Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Ngày không trăng-Truyện vừa của TVA
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Hai 4 06, 2009 9:09 pm    Tiêu đề: (tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

(tiếp theo)



Một thoáng mơ hồ trong mắt Hưng ngày xa xăm còn thơ dại, cái khoảng sân nhỏ xíu trước miếu Âm hồn, nơi lũ trẻ lấy làm sân chơi vì không có ai ngăn cấm. Bao quanh khoảnh sân này là hàng rào toàn hoa dâm bụt đỏ au, những cái bông cánh lớn cong cong buông chùng xuống, vây quanh những cọng nhuỵ có vòi cao như nhuỵ của hoa phượng. Bao giờ cũng có Loan, Phượng với những bộ bếp, nồi bằng đất bé tẻo tèo teo. Trò chơi đồ hàng bao giờ cũng có Hưng. Loan bày những lá mồng tơi thành món ăn tuyệt hảo, Phượng đâm nát hoa dâm bụt biến hoá nên tô canh đậm màu. Trò chơi con nít trong tưởng tượng biến đất cát trong chén thành món bánh đủ loại tất nhiên là nóng hổi. Ba đứa ăn giả bộ nhưng vẫn hít hà hương vị "nong nóng". Vậy đó giật mình nhìn lại Loan đã lớn, mùa trăng đã lên. Nhìn bộ dạng lơ ngơ của Hưng, Thiện giật tay:

-Hôm qua ta lơ mơ, chắc hôm ni mi lây lơ mơ của ta . Ghé nhà ta chơi, có cái tape ông Định mới ở Saigon về cho ta.

-Ê mà có Santana không rứa!

Miệng Hưng trả lời nhưng hình như con mắt để sau lưng, mơ hồ những làn sóng biển từ Mỹ Khê ập về lấp đi cơn nắng quái. Từ khi Hưng chuyển nhà về kiệt Hoành Sơn và rồi ngày vào Trung học, cuốn tập thời thơ ấu như đã sang trang....

Đến nhà Thiện chưa thấy mặt là nghe tiếng Minh Hải-em Thiện-:

-Chào anh Hưng mới tới.

Tiếng nhạc dồn dập trong phòng, chà hắn có chi vui đây!Nhìn chăm chăm Hưng một cách tò mò hắn mới nói:

-Hưng mi nghe thử bài Black Magic Woman nè!

Thiện đong đưa chân theo điệu nhạc, tự nhiên Hưng không cảm thấy thích thú điều gì nữa dù đây là bài nhạc tuyệt hay của nhóm Santana. Mặt dàu dàu, giọng thật như đếm:

-Sao ta buồn ghê , mà không biết vì sao ta lại buồn?

-Mi rắc rối qua đi, bộ tính trả đũa ta chuyện hôm qua hay sao?

Hưng nằm dài trên giường , cảm giác như đáng mất một cái gì đó lớn nhất trong đời. Bất chợt Hưng lảm nhảm hát theo, Thiện cũng hát theo, hai thằng tự nhiên rống cổ lên hát như la làng. Hưng lăn tròn trên nệm, cứ muốnh đập phá tan hoang tất cả cuộc sống vô nghĩa này. Ngoài nhà vọng vào tiếng nhỏ Hải:

-Hai anh làm ơn la nhỏ nhỏ giùm em được không?Cho em học bài một xí!Em chịu hết nỗi rồi!

Thiện chồm lên , với tay tắt máy, nhìn Hưng mắt hắm háy háy một cách bí mật.




Thầy Hà vắng hai tiết cuối, bầy con gái túa ra khỏi cửa lớp. Lập tức thầy Phong giám thị có mặt ngay trước cửa với vẻ mặt nhăn nhó:

-Các em ra về thì đi nhè nhẹ, giữ yên lặng cho các lớp khác học

Từng cánh bướm trắng nhẹ nhàng như mây trôi suốt hành lang lầu một, xuống phòng Khánh tiết dể ra cổng nữ, không biết đi đâu bọn con gái cứ tách ra từng nhóm. Đứng túm tụm trước cổng trường, nắng đang vàng rực một khoảng xanh công viên bên kia đường. Tiếng ve râm ran trên tít ngọn cây cao chung quanh Cổ Viện làm lao xao không gian tĩnh mịch trên con đường Độc Lập. Trường nhìn ra sông nên phố rất thơ mộng, bến phà ngang nấp sau cây đa cổ thụ bề thế và hàng rào Cổ viện rất êm ả vì chưa đến giờ các cô cậu tan học về qua sông. Hoa nhìn về phía bên kia sông, tít tắp những vệt lấp lánh từ mặt sông bật lên, những mảnh vỡ vụn lăn tăn theo sóng của vệt nắng phản chiếu do những con đò xuôi ngược rẻ sóng. Hoa nhìn mặt sông tuyệt đẹp như một dãi lụa khảm kim tuyến. Một chuyến đò ngang đang cập bến, dắt díu nhau từng quang gánh tất bật của đời sống thường nhật.

Thư chở Hoa bằng chiếc xe đạp mini chạy dọc theo đường Bạch Đằng. Ngoái ra phía sau, nhỏ Thư chu chu miệng :

-Sao ta thấy mi lúc ni đẹp rứa Hoa ?

Đấm vào lưng Thư thùi thụi:

-Ta mà đẹp , mi cứ chọc ta hoài.

Thư nhấn nhá với câu nói thăm dò:

-Mi giờ cũng nhiều chàng theo mà, nào có tới mấy chàng hay đi ngang qua lớp. Còn tay Dân lớp mình coi bộ si mi dữ rồi nha!

-Bộ mi không còn chuyện chi để nói nữa hở Thư?

Thư dừng lại ngay cầu vào Thuỷ Tạ, hai đứa vịn lan can nhìn vẩn vơ. Buổi sáng trên sông Hàn đẹp rực rỡ, xa xa tấp nập tàu ghe vào ra cửa biển, vẻ bận rộn của con sông khoác lên đời sống phố thị, xành xạch dăm chuyến ghe về chợ Hàn đầy ắp cá tôm, mùi tanh của sông biển đậm đà hương vị khó quên của thành phố bên sông.

-Chà!còn mấy tháng nữa là tới hè , hè ni mi có đi mô không Hoa?

-Chắc ba cho ta vô Saigon chơi.

Vẻ mặt Thư tỏ ra không tin.

-Mi vô Saigon lâu rứa, mấy anh trồng cây si ở Đà Nẵng chắc mọc rễ mất!

Một mùa trăng sắp hết, bầy con gái dể thương đã đến tuổi trăng tròn . Mới ngày nào mười lăm đây, trăng tròn trên mắt môi, nắng hồng đôi má tuổi vừa lớn. Ngoảnh đầu nhìn lại lại tới mười sáu rồi, tuổi có ông nhạc sĩ khen:"... em đẹp như trăng rằm tươi thắm... ", thêm vài ông nhà thơ khen:"... nhìn em qua mùa trăng đang chín.."..... Tuổi mình đầy ắp suy nghĩ vẩn vơ, mắt như biết chơm chớp nhiều. Tuổi trăng đầy tóc dài và mượt mà hơn.

Chiếc xe chạy chầm chậm đi vòng về đường Độc Lập, vừa dừng trước Cổ viện thấy đám bạn túa ra

-Chụp hình đi Thư, Hoa. Tụi tau tìm tụi mi không thấy. Anh có mang máy hình theo đó.

Nhảy chân sáo trên từng bậc thềm, bóng nắng loang lổ trên sân rụng đầy bông sứ. Nhỏ Vân, nhỏ Thuỷ, nhỏ Miên như không biết làm cho cây cối đau. Thư tạo dáng bên bờ cửa sổ, Hoa ngồi trầm ngâm bên tượng nữ thần

-Chụp chung với nhau vài tấm đi!

Con gái lớp mình phải nói là đẹp quá, trong cái màu cũ xám xịt của các pho tượng, cái nham nháp của đá ong, áo trắng bầy con gái rực rỡ vô ngần.


(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Năm 4 09, 2009 9:33 pm    Tiêu đề: (tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

(tiếp theo)


Còn nhớ bạn bè học chung với nhau ngày vào trung học, lớp chỉ toàn các cô không thôi, nhóm bạn từ thuở tiểu học thân thiết vẫn còn đây. Trong lớp vui nhất cũng là những chuyện vui buồn của con gái thầm thì với nhau, cùng cười khúc khích. Vậy đó giờ họ lớn hết rồi, thời gian hình như đi qua mau quá!

Hoa nhớ ngày vào Đệ Thất ở trường ni như mới ngày hôm qua, bây giờ đã là một cô học trò Đệ Tam rồi, nên mơ hồ Hoa thấy như là một năm học trơi qua nhanh quá. Hè sắp đến, bạn bè lại xa nhau ba tháng dài đăng đẳng. Những tấm hình chụp hôm nay biết có đứa nào còn hay mất. Hoa chỉ mong tất cả bạn bè tíu tít bên nhau hôm nay sẽ còn lại mãi trong năm học tới, vắng đứa mô cũng là một nỗi buồn không lấp nỗi. Cũng bạn bè đây thôi ngày tất niên hôm trước Tết, vui ghê lắm. Cũng như các lớp khác trong trường ngày cuối năm cũ bao giờ cũng được trông đợi nhiều nhất. Sáng sớm các cậu tới lớp lo kê kích bàn ghế, xếp thành hình chữ U vây quanh sân khấu bé xíu làm bằng bục giảng. Bộ trống đàn của Dân sừng sững trên đó chờ các nhạc công và ca sĩ lớp trổ tài. Trên bảng đen chữ viết bay bướm của Vinh bằng nét phấn tài tình vạch nên cành mai đón Tết và Chúc mừng Năm Mới. Các cô trong lớp nhận phần mua bánh kẹo và nước ngọt cho tiệc liên hoan, bàn tay các cô làm rực rỡ không khí Tết với những dây hoa giấy kết giăng giăng đủ màu sắc. Dễ chi lớp có một ngày như thế, chả bù chung quanh giờ này các nàng áo trắng tinh khôi quá đỗi hiền lành. Hôm đó các cô tha hồ ăn mặc rực rở, bạn bè diện các bộ cánh đẹp ngất trời, nhất là Thư với Quận diện bộ tunique mới may tuyệt đẹp. Ban nhạc của lớp vừa đoạt giải nhất văn nghệ toàn trường hôm ấy chơi một buổi ra trò. Tay lead guitar của lớp chính là chàng Dân cùng nhỏ em gái-Diệu-thêm cô ca sĩ Kim Cúc liên tục hát những bài nhạc trẻ vứa đoạt giải.

Cứ nhớ những tràng pháo đì đùng hồi Tết là Hoa lại bồi hồi, sắp đến hè rồi... ".. rồi mai đây khi mình xa nhau nhớ đến nhau hoài, rồi mai đây khi mình chia tay nhớ đến hôm nào..." tóc Dân dài rũ xuống trán, tay cầm đàn, giọng hát vút cao, lồng lộng trong tiếng tăng âm và ồn áo của những ngày giáp Tết.

-Ê!Hoa ơi,xe ba mi tới đón kìa.

Nhìn về cổng trường xe ba đã ở đó từ lúc nào.Bầy con gái lần lượt rời Cổ Viện, những tà áo mây bay trắng xoá tủa ra khắp nẻo đường. Thư cầm tay Hoa đi về phía cổng trường.

(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Hai 4 13, 2009 7:57 pm    Tiêu đề: (tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Khi một chàng trai và một cô gái để ý tới nhau và bắt đầu có những quan tâm,suy nghĩ về nhau.Đến đây họ lại thường giấu giếm mối quan hệ xét cho cùng chẳng có gì sai.Có thể cho là họ mắc cở!Cũng có thể cho là họ muốn bảo vệ chiếc mầm nhu nhú của tình yêu!Và có thể tránh xa mọi dư luận không hay.Hoa cũng không ra khỏi ngoại lệ.Từ hồi tiểu học đến giờ Hoa chưa bao giờ soi con trai cùng lớp vào mắt.Trong quan hệ bạn trai đến giờ Hoa không nghĩ đến chuyện yêu đương.Về mặt này so ra với Thư,Hoa xứng đáng là nụ hồng có gai hơn hẳn.
Vậy mà Hoa vẫn không hiểu sao từ khi Hưng đến nhà ở cư xá Hoa lại cứ suy nghĩ rối hẳn.Bất ngờ một buổi chiều xe ba đưa Hoa đi học về,thắng kịt trước nhà,làm cách nào mà Hưng chễm chệ trong phòng khách,có me tiếp chuyện anh nữa.Hưng vồn vã:
-Chào Hoa! Hoa đi học về sớm rứa?
-Chào me con đi học về!
Quay sang Hưng,mắt tròn xoe:
-Chào anh Hưng!
Anh này vô duyên quá thôi,răng mà anh bạo dạn quá trời chứ có nhút nhát chút mô.Chưa nói một câu nào ra ngô ,ra khoai thì đùng một cái ngồi sừng sững trong nhà mình.Ba me không hiểu chắc rầy rà lắm đây.Chà cái sự "đùa dai"này không biết khi nào chấm dứt.Me xuống bếp nhường lại phòng khách nhà cho Hoa.Một phản ứng ngược lại trong con người Hoa,một cảm giác muốn chở che khi tiếp xúc chàng Hưng hiền lành này
-Hôm qua ở trường Hưng mượn Hoa cuốn truyện,tiện Hưng ghé nhà ông bác bên cạnh,trả Hoa cuốn sách luôn.
Hoa tự nhủ thầm ,lại kiếm chuyện đây mà,đọc sách kiểu chi mà chỉ có một ngày là xong,coi bộ không ăn không ngũ cả ngày mà sống trên mây.
-Anh Hưng có muốn mượn thêm không?Ba mua cho Hoa gần đủ tủ sách Tuổi Hoa.
Sự chậm chạp của Hưng làm Hoa nhíu mày
-Sao Hưng không trả lời Hoa?
-À! à!!!
Hưng cứ ậm ừ.Hưng chợt hiểu ra.Cái "cảm giác".Hoa nhìn thấy rõ ràng sự bồn chồn ở Hưng rất rõ.Hưng lo lắng một điều gì nên không tập trung cho lần chạm mặt bất ngờ này.Mẹ từ dưới nhà nói vọng lên:
-Hoa nè,té ra Hưng là cháu của bác Hà nhà bên cạnh mình,lại còn học chung trường với con nữa.
Hoa hiểu ngay lý do tại sao Hưng có thể vào nhà mình một cách ngang nhiên như buổi chiều nay.Tay Hoa mân mê cuốn sách Hưng vứa trả,lật săm soi vài trang,cái "cảm giác"về con trai trở thành thực sự liền.Hoa "thấy " ngay một bao thư kẹp trong cuốn sách.Hoa nói bâng quơ:
-Anh Hưng đọc hết cuốn Mật Lệnh U Đỏ thấy hay không?Hương có gần đủ loại Hoa Đỏ ni đó.
Hưng nhà ta trở nên bần thần,Hưng không biết ứng xử như thế nào trước Hoa,cứ như là Hoa đã đọc thư rồi.Hưng dám cá chắc là Hoa đã thấy lá thư Hưng kẹp vào cuốn truyện.Hưng biết đây là một "trò chơi lớn",nhưng lại không phải là trò chơi.Đúng ra đây là những tâm tình và khát vọng được diễn đạt dưới hình thức một trò chơi:"trò chơi thương yêu".Tự nhiên Hưng hồi hộp,tim đập thình thịch.Hưng nhìn Hoa,nhìn mái tóc đen nhánh chấm ngang bờ vai của Hoa.Hưng cứ mong rằng cơ sự xảy ra chiềi hôm nay đối với Hoa chỉ là một trò chơi tinh nghịch của tuổi học trò.Lá thư tình đầu tiên là "trò chơi nỗi lòng"của Hưng.Công nhận là Hưng bạo gan thật:có nghĩa là ngày mai Hoa có thể dễ dàng quên tuốt;hay Hoa có thể hờn giận mãi mãi;rồi ngược lại cũng có thể Hoa có một niềm vui rực rỡ.Hưng thầm cầu nguyện trong đầu.Đừng quên anh nghe Hoa.
Hưng ngồi thừ ra trên ghế.Cuối cùng Hưng nói,giọng không còn thần thái như cũ:
-Hoa đừng giận anh nghe Hoa!
Hoa cũng có vẻ ngạc nhiên,chăm chú nhìn Hưng:
-Ủa!mà giận anh Hưng chuyện chi?
Hoa cũng chỉ nói chừng đó,Hoa cũng hiểu có ngày Hưng sẽ tỏ tình với mình,Hoa biết Hưng nhút nhát lắm,nhìn vào con người mảnh khảnh của Hưng đủ hiểu những thẩn thờ khi Hưng hay nhìn lén Hoa.
-Hưng về!
Hoa tiển hƯng về,mơ hồ ngón tay út đã vô tình chạm khẽ vào Hưng khi Hoa kéo chốt cánh cửa cổng,nỗi lo lắng từ nãy giờ dù chưa đọc lá thư anh giấu trong sách.Hưng đi về phía cổng cư xá xa dần.Hoa nhìn lên giàn hoa giấy,bông nở rực màu hồng pha tím na ná như màu cánh sen.Theo diễn giải của nhỏ Thư thì đó là mẫu màu"hy vọng".



(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Hai 4 27, 2009 12:24 am    Tiêu đề: Lời ngỏ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thân chào các sao!
Truyện còn khá dài nhưng tác giả bận quá chuyện gia đình,không thể cho các bạn chờ đợi lâu.Hùng xin viết một đoạn kết khác hẳn cho kịp ngày không trăng sắp đến.Chủ đề như các bạn biết :tất cả nhân vật rồi sẽ yêu nhau dù thực ra chưa chắc như thế!ngày không trăng là ngày giã từ tuổi học trò thơ mộng.Hùng lấy cái mốc là ngày 30-04-1975.Thời điểm câu chuyện bắt đầu từ năm 1973 đến hết năm 1977.
Mong các bạn thông cảm cho Hùng vì sợ truyện viết không kịp đến ngày 30-4.Hùng sẽ trở lại đề tài này lúc rảnh rỗi.Thân ái.

Trần Việt Hùng


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Hai 4 27, 2009 1:25 am    Tiêu đề: Thay cho phần kết Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

PHẦN CUỐI





Sài gòn ngập tràn trong hỗn độn,lính tráng từ miền Cao Nguyên và miền Trung thất trận chạy về tứ tán.Đi trên phố từng sắc lính với đủ màu áo,nằm ngồi ngổn ngang.Thành phố hoa lệ giờ chẳng còn nét gì hào hoa như trước nữa.Hưng từ bến cảng đạp xe chạy về,mỗi ngày hưng đều ra cầu cảng chờ tàu quân đội chở người di tản từ miền Trung vào,chỉ mong sao gặp được người quen ở Đà nẵng.Hưng lo lắng cho gia đình Hoa lắm ,không lo sao được khi chuyện chết sống trong chiến tranh như một trò đùa.Hôm kia đã gặp nguyên gia đình của Loan với một đống hành trang ngổn ngang trên cầu cảng.Hưng có hỏi thăm Chánh,Loan cũng không rõ gia đình Chánh ra sao.Loan kể với Hưng về thành phố Đà Nẵng nháo nhào lên một cách hổn loạn,họ đạp lên nhau ,bắn nhau,giành nhau từng chổ ngồi trên những chuyến tàu quân sự vội vàng rời bến Bạch Đằng.Hưng hỏi thăm Loan có thấy Hoa ở đâu không?
Đạp xe trên một đoạn đường ngắn mà Hưng cảm thấy dài vô tận.Thành phố này giờ như ngày tận thế,ai ra đường cũng thấy hớt hãi như có một cái gì vô hình rất khủng khiếp rượt duổi đàng sau lưng.Nhà trong cư xá Phi Long cứ mỗi ngày lại có nhiều nhà vắng chủ,máy bay tất bật lên xuống như không hề ngưng nghỉ.Hưng cảm thấy những điều bất an đổ sập xuống với mình.Cả tuần lễ nay trường cho nghỉ học vô thời hạn nên Hưng chỉ biết lấy xe đạp vòng quanh phố tìm người quen.Hưng lo cho gia đình Hoa dể sợ,nói không may chứ biết bao giờ gặp lại Hoa đây.
-Anh Hưng!
Nghe tiếng gọi bất ngờ,Hưng quay đầu lại,nhìn về phía tiếng kêu,giọng mừng rỡ:
-Trời!Dân đó hả?Em vô đây hồi nào?
Quẳng chiếc xe vào bờ tường hƯng ngồi xuống chiếc ghế thấp lè tè của quán cà phê cóc.Hai anh em gặp nhau mừng rối rít:
-Anh ở đâu?
-Nhà anh trong phi trường Tân Sơn Nhất.Còn em?
-Em và gia đình ở tạm với ông bác bên ngã tư Nguyễn Trãi-Cộng Hoà.Hôm nào anh ghé em chơi,nhà cũng bán cà phê ngon lắm anh!
Hưng băn khoăn ghê lắm .có nên hỏi Dân về Hoa hay không.Mái tóc dài của Dân cứ lắc lư theo từng nét mặt tươi rói của Dân:
-Trước khi vô Sài Gòn em có ghé nhà Hoa và Thư.Chỉ gặp Thư,hình như Thư vô sau em một ngày.
Hưng thắt tim.
-Còn nguyên nhà Hoa trong cư xá không còn ai cả,dân ngoài đường chạy vào hôi của ,vác từng cái ghế trong nhà ,khuân hết đến từng cái chén ăn cơm.
Hưng như muốn đổ vật xuống đất,cái điều gì đang xảy đến cho gia đình Hoa rứa hở trời.Hưng đang chờ câu sau của Dân
-Em chẳng biết gia đình Hoa giờ ra sao nữa?
Đất trời quay quay trong đầu,chiếc ly cà phê chòng nhh như gặp sóng.
-Cho anh gởi lời thăm ba me của Dân,còn Kim Cúc nữa.Mai anh rảnh anh sẽ ghé nhà em uống cà phê.
Hưng chạy xe như người mộng du,hai hàng cây điệp màu vàng hai bên đường đan vào nhau nhập nhoè một màu vàng loang trong mắt.Hưng không thể nào nhìn thấy được những gì chung quanh,chỉ thấy nắng càng vàng rực lên,một vầng sáng màu vàng úp chụp rực rỡ chung quanh và trước mặt con đường.Màu vàng rực rỡ như vầng trăng đêm ngày hai đứa dự trại bên An Hải,sau đêm lửa trại chỉ dám tản bộ một chút rồi phải về lều ngay.Màu vàng của ngày nhận tin Hoa mà không biết lành dữ thế nào.Mắt Hưng hoa lên vì nắng.Hưng không còn biết gì trước khi ngã xuống vệ đường,chỉ còn nhận ra rất rõ trong màu vàng loé lên chấp chới,tà áo dài trắng tinh và nụ cười thánh thiện của Hoa vô cùng rạng rỡ.



Saigon 27-4-09
(tặng cho H.)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Hai 4 27, 2009 2:58 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Giờ thì MH hiểu vì sao TVA lại chọn tựa đề là:, "Ngày không Trăng";
Có phải... vì là tháng TƯ 'đ..' phải không ?( Ngày..tháng..đánh dấu cái mốc của LS.)
Ôi! 75 đổi đời...nhớ...để rồi... ngậm ngùi.

Cảm ơn TG/TVA .


Về Đầu Trang
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI