột đá quý to đùng đập vào mắt Hải
-Thôi cho anh không vào,anh kẹt đi công chuyện,tiện đường ghé thanh nhắc show thôi!Để anh phone cho Thanh sau .
Cửa xe đóng sập lại,Hải gật đầu chào một cách lịch sự.Khép lại cửa nhà,Hải lăn mình xuống chiếc sô-pha nằm im như con mèo ,miên man nghĩ chuyện hai đứa.Năm ngoái vứa ly dị với vợ xong,tỉnh lỵ nhỏ xíu làm Hải cuồng chân.Làm ở công ty không còn lòng dạ nào làm việc,Hải hụt hẩng dể sợ vì cái thói quen đi về nhà.Nhà thì Hải nhường cho vợ cũ nên không thể về đâu,cứ ngủ tại văn phòng và đi nhậu miệt mài thâu đêm cùng lũ bạn .Khoảng thời gian trống vắng Hải không biết làm gì cho hết,công việc đã có nhân viên,Hải chỉ lo chạy hợp đồng và lên bàn nhậu.Cả năm trời biết nhiều nhất là lon và chai,tiền thì không biết làm gì cứ tiêu hoang cho hết.Trong đần Hải mơ hồ chỉ muốn quay về Hà Nội làm ăn mong quên đi những tháng ngày êm đềm cũ.Hải thấy tiếc nuối dể sợ ngày tháng êm đềm đó,đứa con trai làm Hải nhớ quay quắt.Ngày còn sống chung ít khi nào gặp mặt con,Hải suốt ngày lao theo công việc,những mâm cơm gia đình nguội lạnh hằng ngày làm hố sâu ngăn cách giữa vợ chồng ngày càng xa hơn.Hải thở dài,âu cũng là số phận vô duyên với Hải,Hải tự an ủi với chính mình.
Rút một điếu thuốc,năm trườn trên ghế,chả buồn làm gì cả.Hải không ngờ cuộc đời lại đẩy đưa mình vào một hoàn cảnh không dể chịu chút nào cả.Thanh vốn là bạn thời trung học ở tỉnh lỵ.Hôm Hải say bí tỉ là ngày Thanh chạy sô hát ở phía Bắc,hát ở tỉnh được hai đêm thì cô nàng nổi hứng đi tìm bạn cũ họp mặt.Sơn í ới cho Hải rằng cô nàng muốn gặp cả bọn tại nhà hàng Tía Tô.Hải say lắm nhưng phải chường mặt đến gặp
-Ông lúc này sao mà tàn tạ thế!
Lũ bạn nhao nhao:
-Hắn giờ thuộc lính phòng không ,ai kêu là có liền.
Hải chả màng thanh minh chuyện gì bởi cơn say váng vất trong đầu.Món ăn dọn lên,bạn bè nâng ly côm cốp mừng hội ngộ thế mà Hải như người mộng du.Té ra Thanh"củi" ngày xưa giờ là một ngơi sao ca nhạc ở Sào gòn,nổi tiếng ăn khách nhất nước.Hải có nghe tin trên đài hay nhìn Thanh hát trên ti-vi.Cuộc họp mặt với bạn bè không làm Hải nhớ thêm điều gì hơn nữa.


* * *


(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Năm 8 20, 2009 9:57 pm    Tiêu đề: Cuá»™c tình trong bóng đêm(tt) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đang ngồi trong khách sạn,máy lạnh thổi vù vù,Thanh nóng ran người khi thua liên tiếp bốn chến.Từ ba giờ sáng đến giờ tiền show hát hai đêm cáy sâu cuốc bẩm đã tiêu tùng hết.Thanh thấy khát khô cổ họng,bụng cảm thấy đói cồn cào,giờ không biết mấy giờ sáng nữa.Điện thoại rung nhẹ,màn hình chấp chới loé sáng từng chập,Thanh nhge tiếng ông bầu:
-Em đang ở đâu?gặp anh ăn sáng được không?
-Em kẹt rồi anh!
-Đang múa quạt ở Thắng Lợi phải không em?Thứ bảy,Chủ nhật tuần này hát cho anh nha.
-OK!
Cúp phôn xong,Thanh đứng lên.Cả hội nhao nhao:
-Nghỉ hả?sao không chơi tiếp đến trưa hả Thanh?
-Đói quá rồi,kiếm gì bỏ bụng đã!10 giờ sáng nay kẹt phòng thu rối!
Vào restroom,Thanh soi gương ,nhìn bộ dạng mình phờ phạc dể sợ.Ừ !rửa mặt cho tỉnh táo rồi tính sau,tự nhiên cơn buồn nôn trào lên dữ dội.Mấy bửa nay sáng nào cũng không muốn ăn,cứ thấy nước hay thức ăn là ói ra mật xanh mật đỏ.Thanh nôn thốc ra những gì còn sót lại sau bữa ăn khuya,Thanh lã người tựa vào cửa phòng tắm,chắc mình có chuyện gì đây?Thanh thầm nghĩ.Hát hò hằng ngày,trưa vào studio ghi âm ca khúc mới,tối thì hát từ tụ điểm này qua phòng trà khác.Một show có khi sung Thanh chơi luôn mười mấy bài đến lúc khản giọng mới ngưng.Ra sau sân khấu chỉ kịp ngậm một lát cam thảo hay miếng sâm cho mướt giọng ..và..chạy tiếp.Chỉ được cái là tiền vô như nước,một đêm Thanh làm bằng người ta làm mấy tháng,lúc này là thời của Thanh.Nhớ ngày nào từ tỉnh vào thành phố đeo theo nghiệp cầm ca,chả có chút tiếng tăm gì.Chực chờ sau lưng các tụ điểm chờ bầu cho hát lót,ra hát một bài là có bánh mì cầm hơi rồi.Gánh nặng gia đình đè cả lên vai Thanh và mẹ.Bốn đứa em nheo nhóc trông vào chiếc xe mê đẩy bán trái cây trước chợ Hoàng hoa Thám,bán bằng tay trông bằng mắt,sợ bị công an rượt bắt.Tủi thân mẹ lắm,Thanh thương mẹ và cố gắng lao vào nghề hát hy vọng kiếm tiền được sẽ đổi đời.May mắn gặp anh Lộc chứ gặp các tay bầu khác thì có nước chẳng còn gỉ đời con gái,tay bầu nào cũng nhìn ca sĩ mới vào nghề như con mèo thấy mỡ,cứ muốn ăn sống nuốt tươi cho bằng được.
Nghĩ đi nghĩ lại thấy cuộc đời ưu ái cho mình quá.Thanh cứ nghĩ nếu không gặp người tốt như anh Lộc làm sao có được Thanh-ca sĩ ngôi sao ăn khách cho sân khấu Sài Gòn hôm nay-Thanh thầm cám ơn và mang ơn anh Lộc.Đúng là cốt cách của một người làm văn nghệ có tâm,cái xuất thân từ lực lượng Thanh Niên Xung Phong có khác.Giờ thì tổ đãi,Thanh dư ăn dư mặc,báo hiếu cho mẹ bằng cái nhà to vĩ đại,chưa kể vài ba căn khác rải rác khắp Sài Gòn hoa lệ này.Chỉ có thằng em út,nhà có tiền là nó bắt đầu hư hỏng.Thanh chặc lưỡi,số mình đa đoan.Thanh kịp nhớ đến Hải!


***




(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Tư 8 26, 2009 8:14 pm    Tiêu đề: Cuá»™c tình trong bóng đêm(tt) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hải nằm im theo suy nghĩ vẩn vơ.Sao giờ này Thanh chưa về,Hải thấy tội nghiệp cho Thanh quá,tự dưng Thanh dắt díu mình làm gì.Con mèo tam thể meo meo dưới chân ghế,nó tìm hơi ấm từ người Hải,nó vo tròn trong vòng tay Hải,không có Thanh nó là bầu bạn của Hải.Sao giờ này em chưa về?
Nhớ ngày còn đi học Thanh thuộc loại "thứ ba học trò",phá phách ngang những thằng con trai cùng lớp,đi đứng ngổ ngáo,ăn nói ngang ngạnh khiến không tên nào muốn gần,vậy mà hai đứa hẹn hò nhau mới lạ,những cái nhìn bâng quơ trong giờ học cũng làm hai đứa hiểu nhau,những lời nói nhẹ nhàng nhờ giúp nhau khác hẳn với bạn bè trong lớp.Hải nhớ lần hẹn hò đầu tiên ngoài cánh đồng trơ gốc rạ,nói với nhau những gì đến bây giờ không thể nào nhớ.Chỉ nhớ hoài đôi mắt ươn ướt và đôi môi ngọt ngào nụ hôn đầu thời mới lớn.Ra trường Hải ra Hà Nội học tiếp để lại sau lưng ngững mơ hồ,vu vơ thời học trò tỉnh lỵ,rồi những nụ hồng phố xá cứ níu kéo bước chân không còn nhớ đường về.Quên đi mất,quên hẳn mối tình đầu thơ dại của Thanh.Năm ba lần về quê,hỏi thăm bạn bè mới biết Thanh vô Nam đi làm gì đó!không học tiếp được vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn.Chỉ chừng đó thôi,không cô đọng những gì quyến luyến hay nhớ nhung.Nghĩ lại Hải thấy mình vô tâm quá,không bằng nổi nhớ của người con gái đầu tiên thương mình.Hải trả giá bằng chính cuộc sống gia đình mình rồi.
Nhớ lại hôm gặp Thanh ở quê,sáng hôm sau tỉnh giấc ở văn phòng công ty,đầu nhức như búa bổ thì bảo vệ báo có người muốn gặp.Hải chả vội làm gì vì nghĩ đó là đối tác làm ăn,người ta cần mình chứ mình chưa vội.Hải nhẩn nha làm vệ sinh cá nhân,mặc áo quần gần một tiếng đồng hồ,bước ra văn phòng gặp ngay chính Thanh.Đôi mắt lúng liếng ngày nào giờ trở nên già dặn,son phấn thị thàng vẫn không làm màu da Thanh sáng hơn,chỉ có thanh trông đẹp hẳn hơn ngày nào
-Chào anh!buổi sáng sáng nay có rảnh cho Thanh đi dạo quanh thị xã một vòng!
Thanh đề nghị ngắn gọn.Một bửa ăn sáng với nhau.Một cuộc dạo chơi quanh thị xã.Thanh huyên thuyên hỏi thăm về cuộc sống của anh,thăm dò về những ràng buộc hiện nay,cả hoàn cảnh cá nhân của Hải.Hải trả lời ngắn từng câu Thanh hỏi.Cuối buổi ăn trưa Thanh báo sẽ ra Hà Nội bay chuyến đêm về Sài Gòn Hải mới nhớ ra Thanh bây giờ là con người khác,một người bận rộn và quá nổi tiếng.Hải nghĩ vậy tại sao Thanh lại dành cho mình một khoảng thời gian rộng rải như thế.Câu trả lời là một cú điện thoại từ Sài Gòn gọi ra một tuần sau cuộc gặp đó.



***




(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Hai 8 31, 2009 8:58 pm    Tiêu đề: Cuá»™c tình trong...... Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Ôm vô-lăng chạy về phòng thu Ánh sáng mới mười giờ sáng,đành phải chờ vì nhân viên phòng thu chưa đến.Anh chị Tân mời Thanh ngồi trên salon ngoài phòng khách.
-Uống gì Thanh ơi!
Chị Tân nhanh nhẩu hỏi.
-Cho Thanh một ly cam vắt không đường nghe chị!
Anh chị tân dể thương lắm,họ làm nghề cũng như Thanh từ hai bàn tay trắng,lúc anh Tân đi học tập về,không có nghề ngỗng gì,có ông bạn rủ rê theo làm show đám cưới cũng thero làm thợ vịn kiếm tiền cắc mua sữa cho con.Cũng như Thanh người ta sống có tấm lòng hình như trời cũng có mắt đó chứ.Tiếng Viết Thanh -con trai của anh chị-chào cô Thanh.Thằng nhỏ lớn bộn rồi,tóc dài như con gái.Chẳng qua thằng nhỏ thích cô Thanh nên nhảy qua hát rock như cô Thanh,dù gì nó nối nghiệp bố được rồi đấy,vứa là trưởng một ban nhạc rock có tiếng tăm tại Sài Gòn lại vừa mix phòng thu khéo như bố Tân vậy
-chào con,sáng nay con không làm gì sao?
-Con chỉ bận tập bài mới với ban nhạc trưa nay thôi.Cô có khoẻ không?Nhìn cô xanh quá!Cô có ngủ ngon không hở cô?
Tự dưng Thanh muốn ói một lần nữa,phải chi mình có một đứa con bằng tuổi Viết Thanh để làm niềm vui,để có người kêu mẹ ơi,mẹ ơi.Thanh thấ`y cô đơn dể sợ,con người Thanh có hai mặt mâu thuẩn ghê lắm:người có tiếng không thể riêng tư con cái,lấy ai báo chí cũng dòm vô.Nếu làm người bình thường thì cứ có quyền yêu và nghèo.Chắc có lẽ ghi âm bài này xong Thanh phải chạy tới bác sĩ.Giờ này mà đổ bịnh thì làm sao hát hò được.
Nhớ lần gọi cho Hải khi biết lúc này Hải một mình ở quê.Chút lưu luyến tình đầu khắc đậm nổi nhớ thời mới lớn làm Thanh không thể nào quên.Hải vẫn phong trần,vẫn bất cần đời như ngày nào.Hải không biết rằng Thanh vẫn một mình dù rằng Thanh giờ giàu có lắm.Hải không biết ngày họp mặt ở quê là lúc Thanh xót xa ghê lắm.Buổi sáng đi chơi cùng Hải ở quê chính là lúc Thanh muốn nói một điều ,một điều khó nói lúc trước và dể nói bây giờ khi hai đứa vẫn tự do.
-Hải ơi! vào Sài Gòn ở với Thanh nghe.Thanh thương Hải!
Thanh gọi phone cho Hải.Hải nghe giọng Thanh.Đầy ngạc nhiên như nhau.




***




Tôi nghr ông bác sĩ bảo mẹ có thai rồi.Tôi không ngạc nhiên vì tôi có mặt khi đó,chắc mẹ ngạc nhiên ghê lắm!Tôi cố la to với mẹ tôi ở đây nè.Hình như mẹ chẳng nghe tôi.Tôi muốn gặp ba,nhìn khuôn mặt ba lúc mẹ báo tin này cho ba.Chà,mặt ba chắc rạng rở mừng vui ghê lắm!.Tôi cố cựa quậy trong chổ nằm hẹp,từ khuya tới giờ tôi mệt lắm,Tôi biết mẹ cũng thế!
-Con thương mẹ ,thương ba nhiều!
Mầm sống đã vươn dậy với cuộc tình trong bóng đêm,với người đàn ông trong bóng đêm.





HẾT


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI