Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Bảy 11 08, 2014 11:13 am Tiêu đề: Äiá»u tâm tình muốn nói… |
|
|
Äiá»u tâm tình muốn nói…
Bà i viết nhá»› vá» Thầy NguyenNgocHiep – nhân mùa Trá»ng Æ n  - Ngà y Nhà Giáo 2014.
[img]https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQNwb1B-2676dD803GP-8-12GLCb8ZBWfNVqvaGw6fD7k_y6Qk3BA[/img]
Khi tôi viết lên những dòng nà y thì ngưá»i Thầy đáng kÃnh NgNgocHiep cÅ©ng đã Ä‘i xa lắm rồi, xa đến ná»—i sẽ không bao giá» trở lại được nữa. Phải chăng má»™t kiếp nhân sinh là m ngưá»i vá»›i những gánh nặng trên đôi vai…. CÅ©ng giống như trong nhạc phẩm Ngưá»i Thầy cá»§a Nguyá»…n Äức Huy cÅ©ng đã thố lá»™ hết tâm tư suy nghÄ© cá»§a mình… cho dù ngà y hôm nay sau những lần Ä‘i sá»± kiện vỠđến nhà , má»™t và i ngưá»i nà o đó mà tôi đã bắt gặp trên đưá»ng Ä‘i giữa thà nh phố hoa lệ, hay những con ngưá»i cứ mãi lặng thầm trên bước đưá»ng Ä‘á»i để bôn ba vá»›i cho mình và toan tÃnh chuyện áo cÆ¡m… Má»™t ngưá»i Thầy trong nhạc phẩm cá»§a Nguyá»…n Äức Huy nà o đó vá»›i má»™t giá»ng ca truyá»n cảm cá»§a Cẩm Ly có lẽ đã lay động lòng ngưá»i… Hôm nay ngồi đây cho dù giữa thà nh phố hoa đèn nà y bôn ba vá»›i những câu chuyện Ä‘á»i cứ mãi triá»n miên và không thôi… thì hình ảnh cá»§a ngưá»i Thầy NguyenNgocHiep thưở nà o cÅ©ng đã lay động lòng tôi như má»™t cÆ¡n bão tố mà định mệnh đã an bà i cho má»—i số pháºn cá»§a kiếp ngưá»i hôm nay…
Thế là Thầy cÅ©ng đã Ä‘i và o miá»n thiên cổ mây ngà n, có lẽ hôm nay cÅ©ng đã là lần thứ tư, cá nhân tôi viết vá» cho thêm má»™t ngưá»i Thầy nữa… Ngà y xưa khi đầu tiên đặt bút viết vá» cho Thầy Trần Tế, Thầy Nguyá»…n Äình Quân, cÅ©ng như Thầy Trần Văn Thông tại xứ Äà thà nh thân yêu ấy… có lẽ nÆ¡i chốn rừng lá buồn nà y vá»›i những tiếng chim kêu vượn hú, cÅ©ng đã xâm chiếm hồn tôi má»™t ná»—i buồn khó tả… Tôi còn nhá»› cÅ©ng và o má»™t ngà y mùa thu má»›i sang ngang, thì vị Giáo sư gì PhamNgocVinh cÅ©ng đã “dạ†theo tiếng Trá»i má»i gá»i, ngà y khai trưá»ng cá»§a mùa thu ấy, số Cá»±u há»c sinh cÅ©ng đã thắp lên cho Thầy biết bao nhiêu nén nhang hiện hữu cÅ©ng như nén nhang lòng mình để tá» lòng biết Æ¡n cho má»™t vị Thầy, cÅ©ng như ngưá»i Thầy NguyenDinhChuong cÅ©ng đã giã từ số há»c trò và đồng nghiệp cá»§a mình rồi cÅ©ng ra Ä‘i vá» vá»›i miá»n đất lạnh… Hầu như má»i ngưá»i Thầy Ä‘á»u đã ra Ä‘i vá» vá»›i nghìn thu vá»›i những số kiếp là m Thầy cá»§a mình trong mùa tá»±u trưá»ng hoặc những mùa “Trá»ng Æ nâ€â€¦ để rồi còn lại má»™t chút gì đó luyến tiếc cho số há»c trò cá»§a quý Thầy đã thà nh đạt hôm nay . Có những thi phẩm giá» nà y không có tác giả, có những Ä‘oạn văn ngà y hôm nay không còn mang má»™t tên hay hình hà i nà o cá»§a những con ngưá»i há»c trò bây giá» mà hỠđã viết vá» cho những ngưá»i Thầy cá»§a mình…
[img]https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTL3DB-j34zsLS4GB_qVoeVkVqi_YQxztU2q9VxaKtlvtYos-Fx[/img]
Hôm nay cÅ©ng lại má»™t mùa “Trá»ng Æ n†– mùa cá»§a những tấm lòng hiếu nghÄ©a cá»§a những đệ tỠđể có dịp kÃnh dâng lên những sư phụ cá»§a má»—i chÃnh mình. Những ngà y xưa, cÅ©ng dưới những mái trưá»ng, cÅ©ng vá»›i những lá»i thầy cô giảng dạy và nhắn nhá»§, những tấm lòng hiếu nghÄ©a ấy, chắc chắn không bao giá» phai nhạt… GiỠđây cứ má»—i mùa hiếu nghÄ©a lần lượt qua Ä‘i, như ngà y nà o những mùa phượng vÄ© cÅ©ng đã khô héo dần để mùa chia tay cứ lần lượt trôi và o miá»n xa xăm nà o, nhưng có ai hiểu được “lòng thầy vẫn còn trÄ©u nặng†vá»›i những ân tình, có lẽ không bao giá» phai Ä‘i được, ngà y hôm nay không biết trên những con đưá»ng đến nhà thầy cô, có còn phá»§ những rặng hoa má» dẫn tôi và o lối nhỠđể còn gặp được thầy ? CÅ©ng không hiểu thầy còn đó hay không ?  Vần thÆ¡ cá»§a ai đây Ä‘ã nghẹn lá»i nói lên những ân tình chưa đến ná»—i phai nhòa  khi trên con đưá»ng đến vá»›i thầy cô cũ… chỉ tiếc thương dòng Ä‘á»i cứ mãi trôi Ä‘i, để thấy ngưá»i thầy già yếu quá, đâu còn như những ngà y xưa Vang tiếng nô đùa vẳng giá»ng Ä‘á»c bà i, Rá»™n rịp trống vang ra và o má»—i buổi.. Nhưng ngưá»i thầy ngà y xưa “vẫn còn đó†vẫn còn hiện diện vá»›i những ai như ngà y xưa trên hiên thá»m thầy vẫn còn lặng đứng, để nhìn rõ bước chân em…
Gì vui hơn trò cũ đến thăm thầy
Có tiếng gõ cá»a nhẹ nhà ng, rất nhẹ ...
Hẻm cÅ©, nhà xưa, tưá»ng rêu, lặng lẽ
Hồi há»™p phút chá» ... cá»a mở thầy đây !
Khách là ai ? Thầy chẳng nháºn ra ngay
Con đây ạ ! há»c trò thầy thuở ấy !
Trò cũ tới thăm, lớp xưa hiện lại .
Loang loang ánh nhìn, loang loang nét môi
Vang tiếng nô đùa, vẳng giá»ng Ä‘á»c bà i
Rộn rịp nhịp trống và o ra mỗi buổi ...
Và cáºu trò nhá», nghèo, đói mà run
"Cáºu bé" ngồi đây tay vẫn run run
Không còn đói mà thương thầy già yếu !
Con khá»i lo. Thầy tiá»n vÆ¡i gạo thiếu
Chuyện lẽ thưá»ng, Ä‘á»i đạm bạc từng quen
Mối báºn tâm, nhắc lại nếu con quên :
"Äá»i chỉ đẹp, nếu có tình có nghÄ©a !"
"Ngưá»i thưá»ng không tránh khá»i cái chết
Nhưng thiên tà i thì vẫn đang sống".
             THĂM THẦY  (Không biết tác giả…)
[img]https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQJkZXctub5S2tHQP3H6dEtUV6jnOh5a4LAC5coj2HW1L8FDofb[/img]
NguyenNgocHiep – cÅ©ng như bao nhiêu ngưá»i Thầy khác mà đá»i tôi đã từng bước chân qua và chịu má»™t lần Æ n sâu NghÄ©a nặng; có lẽ má»™t Ä‘á»i là m Thầy cá»§a Thầy NguyenNgocHiep, từ lúc bắt đầu bước lên bục giảng cầm viên phấn trắng để vẽ lên “những cung đưá»ng tương lai†cho những cô cáºu há»c trò; thì lúc ấy tôi má»›i bước chân và o giảng đưá»ng Äại há»c để táºp tá»…nh cho mình những dấu chân in… má»™t Ä‘á»i là m Thầy, má»™t Ä‘á»i là m há»c trò, biết bao nhiêu mùa thu thay lá, bao nhiêu mùa phượng vÄ© còn in những dấu chân, biết bao nhiêu lần sân trưá»ng vắng bóng há»c trò để cho những ngưá»i Thầy phải còn dừng chân nÆ¡i báºc thá»m nhà trưá»ng mà cứ còn nhìn mãi và o xa xăm tìm thấy bóng dáng ngưá»i há»c trò nà o…
Nếu mùa thu năm 1971 tại má»™t góc phố Bình Long Ä‘au buồn nà o đó mà ngưá»i Thầy NguyenNgocHiep đã bắt đầu vá»›i má»™t kiếp ngưá»i mô phạm để đóng vai má»™t ngưá»i đưa đò vá»›i những khách sang sông, biết bao nhiêu buồn vui, nắng gió, thá»i gian cứ còn mãi Ä‘ong đưa… thì cuối mùa thu năm 2014 nà y… Thầy cÅ©ng đã “trả xong cho mình má»™t món nợ trần ai†để in dấu chân trên vùng thiên cổ nà o đó…
NgNgocHiep – má»™t Ä‘á»i là m Thầy và là m ngưá»i cÅ©ng như bao nhiêu ngưá»i Thầy khác trong cuá»™c Ä‘á»i há»c trò như tôi cÅ©ng vẫn thế; vui, buồn, đắn Ä‘o và nhiá»u nghÄ© suy, để rồi ngà y hôm nay, lá»i tâm tình cuối mùa thu 2014, ngưá»i há»c trò như tôi cÅ©ng đã chưa nói lên được lá»i giã biệt nghìn thu đối vá»›i chÃnh Thầy…. Biết bao nhiêu ngưá»i Thầy ngà y xưa và hôm nay cÅ©ng đã lần lượt theo nhau vá» chốn mây ngà n để Ä‘i và o vùng thiên cổ, thì Thầy NguyenNgocHiep cÅ©ng như những ngưá»i Thầy khác mà tôi cÅ©ng đã viết nhiá»u và rất nhiá»u như chÃnh những ngà y xưa, những nét phấn cá»§a quý Thầy Cô cÅ©ng đã in hằn lên dấu bảng Ä‘en biết bao nhiêu là ká»· niệm váºy.
[img]https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRg4TIclkCCYdMjQLtMBszbuiwZuy9lru6_7LnDQLd1sosFuBgT[/img] Â [img]https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSKqq7QuNdLST3bGlLBrlqQF5tIjU-UtqDGma7RwA8KlNQQCI7w[/img]
Nhá»› vá» thầy, nhá»› vá» trưá»ng xưa, nhá»› vá» cả bạn cÅ©, nhá»› tất cả những gì thân quen cá»§a má»™t thưở qua rồi… nhá»› quá Ä‘i thôi, nhá»› hà ng dương cá»§a cái ngà y xa xưa, có ai ngỠđâu chuá»—i ngà y cá»§a má»™t thưở tình thÆ¡ lại bắt đầu từ đó… cÅ©ng từ đó ai ai nhìn nắng sân trưá»ng mà nghe lòng rạo rá»±c cá»§a thá»i há»c trò ngây ngô kia, nhìn vá» cổng trưá»ng… đến bây giá» má»›i biết má»—i lần khi Ä‘i ngang cánh cổng ấy thì đã má»™t ngà y đổi thay, đổi thay trên những hà nh trang cá»§a Ä‘á»i há»c troÌ€ để thấy mình còn mãi ngây ngô quá; thÆ¡ dại quá… nhá»› vá» cánh cá»a trưá»ng má»—i lần hé mở, là những dấu chân ai cứ ngà y ngà y in trên cát, nhá»› vá» những cÆ¡n gió lay động lòng ai khi những cánh hoa phượng rụng rÆ¡i ai đó nhặt lại Ä‘em vỠép và o trang vở thÆ¡m tho, trang vở ngà y ấy sao ấm nồng đến lạ thưá»ng… Trưá»ng Tôi, hình như không phải Trưá»ng cá»§a ai đâu, có khi mình muốn ôm trá»n trong vòng tay cá»§a chÃnh mình để rồi còn nhá»› mãi, hình như nhá»› từng dấu chân quen, nhá»› từng cÆ¡n gió thổi, nghe từng tiếng nước dáºp dìu ngoà i khung cá»a sổ… nhá»› bóng ai còn thấp thoáng góc sân trưá»ng, nhá»›, nhá»› mãi nhá»› hoà i để rồi hôm nay thôi đà nh phải xa Ä‘i ná»—i nhá»›, Trưá»ng tôi – ai đó đã má»™t thá»i như tôi đấy sao, chắc có lẽ cÅ©ng đã ngẫn ngÆ¡ rồi, xa Ä‘i rồi – bây chừ…
Cổng trưá»ng tôi trông rất xinh
Tưá»ng cao cổng sắt, dưới hình văn hoa
Bước và o thoang thoảng hương hoa
Trá»i cao xanh ngắt, mây là là bay
Râm râm bóng mát hà ng cây
Trưa trưa gió thổi lay cây rì rà o .
………………….  Â
Bao la trang trải tình thương cô thầy
Dạo quanh xa đó gần đây
NÆ¡i đâu đẹp nhất là đây trưá»ng mình .
             TRƯỜNG TÔI  (Không biết tác giả…)
43 năm trên bục giảng trong má»™t Ä‘á»i ngưá»i cá»§a Thầy NgNgHiep, có lẽ thầy cÅ©ng đã chứng kiến nhiá»u những cuá»™c chia ly khi mùa hè lại đến, có lẽ thầy cÅ©ng đã chứng giám được bao nhiêu mùa thu cá»§a ngà y tá»±u trưá»ng, chứng kiến được bao nhiêu cảnh Ä‘á»i chia ly, biết bao nhiêu vui buồn trong Ä‘á»i là m Thầy cá»§a Thầy ?
43 năm – má»™t Ä‘á»i cá»§a má»™t kiếp nhân sinh đứng trên bục giảng, Thầy NgNgocHiep cÅ©ng đã bao lần nhìn vá» cho những dấu chân há»c trò giÆ¡ tay chà o tạm biệt Thầy, để Thầy còn mãi đứng đó mà nhìn vá» cho má»™t cõi xa má» nà o… Biết bao nhiêu vui buồn lẫn lá»™n, biết bao nhiêu lần mà Thầy đã Ä‘em hết cái Tâm cá»§a chÃnh mình ra đánh đổi vá»›i những số kiếp cá»§a những con ngưá»i há»c trò ngà y ấy và bây giá», trong 43 năm - hôm nay nhìn lại hầu như có vẻ ngắn ngá»§i và cảm lòng cho những con ngưá»i… Thầy NgNgocHiep đã có bao nhiêu nụ cưá»i nhìn vá» cho những cô cáºu há»c trò và hôm nay hầu hết những con ngưá»i ấy đã bay Ä‘i và o những miá»n đất hứa nà o, để rồi chưa vá» thắp cho Thầy nén nhang cuối cùng… mùa thu cuối cùng cá»§a Ä‘á»i Thầy NgNgocHiep nÆ¡i chốn núi rừng thâm sâu cùng cốc – có lẽ ai qua má»™t lần cÅ©ng còn nhá»› vá» cho những ngà y tháng cÅ©, để rồi Thầy đà nh phải nằm lại nÆ¡i mảnh đất xứ núi ngà n buồn bã nà y…
Trong khu nghÄ©a trang giá lạnh nà o đó, đất mẹ cÅ©ng đã ôm trá»n thân xác xá»§a Thầy cÅ©ng như biết bao nhiêu con ngưá»i nÆ¡i chốn vÄ©nh hằng ấy, để rồi cứ hằng đêm Thầy cÅ©ng như bao nhiêu hương hồn khác đã bay bổng trên cao, nhìn vá» cho má»™t thá»i dÄ© vãng mà có lẽ những giá»t lệ nhá» xuống cá»§a Thầy cÅ©ng đã nói lên Lá»i vÄ©nh biệt vá»›i trần gian cá»§a Thầy…
Nhá»› vá» thầy, nhá»› vá» trưá»ng xưa, nhá»› vá» cả những ngưá»i bạn cÅ©, nhá»› tất cả những gì thân quen cá»§a má»™t thời… Lại những lần nhá»›, má»™t Ä‘á»i ngưá»i lắm muá»™n phiá»n trong những ná»—i nhớ… không phải vì hôm nay ngà y của Thầy mà những ngưá»i há»c trò cá»§a ngà y xưa lại nhá»› vá» cho Thầy và cô… nhưng hầu như ngà y nà o má»™t khi ngôi trưá»ng xưa cứ ẩn hiện vá» trong tiá»m thức thì ai chắc cÅ©ng phải nhá»›, nhưng Thầy Æ¡i! Äã bao năm rồi hở Thầy Æ¡i? Bao năm rồi? bao ngưá»i con “ra Ä‘i†nhưng còn Thầy thì ở lại, bên thá»m xưa, trong lá»›p cÅ©, vá»›i chiếc bảng Ä‘en ngà y nà o biết bao nhiêu chuyện trên ấy, viết rồi lại xóa, xóa Ä‘i rồi viết, viên phấn trắng cứ mòn má»i theo thá»i gian, nhưng những con ngưá»i cứ mãi ra Ä‘i. Bụi phấn bay bay, nhưng ai đó cứ tá»± nhá»§ thầm: đó là bụi phấn, hay những dấu chấm cá»§a thá»i gian ngà y đó, ngà y hôm nay cá»§a những con ngưá»i, cá»§a những nhân tà i – đã nằm trong những bụi phấn bay bay ấy, để rồi cứ mãi vương lên tóc thầy, tóc ai…
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Äã bao năm rồi hở ? Thầy Æ¡i ...
Lá»›p há»c trò ra Ä‘i, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là ngưá»i đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thá»i gian Æ¡i xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gá»i tiếng thầy vá»›i tất cả tin yêu ...
        THẦY   (Không biết tác giả…)
[img]https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRY1rxZcny-uyk8pHuS9QaleEmfP-zyihldwRzNqO9OZCamYke1Zw[/img] Â Â [img]https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRecC5ggiiIZ91SJurvFDjxRXU5ALO3Wiq8DKQM7nEfXfU-j6dRBQ[/img]
Má»™t thá»i qua Ä‘i, ngây dại rồi thổn thức, cay đắng và xót xa, nÆ¡i những chân trá»i góc bể nà o, ai đó cứ còn mãi âm thầm ngồi đâu và nhá»› vá» cho những ngà y thÆ¡, nhưng biết sao hÆ¡n được, chỉ còn ná»—i nhá»›, và hình bóng ai cứ mãi dáºt dá» bay vá» trong hồi tưởng… hình như có kẻ còn ngồi đó trong dòng lệ rÆ¡i mà còn mãi nhá»›, chỉ biết thắp lên những nén nhang nÆ¡i chốn âm u nà o mà mong cho những hương hồn thầy cô chắc mau sá»›m siêu thoát vá» những “cõi tiên†nà o… Nhá»› lắm mà u vôi sá»n áo trắng, Thương nhiá»u phấn bảng nhịp thước vang, Bụi đã phá»§ má» lên lá»›p lá»›p, Còn chăng tiếng vá»ng cá»§a thá»i gian…(Con thuyá»n SM – V.Uyên – tặng thầy PNV…) Không chỉ má»™t mình ngưá»i nữ sÄ© V.U nà o đó còn mãi những ná»—i nhá»› mà tất cả những ngưá»i con hôm nay cÅ©ng đã nhá»› rất nhiá»u, có cả tôi, những ngưá»i anh, ngưá»i chị và những ngưá»i em gái nà o cÅ©ng đã nhớ… nhưng ná»—i nhá»› cứ mãi còn triá»n miên – để rồi giỠđây nghe xa quá, ká»· niệm trà n vá» tháºt ngân nga…
Äâu phải chỉ vá»›i những ngưá»i thầy, mà còn cả những cô giáo, cÅ©ng là những ông lái cô chèo cá»§a những ngà y xưa, sao đâu đó cứ mãi hiện vá»â€¦ không phải ngà y hôm nay là ngà y để “nhá»› vá» thầy cô†mà hầu như chắc chắn ai đó vá»›i những phút ngân nga trong Ä‘á»i mình sẽ cứ mãi âm thầm cho dòng Ä‘á»i xuôi ngược cứ lững lá» như dòng sông quê mẹ ngà y nà o để còn mãi những ná»—i nhá»›, không phải ngưá»i con gái ThảoThảo nà o đó còn ngồi nÆ¡i phương trá»i đất kinh thà nh Thăng Long để nhá»› vá» cho má»™t ngưá»i cô giáo nà o xưa cÅ©, mà hầu như vá»›i những ngưá»i há»c trò cÅ© hôm nay cÅ©ng đã nhá»›; nhá»› vá» cho thầy, cho những ngưá»i cô Ä‘i qua trong Ä‘á»i… và ai ai cÅ©ng như thế; ngà y xưa vá»›i tôi, hình bóng cô Thiện (nhà ở Nại Hiên Tây) cÅ©ng là m cho tôi thầm nhá»› như ngưá»i thầy Võ Äức Thạnh váºy; nhưng tất cả đã xa rồi, mất hết rồi… có khi mất Ä‘i cả những ká»· niệm cá»§a ngà y xưa mà ai đó và tôi chắc không còn nhá»› ná»—i…
 Rá»i mái trưá»ng thân yêu
 Bao năm rồi cô nhỉ?
 Trong em luôn Ä‘á»ng lại
 Lá»i dạy bảo cá»§a cô
Â
 Ngà y ấy và o mùa thu
 Bước chân em rộn rã...
 Cô không lá»i từ giã
 Xa trưá»ng tá»± lúc nà o
Â
 Em ngỡ như chiêm bao
 Cô vỠđâu, chẳng biết?
 Vẫn vang lá»i tha thiết
 Từ giá»ng cô dịu hiá»n
Â
 Thá»i gian bước triá»n miên
 Cô chưa lần quay lại
 Chúng em nhớ cô mãi
 Mong thấy cô trở vá»
Â
 Lúc xưa cô vá»— vá»...
 Nay chúng em khôn lớn
 Ngà y rá»i trưá»ng gần đến
 Bao giỠgặp lại cô?!
         Cô ơi!  (ThảoThảo)
Cũng ngaÌ€y âÌy, xa Ä‘i rồi, thầy vaÌ€ cô cũng Ä‘ã  vừa laÌ€ người đưa kẻ cheÌ€o, cuÌ€ng Ä‘i chung trên một doÌ€ng đời… hôm âÌy, thầy không coÌ nhaÌ€, nhưng cô chưa noÌi thiÌ€ chuÌng tôi cÆ°Ì thầm nghĩ daÌ£o naÌ€y hầu như thầy yêÌu lăÌm, neÌt xuân xanh trai traÌng ngaÌ€y xưa của thầy Ä‘ã Ä‘i về nÆ¡i đâu, cũng như cô ngaÌ€y xưa, neÌt hoa Ä‘aÌ€o xuân săÌc thời con gaÌi hiÌ€nh như cũng một thời laÌ€m nghiêng chao… giờ đây hầu như không coÌ€n nữa, không coÌ€n “nhiÌ£p thươÌc vang†lên để những lũ hoÌ£c troÌ€ xưa âÌy Ä‘oÌ£c từng baÌ€i tập Ä‘oÌ£c, maÌ€ hôm nay, khi chuÌng tôi trở về, neÌt mặt cô cũng Ä‘ã hiện lên nỗi u hoaÌ€i, dâÌu buồn bởi viÌ€ doÌ€ng đời âÌy, nghiệp cầm Ä‘oÌ€ của “hai con người†chỉ coÌ€n lâÌy một – một miÌ€nh như một khuÌc tiÌ€nh ca xoÌt xa cho một thời tuổi trẻ của chiÌnh cô vậy… (đêÌn đây, người viêÌt baÌ€i naÌ€y, không thể noÌi nhiều hÆ¡n nữa…)
 Ngôi trưá»ng cÅ© nÆ¡i thị trấn cổ
 Và bầy chim xanh trên cà nh vông đồng
 Thầy giáo già nhịp cây thước gỗ
 "Tiên há»c lá»…, háºu há»c văn..."
 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
 Ba mươi năm
 Bầy chim xanh vồng đồng đã bay muôn nẻo
 Chúng con từ tay thầy đi khắp thế gian
 VÅ©ng lầy nà o cÅ©ng nhắc thầm cây cầu dừa nhân háºu
 Gặp trăÌc trở cà ng thương quả lá»±u chÃn và ng
 Thầy ơi
 Cánh đồng tháng mưá»i lụt lá»™i
 Cháºm muá»™n con vá» dâng má»™t nén nhang
 Nhịp thước táºp ngắt câu cá»§a thầy chợt vang trong ký ức
 Nhịp thước dạy chúng con đối thoại vá»›i cuá»™c Ä‘á»i từ buổi há»c đầu tiên
       Thầy  (Sưu tầm)
Nhá»› vá» thầy, nhá»› vá» trưá»ng… cũng laÌ£i nhÆ¡Ì về cả những BuÌ£i phâÌn  của thầy ngaÌ€y xưa; khuÌc tiÌ€nh ca naÌ€o Ä‘oÌ coÌ€n ngân lên trong một Ä‘iệp khuÌc hầu như coÌ€n muôn thưở, ngaÌ€y xưa khi tôi coÌ€n ngồi trong lÆ¡Ìp biêÌt nhiÌ€n qua khung cửa để nghe gioÌ xaÌ£c xaÌ€o thổi những aÌng mây bay, coÌ ai ngờ được từng buÌ£i phâÌn Ä‘ã rÆ¡i rÆ¡i theo từng cÆ¡n gioÌ vương hoaÌ€i lên toÌc thầy, toÌc ai Ä‘oÌ… coÌ ai coÌ những chuÌt suy tư cho người âÌy của ngaÌ€y xưa maÌ€ bây giờ Ä‘ã xa Ä‘i, quên Ä‘i bản tiÌ€nh ca BuÌ£i phâÌn  của độ naÌ€o, ngaÌ€y xưa không ai nghĩ về cho từng haÌ£t buÌ£i kia coÌ yÌ nghĩa sầu thương như thể naÌ€o đâu, coÌ ai đêÌm được những haÌ£t buÌ£i kia Ä‘ã Ä‘i vaÌ€o cõi trần tiÌ€nh cho đêÌn hôm nay để cÆ°Ì coÌ€n vương mãi… Ä‘iệp khuÌc âÌy trong một bản tiÌ€nh ca nÆ¡i sân trường mỗi khi muÌ€a Æ n sâu laÌ£i về, thiÌ€ Ä‘iệp khuÌc bản tiÌ€nh ca âÌy cÆ°Ì mãi ngân lên, nhưng haÌ£t buÌ£i kia cÆ°Ì coÌ€n mãi trên toÌc vaÌ€ trên tay… Ä‘uÌng laÌ€ “nhăÌc chi thêm buồn†nỗi buồn ngaÌ€y hôm nay chăÌc cũng chưa trễ lăÌm, chưa taÌ€n phai taÌ€n tro đâu… để rồi từ một baÌ€i ca coÌ€n mãi haÌt lên trong nỗi tiÌ€nh sầu Æ n nặng, loÌ€ng ai Ä‘oÌ coÌ coÌ€n nghĩ suy giÌ€ ? Nay Ä‘ã xa rồi yêu dâÌu Æ¡i, NhÆ¡Ì Ä‘ÃªÌn thầy cô nhÆ¡Ì chÆ¡i vÆ¡i… Kỷ niệm ngaÌ€y xưa ai coÌ€n cÆ°Ì giữ mãi, để rồi từ những vần thÆ¡, viêÌt về cho thầy cô cÆ°Ì mãi coÌ€n Ä‘oÌ£ng laÌ£i, Ä‘oÌ£ng laÌ£i để nghe cho hêÌt bản tiÌ€nh ca nÆ¡i sân trường… BuÌ£i phâÌn – không coÌ€n laÌ€ haÌ£t buÌ£i naÌ€o hoÌa kiêÌp troÌ€ tôi,  để mai đây tôi coÌ€n nhiÌ€n buÌ£i phâÌn, gioÌ vẫn thổi, vẫn Ä‘ong đưa trên từng nẻo đường về, dâÌu chân cho duÌ€ Ä‘ã phai taÌ€n theo ngaÌ€y thaÌng, nhưng “haÌ£t buÌ£i†kia cÆ°Ì mãi coÌ€n Ä‘oÌ£ng laÌ£i trong tim tôi, tim ai vaÌ€ cả những con người ngaÌ€y xưa âÌy… Bản tiÌ€nh ca sân trường cÆ°Ì mãi coÌ€n vang, vang mãi như một haÌ€nh khuÌc của ngaÌ€y xưa đêÌn hôm nay… để rồi những vần thÆ¡ kia – của â€một người hoÌ£c troÌ€ vô danh†naÌ€o Ä‘oÌ cÆ°Ì coÌ€n mãi haÌt lên trong nhiÌ£p khuÌc tiÌ€nh sầu, lời trần tiÌ€nh đầu tiên như một nỗi tâm tiÌ€nh sâu lăÌng nhâÌt, như một lời tiêÌc thương cho một đời saÌch Ä‘eÌ€n… NgaÌ€y âÌy Ä‘ã xa xưa, hôm nay coÌ€n Ä‘oÌ£ng laÌ£i, coÌ€n laÌ£i những tâm tiÌ€nh, những bản tiÌ€nh ca, bản tiÌ€nh ca hôm nay như muôÌn noÌi, noÌi vÆ¡Ìi một lời ân sâu nhâÌt của những con người…
LaÌ£i một muÌ€a Æ N, muÌ€a nặng sâu nghĩa tiÌ€nh, những con người hôm nay Ä‘ã tung bay biêÌt bao nhiêu nẻo chân mây coÌ€n mãi xa thẳm, biêÌt bao nhiêu cõi nghiÌ€n truÌ€ng muôn nÆ¡i, coÌ những thầy, cô giaÌo Ä‘ã không coÌ€n nhiÌ€n laÌ£i được những neÌt mặt của người troÌ€ thân thương ngây daÌ£i ngaÌ€y xưa nữa, không coÌ€n nhiÌ€n thâÌy boÌng hoaÌ€ng hôn hay chiều taÌ€ nữa, một muÌ€a sao Ä‘i qua như những muÌ€a sao khaÌc Ä‘ã về. ChuÌng tôi cÆ°Ì coÌ€n mãi cuÌi đầu vaÌ€ Ä‘i vaÌ€o lặng lẽ của cuộc đời, lời thầy cô ngaÌ€y xưa hiÌ€nh như cÆ°Ì coÌ€n mãi vang voÌ£ng bên tai trong suôÌt cuộc hải haÌ€nh, duÌ€ mưa giông bão tôÌ, duÌ€ phong ba gioÌ ngaÌ€n, nhưng những người thầy, cô giaÌo Ä‘ã từng dẫn dăÌt vaÌ€ Ä‘i qua trong đời vẫn coÌ€n Ä‘oÌ£ng laÌ£i trong chuÌng tôi những u hoaÌ€i, laÌ£i cũng một muÌ€a, không coÌ€n laÌ€ những muÌ€a hoa xưa kia coÌ€n trong tiêÌng cười noÌi, không coÌ€n laÌ€ những chuÌt trao ân tiÌ€nh, không phải laÌ€ những muÌ€a hoa phượng cÆ°Ì mãi coÌ€n reo vang vaÌ€ vẫy goÌ£i trong năÌng gioÌ, hầu như cũng không coÌ€n chuÌt thổn thưÌc vaÌ€ ray rưÌt naÌ€o nữa, maÌ€ muÌ€a hôm nay, chuÌng tôi không biêÌt phải duÌ€ng từ naÌ€o cho troÌ£n nghĩa thâm sâu ân tiÌ€nh… Nhưng lời thầy ngaÌ€y xưa naÌ€o Ä‘oÌ cÆ°Ì vang voÌ£ng hoaÌ€i trong những nỗi niềm tâm thưÌc, đêÌn bây giờ chuÌng tôi vẫn coÌ€n nghe rõ: “TroÌ£ng Thầy mÆ¡Ìi được laÌ€m thầy†tiÌ€nh ân sâu nghĩa nặng Ä‘oÌ coÌ thể saÌnh sao bằng công lao trời biển của một đời meÌ£ cha, lÆ¡Ìn lên theo năm thaÌng vÆ¡Ìi sự nuôi nâÌng của đâÌng sinh thaÌ€nh, trở nên người thiÌ€ cũng vÆ¡Ìi những người thầy cô giaÌo… NgaÌ€y hôm nay Ä‘ã coÌ những “con người cũng như những người con Ä‘ã ra Ä‘i†cũng coÌ những người coÌ€n ngồi laÌ£i trên cõi đời naÌ€y, nhưng hiÌ€nh như ai cũng muôÌn Ä‘i vaÌ€o một chôÌn viễn du naÌ€o Ä‘oÌ, thâm sâu naÌ€o Ä‘oÌ Ä‘ÃªÌ‰ nhiÌ€n laÌ£i vaÌ€ coÌ€n thâÌy hêÌt yÌ nghĩa của những công việc miÌ€nh Ä‘ã laÌ€m – một đời daÌ£y dỗ – một đời vÆ¡Ìi saÌch Ä‘eÌ€n… kinh Ä‘iển vaÌ€ thaÌnh hiền hôm nay vẫn coÌ€n hiện rõ trên từng khuôn mặt của mỗi con người chuÌng tôi, anh cũng như chiÌ£ hoặc cả những người em, cho dẫu dươÌi bâÌt cÆ°Ì một ngôi trường naÌ€o Ä‘i nữa thiÌ€ con người vẫn chỉ laÌ€ con người – Ä‘iều quan troÌ£ng laÌ€ sự hiÌ€nh thaÌ€nh nhân bản trong mỗi con người hoÌ£c troÌ€ ngaÌ€y xưa vaÌ€ con người của chuÌng ta Ä‘ang tự tin bươÌc Ä‘i trên đường đời hôm nay; âu! Ä‘oÌ chiÌnh laÌ€ một lẽ sôÌng…
 Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
 Nắng rớt xuống hoà ng hôn trên mặt nước
 Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
 Thấp thoáng chao nghiêng...
 Khiến con chạnh nhá»› vá» Ngưá»i
 Và câu chuyện năm xưa...
Â
 Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
 Lặng lẽ chở từng dòng ngưá»i xuôi ngược
 Khách sang sông tiếp hà nh trình phÃa trước
 Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
 Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giá»
 Con muốn hiểu, thầy Æ¡i - ngưá»i đưa đò vÄ© đại
 Con đến vá»›i cuá»™c Ä‘á»i từ sá»± hy sinh thầm lặng ấy
 Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương…
         Nghĩ VỠThầy  (Không biết tác giả…)
_______________________________
Nguyễn Ngọc Hải
NhÆ¡Ì về Thầy NguyenNgocHiep nhân muÌ€a TroÌ£ng Æ n lần thÆ°Ì 32… (2014) Â
[img]https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSmpykoP1KoYGRl1NQREz9__z_h9LXeQm9vJ8NkFgfJWuxtIvIB[/img]
____________________________
Ghi chú: Â
- Các tin tức tư liệu vá» Thầy NguyenNgocHiep, tác giả bà i viết đã được phu nhân cá»§a Thầy NgNgocHiep là Cô Phạm Thị Mùi, má»™t Giáo viên hưu trà hiện Ä‘ang sống tại Xã Xuân Hòa, Xuân Lá»™c, Äồng Nai cung cấp và cho phép đăng tải
- Bà i viết không có hình ảnh, nên NNH lấy hình phụ há»a ở ngoà i.
Tác giả bà i viết NguyenNgocHai – KÃnh thông tin cùng quý độc giả…
|
|