Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Happy Mother's Day!
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Tin Vui
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
smdn
Site Admin
Site Admin


Ngày tham gia: 03 6 2008
Số bài: 869

Bài gửiGửi: Sáu Tháng 5 11, 2012 6:11 pm    Tiêu đề: Happy Mother's Day! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


HAPPY MOTHER'S DAY!!!!






Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
smdn
Site Admin
Site Admin


Ngày tham gia: 03 6 2008
Số bài: 869

Bài gửiGửi: Sáu Tháng 5 11, 2012 6:29 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


BÔNG HỒNG CÀI ÁO



Link


Một bông Hồng cho em
Một bông Hồng cho anh
Và một bông Hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm

Mẹ, Mẹ là dòng suối dịu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối

Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời

Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu
Rồi nói, nói với Mẹ rằng "Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không ?"
-Biết gì ? "Biết là, biết là con thương Mẹ không ?"

Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi
Hãy cùng tôi vui sướng đi
..................................



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lê Minh
HS SaoMai


Ngày tham gia: 03 4 2010
Số bài: 280

Bài gửiGửi: Sáu Tháng 5 11, 2012 8:10 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
CaHat
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 1970

Bài gửiGửi: Sáu Tháng 5 11, 2012 9:03 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Happy Mother's Day!



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Sáu Tháng 5 11, 2012 9:14 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


HAPPY MOTHER'S DAY!!!!








_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
PTH
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 12 6 2008
Số bài: 3606

Bài gửiGửi: Bảy Tháng 5 12, 2012 2:24 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

BONNE FÊTE DES MÈRE





_________________
_____________________________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Thanh Tu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 28 11 2010
Số bài: 927

Bài gửiGửi: Bảy Tháng 5 12, 2012 10:58 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

BEST WISHES FOR YOU !!!
A good day is expected to begin
CHÚC CÁC CHỊ EM TRONG NHÀ VUI VẺ ,HẠNH PHÚC NHÂN NGÀY CỦA MẸ




Link





[/b]


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lamy
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 11 6 2008
Số bài: 166

Bài gửiGửi: Bảy Tháng 5 12, 2012 11:03 pm    Tiêu đề: Những lời chưa nói gá»­i Mẹ kính yêu ! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

"Con không đợi đến ngày kia mình mất mẹ mới giật mình khóc lóc. Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ...".

Vô tình đọc được bài thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân, bỗng giật mình vì chưa bao giờ trong cuộc đời mình con nghĩ sẽ có một ngày Mẹ phải ra đi. Dù con có lớn, có trưởng thành thế nào những suốt cuộc đời này con vẫn cần có Mẹ.

Và vẫn nhớ như in những dòng tâm sự của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn để thay những lời muốn nói gửi đến người Mẹ kính yêu:

“Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi.

Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi.

Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi.”
...

Hôm trước, vô tình nghe tin Mẹ của một người bạn qua đời, cảm xúc của con thật khó tả. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình con mới có cảm giác sợ hãi đến thế. Hai mươi bốn tuổi, cái tuổi cứ tưởng chừng như trưởng thành, cái tuổi đủ để cảm nhận những đắng cay để có những bài học trong cuộc đời nhưng Mẹ ơi, con vẫn chưa sẵn sàng đón nhận nỗi đau đó.

Con khóc, khóc cho sự đau đớn trước mất mát to lớn của người bạn mình. Con khóc vì lo sợ, con sợ một ngày nào đó con bỗng dưng mồ côi Mẹ. Con sợ cứ mỗi mùa Vu Lan tới trên ngực con không phải là một hoa hồng đỏ thắm tự hào vì có Mẹ mà thay vào đó là hoa hồng trắng đầy nước mắt và sự tủi thân, mất mát.

Mẹ của con không hoàn mỹ, Mẹ không phải là một bà mẹ tâm lý dạy con bằng những lời ngọt ngào nhưng, Mẹ là người mẹ chất phác, cả cuộc đời vất vả để con có thể bình yên. Con luôn tự hào về điều đó.

Con vẫn nhớ…

Cái ngày con bị tai nạn ở chân, khi người ta chở con đến nhà trong tình trạng máu me bê bết do sự nghịch ngợm ham chơi, ba bảo phải đợi rửa hết vết máu rồi đem đến bệnh viện nhưng mẹ cứ nhất quyết không chịu. Mẹ cãi nhau với ba để đưa con đến bệnh viện sớm nhất.

Trên tấm lưng gầy gò mẹ cõng con đoạn đường dài từ cổng bệnh viện đến phòng tiểu phẫu. Chưa bao giờ con nghĩ Mẹ mình có thể khỏe như thế. Mẹ vừa cõng con chạy, vừa khóc. Mẹ nói giá như Mẹ gánh được nỗi đau của con thì dù thế nào Mẹ cũng chịu được. Lúc đó, con chỉ biết ôm lấy bờ vai Mẹ, con thấy mình được che chở, bình yên vô cùng.

Lần đầu tiên trong cuộc đời con thấy thương Mẹ như thế!

Con vẫn nhớ…

Lần đầu tiên con đi học xa nhà để vào thành phố học, tối đó Mẹ trằn trọc không ngủ vì lo lắng. Dù không nói nhưng con biết lúc đó Mẹ đang sợ, Mẹ sợ đứa con bé bỏng của Mẹ không đủ trưởng thành để tự lập giữa thành chốn Sài thành nhiều cạm bẫy. Mẹ sợ những lúc trở trời ốm đau không ai chăm sóc con. Nhưng Mẹ vẫn phải để con đi vì ngoài kia dù có cạm bẫy nhưng đó mới chính là nơi giúp con lớn lên, trưởng thành với cuộc sống.

Con còn nhớ…

Em con viết thư nói rằng từ lúc con đi, tối nào Mẹ cũng khóc. Cứ thấy tiếng còi xe là Mẹ giật mình thức giấc chạy ra cổng để ngóng con dù trời đã rất khuya. Em còn nói Mẹ bị tai nạn gãy chân nằm một chổ nhưng không muốn con biết, sợ ảnh hưởng đến việc học tập.

Mẹ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con nhưng Mẹ ơi, Mẹ có biết rằng tim con đau thế nào khi nghe tin đó. Con thấy mình bất hiếu lắm. Con tự trách mình sao vô tâm đến thế. Ngay đêm hôm đó, con đã bắt xe vượt qua mấy trăm cây số để về nhà, tiếng còi xe lần này đã mang con về với Mẹ.

Và con…

Dù có những lúc vấp ngã, tất cả đã bỏ rơi, quay lưng lại với con, thì bên con vẫn còn một điểm tựa chắc chắn đó là Mẹ.

Người không bao giờ quay lưng lại với con là Mẹ. Người luôn bên con trong những lúc đau thương nhất cũng vẫn là Mẹ.

Nhưng có những lúc con vui nhất, hạnh phúc nhất thì người đầu tiên con nghĩ đến không phải là Mẹ. Con vô tư với những bữa tiệc chiêu đãi bạn bè, những cuộc vui mà con quên mất Mẹ. Nhưng con biết nhưng Mẹ vẫn bao dung không một lời trách móc, Mẹ sẽ vẫn mỉm cười vì con Mẹ chỉ mãi là trẻ con, trẻ con thì vô tư, hồn nhiên phải không Mẹ?

Mẹ ơi!

Con dù lớn vẫn là con của Mẹ

Với con, Mẹ là một tiếng gọi thiêng liêng và cao cả nhất trên cuộc đời này. Con thấy mình thật hạnh phúc khi còn có Mẹ. Con biết dù cuộc sống không được như con mong muốn nhưng con vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người. Con biết sẽ có rất nhiều bông hồng trắng cài lên ngực áo, những giọt nước mắt của nhiều người khi mùa Vu Lan lại về để con thấy mình thật hạnh phúc biết bao khi con còn có Mẹ.

Hãy bên con và đi cùng con suốt cuộc đời này Mẹ nhé!

Phan Nguyá»…n

(Lamy sưu tầm)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: CN Tháng 5 13, 2012 12:08 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

HAPPY MOTHER/ S DAY .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: CN Tháng 5 13, 2012 3:24 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Khây Má

Mấy hôm nay gần ngày Lễ Mother’s Day tôi bàn với bà xã đi Mall mua 1 chiếc áo sport vest để tặng cho một người đàn bà đáng tuổi mẹ của tôi. Vơ tôi cũng tán thành nhưng chúng tôi chưa có thì giờ để đi mua bởi vì bận rộn với công việc mà ngày Chủ Nhật đúng vào ngày Mother’s Day chúng tôi đóng cửa nghỉ sớm rôi sẽ đi Mall tìm mua chiếc áo vest. Sport Vest là loại áo sát nách 3 lỗ có dây kéo trước ngực và 2 túi áo cũng có dây kéo. Chúng tôi nghĩ rằng tặng chiếc áo này là thích hợp nhất bởi vì chúng tôi thường thấy bà ta mặc đi tập thể dục buổi sáng và thường hay đưa tôi may lại những chỗ bị sút chĩ hoặc thay dây kéo.
Bà Anh nhà gần chỗ tôi làm việc thường mang cho tôi những món ăn bình dân và tryuền thống của người Triều Châu. Bà Anh nói rành được tiếng Việt và cả tiếng Quảng Đông. Vì biết tôi nghe hiểu được cho nên nhiều khi bà Anh cứ tự nhiêu nói chuyện với tôi bằng tiếng Quảng Đông. Tôi biết bà Anh thật tình vì thế bà cho gì tôi cũng ăn, có khi bà chờ nhìn thấy tôi lấy ra ăn bả mới chịu đi về. Một hôm bà Anh hỏi tôi:
_ Nị kiu mí mẻng? ( Con tên gì?)
_ Net
_ Tên gì khó nhớ vậy? À tên nị giống như mấy người xếp hàng chờ để họ kếu tiếp next next.
Trời mưa trời nắng gì bà Anh cũng xách bới thức ăn ra cho tôi thật là ái ngại tôi nói:
_ Bác khỏi mất công như thế. Ngày nào bà xã cháu cũng bới cơm cho cháu rồi. Cháu mà không ăn cơm của bả thì bả buồn. Tôi nói thêm như thế để bà Anh đừng mang đồ cho tôi nữa. Bà Anh nói:
_ Nị xưc đi. Ngộ ùm tục xỉ nị. ( Con ăn đi, tôi không bỏ thuốc độc mô mà sợ).
Nể tình bà Anh tôi cũng ăn chút ít có gì ngon tôi cũng để phần lại cho bà xã bởi vì tôi biết đây cũng là những món ăn dân tộc của vợ tôi.
Nhờ ngày đầu tiên bà Anh vào tiệm tôi nhờ may lại túi áo bị sút chỉ. Bà Anh hỏi tôi tính bao nhiêu tiền. Tôi nói:
_ Không có chi. Cháu giúp bác thôi.
_ Lần sau làm gì nhiều hơn tính luôn nhe.
Nhưng lần sau bà Anh có khi thay dây kéo áo, có khi thay thun lưng quần v.v.. tôi có tính tiền nhưng cũng tính tượng trưng cho bà Anh khỏi ngại. Không riêng gì bà Anh mà nhiều người lớn tuổi vào sửa chửa quần áo tôi cũng tính tiện tượng trưng. Bởi vì tôi nghĩ những người lớn tuổi họ không thể tự đi mua sắm được, nhờ vả con cái rất khó vì ai cũng bận vì thế họ sửa lại đồ củ để mặc cho tiện. Bà Anh còn rất khỏe mạnh vừa đi bộ vừa đi xe bus mà chỗ nào bả cũng đi tới. Có hôm bà Anh xách ra cho tôi cả nồi phá lấu hai vợ chồng tôi ăn mấy ngày không hết. Sáng sáng sau khi đi tập thể dục về bà Anh đi ăn sáng còn mua về cho tôi 1 phần. Tôi nói:
_ Buổi sáng cháu đã ăn sáng ở nhà rồi làm sao ăn cho nổi.
_ Nị cứ để đó lát đói bụng lấy ra xực.
Rồi cứ cách vài ngày bà Anh lai xách ra cà nồi thịt kho trứng. Có khi là cá samen sốt cà. Chưa hết. có khi bà Anh đi chợ mua cả thịt sống bắt tôi bỏ vào tủ lạnh để vợ tôi về nâu. Nhưng đồ ăn nào để tủ lạnh ngăn đá hoặc ngăn lạnh bà dặn dò thật kỹ. Tôi lắc đầu:
_ Cháu chịu thua. Làm gì cũng được chỉ có nấu ăn là cháu bí.
_ Tần xuỵt quầy, nị lủ phò chủy. ( Để vô tủ lạnh, vợ nị nấu).
Bà Anh rất tự nhiên nói:
_ Ngộ mụ co chảy, ngộ ton nị khây chảy. ( Tôi không có con trai, tôi coi nị như con nuôi).
Thế rồi hằng ngày bà Anh vẫn mang đồ ăn tới. Bà dặn dò món này món nọ phải làm thê nào để ăn. Món nào cần hấp microware thì phải làm sao. Tô nào có nắp phải giở ra không được bỏ vào microware v.v… y như một bà mẹ.
Có ngày Mẹ tôi gọi điện nói với tôi buổi sáng chi mang cơm thôi còn thức ăn thì ghé nhà Ba Mẹ tôi lấy món củ sắn kho thịt gà. Tôi ra mở cửa tiệm thì bà Anh cũng mang tới món trứng chưng mắm. Bà Anh thấy có thức ăn mẹ tôi cho bà nói:
_ Nị quá sướng rồi. Có tới hai bà mẹ lo cho nị. Tôi nín thinh không nói gì. Bà Anh nói tiếp:
_ Nị thùng nị lủ phò cỏn. Pỉ nị chù ngộ khây chảy tắc ùm tắc ?. ( Nị nói với bà xả cho nị làm con nuôi của ngộ. được không?). Tôi chì mỉn cười không nói gì.
Vài ngày sau bà Anh có đến cũng nhắc tôi đã hỏi bà xã của tôi chưa. Tôi cũng đã kễ chuyện đó cho vợ tôi nghe. Mấy ngày gần đây tôi bị no hơi không muốn ăn. Bà Anh sáng sớm đã mang tới 2 tô bún 2 đôi đũa nói rằng 1 phần để lại cho vợ tôi. Tôi nói:
_ Chác cháu ăn không nổi. Mây hôm nay trong bụng đầy hơi quá.
_ Vậy nị đừng có ăn bún. Để nguội rồi cất trong tủ lạnh cho vợ nị ăn. Nói rồi bà Anh bỏ đi về. Sức khỏe bà Anh rất tốt bà đi đứng rất nhanh nhẹn. Buổi trưa bà trở lại mang theo 3 chai sôđa bảo tôi uống cho ợ bớt hơi trong bụng. Bà Anh dặn dò:
_ Uống xong đừng liệng mấy cái chai.
_ Dạ.
Sáng hôm sau bà Anh mang tới hai hộp sữa Ensure. Bà nói:
_ Nị không ăn gì được phải uống sữa. Lấy ly ra đây pha uống liền. Tôi tức cười vì mấy hộp sữa:
_ Trời đất! sữa này dành cho mấy người già uống. Bà Anh nói:
_ Nị không ăn được thì phải uống mới có sức làm việc. Để không phụ lòng tốt của bà Anh tôi làm theo lời bà dặn là đi lấy ly. Bà nói:
_ Sữa này pha với nước lạnh mới tốt vì có nhiều vitamine. Bà Anh nói quá đúng nên tôi im lặng nghe theo. Uông ly sữa thấy ngon béo mà nhẹ cả người. Vài hôm sau tôi khỏe lại ăn uống như thường còn bà Anh hằng ngày tới thăm nhắc tôi uống sữa và uống sôđa. Thấp thoáng trong cách lo lắng của bà Anh tôi cảm nhận bà Anh có tấm lòng như người mẹ. Sáng hôm nay bà Anh tới lấy 3 món đồ bỏ tôi sửa. Vì đang bận thử đồ cho khách cho nên tôi lấy đồ giao cho bà Anh rồi quay lại tiếp khách. Bà Anh hỏi tôi:
_ Bao nhiêu tiền? Tôi trả lời:
_ Ùm xẩy ( không lấy)
Có Ba của tôi ghé chơi thấy tôi bận việc nên ông ngồi chờ cho đến khi khách ra về ba tôi hẹn cả nhà sáng mai đi ăn điểm tâm mừng Mother’s Day mẹ tôi. Chúng tôi chọn buổi sáng vì e rằng chiều tối sẽ rất đông người. Ba tôi ra về thì bà Anh quay lại mang cả hộp bánh cuốn. Bà nói:
_ Ngộ mang bánh cuốn cho nị và Ba nị ăn. Ba nị đâu rồi?
_ Ngộ a bà phán chỗ xẽ. ( Ba tôi về rồi).
Thấy đã trưa và đói bụng tôi mở hộp bánh ra ăn. Bà Anh chan nước mắm và tách đôi đủa tre đưa tôi:
_ Vậy nị ăn được bao nhiêu thì ăn còn chừa lại cho bà xã. Nói rồi bà Anh bước ra cửa tính về nhưng còn ngoái lại hỏi:
_ Đồ của ngộ nị tính bao nhiêu?
Tôi thật lòng trả lời:
_ Sửa đồ cho Khây Má con không lấy tiền ( Khây má = Mẹ nuôi)
Nghe được câu này bà Anh quay trở lại vào tiệm:
_ Ngộ pỉ nị tài phúng lì xì ( Tôi cho nị bao lì xì lớn). Bao lì xì ngộ cất trong túi cả tuần nay rồi. Ngộ chỉ chờ nị gọi ngộ 1 tiếng Khây Má.
Bà Anh móc túi quần lấy ra 1 bao lì xì đỏ nhàu nát vì bỏ trong túi nhiều ngày đặt ngay trước mặt tôi. Tôi hiểu đây là nghi lễ của người Hoa. Tôi mỉn cười nói
_ Tó chè (cảm ơn)
Bà Anh ra về. Một lát sau tôi đi rửa chén bổng nghe chuông cellphone reo. Tôi bắt máy:
_ Hello
_ A Net hả? Khây Má đây. Thì ra Khây má gọi cho tôi. Bà nói tiếp:
_ Con cất lì xì đừng để ở bàn khách ra vào họ lượm mất đó.
_ Dạ. Con sẽ cất tới chiều nay để khoe với bà xã của con.
Khây Má cười rồi cúp máy.

5/13/12
Lanet


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
cq
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 931

Bài gửiGửi: CN Tháng 5 13, 2012 4:54 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CANH BÍ ĐAO

Đã bao giờ bạn ăn canh bí đao nấu tôm chưa ?Xào tôm,đổ nước chờ nước sôi bỏ bí đao đợi chín, rồi cắt hành ngò,bỏ tiêu,thêm chút bột ngọt, chút ruốc .Nước canh sẽ ngọt như nước suối pha đường , thấm ruột, thấm gan...
Vài ngày ,nhà tôi lại nấu canh bí đao ngon hay không nó cũng trở thành món ăn quen thuộc của gia đình Cao lương mỹ vị bao nhiêu ,bí đao vẫn đó.Nó nuôi tôi khôn lớn .Nó tạo vị ngọt trên môi nhưng thấm được hương vị ngọt ngào ấy ,có lẽ chỉ có một lần trong đời ..
Những năm đầu giải phóng,cơ cực thiếu trước hụt sau không như bây giờ người giàu không dám xài tiền .Cũng không có gì để xài.Đèn đuốc loe loét.Chị bếp biến mất ,lò ga không xử dụng được .Moị thứ đều thay đổi ...Chỉ có nồi canh bí đao là còn ..
Trong ánh sáng lúc tỏ lúc mờ của ngọn đèn dầu ,mẹ oằn lưng thổi to ngọn lửa nồi canh bí đao,cho con có cái để lùa cơm .Mười mấy năm trời ,mẹ đó ,canh đó , nhưng chỉ chừng đó thôi không thêm gì nữa.Canh ngọt trên môi ,tới ruột cuối cùng ra khỏi hậu môn, không thêm gì nữa...Bởi mọi thứ quá bình lặng.Sự bình lặng tự nhiên không cho mình thấy những giọt mồ hôi nhọc nhằn ẩn tàng trong đó ,mình nếm chất ngọt của tôm ,nhưng không nếm được cái ngọt pha lẫn vị mặt của giọt mồ hôi.
Nhừng giọt mồ hôi,trong thời đại văn minh vật chất ,đã trở thành núp bóng, khiến con trẻ quên đi những nỗi nhọc nhằn lo lắng của mẹ cha ..mà nó văt kiệt sức con người nhiều hơn những giọt mồ hôi rõ nét hình hài.Chỉ trong hoàn cảnh tranh tối tranh sáng, khi điều kiện vật chất dư giả không còn, nó mới khiến mình nhận rõ những nỗi yêu thương lo lắng ,lớn đến nhường nào!
Một chút ánh sáng nhỏ nhoi, giúp con soi tỏ những giot mồ hôi không hình nơi mẹ.Nhưng phải khi làm mẹ mới thấu hiểu vô vàn cái nhọc mẹ mang .Qua bao biến động bể dâu, khổ nạn vất vả không thiếu , ốm đau cực nhọc cũng nhiều nhưng chưa bao giờ khiên tôi cảm thấy kiếp người là khổ.Chỉ một lần sinh nở,liền thấy cái khổ thênh thang ở một kiếp người ,chín tháng cưu mang nhọc nhằn nôn ọe, không bằng một lần con trẻ chào đời....Cái đau xé ruột để mình còn nhớ, mẹ từng mang nặng đẻ đau ,xẻ ruột để có ta trong đời ...

Canh bầu ,canh bí , canh khoai
Canh nào cũng ngọt
Nông đầy mồ hôi
Húp canh

Nhớ tấm thân oằn
Thân đau mới thấm đoạn truờng mẹ qua

Nội dung trích dẫn kể lại .
May mắn cho tôi vẫn còn có mẹ , hằng cuối tuần tôi lại chạy về bên mẹ
dù bây giờ mẹ đã ngoài 90 lưng đã còng , bứớc chân không còn vững .. mắt mẹ đã mờ cái tuổi gần đất xa trời .. thế mà mỗi khi tôi bón cho mẹ ăn , lau chùi vệ sinh cho mẹ .. mẹ nhìn tôi ... và mỗi lần như vậy tôi yêu mẹ vô cùng .. nước mắt tôi lưng tròng khi nhớ lại quãng thời gian tuổi thơ của mình mẹ phải vất vả nhọc nhằn nuôi dưỡng tôi ..vì tôi vốn là đứa bé cầu tự trong vòng 10 năm mẹ mới sinh tôi ra.. một đứa bé khó nuôi nên mẹ phải đăt 1 cái tên con trai cho t QUẢNG .nhờ trời tôi lớn lên tuy không khỏe mạnh như anh chị nhưng tôi là cô bé xinh nhất nhà .. nên ba mẹ. anh chị trong gia đình rất thương và chìu gái út ...

Sáng nay nhân ngày lể của mẹ .. cũng vào dịp cuối tuần tôi lại về thăm mẹ .. lại bón cho mẹ ăn .. lau rửa cho mẹ ... Tôi thấy mình hạnh phúc .. vì mẹ còn ở bên cạnh tôi và tôi còn được lo cho mẹ ... dù so thời gian trong cuộc sống tôi vẫn chưa làm tròn chữ hiếu..để có nhiều thời gian chăm mẹ được tốt hơn ..và qua đây tôi viết lên cảm xúc của mình .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
ThuSinh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 1027

Bài gửiGửi: Hai Tháng 5 14, 2012 9:26 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Anh cũng thấy CQ là cô bé xinh nhất nhà đó. Ý! mà đưng nghe anh khen rồi lên máu đó nhe. rolling on the floor



_________________
Trói gà không chặt!
Nếu không thi đỗ thì chưa hà rầm.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
cq
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 931

Bài gửiGửi: Hai Tháng 5 14, 2012 10:25 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Được anh Thư sinh khen ..dzui quá

Khỏi tủi thân ...hu hu Crying or Very sad Sad

Nếu có lên máu cũng được ...

Vì nhà CQ ở cạnh Bác sĩ...

Khỏi phải lo dzồi ....

Rolling Eyes Rolling Eyes Rolling Eyes


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
NuSinh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 06 6 2008
Số bài: 300

Bài gửiGửi: Hai Tháng 5 14, 2012 11:45 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Ah Net ơi
Vậy là Từ nay anh có nhiều tên gọi nhé
Dượng Bảy , Next ...suy ra là Kề ...em gọi anh Kề nha ..ha ha rolling on the floor
Đọc bài của Anh , em thấy Khấy Má dể thương quá , Anh được ăn ..được lì xì ..là nhất rồi... còn được nhận làm con nuôi nữa , Chu cha ơi Anh nhắn với Khấy má... em là em gái ..cho nên nhận luôn em để em được ăn với lì xì nhe ...ha ha ha

Một bà Cụ Thật đáng yêu , phải không Anh ??


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
CaHat
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 1970

Bài gửiGửi: Ba Tháng 5 15, 2012 12:00 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Khây Má của Lanet thật là "Dấm cúng" Very Happy


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Tin Vui Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI