THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: CN Tháng 5 29, 2011 3:58 am Tiêu đề: |
|
|
CHỦ NHIỆM CÂU LẠC BỘ TIẾNG HÃT QUÊ HÆ¯Æ NG - NGHỆ SĨ ÄÀN TRANH PHẠM THÚY HOAN:
ÂM NHẠC DÂN TỘC Äà GIá»® TÔI Ở LẠI “Tuổi con ngưá»i tất yếu phải tăng dần lên theo tháng năm, nhưng nó không thể cản trở má»™t tâm hồn lúc nà o cÅ©ng phÆ¡i phá»›i đầy sức sống. Cô là má»™t dấu lặng hết sức trầm tư kiên nhẫn khi dạy chúng con, nhưng cÅ©ng là má»™t dấu thăng hết sức Ä‘am mê trong lúc phát tiết tà i hoa… Äôi khi cô lại là má»™t dấu giáng, chỉ để giúp cho chúng con bÆ¡i kịp dòng chảy cá»§a má»™t báºc tiá»n bối lão luyện Ä‘ang chỠđợi những tâm hồn đồng Ä‘iệu từ kẻ háºu sinh…â€. Những dòng nà y trÃch lược từ tấm thiệp mừng sinh nháºt mà chị mỉm cưá»i “khoe†khi tiếp chúng tôi tại nhà riêng. Nằm khiêm nhưá»ng trong má»™t con hẻm nhá» trên đưá»ng Trần Quang Diệu, kế bên chùa Pháp Vân, chá»§ nhân ngôi nhà nà y luôn rá»™ng cá»a đón khách. Nắng chan hòa, trà n qua báºc cá»a. Cuá»™c trò chuyện giữa chúng tôi dù lan man nhưng tá»±u trung cÅ©ng chỉ quanh quẩn từ chuyện Ä‘á»i sang chuyện nghá»â€¦ Không giống như hình dung ban đầu, đằng sau vẻ bá» ngoà i mảnh dẻ là má»™t trái tim nghệ sÄ© “thổn thức†má»—i khi chạm đến những vấn đỠxoay quanh âm nhạc dân tá»™c.
Duyên cớ nà o đã đưa chị đến với âm nhạc dân tộc?
Tôi đến vá»›i đà n tranh cÅ©ng khá tình cá». Hồi năm tôi 14 tuổi, Trưá»ng Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ Sà i Gòn má»›i mở và tôi có má»™t ngưá»i chị theo há»c ở trong đó. Má»™t lần theo chị đến trưá»ng, tôi cứ Ä‘i lang thang từ phòng ná» sang phòng kia, đến phòng đà n tranh là đứng chôn chân ở đó. Thá»±c ra âm nhạc dân tá»™c rất gần gÅ©i vá»›i má»—i con ngưá»i Việt Nam chứ không chỉ riêng tôi. Äó là má»™t thứ hạt giống ấp á»§ trong lòng má»—i con ngưá»i, chỉ cần có Ä‘iá»u kiện thuáºn lợi là cá»±a mình vươn dáºy. Má»›i lá»t lòng là tiếng ầu Æ¡ trong lá»i ru cá»§a mẹ, cá»§a bà . Lá»›n lên chút nữa là những bà i đồng dao, rồi hò, lý… Riêng tôi là ngưá»i may mắn vì có được sá»± á»§ng há»™ từ gia đình, đặc biệt là mẹ tôi.
Nhưng dưá»ng như thứ “hạt giống†ấy ngà y cà ng hiếm Ä‘iá»u kiện thuáºn lợi để “nảy mầm†nếu không muốn nói là hiện nay các bạn trẻ không mặn mà vá»›i âm nhạc dân tá»™c…
Thá»±c tế là như váºy. Äiá»u quan trá»ng là các bạn trẻ có quá Ãt cÆ¡ há»™i gần gÅ©i âm nhạc dân tá»™c. Muốn các bạn trẻ Ä‘i theo âm nhạc dân tá»™c thì trước hết phải là m há» hiểu rõ vá» nó. Cách đây ná»a tháng, có má»™t em sinh viên đến gặp tôi đỠnghị giúp đỡ. Em nói nhóm cá»§a em còn 4 ngà y nữa là sang Thụy Äiển trong má»™t chương trình giao lưu văn hóa. Em có đỠxuất Ä‘em “dân ca Ä‘i đấm xứ ngưá»i†nhưng không thể thuyết phục được các bạn trong nhóm. ÄÆ¡n giản vì tất cả Ä‘á»u không có ý niệm gì vỠâm nhạc truyá»n thống. Sau đó tôi đã dẫn các em đến gặp Giáo sư Trần Văn Khê để nghe giá»›i thiệu má»™t cách khái quát. Còn tôi giúp các em thá»±c hà nh má»™t và i loại nhạc khÃ. Như váºy, không phải toà n bá»™ giá»›i trẻ Ä‘á»u quay lưng lại vá»›i âm nhạc dân tá»™c. Vấn đỠlà không ai dạy cho các em cả.
Phải chăng đó là lý do duy nhất?
Không hẳn váºy. Trở lại vấn đỠlà tại sao nhạc trẻ cuốn hút các bạn thanh niên. Dòng nhạc nà y có ưu thế là tiết tấu nhanh, sôi nổi, rất hợp vá»›i tuổi trẻ. HÆ¡n nữa, cuá»™c sống bây giá» hối hả, gấp gáp. Ngưá»i ta có quá nhiá»u thứ để lo lắng. Ngưá»i ta bá» tiá»n xem tấu hà i, mua lấy tiếng cưá»i cho đầu óc nhẹ nhõm. Äi là m vá» mệt nhoà i khiến nhiá»u khán giả bây giỠ“ngại†xem những chương trình đòi há»i sá»± động não… Quỹ thá»i gian dà nh cho thưởng thức thức nghệ thuáºt mang tÃnh hà n lâm hay những thú vui tao nhã Ä‘ang lụi dần.
Phần đông những bạn trẻ cho rằng âm nhạc dân tá»™c đã lá»—i thá»i…
Tôi tôn trá»ng sở thÃch cá»§a các em. Nhưng tôi cÅ©ng mong các em hiểu rằng có những cái mình chưa biết nên mình chưa thÃch. Tháºm chà có những cái mình không thÃch mình cÅ©ng phải biết. Nếu có Ä‘iá»u kiện ra nước ngoà i các em má»›i thấy ngưá»i ta trân trá»ng âm nhạc cá»§a chúng ta như thế nà o. Âm nhạc dân tá»™c chÃnh là má»™t yếu tố cấu thà nh bản sắc. Ngưá»i ta trá»ng mình cÅ©ng vì lẽ đó.
Mặt khác, cái đúng không phải bao giá» cÅ©ng bắt đầu từ số đông. Tôi thÃch má»™t câu nói đại ý rằng theo thá»i gian những gì còn lại là văn hóa.
Dưá»ng như ngay cả những nghệ sÄ© Ä‘eo Ä‘uổi âm nhạc truyá»n thống cÅ©ng không còn tha thiết như trước kia do sá»± thúc bách từ những toan lo cÆ¡m áo…
Äúng. Ngưá»i sống bằng tiếng đà n đếm trên đầu ngón tay. Không dưới má»™t lần những báºc phụ huynh đã há»i ý kiến tôi liệu con em há» có nên Ä‘i hẳn vá» con đưá»ng nà y hay không. Biết các em có khả năng phát triển nhưng tôi không dám trả lá»i, chỉ nói là nếu theo Ä‘uổi thì phải hi sinh nhiá»u lắm, gia đình có Ä‘iá»u kiện nên cho em há»c song song má»™t ngà nh nữa. Nghệ thuáºt nếu bị chi phối, không toà n tâm toà n ý, trước sau cÅ©ng chững lại.
Tuy nhiên, đây là tình trạng chung mà ngay cả các nước phương Tây cÅ©ng gặp phải. ChÃnh phá»§ cá»§a hỠđầu tư để nuôi dưỡng tất cả những bá»™ môn nghệ thuáºt mang tÃnh hà n lâm. Giá trị cá»§a văn hóa phi váºt thể lá»›n lắm, không thể định giá bằng tiá»n.
Nghĩa là chúng ta “bó tay�
Nói như váºy không có nghÄ©a là chúng ta đổ hết trách nhiệm lên nhà nước. Cách đây mấy năm, tôi được biết có má»™t vị mạnh thưá»ng quân đã từng nuôi cả má»™t dà n nhạc giao hưởng. Năm đầu tiên ông ấy bao 100% vé, năm thứ hai rút xuống 75%, năm kế tiếp còn phân ná»a rồi cứ thế giảm dần cho đến khi dà n nhạc giữ chân được khán giả. Dịp ká»· niệm 300 năm Sà i Gòn - Gia Äịnh vừa rồi, ban tổ chức gom các nghệ sÄ© trong thà nh phố, gấp rút táºp luyện để biểu diá»…n, xong rồi thôi, ai vá» nhà nấy. Tháºt là tiếc. Nhìn sang các nước láng giá»ng, hầu như thà nh phố nà o cá»§a há» cÅ©ng Ä‘á»u có má»™t dà n nhạc dân tá»™c mà thấy sốt ruá»™t quá.
Váºy nếu có má»™t vị mạnh thưá»ng quân, chị cần bao nhiêu thá»i gian để “dá»±ng†được má»™t dà n nhạc?
Không quá má»™t năm. Thá»±c ra bản thân Tiếng hát Quê hương đã là má»™t cái ná»n tương đối vững chắc rồi. Ban đà n tranh cá»§a câu lạc bá»™ nà y đã từng biểu diá»…n giao lưu vá»›i nhiá»u ban đà n tranh các nước như tại Nhạc há»™i đà n tranh châu à năm 2000, Há»™i đà n tranh Singapore, Há»™i đà n tranh Hà n Quốc 2003… Gần đây nhất, Ä‘oà n đà n tranh Trưá»ng San chi (Äà i Bắc) đã đến Cung Văn hóa Lao động Thà nh phố xem Tiếng hát Quê hương sinh hoạt. Ngưá»i ta đến vá»›i mình bằng văn hóa thì mình phải tiếp ngưá»i ta bằng văn hóa.
Câu lạc bộ Tiếng hát Quê hương khởi đầu như thế nà o?
Năm 1981, nhóm ca nhạc dân tá»™c Tiếng hát quê hương ra Ä‘á»i là nhá» hai chị em Hải Yến và Hải Phượng. Hai con nói vá»›i tôi cho phép các bạn cùng trưá»ng Triệu Thị Trinh (Q10) và o táºp chung. Dần dần lá»›n mạnh, Tiếng hát quê hương chuyển địia Ä‘iểm qua nhiá»u nÆ¡i như Nhà Thiếu nhi Thà nh phố, Trưá»ng Äuốc Sống… trước khi chÃnh thức ổn định tại Cung Văn hóa Lao động như ngà y hôm nay. Trong má»™t buổi lá»… cá»§a trưá»ng, các em đà n bà i Quốc ca. Má»i ngưá»i ngạc nhiên và xúc động lạ lùng. Không hiểu sao tôi vẫn cứ “lấn cấn†vá»›i ý nghÄ© tại sao không sá» dụng nhạc khà Việt Nam để hòa tấu quốc ca Việt Nam.
Là ngưá»i hoạt động nghệ thuáºt từ khi đất nước chưa thống nhất, chị có thể mô tả sÆ¡ nét sá»± khác biệt vá» việc dạy âm nhạc truyá»n thống trước và sau giải phóng?
Nhìn từ góc độ đà o tạo, Giáo trình cá»§a Trưá»ng Quốc gia âm nhạc và Kịch nghệ ngà y đó chá»§ trương tuyệt đối chỉ dạy những Ä‘iệu dân ca cổ Việt Nam và nhạc cổ Ä‘iển Tây phương, loại trừ âm nhạc đương đại. Sau năm 1975, tá»· lệ được phân chia lại là 50/50. Ở khÃa cạnh thu nháºp, Ä‘á»i sống nghệ sÄ© lúc đó tương đối “dá»… thởâ€. Bằng chứng là sá»± nở rá»™ cá»§a nhiá»u gánh hát hoặc nhóm Ä‘á»n ca tà i tá». Có thể là do thá»i đó chưa có nhiá»u phương tiện và loại hình giải trà như hiện nay.
Sống khá ổn bằng nghá». Phải chăng đó là lý do khiến chị “ ung dung†đầu tư cho sá»± nghiệp?
Tôi là ngưá»i sống khá đơn giản. Công việc sáng tác cho đà n tranh là niá»m hạnh phúc cá»§a tôi. Quyết định dấn bước trên con đưá»ng nghệ thuáºt chưa bao giá» là m tôi phải hối tiếc.
Dự định sắp tới của chị là gì?
Tôi ấp á»§ viết má»™t cuốn sách vá» Äà n Tranh, giải đáp má»i thắc mắc vá» loại nhạc khà nà y. Nước ngoà i ngưá»i ta đã là m xong từ lâu. Sốt ruá»™t lắm nhưng mình cao tuổi rồi, chỉ sợ không còn kịp… (nén tiếng thở dà i).
ÄÆ°á»£c biết ngưá»i bạn Ä‘á»i cá»§a chị là nhà thÆ¡ nổi tiếng Hải Phương, má»™t thi sÄ© vá»›i nhiá»u bà i thÆ¡ rất hay vá» nhạc khà dân tá»™c. Tôi còn nhá»› anh tả ngưá»i thiếu nữ vá»›i tiếng đà n tranh u buồn bằng hai câu thÆ¡ đặc sắc:
Tay em ướp lệ bao giá»
Giá»t rÆ¡i cung Oán, giá»t chá» cung Ai
Nguồn cảm hứng nà y có lẽ xuất phát từ chÃnh hình ảnh cá»§a vợ và hai con gái yêu?
Quả tháºt chồng tôi luôn có những cái nhìn đầy thi vị vá» những nhạc khà nhạc cụ dân tá»™c. Chẳng hạn như khi ngắm con gái cưng Hải Phượng ngồi đà n tỳ bà , anh đã ghi lại:
Dáng liễu ôm đà n xinh dáng liễu
Tay má»m lượn sóng bóng trăng rung
Bốn dây tơ mảnh mà chiêng trống
Mà vó câu dồn thuở kiếm cung
Hay khi nhìn ngưá»i nghệ sÄ© má»›i nghiêng cánh nhạn để chỉnh dây mà anh như đã nghe tiếng đà n tranh:
Lênh đênh mưá»i sáu dây tình
Mới nghiêng cánh nhạn đã thà nh câu rao!
Trong bá»™ hồi ký cá»§a Giáo sư Trần Văn Khê, ông có nhắc đến má»™t chi tiết là chị đã từng há»i ý kiến ông khi nháºn được giấy má»i định cư theo diện Ä‘oà n tụ ở bên Mỹ. Nhưng giáo sư không nêu cụ thể lý do đã nÃu chân chị ở lại…
Tháºt tình hồi đó cÅ©ng khó khăn lắm. Chồng tôi muốn Ä‘i. Tôi và hai cô con gái muốn ở lại. Lúc đó tôi đã viết thư há»i ý kiến thầy Khê. Thư hồi âm, Thầy nói sẽ không khuyên vì hoà n toà n tôn trá»ng quyết định cá»§a tôi. Thầy chỉ nói nếu tôi lá»±a chá»n lý tưởng phụng sá»± âm nhạc dân tá»™c thì không ở đâu bằng đất nước mình. Cùng lúc đó thì nhạc sÄ© Lưu Hữu Phước cÅ©ng gá»i Ä‘iện cho tôi. Chú rất thương Tiếng hát Quê hương, hầu như các buổi diá»…n cá»§a chúng tôi chú Ä‘á»u tá»›i dá»± và động viên. Chú nói: “Ai cÅ©ng biết ba mẹ con Thúy Hoan rất tâm huyết vá»›i nhạc dân tá»™c, váºy mà bây giá» cÅ©ng tÃnh bỠđất nước ra Ä‘i thì má»i ngưá»i sẽ nghÄ© sao đâyâ€. Và chúng tôi quyết định ở lại.
Có vẻ như chị là má»™t ngưá»i cầu toà n?
Äúng thế. Trong cuá»™c sống tôi rất dá»… tÃnh, nhưng trong nghệ thuáºt tôi rất khó tÃnh, rất cầu toà n, đặc biệt là trong quá trình dạy há»c và sáng tác (cưá»i). CÅ©ng may là há»c trò hiểu và thương mình.
Công luáºn đã nói quá nhiá»u vá» sá»± xuống cấp cá»§a đạo đức xã há»™i, là má»™t nghệ sÄ©, chị có bao giá» nghÄ© rằng âm nhạc dân tá»™c có tác động tÃch cá»±c, khiến con ngưá»i ta hướng thiện?
Tôi tin âm nhạc dân tá»™c là m lòng ngưá»i ta dịu lại. Nhạc cá»§a chúng ta khá “hà i hòaâ€, không quá vui và cÅ©ng không quá buồn, quá ảo não. Vui quá hại tâm, buồn quá hại can (cưá»i).
Chúng ta vẫn luôn tá»± hà o vá» kho tà ng dân ca rất phong phú và có giá trị. Chị đã Ä‘i nhiá»u nÆ¡i trên thế giá»›i, bạn bè quốc tế nghÄ© sao vá» dân ca Việt Nam?
(Trầm ngâm) Ngưá»i nước ngoà i cân nhắc rất kỹ, đặc biệt là trong nghệ thuáºt. Quyết định gá»i giấy má»i cÅ©ng là cách gián tiếp há» thừa nháºn âm nhạc cá»§a mình. Nhưng có má»™t câu chuyện khiến tôi nhá»› mãi. Äó là lần sang Äà i Loan. Trước buổi tiệc chiêu đãi, chúng tôi cùng các giáo sư Nháºt Bản, Hà n Quốc… Ä‘i tham quan má»™t là ng nghá» gốm cao cấp. Và o má»™t căn nhà , biết chúng tôi là các cầm thá»§, ông chá»§ nhà mang ra má»™t cây cổ cầm và dạo má»™t khúc dân ca địa phương. Sau khi thá» dây, lần lượt từng ngưá»i khảy đà n. Má»—i khi má»™t giai Ä‘iệu kết thúc, má»i ngưá»i Ä‘á»u vá»— tay và gá»i tên giai Ä‘iệu đó. Äến phiên tôi, hết Trống cÆ¡m rồi Lý Ngá»±a Ô, không ai biết hết trÆ¡n. Há» vá»— tay theo phép lịch sá»±, là m mình cảm thấy buồn vô cùng. Những bà i dân ca cá»§a mình quen thuá»™c và hay như váºy mà vẫn không “báºtâ€lên được. Rõ rà ng âm nhạc truyá»n thống cá»§a chúng ta chưa được “tiếp thị†nghiêm túc. Vá» nước, tôi tâm sá»± vá»›i bạn bè và các há»c trò, thống nhất chá»n bà i Cò Lả để biểu diá»…n bất cứ khi nà o có dịp. Chừng nà o ngưá»i ta quen thuá»™c vá»›i Cò Lả má»›i chuyển sang Ä‘iệu khác. Từng bước má»™t, chúng tôi muốn âm nhạc dân tá»™c được cả thế giá»›i biết đến.
Äó có phải là chuyến Ä‘i đáng nhá»› nhất cá»§a chị không?
(Lặng Ä‘i má»™t lúc lâu) Không, lần sang Hà n Quốc biểu diá»…n… Ngưá»i ta chuẩn bị công phu lắm. Tháng Mưá»i diá»…n nhưng tôi đã nháºn được giấy má»i từ Tháng Giêng. Trong là chồng con, ngoà i là Thầy Khê, má»i ngưá»i Ä‘á»u á»§ng há»™ tôi Ä‘i. Thầy viết thư vá» nói rằng đấy không chỉ là vinh dá»± cá»§a cá nhân tôi mà còn là vinh dá»± cho cây đà n tranh Việt Nam nữa. Nhưng sát ngà y lên đưá»ng, căn bệnh tiểu đưá»ng cá»§a chồng tôi đột nhiên trở nặng, phải nháºp viện. Nằm trên giưá»ng bệnh nhưng anh nhất quyết không cho tôi bá» cuá»™c. Anh còn dặn tôi sang bên đó cố tìm loại sâm trắng mang vá» chữa bệnh cho anh. Dù đã lưá»ng trước nhưng có sang đến nÆ¡i tôi má»›i thấy sá»± chuẩn bị công phu cá»§a Ban tổ chức, má»i khâu từ quảng cáo đến bán vé Ä‘á»u đã hoà n tất. Buổi tổng duyệt cuối cùng, tôi nháºn được mail cá»§a Hải Yến, báo tin cha không còn nữa. Tôi bà ng hoà ng, cố kìm lòng để nước mắt không trà o ra. Tôi yêu cầu Giáo sư Lee Chae Suk - Há»™i trưởng há»™i đà n Kayagum giúp tôi đổi vé vá» sá»›m hÆ¡n má»™t ngà y. Buổi diá»…n thà nh công tốt đẹp, đà i truyá»n hình má»i thâu hình và tá»›i dá»± tiệc chia tay. Ba giá» chiá»u hôm sau, thâu hình xong là Giáo sư Lee lái xe đưa tôi ra phi trưá»ng. Chá» cân hà nh lý, tôi má»›i nói vá»›i bà ấy nguyên nhân buá»™c tôi phải vá» gấp là nhìn mặt chồng tôi lần cuối. Bà ấy sững sá» rồi ôm lấy tôi và cả hai cùng khóc… Bà nói: “Chúng tôi vô cùng cám Æ¡n và ngưỡng má»™ giáo sư đã can đảm, chịu đựng, vượt lên ná»—i Ä‘au cá nhân để buổi diá»…n trá»n vẹn…
Xin được há»i chị câu cuối cùng, dà nh cả cuá»™c Ä‘á»i theo Ä‘uổi âm nhạc dân tá»™c, đến giá» nà y còn Ä‘iá»u gì khiến chị day dứt hay không?
Tôi có má»™t cô bạn ngưá»i Nháºt, từng được Trưá»ng Äại há»c Khoa há»c xã há»™i và nhân văn má»i sang Việt Nam giảng dạy. Biết cô ấy dà nh thá»i gian há»c thêm đà n bầu, má»™t số bạn Việt Nam tá» ra rất ngạc nhiên, dưá»ng như há» nghÄ© rằng đà n bầu có gì đâu mà há»c! Vá» nước, cô viết thư khoe vá»›i tôi được má»i Ä‘i biểu diá»…n ở nhiá»u nÆ¡i trên khắp nước Nháºt và đã “thâu nháºn†ba đồ đệ, má»™t ngưá»i Ấn Äá»™, má»™t ngưá»i Pháp và má»™t ngưá»i Việt Nam. Äá»c thư cá»§a cô ấy, thoạt đầu tôi vui lắm. Vui vì có thêm những ngưá»i gắn bó vá»›i âm nhạc dân tá»™c Việt Nam. Nhưng liá»n sau đó là má»™t ná»—i sợ hãi mÆ¡ hồ cứ Ä‘eo đẳng tôi mãi. Tôi sợ đến má»™t lúc nà o đó, nếu ngưá»i Việt mình muốn há»c nhạc dân tá»™c phải tìm đến những ngưá»i thầy nước ngoà i!!!
Xin được chia sớt với chị suy nghĩ nà y và cảm ơn chị vỠcuộc trò chuyện.
Thượng Tùng thực hiện (Bao Doanh Nhan SG)
|
|