Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Một mình .......

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 10 03, 2008 9:20 pm    Tiêu đề: Má»™t mình ....... Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

MỘT MÌNH KHÂU NHỮNG LẶNG IM ĐỜI MÌNH….

Chuyện vá may, đan lát, thêu thùa vốn là chuyện muôn đời của nữ giới. Chẳng thế mà, có không ít bài thơ tự tình về chuyện này. Mùa đông đan áo cho Người, mùa thu dệt lá vàng hát khúc yêu đương, người đàn bà ngồi đan và những suy niệm về một cuộc đời bằng phẳng tẻ nhạt (hay giông tố trong bình yên?), một cô thiếu nữ xuân thì dệt tầm gai chờ hạnh phúc.

Một buổi chiều mưa đầu hạ, tôi đọc ”Một mình khâu những lặng im” của Hoàng Việt Hằng, cứ thấy cồn cào mấy câu thơ day dứt, ám vào tận đẩu, tận đâu của hồn tôi. Những nổi buồn của người thiếu phụ:

"Một mình khâu, mình lặng im
Áo không vá cũng không kim chỉ điều
Em khâu lá rụng như thêu
Bao nhiêu cay đắng trớ trêu mỉm cười
Em khâu tóc trắng thay lời
Mỗi khi cuối xuống rã rời nổi đau.”....


Người thiếu phụ nầy thậm chí không thèm dấu nổi đau của mình. Không hiểu vì cơn cớ gì mà tôi vẫn cứ đoan chắc rằng, không gian của câu chuyện nầy là không gian của buổi chiều. Người đàn bà ngồi khâu. Ngồi khâu chứ không phải ngồi đan. Ngồi đan còn có khi có cớ để hy vọng cho sự khởi đầu tốt đẹp, cho những ước mơ và hoài vọng, dẫu cho có lúc hoài vọng quá xa xôi, khó nắm bắt. Người thiếu phụ ngồi khâu. Ngồi khâu gợi cảm giác buồn buồn, tội tội, thương thương làm sao. Ngồi khâu là vá víu lại một cái gì đã rách, là chắp cho dính lại những mãnh rời. Có phải vì thế mà ngồi khâu gây ấn tượng tội nghiệp hơn chăng? Và, kèm theo ấn tượng đó là những dự cảm bất an. Người thiếu phụ ngồi khâu một mình trong lặng yên mà nghe giông bão tơi bời trong lòng. . Vì sao nên nổi? Câu trả lời có ngay lập tức ở những câu thơ kế tiếp:

"......Lấy chồng lấy cả nổi đau của chồng
Văn chương bảy sắc cầu vồng
Chuyện tình anh cũ, em không biết gì....
"

Hóa ra, nổi buồn là đây. Thâm căn cố đế của nổi sầu vạn cổ trong con người thiếu ohu5 nầy là đây. Tình Yêu. Gây đọa đày mà nhiều mật ngọt. Lắm ngọt ngào mà cũng chứa bao chua cay. Chảng nhữn thế mà nó còn đòi hỏi nhiều hy sinh quá, nhiều bao dung quá.

Lấy chồng lấy cả nổi đau của chồng.

Câu thơ buông nhẹ tênh mà sao ám ảnh mãi thế này. .Tình yêu cần rất nhiều hy sinh. Tình yêu là thế, hy sinh âm thầm, mà tự nguyện, mà bền bỉ. Cái góc chôn kín của Người, mình nào đâu hay biết. Thế mà giờ đây, rồi một mai, biết thế nào, khi:

"Một mai cơn gió se se.
Buông xuôi Anh nỡ vội về chốn quê.
Thấy đông con cháu, bạn bè.
Mà em đơn lẻ, mà em thu vàng.
Buông xuôi Anh có mơ màng
Mà trăng gió với vỡ vàng đất đai.
Buông Anh em đọc ban mai.
Tung vần thơ với vắt vai chuyện đời
"

Niềm hạnh phúc rồi như mây viễn du. Mây viễn du bay đi xa, và hạnh phúc thì không trở về nữa. Một đời đơn lẽ, được một thoáng sum vầy, rồi lại sống tiếp một kiếp lẻ loi. Sự cợt trêu của số phận đấy ư? Sao chỉ riêng em cô độc trong ồn ào? Em mất anh. Sao trong âm ba của mấy câu thơ, nghe như có gì trách hờn. Thực tại đời sống đòi con người phải chui ra khỏi vỏ kén nỗi buồn để mà sống. Dù sao thì cuộc sống vẫn tiếp diể, dù rằng:
Tung vần thơ với vắt vai chuyện đời.

Một nửa là thơ. Một nửa là đời. Còn sâu thẳm là nổi buồn không chịu đi vắng. Vắng một người, vắng tất cả niềm vui và hạnh phúc trong đời. Thế nên là, cuộc sống của một mai là:

Một mai góc biển chân trời
Quyết nuôi con lớn nên người mới xong.
Một mai trăng sáng thong dong
Mình em khâu những mùa đông đời mình....


Câu chuyện về những người đàn bà và bao công việc không tên của họ, những tâm sự sâu kín của họ mãi là một kho tàng bí ẩn mà đầy hấp dẩn với các nhà thơ.

Nổi buồn đã làm tổ trong tâm hồn người thiếu phụ kia, và nó không chịu rời đi.Một câu chuyện buồn về một cuộc hôn nhân buồn. vãn còn dư âm đâu đây. Cuộc đời ơi ! người dạy ta tình yêu cần sự bao dung mà sao người đem chi lắm ngang trái vậy? Trước mắt tôi là: Người thiếu phụ mặc đồ đen. Ngồi khâu trong lặng im, trong một buổi chiều đông rét buốt, Chị đang khâu những mùa đông của đời mình. ...

(Mây Lang Thang Trần thị Hồng Hạnh)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI