| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Năm 2 23, 2012 3:49 am Tiêu đề: Ngõ Cụt |
|
|
Truyện Ngắn
Ngõ Cụt
Hoà ng Thủy Biển
“Má»™t ngưá»i bạn thân mà mình lại quên Ä‘i thì buồn quá.
Có phải ai cÅ©ng có được má»™t ngưá»i bạn thân đâu.â€
-- Antoine de Saint-Exupéry, Le Petit Prince
I.
Tôi gá»i anh ta là Ngà i – Ngà i Quát (từ Ngà i vá»›i mẫu tá»± đầu N viết hoa đưá»ng hoà ng chứ không phải n viết thưá»ng, vì không viết hoa dá»… gây ngá»™ nháºn anh ta là ‘ngà i’, má»™t loại côn trùng tiá»n thân cá»§a con bướm, mà con bướm lại là biểu tượng cho má»™t bá»™ pháºn đẹp trên thân thể con ngưá»i). Bốn năm nay hầu như đêm nà o tôi cÅ©ng gặp mặt Ngà i, và ngồi lắng tai nghe Ngà i giảng dạy. Danh tÃnh đầy đủ cá»§a Ngà i là : VÅ© Trá»ng Quát, bà thư chi bá»™ Ä‘oà n thanh niên phưá»ng An Lạc, tuổi Ngà i xấp xỉ ba mươi. Äêm nay Ngà i Ä‘eo sắc cốt, dây sắc từ vai trái chạy chéo qua ngá»±c xuống hông phải, tạo hình Ngà i giống như má»™t gã tướng cướp Má»… Tây CÆ¡ Ä‘eo chéo băng đạn và súng côn lá»§ng lẳng bên hông (may mà Ngà i không Ä‘eo súng) trong phim cao bồi miá»n viá»…n tây Hoa Kỳ. Ngà i đứng trên bục gá»— như tòa nhà chá»c trá»i đứng thẳng trên mặt đất, dà cái miệng răng vổ sát và o máy vi âm, giá»ng oang oảng:
“Buổi há»c táºp vá» nghÄ©a vụ quân sá»± tá»›i đây tạm kết thúc . . . Kế đến, anh chị nà o có thắc mắc hoặc có ý kiến gì cứ mạnh dạn phát biểu. Chúng ta giúp nhau há»c táºp, cùng nhau mổ xẻ cho sâu cho sát hầu có thể quán triệt chÃnh sách do Äảng đỠxuất và nhà nước thi hà nh.â€
Ngà i bà thư ngừng nói, phóng cặp mắt sắc lạnh xuống đám thanh niên thanh nữ Ä‘ang ngồi xếp bằng trên ná»n xi-măng há»™i trưá»ng. Nhấp má»™t ngụm nước lã, rÃt sâu và i hÆ¡i thuốc có lẽ thuốc lá thÆ¡m Sà i Gòn Giải Phóng còn sót lại, khói nhả ra từ hai lá»— mÅ©i ngà i rất bá»§n xỉn, Ngà i chắp hai tay sau Ä‘Ãt Ä‘i tá»›i Ä‘i lui. Rồi Ngà i phán tiếp:
“Chế độ ta, như các anh các chị đã biết, sau bao nhiêu đêm há»c táºp, là chế độ tôn trá»ng tuyệt đối quyá»n tá»± do ngôn luáºn. Các anh các chị phải cố gắng táºp là m quen vá»›i quyá»n tá»± do cÆ¡ bản nhất và o cao quý nhất nà y. Có lẽ sau mấy chục năm sống dưới sá»± ká»m kẹp cá»§a Mỹ-Ngụy, bị chúng bịt mồm bịt miệng quá lâu, nên anh chị chưa cảm thấy thoải mái sá» dụng quyá»n tá»± do nà y. Anh chị nà o có ý kiến hay thắc mắc, cứ mạnh dạn giÆ¡ tay lên – cho tôi thấy.â€
Tôi quạt mắt má»™t vòng toà n khắp há»™i trưá»ng. Äám thanh niên thanh nữ ngồi im re như những khúc gá»— mục. HÆ¡n má»™t trăm mái đầu tuổi hai mươi lầm lì như đá sá»i. Những cánh tay chắp lại nằm ngoan ngoãn trên đùi, trông như cá»™ng Ä‘oà n tÃn đồ ngồi nghe đại giáo chá»§ thuyết pháp. Má»™t trăm cái miệng ngáºm chặt môi như cố ngăn chặn không cho ý tưởng phá»t ra. Má»™t trăm cặp mắt lỠđỠthèm ngá»§ ngó nhau và ngó và o khoảng không trước mặt.
Chiếc đồng hồ treo trên vách tưá»ng trước mặt tôi chỉ đã qua mưá»i giỠđêm. Há»™i trưá»ng phưá»ng An Lạc câm nÃn, bầu không khà nặng ná» và im ắng như bầu không khà nhà xác. Chẳng có tiếng nói nà o cất lên.
Má»™t lát sau, má»™t ngưá»i lên tiếng. Gần lắm, ngay trước mặt tôi.
“Thưa anh, tôi có đôi Ä‘iá»u lấn cấn,†Cang vừa nói vừa giÆ¡ cánh tay phải lên cao quá đầu. “Nhưng tôi không biết có nên phát biểu hay không.â€
Tôi ngồi sau lưng Cang, nắm vạt áo hắn giáºt giáºt, nói khẽ, “Ngấp mồm Ä‘i! Coi chừng đêm nay đưa xác mà y lên lao xá gỡ ghẻ đấy.â€
“Hoan hô anh Cang,†Ngà i nói. “Mà , ô hay, sao anh Cang lại nói ‘nên vá»›i không nên nhỉ’? Tôi đã bảo quyá»n tá»± do ngôn luáºn là quyá»n tá»± do cao quý nhất trong các quyá»n tá»± do cá»§a con ngưá»i mà .†Ngà i cưá»i, cưá»i cưá»i, nói tiếp, “Anh vui lòng đứng lên cho má»i ngưá»i cùng ngắm dung nhan anh chút nà o.†Ngà i cưá»i, cưá»i, tiếp, “Và anh cứ mạnh dạn và thẳng thắn trình bầy cái lấn cấn cá»§a anh. Tôi cho phép. Äá» nghị các anh các chị tặng anh Cang má»™t trà ng vá»— tay cổ vÅ©. Cổ vÅ©. Tháºt to.â€
Má»™t trăm cặp mắt đổ dồn lên ngưá»i Cang, có ánh mắt như ngạc nhiên, có ánh mắt như thán phục.
“Sao các anh các chị lại nhìn chòng chá»c và o anh Cang như thế nhỉ. Äừng là m anh Cang thẹn thùng chứ. Má»™t ngưá»i thẹn thùng sẽ ăn nói rất ư là lúng túng,†Ngà i phán. “Vá»— tay, vá»— tay, vá»—, vá»— tay.â€
Äám thanh niên thanh nữ đồng loạt vá»— tay. Tiếng vá»— tay vang vang; tiếng vá»— tay nhịp nhà ng.
Cang đứng thẳng lên, ngó quanh, ho khan và i tiếng lấy giá»ng.
“Thưa anh, thá»±c ra tôi chẳng có thắc mắc gì ráo.†Cang nói. “Tôi cảm thấy lo ngại.â€
“Lo ngại Ä‘iá»u gì, anh cứ thẳng thắn bà y tá». Äừng để trong lòng nhiá»u lo ngại quá. Lo lắng lắm đánh rắm nhiá»u. Không tốt cho sức khá»e cá»§a anh đâu.†Ngà i nói, và Ngà i cưá»i. (Có lẽ nụ cưá»i trên môi Ngà i là biểu hiện niá»m đắc ý vá» tà i sáng tạo ra má»™t câu tục ngữ má»›i cho tiếng Việt chăng?) Cả bầy thanh niên thanh nữ cưá»i theo. Chúng ta cùng nhau cưá»i. Cưá»i. Cưá»i. Cưá»i. Cưá»i táºp thể dẫu sao cÅ©ng vui vẻ hÆ¡n khóc má»™t mình, tôi nghÄ©.
“Thôi. Ngừng cưá»i. Äể tôi nói chuyện vá»›i anh Cang vá» ná»—i lo ngại cá»§a anh.â€
“Dạ,†má»™t cô nà o đó trong cánh thanh nữ nói. “Chúng em không dám cưá»i nữa đâu.â€
“Tôi có cấm các anh các chị cưá»i đâu nà o. Má»™t nụ cưá»i bằng mưá»i thang thuốc bổ mà lị. HÆ¡n nữa, miá»n Nam thân yêu đã được giải phóng và đất nước ta đã thống nhất, không cưá»i chả nhẽ anh chị khóc. Nhưng, cưá»i thì phải cưá»i đúng lúc đúng chá»—. Có anh chị nà o đã từng cưá»i trong tang lá»… cha mẹ mình không, giÆ¡ tay lên?â€
Chẳng có cánh tay nà o giơ lên cả.
Chiếu mắt vá» Cang, Ngà i bà thư nói, “Anh Cang, tôi sẽ cố gắng giúp anh trừ khá» ná»—i lo ngại cá»§a anh. Tất nhiên là ná»—i lo ngại ấy phải nằm trong phạm vi khả năng tôi cho phép.â€
“Cám Æ¡n anh,†Cang nói liá»n. “Ná»—i lo cá»§a tôi là Trung Quốc đông dân quá, hÆ¡n má»™t tá»· ngưá»i lá»±ng. Còn nước ta chỉ vá»n vẹn năm chục triệu dân. Má»™t ngưá»i chống cá»± vá»›i hai mươi ngưá»i, tôi thấy có phần bất lợi cho tổ quốc. Nếu má»—i ngưá»i Việt mình Ä‘á»u có võ nghệ cao cưá»ng và trà tuệ thiên tà i như vua Quang Trung thì, tôi nghÄ©, may ra ta đánh bại lÅ© Tà u xì ấy. Tôi xin hết.â€
“Anh chị nà o có thể giải tá»a thắc mắc cá»§a anh Cang,†Ngà i Quát nói, “GiÆ¡ tay lên.â€
Chẳng có cánh tay nà o giơ lên.
“Anh chị nghe tôi cắt nghÄ©a đây,†Ngà i bà thư nói, giá»ng nghe như sấm rá»n. “Ná»—i lo ngại cá»§a anh Cang không phải là hoà n toà n không chÃnh đáng. Tuy nhiên, nếu anh chịu khó Ä‘á»c lại sách sá» nước nhà thì anh sẽ thấy, không phải má»™t lần mà cả chục lần, nhân dân ta đã đánh cho lÅ© giặc phương bắc cáºy đông cáºy mạnh hiếp Ãt hiếp yếu chạy vắt giò lên cổ. Còn kết quả đã vãi hết cả ra thế nà o, đỠnghị anh Cang vá» Ä‘á»c lại sách sá» nhé.â€
“Tôi nghÄ© tôi không cần Ä‘á»c anh ạ. Vì tôi nghÄ© tôi khá thuá»™c sá» tổ quốc.â€
“Cứ tạm cho là anh có há»c sá» và thuá»™c sá» Ä‘i. Nhưng đó là thứ sỠđã bị ngụy quyá»n xuyên tạc, bị vo tròn bóp méo nhằm phục vụ quyá»n lợi cá»§a chúng. Nhưng không sao. Tôi tin lá»i anh nói. Khá»i cần há»i thá» anh và i câu tôi cÅ©ng biết anh biết sá» nước nhà . Thế má»›i là ngưá»i Việt chứ lị.â€
“Tất nhiên tôi biết,†Cang nói rán (thằng cu ni đêm nay rất ham nói hÆ¡n ham nghe). “Tôi là ngưá»i Việt Nam há»c sá» từ tiểu há»c lên tá»›i lá»›p 12 sao mà không biết.â€
“Äúng thế. Ngưá»i Việt không biết sá» Việt thì cho dù biết tiếng Việt giá»i như thi hà o thi bá cÅ©ng chỉ là thứ ngưá»i Việt ngoà i da. Như bao nhiêu tên gián Ä‘iệp CIA Mỹ biết tiếng Việt có khi còn sõi hÆ¡n anh nữa đấy, nhưng chắc chắn chúng không phải là ngưá»i Việt. Ngưá»i Việt phải biết tiếng Việt và sỠđịa Việt.â€
Và Ngà i tiếp, “Cuá»™c chiến nổ ra hiện nay ở biên giá»›i Bắc ruá»™t thịt cá»§a tổ quốc ta không phải là cuá»™c chiến giữa nhân dân Trung Quốc và nhân dân ta. Tôi đảm bảo vá»›i các anh chị là không bao giá» có nhân dân nước nà o muốn chiến tranh vá»›i nhân dân nước khác cả. Cuá»™c chiến nà y là ý đồ xâm lược cá»§a thằng lùn tịt Äặng Tiểu Bình, và bè lÅ© phản động bá quyá»n xâm lược Trung Quốc. Chúng là háºu duệ cá»§a lÅ© nhà Hán xưa kia, muốn cướp nước ta vá» là m má»™t tỉnh chư hầu cho chúng. Nhưng, muốn là má»™t chuyện, trả giá cho cái tham vá»ng lại là má»™t chuyện khác; nếu chúng khôn ngoan Ä‘á»c lại sá» sách thì tôi e ngại là chúng không dám trả giá quá đắt cho má»™t tấc đất dân tá»™c ta không bao giá» bán hay cho không. Hãy Ä‘á»c lại bà i há»c ta đã dạy khôn cho đế quốc Pháp và má»›i đây là đế quốc Mỹ còn chưa ráo máu cho tham vá»ng xâm lược nước ta cá»§a chúng.â€
Rồi Ngà i nhẹ giá»ng hÆ¡n, “Nhưng nếu chiến tranh biên giá»›i nổ ra, thì . . . thì vì … vì độc láºp cá»§a tổ quốc, và vì . . . vì tá»± do cá»§a nhân dân, nhân dân ta buá»™c lòng và quyết tâm đánh trả thôi. Tôi nói là đánh trả nhé. Äánh trả là tá»± vệ; đánh nhau là gây hấn.†Ngà i bà thư núc thêm má»™t ngụm nước lã cho đỡ rát há»ng. Äặt cốc nước xuống mặt bà n, Ngà i giảng tiếp, “Tình hữu nghị giữa hai dân tá»™c anh em môi hở răng lạnh vẫn Ä‘á»i Ä‘á»i thắm thiết, vẫn trước sau má»™t lòng son sắt. Nhân dân Trung Quốc cÅ©ng rất Ä‘au lòng vá» chuyện hai nước anh em ruá»™t thịt bất hòa nà y, tôi biết.â€
“Thưa anh, anh em ruá»™t mà bất hòa thì tất nhiên là buồn, buồn lắm, anh ạ,†tiếng má»™t cô nà o đó cất lên. “Mà anh vừa nói quan hệ hữu nghị giữa Trung Quốc và tổ quốc ta là quan hệ anh em, váºy thì nước nà o là anh, nước nà o là em ạ?â€
“Tôi đã nói anh chị nà o muốn phát biểu thì giÆ¡ tay lên đã rồi má»›i nói. Không nên nói xen ngang và o như thế. Phát biểu linh tinh! Nhưng mà thôi. Lần nà y cho qua.†Ngà i Quát nói. “Nước nà o anh, nước nà o em, thì chị cứ nhìn lên bản đồ thế giá»›i thì tất hiểu ra thôi. Tôi sẽ nói chuyện vá»›i chị Huệ sau nhé.â€
Cô gái tên Huệ tắt tiếng.
Ngà i bà thư tạm ngừng bà i diá»…n văn, nhìn Cang nói, “Anh hết lo ngại chưa anh Cang?â€
Cang gáºt đầu.
“Chỉ gáºt đầu thôi thì chưa được đâu. Anh phải nói lá»›n cho các anh chị cùng nghe.â€
“Nhá» giải thÃch cá»§a anh, tôi đã hết lo ngại. Hết sạch.†Cang nói lá»›n như loa phóng thanh. “Tôi ngồi xuống được chưa?â€
“Giá» thì anh có thể an tá»a.â€
Cang ngó quanh, cưá»i nhạt, rồi ngồi xuống trước mặt tôi.
Äôi mắt Ngà i bà thư, có hình dạng cá»§a cặp còng cổ tay số 8 (nếu ta quay con số 8 ở và trà nằm ngang), bám theo Cang. Ãnh mắt gã như ngá»n đèn pha cá»±c mạnh chiếu thẳng và o thân thể hắn. Ngồi sau lưng Cang, tôi có cảm giác ngá»n đèn pha ấy chiếu lệch lên thân xác mình. Ãnh mắt sắc lạnh cá»§a Ngà i khiến tôi liên tưởng tá»›i hình ảnh lưỡi dao xá» trảm cá»§a cuá»™c Cách Mạng Pháp 1789. Tôi nắm chặt bà n tay, thụi và o hông Cang, nói khẽ, “Äồ Ä‘iên! Äể mồm mà nhai sắn!â€
“Anh Khải!†Ngà i bà thư hét. Äá»™t ngá»™t như ná»™ khà cá»§a thiên lôi.
Tôi giáºt mình. Như má»™t cái lò xo cá»±c nhạy, tôi đứng phắt dáºy, thưa, “Dạ, dạ, anh, anh gá»i em.â€
“Anh vừa lầm bầm gì đấy?†Ngà i bà thư nói. Ãnh mắt ngà i đăm đăm như mÅ©i dao nhá»n hoắc sẵn sà ng liếm máu ngưá»i. Rồi Ngà i cưá»i ruồi, nói, “Anh Khải có ý kiến hay cảm nghÄ© gì, thì hãy chia sẻ vá»›i các anh các chị chứ, sao lại lẩm bẩm lầm bầm nghe như tiếng thầm thì vá»›i chÃnh mình thế? Như thế là giữ riêng cho má»—i mình anh thôi nhé.â€
“Dạ, dạ, em không có nói gì cả, có lẽ môi em có táºt bẩm sinh ưa mấp máy thôi. Em thưá»ng dặn môi em đừng mấp máy, thế mà hai môi cứ mấp máy miết,†tôi nói. “Xin anh bá» qua cho táºt môi miệng em ưa mấp máy.â€
“Anh nói thầm chứ đâu phải môi anh mấp máy. Mà cứ cho là môi anh mấp máy Ä‘i, thì môi mấp máy mấp máy cÅ©ng có nghÄ©a là cái miệng anh muốn nói Ä‘iá»u gì mà không nói được hoặc không muốn nói ra.â€
Tôi nghÄ©, Ngà i bà thư Quát nà y quả tháºt lợi hại, có trà tuệ biến ứng chứ không phải là má»™t con vẹt như tôi đánh giá.
Ngà i giảng tiếp, “Con ngưá»i trong chế độ ta sống là sống cho, sống vá»›i, và sống vì táºp thể. Táºp thể, táºp thể, và táºp thể. Ngay cả ý nghÄ© riêng tư cÅ©ng nên chia sẻ vá»›i táºp thể. Vì má»—i cá nhân chỉ có thể tìm thấy ý nghÄ©a cá»§a cuá»™c Ä‘á»i mình qua cống hiến và hy sinh cho táºp thể, vì táºp thể, và vá»›i táºp thể. Sống như thế má»›i tháºt là ngưá»i, má»›i là sống. Nhá»› nhé.â€
“Dạ, dạ, anh đã dạy dá»— thì em ghi nhá»›,†tôi nói, “Em ghi nhá»›.â€
“Anh nói thầm có nghÄ©a là anh có Ä‘iá»u gì giấu giếm,†Bà thư Quát nói. “Không tốt! Anh lên đây!â€
Tôi rá»i chá»— ngồi, bụng lên tiếng cằn nhằn vá»›i chÃnh mình, “Chết mẹ! Má»›i có hé mồm chút xÃu là gặp rắc rối ngay.†Cặp giò tôi run run, may mà chúng nằm trong hai ống quần ka-ki nên chả ai thấy được sá»± run rẩy cá»§a chúng. Tôi dà hai bà n chân xuống sát ná»n xi-măng như tìm má»™t chá»— đứng cho hai bà n chân mình. Tôi bước vá» phÃa bục gá»—, bước cháºm như cố kéo khoảng cách giữa Ngà i và tôi dà i ra, và cho ná»—i run sợ có thá»i gian giảm bá»›t độ gia tốc, và bước cháºm cÅ©ng là cách thú nháºn âm thầm em rất biết kÃnh trá»ng Ngà i. Hai bà n tay tôi khoanh lại trước ngá»±c, bước chầm cháºm vá» phÃa bục gá»— như đã bao lần tôi bước cháºm lên cung thánh nháºn lãnh Mình Thánh Chúa và o lòng. Ãnh mắt Ngà i từ trên bục gá»— như tia lá»a mặt trá»i chÃnh ngá» xuyên thấu và o tâm can tôi. Tôi cúi đầu xuống, tránh ánh mắt cá»§a Ngà i, đó là ánh mắt cá»§a quyá»n lá»±c. Và tôi nghe tiếng tim Ä‘áºp trống trong lồng ngá»±c. Tiếng trống má»—i lúc má»—i mạnh hÆ¡n nhanh hÆ¡n khi khoảng cách giữa Ngà i và tôi cà ng thu ngắn lại.
Tá»›i bục gá»—, tá»—i vẫn khoanh tay và vẫn cúi đầu đứng bên phÃa trái Ngà i. Dưá»ng như từ toà n thân thể Ngà i tá»a ra má»™t vùng trưá»ng Ä‘iện từ cá»±c mạnh. Tôi lấm lét nhìn Ngà i như má»™t cáºu há»c trò không thuá»™c bà i đứng trước thầy cô. Rồi tôi ngó xuống há»™i trưá»ng. Căn phòng chất cứng hÆ¡n má»™t trăm mái đầu tuổi trẻ sao khoảnh khắc nà y bá»—ng nhiên trống trÆ¡n. Và tôi bắt gặp đôi mắt Cang ngó lên; ánh mắt hắn như Ä‘ang cưá»i cợt trên ná»—i run rẩy cá»§a tôi. Tôi ném trả lại má»™t cái nhìn trách móc. “Mà y mở mồm dại sá»§a báºy bắt tao mở mồm theo,†tôi nói thầm.
“Giá»›i thiệu cùng các anh và đặc biệt là các chị,†Ngà i nói, giá»ng ồm oà m, “Äây là anh Khải. Anh Khải là má»™t ngưá»i thầm lặng, Ãt nói. Trong tất cả các buổi há»c táºp từ trước tá»›i nay, tôi chưa há» nghe anh Khải thắc mắc hay phát biểu ý kiến gì cả. Tháºm chà cảm nghÄ© cÅ©ng không có nốt. Sao mà lạ thế nhỉ? Äã là ngưá»i, ai cÅ©ng phải có Ãt nhất và ba cảm nghÄ© chứ. Tôi nói thế có đúng không nà o?â€
Tiếng thằng nà o đó từ giữa lòng há»™i trưá»ng cất lên. Giá»ng nghe quen quen.
“Tui xin phát biểu được không anh Quát?â€
â€œÄÆ°á»£c thôi. Tôi cho phép anh nói.â€
Giá»ng Long Tà ng, thằng bạn há»c cÅ© nổi tiếng ưa phát ngôn bừa bãi nhất là ng. “Anh Quát nói thì lúc mô mà không đúng. Tui hoà n toà n tán thà nh lá»i cá»§a anh. Ngưá»i là má»™t loà i thú váºt, nhưng, khốn thay, lại có cảm nghÄ© má»›i phiá»n chÆ¡,†Long Tà ng nói. “Và biết Ä‘au. Má»›i khổ chÆ¡.â€
“Tốt. Anh ngồi xuống,†Ngà i bảo Long Tà ng, rồi trao máy vi âm cho tôi.
Tay tôi run run đón nháºn máy vi âm từ tay Ngà i, đưa sát lên miệng, lắp bắp, “Dạ, dạ, thưa anh, em nghÄ© em chẳng có thắc mắc; em cÅ©ng chẳng có cảm nghÄ© gì hết, anh ạ.â€
“Nói thế là anh đã quán triệt ná»™i dung buổi há»c táºp đêm nay?â€
“Dạ, dạ, em cÅ©ng nhá» anh giảng giải cho.â€
“Váºy thì anh trình bầy cho tôi nghe sá»± khác biệt giữa nghÄ©a vụ quân sá»± cá»§a chế độ ưu việt ta và chÃnh sách cưỡng bách quân dịch cá»§a ngụy quyá»n bán nước.â€
Äầu óc tôi tối mù như đêm trừ tịch. Suốt buổi há»c táºp, tôi ngồi núp sau lưng Cang, để mắt ngắm gái nhiá»u hÆ¡n là để tai nghe Ngà i lên lá»›p.
“Dạ, dạ, thì em cÅ©ng có thấy khác biệt sÆ¡ sÆ¡. Em thấy có khang khác gì đó, mÆ¡ hồ lắm. Nhưng em không rõ là khác biệt như thế nà o,†tôi vừa nói vừa gãi đầu gãi tai. Và i tiếng cưá»i thanh nữ cất lên khúc khÃch dè xẻn.
“Thế là anh chưa nắm được những Ä‘iá»u tôi đã hao hÆ¡i rát há»ng trình bầy ròng rã suốt ba tiếng đồng hồ rồi. Tư tưởng thế là chưa thông. Mà tư tưởng chưa thông thì vác bình đông không nổi. Huống gì là vác súng.†Quay sang tôi, lệnh, “Anh có thể vá» chá»—.â€
“Dạ, em cám ơn anh,†tôi nói nhanh, đi lẹ trở vỠchỗ mình, ngồi cúi đầu thấp xuống, núp sau lưng Cang.
“Anh chị nà o nháºn ra sá»± khác biệt, giÆ¡ tay lên,†Ngà i nói.
Cang giÆ¡ thẳng tay lên cao quá đầu, nói, “Thưa anh, tôi.â€
Thằng Cang đêm nay ăn nhằm cái cá»§ đách gì mà bá»—ng dưng nổi chứng ngứa mồm, bà y đặt phát biểu nà y ná» thế nà y? Từ trước đến nay, trong hà ng trăm đêm há»c táºp, cÅ©ng như tôi, hắn có bao giá» hé môi đâu.
“Anh Cang lên đây!â€
Cang rá»i chá»—, để lại cho tôi má»™t khoảng trống nhá» trước mặt, và má»™t khoảng trống lá»›n hÆ¡n trong lòng. Tôi thấy bạn tôi đêm nay như cây rừng đứng thẳng lên, và thấy tôi như cá»ng cá» nằm rạp xuống.
Vừa tá»›i bục gá»—, Cang nói liá»n, “ Cám Æ¡n anh. Äêm cÅ©ng đã khuya lắm rồi, để các bạn còn vá» ngá»§ nữa, tôi xin nói ngay. Sá»± khác biệt mà tôi thấy là ,†Cang nói, giá»ng rổn rảng, “hồi trước thì ngụy quyá»n bắt thanh niên cầm súng M-16 do Mỹ chế tạo, còn bây giá» thì nhà nước kêu gá»i thanh niên cầm súng AK-47 do Nga sản xuất. Tôi xin hết.â€
Cang trao máy vi âm lại cho Ngà i bà thư. Tôi cố theo dõi phản ứng diá»…n ra trên khuôn mặt Ngà i. Khuôn mặt Ngà i đông lạnh như má»™t tảng băng đá. Ai Ä‘oán nổi suy tư hay cảm nghÄ© cá»§a băng đá? Rồi Cang dợm chân định bước khá»i bục gá»—. Giá»ng Ngà i cất lên, nÃu chân hắn lại, “Anh chưa vá» chá»— được đâu. Äứng đây. Chá» tôi.â€
“Chết cha thằng Cang,†tôi nói thầm, dõi mắt vá» phÃa hắn. Tia nhìn tôi chuyên chở theo má»™t lá»i trách thầm, “Mà y ngu như bò. Mở mồm mà là m chi không biết. Äể mồm còn nguyên vẹn mà bú mồm gái, con ạ.â€
Äêm nay, dưới ánh đèn nê-ông mà u nước vo gạo, khuôn mặt Cang vốn trắng trẻo trông nhá» nhợ nhợt nhạt, và trÆ¡ trÆ¡ như gá»— đá, như không còn biết Ä‘au, như đã mất cảm xúc. Tôi muốn tá»™ng má»™t quả đấm và o mặt hắn, há»a may chi hắn tỉnh táo lại mà câm miệng Ä‘i.
“Äiá»u anh Cang vừa trình bầy có đúng đôi chút. Äúng đây là đúng vá» mặt hiện tượng mà thôi, nghÄ©a là cái mặt ngoà i đó mà . Äiá»u ấy ai chưa Ä‘ui mù mà chẳng thấy. Còn vá» mặt bản chất, nghÄ©a là cái ý nghÄ©a Ä‘Ãch thá»±c cá»§a sá»± kiện, thì khác biệt rất sâu sắc. Anh Cang chưa nháºn ra được sá»± khác biệt vá» bản chất. Các anh các chị nghe rõ tôi nói không?â€
“Rõ.â€
“Tốt.†Ngà i ngừng nói và i giây – và i giây thôi – rồi Ngà i nâng ly nước lã nhấp má»™t ngụm cho má»m lưỡi và trÆ¡n cổ há»ng, phán tiếp, “ChÃnh sách cưỡng bách quân dịch cá»§a ngụy quyá»n là bố ráp, truy lùng, tìm bắt cho bằng được các anh các chị, nhất là các anh, cầm súng bảo vệ đế quốc Mỹ và bè lÅ© tay sai. Cầm súng bắn lại cách mạng, bắn và o dân tá»™c. Các anh các chị nghe rõ không?â€
“Rõ.â€
Ngà i bà thư lấy gói thuốc lá, móc ra má»™t Ä‘iếu, gắn há» há»ng bên khóe môi. Cháºm rãi châm lá»a, từ từ hÃt sâu từng hÆ¡i thuốc. Từng động tác cá»§a Ngà i nhẩn nha thư thả. Dưá»ng như sá»± cháºm rãi là dụng ý cá»§a Ngà i cho lá»i thuyết pháp cá»§a Ngà i có đủ thá»i gian ngấm và o não bá»™ cá»§a lÅ© tuổi trẻ chúng tôi Ä‘ang ngồi xếp bằng trên ná»n xi-măng ngước mắt lên chiêm ngắm Ngà i.
“Tốt. Tốt lắm.†Lá»i Ngà i theo khói thuốc lá phun ra. “Còn nghÄ©a vụ quân sá»± cá»§a chế độ ta thì khác hẳn. Cao cả hÆ¡n. Thiêng liêng hÆ¡n. Äó là tiếng tổ quốc má»i gá»i các anh các chị tá»± nguyện dấn thân bảo vệ đất nước.†Ngà i rÃt sâu má»™t hÆ¡i thuốc. “Äất nước cá»§a ai?â€
Bằng má»™t ngón tay trá» dÆ¡ lên rồi hạ xuống, nhịp nhịp, và chỉ thằng và o mặt chúng tôi. “Äất nước cá»§a các anh các chị chứ còn cá»§a ai và o đây nữa. Và các anh các chị phải nhá»› nằm lòng Ä‘iá»u nà y: Không phải ai ai cÅ©ng được vinh dá»± má»i gá»i tá»± nguyện dấn thân đâu nha. NghÄ©a vụ thiêng liêng cao cả nà y chỉ đặc biệt dà nh riêng cho tuổi trẻ, như các các chị mà thôi. Các anh chị nghe rõ không?
“Rõ.â€
Quay sang Cang, Ngà i nói gằn giá»ng từng tiếng má»™t, “Anh đã quán triệt chưa?â€
“Quán triệt, thưa anh, dÄ© nhiên tôi đã quán triệt.â€
“DÄ© nhiên?â€
“CÅ©ng nhá» anh lên lá»›p,†Cang nói. “Tôi vá» chá»— được chưa?â€
“Sao anh nôn nả thế,†Ngà i nói. “Äứng đây. Chá» tôi nói vá»›i anh chuyện nà y.â€
Cang lui sau và i bước chân, im lặng khoanh tay đứng chá». CÅ©ng là khoanh tay, nhưng tôi thấy cung cách khoanh tay cá»§a hắn có vẻ thách thức ngạo nghá»… chứ không như cung cách khoanh tay khuất phục hèn hạ cá»§a tôi. Ngôn ngữ và thái độ cá»§a Cang dá»… còng hắn và o lao xá.
“Giá» nà y tôi biết cÅ©ng đã khuya,†Ngà i nói, vén ống tay áo coi đồng hồ. “Äã gần ná»a đêm rồi. Tôi hiểu các anh chị cần ngá»§ ngáy nghỉ ngÆ¡i để lấy sức ngà y mai còn lao động. Và lao động tốt. Nhưng anh chị hãy ngồi nán lại vá»›i tôi thêm và i phút.â€
Tiếng xì xồ xì xà o nháo lên khắp há»™i trưá»ng. Nghe như ấm ức, nghe như mệt má»i.
“Trước khi các anh các chị ra vá», anh Cang tá»›i đây,†Ngà i nói, ngoắc ngón tay trá» ra lệnh Cang tá»›i gần Ngà i. Rồi Ngà i vá»— vá»— vai Cang. Cách Ngà i vá»— vai trông dịu dà ng, thân máºt, bằng hữu. Vá»— vai Cang mà sao trông như vá»— mông đà n bà thế, tôi nghÄ©. “Nhá» anh chút việc, được không anh Cang?â€
“Chuyện gì anh?â€
“Anh đánh đà n đệm nhạc cho các anh các chị cùng hát má»™t bản nhạc. ÄÆ°á»£c không?â€
“Tất nhiên là được. Mà anh muốn tôi chÆ¡i bản gì?â€
“Anh Bình,†Ngà i quay sang nói vá»›i thằng Bình Lùn, đội trưởng du kÃch phưá»ng, Ä‘ang đứng nghiêm, như má»™t thằng lÃnh gác cổng cÆ¡ quan. “Anh và o phòng thông tin, lấy cây đà n mang ra đây há»™ tôi nhé.†Bình Lùn nà y là thằng bạn há»c cÅ©, há»c cùng lá»›p vá»›i tôi rất nhiá»u niên khóa, hầu như tháng nà o hắn cÅ©ng đứng đầu lá»›p, nếu ta đếm từ dưới lên, đầu to (nghÄ©a Ä‘en) nhưng chỉ là má»™t quả dưa hấu, bỠđạo Công Giáo theo cách mạng, gia nháºp binh Ä‘oà n 304. “Dạ, thưa đồng chÃ, có ngay,†Bình Lùn nói.
“Cám Æ¡n anh,†Ngà i nói, vá»— vai Bình Lùn. “Anh đứng tránh qua má»™t bên.†Rồi Ngà i trao cây đà n guitar cho Cang, “Bà i ca Tá»± Nguyện. Chúng ta cùng nhau hát. Trước khi cất lên tiếng ca, các anh các chị hô theo tôi. Hô lá»›n. Má»™t, hai ba, tiếng hát át tiếng bom.â€
Bầy tuổi trẻ ngá»a cố rống lên, muốn vỡ cả gạch ngói há»™i trưá»ng, “Tiếng hát át tiếng bom.â€
“Hay quá. Tốt quá. Anh Cang có thể đệm đà n cho các anh các chị hát được rồi đấy.â€
Cang kê thùng đà n lên đùi. Hình thể cây đà n guitar trong vòng tay Cang, ngay phút ấy khiến tôi liên tưởng tá»›i cái dáng phụ nữ ngồi khá»a thân Ä‘ang tắm nhìn từ phÃa sau. Và tôi nghÄ© giá như má»—i phụ nữ là má»™t cây đà n guitar, và nếu sáu sợi dây đà n (hay dây thần kinh) chưa đứt sợi nà o, thì cuá»™c Ä‘á»i sẽ rá»™n rà ng vang lên toà n âm nhạc tình yêu, dù là thứ nhạc tình ca rên rỉ sướt mướt và buồn thúi ruá»™t. Tôi thấy đầu Cang nghiêng nghiêng trên phÃm đà n, so dây dạo thá». Ngẩng đầu lên, Cang nói, “Khi nà o tôi Ä‘áºp tay và o thùng đà n thì anh chị hát. Anh chị sẵn sà ng?â€
“Sẵn sà ng.â€
Nếu là chim, tôi sẽ là một bồ câu trắng,
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương,
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm,
Nếu là ngưá»i, tôi sẽ chết cho quê hương.
. . . nếu là ngưá»i . . . là ngưá»i . . tôi sẽ chết . . . . chết cho . . . . chết cho quê hư . . . ư . . . .ư . . . .ư . . .. .ươn . . . . ương . . . . hương.
Tiếng đồng ca chấm dứt. Tiếng đà n, tiếng hát, tiếng vá»— tay im bặt. Nhiá»u thanh niên thanh nữ không hẹn cùng đứng lên đòi vá». Thân xác và tâm trà tôi quá má»i mệt đè nặng trên hai mà mắt tôi. Tôi chỉ muốn ra khá»i há»™i trưá»ng nà y cà ng sá»›m cà ng tốt, mong mau vá» nhà lăn lên gưá»ng đánh má»™t giấc.
“Khoan! Khoan! Khoan†Ngà i bà thư ré lên như lợn bị thá»c tiết. “Các anh các chị rán thêm má»™t phút nữa thôi. Trước khi các anh các chị ra vá», các anh các chị hô theo tôi. Tôi hô trước, các anh các chị hô theo sau. Ba lần. Hô tháºt to. Miệng hô to, và những cánh tay chúng ta nắm chặt tung mạnh lên trá»i cao. Các anh các chị sẵn sà ng?â€
“Sẳn sà ng.â€
“Äâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên.â€
Một trăm cái miệng đồng loạt rống lên là m tai tôi muốn vỡ mà ng nhỉ. Ba lần:
“Äâu cần thanh nhiên có, việc gì khó có thanh niênâ€
“Chúc các anh các chị vá» ngá»§ ngon đêm nay.†Ngà i nói rán. “Ngà y mai gắng lao động tốt nghe.â€
Äám thanh nhiên thanh nữ chen lấn xô đầy thiếu Ä‘iá»u dẫm đạp lên nhau trà o ra cá»a chÃnh há»™i trưá»ng. Dưá»ng như chẳng còn ai thèm nghe Ngà i nói nữa.
Vừa ra khá»i cổng Phưá»ng An Lạc, Cang nói, “Nhắm mắt gì nổi!â€
“Äêm nay mà y mắc chứng gì sá»§a oang oảng như chó dại váºy,†tôi nói. “Giữ miệng. Coi chừng tù rục xương.â€
“Thà tù.â€
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Năm 2 23, 2012 4:08 pm Tiêu đề: |
|
|
II.
Äêm sau, Cang và tôi song song bên nhau, vai ká» vai, Ä‘i trên con đưá»ng tráng nhá»±a chạy xuyên giữa lòng phưá»ng An Lạc, xẻ đôi địa pháºn phưá»ng thà nh hai mảnh. Con đưá»ng độc nhất có tên gá»i: Cách Mạng Tháng Tám. Con đưá»ng đã đổi tên, trước đây nó mang tên Cách Mạng 1-11. Cứ sau má»—i lần đổi tên, nghÄ©a là sau má»—i cuá»™c cách mạng, mặt đưá»ng lở loét thêm nhiá»u ổ gà . Äã hÆ¡n mưá»i giá». Những cái loa treo trên những cá»™t đèn đưá»ng đã câm mồm, tạm ngưng đâm thá»c và o mà ng nhỉ con ngưá»i, và trả lại yên lặng cho những căn nhà nghỉ ngÆ¡i. Những bóng đèn đưá»ng cÅ©ng đã nhắm mắt; bóng tối trùm kÃn cả con đưá»ng. Thỉnh thoảng má»™t chiếc xe lam từ trên tỉnh vá» muá»™n bò ngang qua nổ xì xạch xì xạch, hoặc má»™t chiếc xe thổ má»™ già nua chạy ngang qua, tiếng vó ngá»±a gõ lá»c cá»c lá»c cá»c xuống mặt đưá»ng khô khốc.
Cang và tôi Ä‘i lên Ä‘i xuống con đưá»ng nhiá»u vòng. Tôi, chân đã má»i nhưng lòng chưa muốn vá» nhà .“Ra cầu ngồi mà y,†tôi nói.
“Ừ.â€
Hai thằng dừng chân lại ở đầu cây cầu sắt Ä‘en ngòm lót ván á»p ẹp vắt ngang má»™t dòng sông hẹp. Tôi ngồi tá»±a lưng và o vai cầu thép lạnh, ngó xuống mặt sông Ä‘en hiu hắt những vệt sáng lù mù từ những bóng đèn trên cầu hắt xuống. Mặt sông loang loáng dầu nhá»›t và lá»nh bá»nh rác rến. Dòng sông tắc nghẽn như cuá»™c sống tôi bế tắc. Dòng sông lừ đừ như thể đã ngừng trôi, như Ä‘á»i tôi dáºm chân tại chá»— không nhìn thấy má»™t hy vá»ng nà o ở phÃa trước – tương lai. Mùi bùn từ dưới lòng sông bốc lên, và mùi cá ươn từ chợ cá tạt qua khiến tôi muốn nôn má»a. Hai bên bá» sông, dá»c theo hai Ä‘áºp đá, những con thuyá»n đánh cá Ä‘ang neo ngá»§ lấy sức để mai sá»›m ra khÆ¡i đánh bắt. Và i ánh đèn dầu leo lét keo kiệt hắt ra từ những con thuyá»n ngá»§ muá»™n. Chốc chốc có tiếng ngư phá»§ gá»i nhau từ cuối bến vá»ng tá»›i. Khung cảnh bến sông đìu hiu quạnh quẽ gợi lên trong tôi má»™t ná»—i man mác. Và đan cà i trong ná»—i man mác nà y có ná»—i sợ hãi không nháºn rõ mặt. Sá»›m mai, con thuyá»n nà o trong Ä‘oà n thuyá»n nà y sẽ bá» bến ra khÆ¡i và sẽ không bao giá» quay đầu vá» cổ độ? Từ mấy năm nay, cách và i ngà y lại có má»™t con thuyá»n vượt sóng Ä‘i tìm má»™t bến đỗ ngoà i đất nước. Số thuyá»n má»—i ngà y má»—i hao hụt hÆ¡n, không hẹn nhưng rá»§ nhau lần lượt Ä‘i tìm má»™t biển sông nà o khác.
“Lo tìm đưá»ng dá»t lẹ,†Cang nói, búng mẩu tà n thuốc xuống mặt sông Ä‘en. Cách búng mạnh như quăng ném dữ dằn, dưá»ng như đốm lá»a nhá» chở theo niá»m tức tối cá»§a hắn.
Tôi nhìn Cang ngồi bên cạnh. Hắn ngồi bó gối, bất động, nhìn xuống dòng sông, trông như má»™t kẻ rầu Ä‘á»i sắp lao mình xuống nước tá»± vẫn.
â€œÄÆ°á»ng nà o? Dá»t cách nà o? Dá»t đâu bây giá»?†tôi nói.
“Lên rừng.â€
“Bá»™ mà y định lên đó chặt cây khai hoang xây dá»±ng vùng kinh tế má»›i hả. Bà n tay mà y gảy đà n thì còn nghe được. Cuốc đất chưa nổi đâu.â€
“Äi tìm kháng chiến phục quốc.â€
“Kháng chiến phục quốc! Ở đâu?†tôi nói, ngừng lại và i giây, nhìn khuôn mặt Cang méo xẹo, mảng tối mảng sáng. “Nếu có, thì há» phải tìm bá»n mình rồi, chứ chẳng phải đợi mình Ä‘i tìm há». Biết hỠở đâu mà mò. Mà biết có hay không.â€
“Có chứ sao không. Nghe nói ở Rừng Lá có.â€
“Tao cÅ©ng có nghe nói. Ai mà chẳng nghe nói. Nghe nói. Nghe nói. Nghe nói.†Tôi cảm thấy bá»±c mình vì Cang còn nuôi cái ảo tưởng Ä‘iên rồ nà y. “Coi chừng mất mạng như mấy thằng trên phưá»ng Äức NghÄ©a bây giá».â€
“Thà chết,†Cang nói. “Sống như thế nà y có khác gì đã chết đâu.â€
“Ê, đừng nói báºy bạ, mà y.â€
“Còn hÆ¡n Ä‘em xác là m bia đỡ đạn cho lÅ© khỉ nà y.â€
“Thôi, cho tao can mà y Ä‘i. Äể mạng mà thá» cha kÃnh mẹ,†tôi nói. “Hay để mạng mà ôm ấp con nà o đó cho cuá»™c Ä‘á»i mà y thêm tà ấm áp. Cách nà o tùy mà y chá»n lá»±a.â€
Cang im lặng, trầm ngâm. Hắn đứng dáºy, bá» tôi ngồi má»™t mình ở đầu cầu, cúi đầu Ä‘i vá» phÃa đầu cầu kia. Äi tá»›i Ä‘i lui và i vòng, rồi hắn trở vá» ngồi bên cạnh tôi.
“Thá» cha kÃnh mẹ! Mà y có biết ông già mà y và ông già tao hiện giá» Ä‘ang ở đâu không?†Giá»ng nói Cang háºm há»±c ấm ách. “Mấy ông Ä‘ang bị chúng đà y đì đâu ngoà i Cao Bằng, Lạng SÆ¡n, hay Thanh Hóa thanh héo gì đó. Ông già tao còn sống hay đã chết, tao cÅ©ng chẳng hay. Bá»n mình cầm súng bảo vệ lÅ© khỉ nà y sao?â€
“Äừng lo lắng thái quá. Không tá»›i lượt bá»n mình đâu.â€
“Mà y nói gì? Tao chưa hiểu.â€
“Ông già mà y và ông già tao là ngụy quân, là lÃnh đánh thuê cho đế quốc Mỹ; còn mà y và tao là dân Công Giáo di cư, là thà nh phần phản động. Nhất kết nhì cư tam sư tứ ngụy; chúng không tin bá»n mình cầm súng bảo vệ chúng nó đâu.â€
“Mà y quả tháºt ngây ngô như trẻ con. Tin?! Ai thèm đặt niá»m tin và o những tấm bia đỡ đạn.â€
Lá»i Cang có đôi phần sá»± tháºt; tôi chá»™t dạ, nói, “Thế thì biết là m sao bây giá». Äâu phải chỉ má»—i mình mà y và tao lãnh búa tạ giáng xuống đầu thôi đâu. HÆ¡n nữa, đất nước Ä‘ang bị ngoại xâm thì thanh niên cầm súng chiến đấu bảo vệ tổ quốc cÅ©ng phải lẽ thôi.â€
“Ngoại xâm cái đầu buồi. Ngoại xâm nà o mà nhiá»u dữ váºy? Hết Tà u, sang Pháp, tá»›i Nháºt, vừa rồi Mỹ bây giá» Tà u tiếp. Má»™t chu kỳ đô há»™ khác lại bắt đầu đè cổ tổ quốc ta chăng?†Cang nói, rồi cưá»i khẩy. “Sao ngoại bang ưa dợt nước ta te tua thế nhỉ?â€
“Mà y leo lên trá»i mà há»i,†tôi nói. “Tao có bao giá» thắc mắc tại sao tao là ngưá»i Việt đâu, và tại sao tao lại phải sinh ra và o cái thế ká»· khốn nạn nà y.â€
“Mà y nói thế là mà y đã có thắc mắc rồi, con ạ,†Cang nói. “Tao đéo muốn là m ngưá»i Việt. Äúng hÆ¡n, tại sao tao phải là m ngưá»i nhỉ, mà không là chim cá chó mèo gà vịt?â€
“Không đổi được số pháºn đã tiá»n định đâu mà y. Mà nếu mà y muốn là m bò heo mèo chó chim cá gà vịt thì hãy đợi kiếp sau nhá. Nếu có kiếp sau,†tôi nói. “Dầu gì cÅ©ng là đất nước quê hương mình. Äêm qua mà y đã hát nếu là ngưá»i tôi sẽ chết cho quê hương mà .â€
“Quê hương? Quê hương cái cá»§ đách! Cái quê hương nà y không đáng tao thà cho má»™t giá»t nước đái.â€
“Nói vừa phải thôi. Chả nhẽ khoanh tay đứng nhìn nhìn đất nước bị lÅ© Hán tá»™c đô há»™ thêm má»™t nghìn năm nữa sao?â€
“Bá»™ mà y tưởng đất nước nà y Ä‘ang tá»± do à ?†Cang nói gay gắt. “Tao không thể chết cho lÅ© khỉ nà y. Chẳng thà trúng gió chết ngắc.â€
“Mà y lúc nà o cÅ©ng Ä‘em cái chết ra hù há»a tao,†tôi nói. “Sống má»›i khó chứ chết thì dá»… òm. Tìm đưá»ng mà sống.â€
“Còn đưá»ng nà o khác nữa?â€
“Vượt biển.â€
“Vượt biển? Tao đã nghÄ© tá»›i đưá»ng nà y rồi. Không ghe, không thuyá»n, không má»™t chỉ và ng, ai cho mà y Ä‘i? Hay là mà y tÃnh ôm thùng phi bÆ¡i ra khÆ¡i. Mà mà y đâu có biết bÆ¡i.â€
“Từ từ rồi bá»n mình bắt ngưá»i Sà i Gòn, móc nối thằng nà o có ghe thuyá»n, tổ chức dá»t.â€
“Từ từ. Từ từ. Sắp bị Ä‘em chôn đến nÆ¡i rồi còn từ từ. Äợi đến khi mà y tổ chức được thì mồ mả tao đã xanh cá».â€
“Tổ chức vượt biên chứ không phải Ä‘i đái mà muốn Ä‘i lúc nà o thì Ä‘i. Ngay cả Ä‘i đái cÅ©ng phải lá»±a chá»— vắng vẻ mà đái chứ. Gấp quá, bể, tù rục xương.â€
Cang nÃn thin. Rồi hắn đứng dáºy Ä‘i khá»i cây cầu, lượm má»™t viên đá bên lỠđưá»ng, ném xuống dòng sông. Mặt sông loang loáng dầu nhá»›t vỡ mặt yên tÄ©nh.
Bá»—ng tiếng thá»§y động cÆ¡ nổ rần rần xé rách mà n đêm yên lặng trên bến sông. Má»™t con thuyá»n nhổ neo rá»i bến. Con thuyá»n chạy tá»›i cuối mÅ©i Ä‘áºp đá, rồi tấp và o trạm công an biên phòng đặt gần cá»a sông chá» khám xét. Chưa tá»›i ná»a đêm, Ãt ghe thuyá»n rá»i bến giá» nà y. Lòng tôi chợ hụt hẫng, trống rá»—ng như có bà n tay móc ruá»™t lấy bá»›t Ä‘i niá»m mÆ¡ ước. Cứ má»—i khi nghe có má»™t con thuyá»n ra khÆ¡i không quay vá» bến cÅ© vừa ăn bá»›t cá»§a tôi niá»m hy vá»ng vượt thoát vừa để lại trong tôi má»™t vòng dây thừng trói buá»™c xiết chặt hÆ¡n.
“Cang, cÅ©ng khuya rồi, vá» thôi,†tôi nói, đặt tay lên vai ngưá»i bạn từ thÆ¡ ấu tiểu há»c. “Vá» ngá»§. Chuyện gì để đó tÃnh liệu sau.â€
“Mà y vá» trước Ä‘i. Tao vá» nhà giá» nà y cÅ©ng chưa nhắm mắt nổi. Mà y để tao ngồi yên má»™t lúc. Má»™t mình.â€
Tôi rá»i cầu, để Cang ngồi yên lặng má»™t mình vá»›i ná»—i bức bách cá»§a cuá»™c sống. Äi được chừng mưá»i bước chân, tôi ngoái cổ lại nhìn Cang. Hắn khuất chìm trong đêm Ä‘en. Dáng hắn hòa mà u cùng bóng tối.
Trên đưá»ng vá» nhà , đôi chân tôi ê ẩm rã rá»i và tâm hồn tôi bồn chồn xao xuyến. Con đưá»ng đất đá tối câm vang lên bước chân tôi nghe buồn buồn. Khi Ä‘i ngang qua nghÄ©a trang xóm đạo, cảm giác sợ hãi ôm choà ng lấy tôi.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Sáu 2 24, 2012 12:21 pm Tiêu đề: |
|
|
III.
Tiếng gõ cá»a khẽ khà ng nhưng dồn dáºp đánh thức tôi dáºy. Khoảng ná»a đêm. Tiếng gõ cá»a và o ná»a khuya nghe ai oán như tiếng chuông nhà thá» báo tá». Tôi giáºt thót ngưá»i, ngồi báºt dáºy, lắng nghe. Tiếng gõ cá»a mạnh hÆ¡n hối hả hÆ¡n. Tôi vén mùng chui ra khá»i giưá»ng, dụi mắt ngó vùng bóng tối lá» má». Tim đánh trống trong lồng ngá»±c. “Ai tá»›i nhà mình giá» nà y ta?†tôi lẩm bẩm. Tôi không thể hình dung ra khuôn mặt nà o tá»›i nhà mình giữa khuya khoắt giá» nà y. Ngoại trừ má»™t ngưá»i – gã công an khu vá»±c – khuôn mặt gã là má»™t ná»—i ám ảnh hằng đêm và xâm nháºp và o trong giấc ngá»§; khuôn mặt đá ấy hiện lên láºp tức trong tâm trà tôi như chân dung cá»§a má»™t tên Ä‘ao phá»§ thá»§ đẩy tôi lên máy chém. Tôi run rẩy bước vá» cái bà n đặt ngay chÃnh giữa căn nhà . Tôi nghe rõ tiếng dép mình chà lẹt xẹt trên ná»n xi măng. Và nghe rõ tiếng tim mình Ä‘áºp nhanh hÆ¡n mạnh hÆ¡n. Tôi rà bà n tay lên lên mặt tưá»ng lạnh mò tìm cái công tắc Ä‘iện. Tôi báºt công tắc: ngá»n đèn nê-ông sáu tấc sáng lên. Ãnh sáng dù má» yếu cÅ©ng đủ xua tan bóng tối. Và ánh sáng giảm bá»›t ná»—i lo sợ mÆ¡ hồ trong tôi. Tiếng gõ cá»a lại vang lên nhá» nhẹ như tiếng nói thầm thì cố tránh ngưá»i nghe lén.
Mồ hôi rịn ra ướt nhẹp hai lòng bà n tay tôi. Tôi run run xoay quả nắm, mở hé cánh cá»a, thò má»™t phần mặt mình ra khoảng hở giữa hai cánh. Ãnh trăng rằm trải thảm và ng trên hiên nhà . Dáng ai nép và o sát và o bức tưá»ng mặt tiá»n nhà . Tôi chưa kịp lên tiếng, thì giá»ng nói đã cất lên chen xen trong tiếng thở hổn hển: “Mà y hả Khải? Tao đây.†Giá»ng Cang nghe gấp gáp, hốt hoảng.
“Mà y hả Cang? Chỉ má»™t mình mà y?â€
“Ừ, tao đây. Ngoà i tao ra, mà y nghÄ© còn ai nữa,†Cang nói. “Mở cá»a cho tao và o.â€
Không đợi tôi mở rá»™ng cá»a, hắn đã đẩy cá»a xông và o khiến tôi suýt té ngả. Chá» hắn lá»t hẳn và o nhà , tôi thò đầu ra ngoà i má»™t hồi xem xét có tên du kÃch phưá»ng khóm nà o bám Ä‘uôi hắn không. Chẳng thấy tên nà o, an tâm, tôi như con rùa thụt đầu vô lại vá» mình, khép hai cánh cá»a lại. Khóa cá»a cho chắc.
“Bị ma Ä‘uổi hay sao mà giá» nà y còn bò tá»›i đây mà y?†tôi nói, và cảm thấy bá»±c mình vì Ä‘ang đánh giấc ngá»§ ngon không ác má»™ng lại có kẻ tá»›i cắt ngang giấc ngá»§ mình. “Mà y là m tao hết hồn.â€
“Không phải bị ma Ä‘uổi,†Cang nói, thở hắt ra. “Nhưng, bị quá»· sống rượt.â€
“Có chuyện gì váºy mà y,†tôi há»i.
“Tắt Ä‘iện Ä‘i.â€
Tôi là m theo lá»i hắn nói. Bóng tối trở vá» lên ngôi thay thế ánh sáng.
Cang nắm cổ tay tôi, kéo tôi xuyên qua gian nhà chÃnh.
“Có chuyện gì thì mà y phải thả tay tao ra đã chứ,†tôi nói.
“Nói khẽ thôi. Ra sau bếp, rồi tao nói cho mà y nghe.â€
“Nhà tao chẳng còn thứ gì có thể ăn được. CÆ¡m nguá»™i cÅ©ng không còn má»™t há»™t.â€
“Tao tá»›i mà y chẳng phải để xin ăn.â€
“Không phải chuyện ăn uống thì ra sau bếp là m quái gì.â€
“Mà y bá»›t nói, và nói nhá» xuống chút có được không.â€
Nhà bếp tối thui. Cang và tôi ngồi chồm hổm trên thá»m xi-măng lạnh ngắt. Cang ghé miệng và o tai tôi, nói như thở, “Dá»t!â€
“Dá»t?†tôi nói.
“Mà y nói khe khẽ há»™ tao chút Ä‘i,†giá»ng Cang run rẩy. “Ừ, dá»t – vượt sóng.â€
“Vượt biển?â€
“Thằng Long Tà ng vừa rỉ tai cho tao hay. Chúng nó sẽ vượt – đêm nay.â€
“Thiệt giả đó mà y?Tưởng nghe ai lại Ä‘i nghe thằng Long Tà ng,†tôi nói, lòng gợn lên nghi ngá» lo sợ. “Coi chừng tù má»t gông cả lÅ©.â€
“Äi hay không? Trả lá»i gấp, để tao còn tÃnh chuyện cá»§a tao nữa.†Giá»ng Cang nghe cáu kỉnh.
“Gấp quá là m sao tao tÃnh được.â€
“Chần chừ gì nữa. Sắp bị Ä‘em Ä‘i tế thần rồi mà còn tÃnh vá»›i toán. Äi hay không?â€
Tá» giấy thông báo trình diện thi hà nh nghÄ©a vụ quân sá»± má»›i gá»i tá»›i tôi cách đây mấy hôm. Nó như má»™t cát trát tòa án đòi tôi ra pháp trưá»ng ăn đạn. Vượt biển mở ra má»™t lối thoát duy nhất cho tôi trốn chạy khá»i thá»±c tại trói buá»™c. à tưởng vượt sóng ra khÆ¡i vẫn thưá»ng trá»±c bám riết tôi. Và chen lẫn trong ý tưởng nà y là khuôn mặt ngưá»i con gái tôi mến thương. Äôi mắt Thùy hiện lên trong tâm tưởng buồn bã như đã thấy trước biệt ly. Äôi mắt ấy dịu hiá»n nhưng lại mạnh mẽ như hai cánh tay võ sÄ© đô váºt khổng lồ kẹp chặt hồn xác tôi lại. Nên vượt biển lại là má»™t tìm kiếm thoát thân Ãch ká»·. Äầu óc tôi tối mù rối rắm, không biết quyết định sao cho ổn. Ra Ä‘i hay ở lại? Chá»n lá»±a nà o cÅ©ng có cái giá Ä‘au đớn riêng phải trả cho chá»n lá»±a ấy.
“Tao há»i mà y lần cuối: Ä‘i hay không?†Cang nói, lá»›n tiếng hÆ¡n. Lá»i hắn nghe như má»™t mệnh lệnh cá»§a số pháºn không thể nà o cưỡng lại. “Nói mau!â€
“Äi giá» Ã ?â€
“Ngay giá».â€
“Cần mang theo gì không mà y?â€
“Khá»i,†Cang nói. “Mang xác mà y theo là đủ rồi.â€
Tôi đứng dáºy. Cang đứng lên theo. Hai thằng Ä‘i lên gian nhà trên.
“Mà y chá» tao má»™t lát,†tôi nói. “Cho tao nói vá»›i mẹ tao và i lá»i.â€
“Thôi mà y Æ¡i. Äể bà già mà y ngá»§ yên Ä‘i. Tao cÅ©ng chẳng có nói lá»i nà o vá»›i mẹ tao cả. Biết nói gì nữa bây giá».â€
“Cho tao nói vá»›i bà Ãt tiếng. Kẻo không, bà không biết tao chết toi chết tiệt ở xó nà o, bà lo, tá»™i nghiệp.â€
“Lẹ lên! Nhá»› kiếm bá»™ đồ Ä‘en mặc và o.â€
“Äếch có bá»™ đồ Ä‘en nà o cả.â€
“Phiá»n mà y quá,†Cang nói. “Bôi lá» nghe lên mặt cÅ©ng được.â€
Cang cưá»i nho nhá». Tôi bá» hắn ngồi ở cái bà n đặt giữa gian nhà chÃnh. Dáng hắn chìm trong bóng tối.
Tôi bước vá» buồng ngá»§ mẹ tôi. Vén tấm mà n che lối ra và o, tôi rón rén bước tá»›i. Căn buồng lù mù câm nÃn. Ãnh trăng xuyên qua những lá»— há»ng mái tôn soi thấy dáng mẹ lá» má» gầy guá»™c, nằm nghiêng trên cái chõng tre quay mặt vá» phÃa lối ra và o. Tiếng thở mẹ tôi Ä‘á»u Ä‘á»u thư thái, nghe an là nh. Tôi Ä‘i chầm cháºm vá» phÃa bà , ná»a muốn gây má»™t tiếng động nhá» như vô tình đánh thức bà dáºy, ná»a muốn lặng lẽ rút lui để bà yên giấc. Dưá»ng như có má»™t sức mạnh vô hình kéo tôi tá»›i sát chõng bà .Tôi hạ thấp thân thể tôi xuống, gần như quì hẳn, nhè nhẹ đặt bà n tay lên bá» vai xương xẩu bà , lay nhẹ. Mấy năm sau nà y mắt bà lòa dần, nên tôi không rõ trong bóng tối bà còn nháºn ra tôi không.
“Khải hả con.â€
“Dạ, con đây mẹ.â€
“Có chuyện gì đó con. Äã khuya lắm rồi . . .â€
Im lặng. Thá»i gian như ngừng trôi. Và tôi có cảm giác căn buồng mẹ tôi tối tăm lạnh lùng như lòng huyệt. Và i phút sau, tôi nói, “Con Ä‘i nghe mẹ.â€
“Giá» nà y con còn Ä‘i đâu nữa, con?†Mẹ tôi ngồi dáºy bên mép chõng.
“Äi đâu con cÅ©ng chưa biết,†tôi nói. “Nhưng ngà y mai nếu mẹ không thấy con vá» nhà dùng cÆ¡m nữa thì mẹ đừng chá» con.â€
“Thế thì mẹ hiểu ra rồi,†mẹ tôi nói, giá»ng bà nghe tắc nghẽn. Ngừng lại và i giây, bà nói tiếp, “Äi đâu thì Ä‘i, nhưng phải lo mà giữ hồn giữ xác.â€
Rồi bà đặt bà n tay lên trên đỉnh đầu tôi, như là m má»™t dấu chúc phúc. Những ngón tay bà khẳng khiu như những cá»ng cá»§i khô run run trên mái tóc tôi. Cái chõng tre bá»—ng dưng phát ra tiếng kêu kẻo kẹt, nghe vô tình và tà n nhẫn trong khoảnh khắc nà y. Bà n tay bà vẫn nằm trên đầu tôi; và tôi cảm giác được những ngón tay ấy Ä‘ang run rất nhẹ như tiếng nói thầm thì cất lên từ đáy lòng bà . Từ gian phòng chÃnh tiếng Cang vá»ng và o giục giã, â€Khải, Ä‘i thôi.â€
“Con Ä‘i nghe mẹ.â€
“Äợi mẹ má»™t chút.â€
Rồi bà kéo đầu tôi xuống thấp hÆ¡n, sát gần ngưá»i bà hÆ¡n. Hà nh động như bao lần lúc tôi còn thÆ¡ dại bà đã kéo đầu tôi xuống bắt từng con chÃ, gở từng mụn ghẻ, hay chải lại mái tóc tôi cho ngay ngắn hÆ¡n. Trong bóng tối lá» má» tôi không thấy rõ khuôn mặt mẹ tôi. Tôi không nhìn thấy đôi mắt bà để Ä‘oán bà đang có cảm nghÄ© gì. Và hình như mắt bà đang nhắm chặt lại như ngăn chặn không cho phép má»™t thứ chất lá»ng nà o có thể tuôn ra.
“Con nhá»› năng cầu nguyện rồi Chúa Mẹ phù há»™, chở che cho,†mẹ tôi nói, rồi bà choà ng sâu trà ng chuá»—i Mân Côi và o cổ tôi. “Nhá»› nghe con.â€
“Dạ. Mẹ yên tâm. Cầu nguyện, dạ, cầu nguyện, mẹ biết con rất siêng Ä‘á»c kinh cầu nguyện mà .â€
Bà n tay tôi rá»i bá» vai bà . “Con Ä‘i, nghe mẹ.†Tôi nói nhanh rồi vén mà n bước ra khá»i buồng. Nếu bà không thả tay tôi ra, có lẽ chân tôi không đủ sức mạnh bước ra khá»i nhà . Tôi cảm thấy tôi như má»™t tù nhân vô tá»™i bị lịch sỠđất nước xá» oan, và bị quê hương ráo riết rượt Ä‘uổi.
“Äi Ä‘i con!†Tiếng mẹ tôi nói sau lưng.
Tôi Ä‘i nhanh vá» phÃa Cang Ä‘ang ngồi. Cang đứng phắt dáºy nói, “Rá» rà chi trong mà lâu quá mà y. Mà y á»§y mị lằng nhằng như con gái.â€
“Äi. Äi mà y.â€
“Äi. Nhanh lên.â€
Trước khi bước ra khá»i cánh cá»a chÃnh, tôi nghe tiếng chân mẹ mình theo sau. Tôi quay đầu lại, nghe giá»ng bà nhá» nhẹ nhưng rắn rá»i, “Mấy con Ä‘i Ä‘i. Äể cá»a đó mẹ đóng cho. Äi Ä‘i.â€
Ra khá»i ngõ, tôi dừng chân quay đầu lại nhìn ngôi nhà – nÆ¡i tôi đã cất tiếng khóc chà o đón cuá»™c Ä‘á»i cá»§a chÃnh mình. Rồi hai cánh cá»a chÃnh khép chặt lại má»™t chá»— vá» -- tổ ấm.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Bảy 2 25, 2012 12:01 pm Tiêu đề: |
|
|
IV.
Cang lầm lÅ©i, Ä‘i như kẻ vượt ngục trốn chạy trong bóng tối bị nhân viên công lá»±c truy Ä‘uổi. Tôi bước theo sau, cách má»™t tầm cây chèo. Cà ng Ä‘i, Cang cà ng bước nhanh hÆ¡n, và khoảng cách giữa hắn và tôi cà ng dà i ra. Thỉnh thoảng hắn dừng chân, quay đầu lại, hối, “Nhanh lên mà y! Nhanh lên mà y!â€
Äêm tháºt êm Ä‘á»m. Nhưng, trong tiếng sóng vá»— vá» bá» bãi và tiếng gió đêm vuốt ve cà nh lá, tôi nghe như có tiếng bi ai trầm thống cá»§a má»™t bản thánh ca cầu hồn trong tang lá»…. Vừa Ä‘i chốc chốc tôi vừa ngước mắt nhìn bầu trá»i. Äêm nay trăng rằm tròn như má»™t quả bóng đá mà u lòng há»™t gà lÆ¡ lá»ng giữa vòm trá»i Ä‘en lấp láy sao. Chùm sao bánh lái lung linh là má»™t cái hải bà n thiên nhiên chỉ đưá»ng đưa ngưá»i Ä‘i biển. Biển êm ả như mặt hồ. Sóng lăn tăn sá»§i bá»t lân tÃnh óng ánh, liếm bãi cát và ng mịn. Cang và tôi Ä‘i nép mình sau những chiếc ghe nhá» phÆ¡i mình trần truồng nằm trên cát. Ngoà i xa khÆ¡i, chá»— hai thằng muốn bay ra, là má»™t dãy thuyá»n câu má»±c nhấp nhô ánh đèn, kẻ má»™t hà ng chỉ đỠlúc hiện lúc ẩn chạy ngang trên ná»n trá»i.
Qua khá»i má»™t bãi cát trống trải, tôi cảm thấy yên tâm hÆ¡n. Hà ng dương má»c san sát dá»c theo bãi biển dá»±ng má»™t bức tưá»ng tá»± nhiên che chở hai thằng. Cang và tôi im lặng lầm lÅ©i, luồn lách qua những gốc dương. Gió ve vuốt những cà nh dương rù rì; cà nh lá lay nhẹ như Ä‘ang vẫy tay đưa tiá»…n ngưá»i Ä‘i. Äi xa. Tá»›i chá»— nà o chưa biết. Và biết có tá»›i má»™t chá»— nà o hay không, tôi nghÄ©.
Tôi bắt đầu cảm thấy má»i chân, và nghe tiếng thở mình nặng ná» hÆ¡n. Cang trông còn khá»e lắm, chồm chồm vá» phÃa trước như má»™t võ sÄ© quyá»n anh hung hăng lao mình và o tráºn đấu. Khoảng cách giữa hắn và tôi má»—i lúc má»—i dà i thêm hÆ¡n. Cang lại ngoái đầu vá» phÃa sau, dừng chân, chá» tôi.
“Mà y Ä‘i y như má»™t con rùa bò.â€
“Ngồi xuống nghỉ chân một chặp,†tôi nói.
“Rán lên. Sắp tá»›i rồi. Tá»›i đó rồi nghỉ luôn thể.â€
Nói chưa hết câu, hắn đã hối hả bước Ä‘i. Cái thằng luôn luôn Ä‘i ngả ngưá»i vá» phÃa trước, Ä‘i cứ như chạy. “Số mà y là số con láºt Ä‘áºt, khổ suốt Ä‘á»i con ạ,†tôi nói to tiếng cố ý cho hắn nghe. Rồi bước nhanh hÆ¡n, bám sát theo hắn. Qua khá»i bãi dương tá»›i những đồi cát đầy đặc cây xương rồng. Những đồi cát trông như ngá»±c phụ nữ phÆ¡i ra lắm gai góc. Má»™t cái gai nhá»n đâm và o bà n chân tôi, nhức nhối buốt xót.
“Cang chá» tao vá»›i,†tôi nói, ngồi bệt xuống đất cát. “Tổ cha cái xương rồng. Äâm tao Ä‘au thấy bà ná»™i.â€
“Äi vá»›i mà y thiệt phiá»n,†Cang nói, Ä‘i lui vá» phÃa tôi. “Má»›i bị gai đâm chút xÃu, mà y đã la toáng lên. Cứ như là ăn đạn và o đầu váºy không bằng. Äứng dáºy. Äi tiếp.â€
Äi thêm chừng ná»a giá» nữa, Cang Ä‘ang đứng bên má»™t gốc dừa. Hắn chá» tôi bước tá»›i, nói, “Ngồi xuống đây. Chá».â€
Hai thằng ngồi xuống đất cát, tá»±a lưng và o hai bên thân dừa, chong mắt ngó ra khÆ¡i biển. Trăng thả xuống má»™t giải lụa và ng óng ánh trên mặt sóng lăn tăn. Những thân dừa thở láºt pháºt lao xao. Chốc chốc tiếng chó sá»§a khan trong khuya khoắt từ xóm chà i vẳng tá»›i. Má»—i lần nghe tiếng chó sá»§a, tim tôi giáºt thót lên và thắt bóp lại.
“Sao lạ lùng thế nà y,†tôi nói. “Äá»i thuở nà o lại tổ chức vượt biển và o đêm trăng sáng thế nà y?â€
“Ai biết gì thằng Long Tà ng,†Cang nói, bồn chồn rõ trong giá»ng nói. “Yếu tố bất ngá» chăng? Có lẽ tụi nó muốn chÆ¡i trò lúc sáng nhất là lúc tối tăm nhất chăng?â€
“Sáng là sáng, tối là tối. Tao tưởng mà y nghe ai, lại Ä‘i nghe cái miệng toang hoác cá»§a thằng Long Tà ng,†tôi nói. “Coi chừng bể, chết cả lÅ©.â€
“Mà y câm cái mồm mà y lại có được không,†Cang nói. “Äi hôi mà còn đòi há»i nà y ná».â€
“Biết phiêu thế nà y tao đã . . . “
“Mà y nói giá» nà y cÅ©ng bằng thừa. Nếu mà y không dám vượt, thì giá» trở vá» nhà cÅ©ng chưa muá»™n mà . Nhưng mà y đứng có kêu ca lải nhải nữa, có được không.â€
Tôi im lặng, chong mắt ngó ra khÆ¡i. Chá». Má»™t lát sau, tôi há»i, “Mấy giá» rồi mà y?†Cang bụm tay che mặt kÃnh đồng hồ, nói, “Äã quá hai giá».â€
“Mà y biết mấy giá» không?â€
“Äúng ba giá»,†Cang nói. “Thằng Long cho tao hay như thế.â€
“Sao mà y ưa tin thằng Long Tà ng váºy?â€
“Ä. m. mà y câm cái mồm chó dại cá»§a mà y má»™t lát có được không nà o. Ra khá»i đây, tao cho mà y muốn nói gì thì nói. Tá»± do nói. Hét cÅ©ng được.â€
Tôi đà nh nÃn thin. Cang đêm nay cau có bẳn gắt, khác hẳn má»™t Cang bình thưá»ng trầm tÄ©nh tá»± tin.
Bên cạnh tôi, cách má»™t sải tay, Cang ngồi im ỉm, đầu hắn cúi xuống trên đầu gối, giấu mặt giữa hai lòng bà n tay. Dáng hắn bất động cứng đơ như má»™t tảng đá Ä‘en. Má»™t lát sau hắn ngước mắt nhìn ra biển. Mắt tôi cố trương ra, nhìn chăm và o hà ng ánh đèn câu má»±c trồi thụt xuống trên mặt sóng. Äêm nay, biển ngá»§ ngoan, sóng vá»— nhẹ, Cang cáu kỉnh, và tôi xao xuyến. Mấy giỠđã bò qua rồi sao tôi vẫn chưa thấy bóng dáng con thuyá»n nà o chạy sát ven bá». Chá» lâu má»i mắt, tôi nằm dà i xuống bãi cát, ngó lên vòm trá»i Ä‘en trong vằng vặc, lấp lánh triệu triệu vì sao. Khuôn mặt mẹ tôi, khuôn mặt Thùy bay xoẹt qua tâm tưởng – những khuôn mặt yêu dấu Ä‘ang sống mà ngỡ như đã chết. à tưởng phải nghìn trùng và vÄ©nh viá»…n cách biệt hai khuôn mặt ấy châm trăm mÅ©i kim và o tim tôi. Và ý tưởng quay vá» nhà , như cánh tay mẹ gầy guá»™c và như cánh tay em khẳng khiu, hợp lá»±c lại vẫn không đủ sức kéo lui. Lá»±c kéo lại yếu hÆ¡n lá»±c đẩy Ä‘i. Nếu không vượt khá»i ranh giá»›i biển quê hương đêm nay, tuần tá»›i Cang và tôi phải lên đưá»ng táºp cầm súng giết ngưá»i vượt qua má»™t biên cương khác. Ranh giá»›i nà o cÅ©ng Ä‘á»u có nguy cÆ¡ bá» mạng Ä‘ang đợi chá».
Äá»™t nhiên, má»™t vì sao băng chá»›p nhoáng qua bầu trá»i, rồi tắt ngúm trong hư không. Má»™t linh hồn nà o đó vừa lìa xác chăng? Tôi nhìn Cang, thấy hắn mở nắp bình đông, ngá»a cổ tu. Tôi cảm thấy khát nước, cổ há»ng khô queo.
â€œÄÆ°a bình đông tao mượn,†tôi nói.
“Không phải nước,†Cang đáp.
“Nước quỉ gì cÅ©ng được. ÄÆ°a đây, nhấp má»™t há»›p.â€
Cang trao tay cái bình đông, loại bình đông nhá»±a cá»§a Mỹ viện trợ cho lÃnh Cá»™ng Hòa. Tôi ngá»a cổ tu má»™t ngụm. Lưỡi tôi cay xè, miệng phun ra láºp tức. Không phải nước – Rượu.
“Vượt biển, không mang nước theo để thủ, mà y mang rượu theo là m quái gì chứ?†tôi nói.
“Ra khÆ¡i, hai thằng mình uống rượu ăn mừng thoát khá»i đất nà y,†Cang nói. “Vả lại, rượu giúp tao bá»›t run.â€
“Chắc gì đã lá»t?â€
“Mồm mà y thối lắm. Má»™t trăm phần trăm lá»t. Tin tao Ä‘i. Thằng Long đã nói vá»›i tao rằng tụi nó đã mua bãi. Không vá» nhà nữa đâu,†Cang nói. “Tao lạy mà y đừng thắc mắc nhiá»u quá, là m tao teo cả dái lại. ÄÆ°a rượu đây.â€
Không chá» tôi trao lại, Cang giáºt cái bình đông khá»i tay tôi. Hắn ngá»a cổ, tu thêm má»™t ngụm khác.
CÆ¡n buồn ngá»§ ụp xuống trên hai mà mắt tôi, nhưng tôi phải rán trương mắt ra. Äêm chỠđợi má»™t chuyến Ä‘i xa ra khá»i đất nước không cho phép tôi nhắm mắt.
“Sắp tới chưa mà y?†tôi nói.
“Äừng há»i. Tao cÅ©ng như mà y thôi, Ä‘á»u Ä‘i hôi như nhau. Hồi nà o nó tá»›i thì nó tá»›i. Nó không tá»›i thì nó sẽ không tá»›i.â€
“Tao chợp mắt một lát,†tôi nói.
“Ừ, mà y nhắm mắt luôn cÅ©ng được,†Cang nói. “Äừng mở mồm ra nữa thì tốt hÆ¡n.â€
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: CN 2 26, 2012 5:08 am Tiêu đề: |
|
|
V.
Cang Ä‘áºp mạnh và o vai tôi, lôi tôi ra khá»i cÆ¡n chợp mắt cháºp chá»n mê sảng.
“Khải! Dáºy mau! Tá»›i rồi!â€
Tôi dụi mắt, ú á»›, “Tá»›i rồi hả?â€
Tôi phóng mắt ra mặt biển đêm. NhỠánh trăng rằm soi sáng, tôi thấy má»™t chiếc thuyá»n đóng theo kiểu thuyá»n đánh cá Thái Lan giống như má»™t con quái váºt khổng lồ lù lù, nổ pạch pạch pạch pạch, bò dá»c theo ven biển. Sóng chẻ ra hai bên mÅ©i thuyá»n, óng ánh lân tinh. Con thuyá»n chạy vá» hướng cá»a biển má»™t Ä‘oạn xa, rồi quay đầu lại. Nó chạy lên chạy xuống nhiá»u vòng như Ä‘ang tìm má»™t địa Ä‘iểm đúng để thả lưới. Tôi nÃn thở, chỠđợi. Sát bên vai, tôi nghe tiếng thở Cang nghe nặng ná» gấp gáp bồn chồn, và cảm giác bà n tay hắn bóp chặt vai mình.
“Mà y thấy chưa? Nó Ä‘ang bấm đèn ra hiệu đấy,†Cang nói. Giá»ng hắn run run. CÆ¡n run rẩy cá»§a niá»m vui mừng? Hay là cÆ¡n hồi há»™p cá»§a ná»—i run sợ?
“Tao thấy rồi. Ra được chưa?â€
“Chưa được đâu! Hồi nà o mà y thấy nó đâm thẳng và o bá» thả neo là nó sắp sá»a bốc hà ng lên đấy.†Cang nói, vá»— vai tôi. “Tao là m gì, mà y là m theo. Äừng nói, đừng há»i.â€
“Sao đêm nay mà y bẳn gắt cau có hoà i thế?â€
“Teo lắm! Muốn vãi ra cả quần đây.â€
Hai thằng nÃn thinh. Tiếng thá»§y động cÆ¡ nghe to tiếng hÆ¡n, nổ lạch bạch, lạch bạch, lạch bạch. Rồi con thuyá»n chỉa mÅ©i đâm thẳng và o bá».
Bá»—ng yên ắng đêm vỡ toang. Tiếng ngưá»i nói, gá»i, kêu, la, hét òa nhau bùng vỡ. Ngưá»i, như từ dưới đất má»c lên; ngưá»i, như từ động cát chui ra; ngưá»i, như từ những thân dừa tuá»™t xuống. Tiếng chân ngưá»i chạy phăng phăng trên bãi cát. Ngưá»i ngưá»i Ä‘ua nhau lao xuống mặt biển. Sóng nước bắn lên tung tóe, óng ánh lân tinh như chế độ bắn pháo bông và o đêm ăn mừng ngà y thống nhất đất nước. Tiếng ngưá»i gá»i nhau hối hả, “Mau lên! Mau lên!â€
“Ra được chưa mà y?†tôi há»i.
Bà n tay Cang bóp vai tôi mạnh hÆ¡n như muốn nghiá»n nát cả xương vai, nói, “Äợi!â€
“Äợi gì nữa mà đợi. Ngưá»i ta ra hết cả rồi. Nó dá»t má»™t cái là há»ng cẳng.â€
Chừng và i phút sau, Cang đứng thẳng lên, cầm cổ tay tôi, kéo xác tôi lên theo, và nói, “Chạy. Khải Æ¡i. Chạy.â€
Cang thả tay tôi ra, chạy băng băng vá» hướng con thuyá»n neo Ä‘áºu. Tôi xả hết sức chạy bám theo.
“Mau lên, Khải! Mau lên, mau lên, Khải Æ¡i!â€
Cang phóng ngưá»i xuống mặt sóng. Tôi bước ra má»±c nước sâu tá»›i đầu gối, rồi đứng lại, chần chừ.
Cang quay đầu lại, hét, “Phóng xuống. Mà y còn đứng ì ra đó mà tế mả ná»™i mà y à .â€
“Tao không biết bÆ¡i.â€
“Không sâu lắm đâu. Lá»™i được. Lá»™i Ä‘i. Nhanh lên!â€
Tôi lao đại xác mình xuống biển. Tôi quÆ¡ tay quÆ¡ chân lung tung loạn xạ. Ná»—i run rẩy ôm choà ng thần trà tôi như nước biển Ä‘ang vây kÃn thân xác mình. Tôi cảm thấy chân mình không còn chạm đất; cảm giác lÆ¡i khÆ¡i trong giòng sóng, như lá»i khuyên bảo tôi nên lá»™i ngược và o bá».
Khi tôi lá»™i vừa tá»›i sát mạn thuyá»n, thì Cang từ trên be thuyá»n thòng cánh tay xuống, nắm bà n tay tôi kéo lên.
Bây giá» thì hai thằng ngồi sát be thuyá»n, nhìn nhau, và cùng thở ra. Tiếng thở nghe như tiếng xì hÆ¡i cá»§a cái máy nén gió. Cả hai thằng Ä‘á»u ướt nhẹp nước biển mặn. Và i ngụm nước biển tuá»™t và o miệng tôi mặn kè.
“Khá»e rồi! Khải Æ¡i.â€
“Chưa đâu. Ra tá»›i hải pháºn quốc tế má»›i khá»e được.â€
Xen trong tiếng thá»§y động cÆ¡ nổ Ä‘á»u là tiếng gã tà i công từ đằng lái ném tá»›i, “Kéo neo!â€
“Khoan,†giá»ng từ đằng mÅ©i thuyá»n đáp lại. “Còn má»™t nhóm nữa sắp lên.â€
Tôi ném mắt trở ngược và o bá». Nhóm ngưá»i, chừng năm bảy mạng, toà n là phụ nữ, Ä‘ang lá»™i bì bõm. Những cánh tay chắp lại giÆ¡ lên trá»i như đồng lòng cầu nguyện vá»›i Äấng Tối Cao ngá»± trên không đâu kia xa xôi. “Chá» tôi vá»›i! Chá» tôi vá»›i!†Giá»ng má»™t thiếu nữ cháºm chân kêu lên hoảng hốt.
“Sao lâu dữ váºy,†gã tà i công từ đằng lái nói. “Lẹ lên! Chết hết cả đám bây giá».â€
Giá»ng nói khác từ buồng máy cất lên, nghe quen, “Äã mua bãi rồi việc gì phải sợ chứ.†Giá»ng thằng Long Tà ng.
“Mua thì mua chứ,†gã tà i công đáp. “Nhanh chừng nà o tốt chừng nấy.â€
“Tới rồi,†gã đằng mũi nói.
Äám phụ nữ đã lá»™i tá»›i mạn thuyá»n. Ngưá»i lên trước xuống tay giúp kéo ngưá»i sau lên.
“Lên hết chưa?â€
“Rồi.â€
Lá»i đáp cá»§a gã ngư phá»§ đứng đầu mÅ©i thuyá»n vừa tắt, từ trong bá» má»™t trà ng đạn súng máy ré lên. Äêm bùng nổ. Biển dáºy sóng. Ngưá»i la hoảng. Và thuyá»n rúng động. Äạn bắn, nhắm thẳng hướng thuyá»n phóng tá»›i. Những đốm lá»a bay tìm kiếm thân ngưá»i đâm và o. Tôi nằm rạp xuống sạp thuyá»n, láºp tức. Tiếng chân Ä‘ua nhau chạy trên bãi vá»ng tá»›i truy Ä‘uổi.
“Ä.m. bể rồi!†gã tà i công nói. “Chặt neo. Dá»t!â€
Từ trên bá» má»™t tiếng hét bắn ra. “LÅ© phản quốc! Bắn chết hết mẹ chúng nó!†Tôi nháºn ra giá»ng thằng Bình Lùn, thằng bạn há»c cÅ© lên ngôi đội trưởng du kÃch phưá»ng tôi. “Không chừa má»™t đứa nà o.â€
Súng vâng lá»i thằng Bình Lùn ra lệnh. Äạn như có mắt dẫn đưá»ng bay trong đêm, xé gió nhắm ngưá»i xuyên và o.
“Trá»i Æ¡i, chết con, mẹ Æ¡i.â€
Tiếng ai đó vang lên thống thiết, gần lắm, cạnh bên tôi thôi. Má»™t khoảnh khắc, tim tôi như ngừng Ä‘áºp. Rồi khoảnh khắc kế tiếp, tim tôi Ä‘áºp nhanh hÆ¡n mạnh hÆ¡n, như muốn chui ra khá»i lồng ngá»±c. Tôi vẫn nằm sát như đã dán dÃnh xuống sạp thuyá»n.
“Cang, Cang, mà y đâu rồi?†tôi nói. Mới cách đây và i khoảnh khắc, hắn còn ngồi sát bên tôi mà .
Cang không còn ngồi bên tôi nữa. Hắn đã ngả gục. Hắn đã nằm dà i sát bên mạn thuyá»n, tay chân xuá»™i lÆ¡. Äầu hắn ngoẻo sang vá» phÃa trái, trông như đã tách lìa khá»i cổ. HÆ¡i thở ngắt quãng, đứt thà nh từng khúc ngắn. Tôi nghe tiếng thở bạn tôi nhá» dần, nhá» dần . . .
Tôi nâng đầu Cang lên cho tá»±a lên đùi tôi, và hai cánh tay tôi ôm choà ng qua ngá»±c bạn mình, và đầu cúi xuống trên mặt bạn. Äôi mắt Cang mở hé lim dim, lỠđỠdưới ánh trăng và ng. Ãnh mắt hắn trông như ánh đèn đã dầu cạn tim cùn, leo lét sắp tắt. Dưá»ng như có má»™t sát na, ánh mắt Cang nhìn sâu và o mắt tôi và xuyên xuống trái tim mình. Tia nhìn Cang khiến tôi cảm thấy má»i sá»± má»i váºt, trong và ngoà i tôi, tất cả Ä‘á»u đồng loạt bất động, đông đặc lại cứng ngắc. . .
Tôi nắm bà n tay Cang buông thõng xuôi theo dáng nằm. Rồi tôi rà rà bà n tay lên ngá»±c Cang. Ngá»±c hắn loang đầy máu. Chất lá»ng sá»n sệt bám và o lòng bà n tay tôi.
“Khải Æ¡i, chắc tao . . .,†Cang nói, hổn há»n, từng chữ má»™t. “không sống nổi, mà y Æ¡i.â€
“Äừng nói tầm báºy tầm bạ. Mà y không sao đâu,†tôi nói, giá»ng nghe sao cho tháºt xác tÃn để tá»± trấn an chÃnh tôi, nhưng tá»± thâm tâm tôi không tin lá»i cá»§a chÃnh mình. Khuôn mặt tôi cúi xuống gần chạm khuôn mặt Cang.
“Mà y . . . nói . . . nói . . . cho . . . mẹ . . . tao . . . hay . . . vá»›i . . .â€
“Mà y không sao đâu mà , Cang Æ¡i. Äừng nói nữa. Nghỉ cho khá»e mà .â€
. . . . Cang không còn nói nữa. HÆ¡i thở hắn đã tắt. Hắn không còn vá» nhà nữa. Hắn đã lìa bá» thế gian Ä‘i vá» cõi khác. Cõi nà o? Äôi mắt hắn mở trương ra nhìn lên bầu trá»i đầy trăng sao. Äôi mắt ấy Ä‘ang há»i tá»™i quê hương, và há»i tá»™i cả trá»i đất nà y.
Thuyá»n đã chạy ra xa, vượt ngoà i tầm đạn truy Ä‘uổi. Bến bỠđất nước khuất chìm trong đêm tối. Rồi tôi ngước mắt nhìn trá»i cao, và chợt nhá»› lá»i mẹ tôi dặn, “Con năng cầu nguyện rồi Chúa Mẹ phù há»™ chở che cho.†Cầu nguyện? Không, tôi không còn lòng dạ nà o cầu nguyện nữa.
Má»™t lát sau, tôi nghe giá»ng nói gã tà i công từ đằng lái vá»ng lại, “Chết nhiá»u không?â€
“Dá»… chừng hÆ¡n chục mạng,†gã ngư phá»§ đầu mÅ©i trả lá»i.
“Chết rồi, quăng xuống biển.â€
Hai ngưá»i má»™t, ngưá»i nắm tay, ngưá»i nắm chân, quăng từng xác ngưá»i xuống biển.
Tá»›i phiên quăng xác Cang, thằng Long Tà ng như từ dưới âm phá»§ hiện hồn vá». “Khoan quăng. Äể đó cho hai thằng tui lo.â€
“Chết rồi thì quăng Ä‘i còn lo gì được nữa mà lo,†gã đầu mÅ©i nói. “Chả nhẽ mang xác chết theo sao.â€
“Tau nói để đó tụi tau lo thì mi cứ để yên đó cho tụi tau lo,†Long Tà ng nói. “Hiểu chưa?â€
“Thì lo Ä‘i.â€
"Câm mồm!"
Rồi quay sang tôi, “Khải, đừng quăng xác thằng Cang. Äau xác hắn lắm, mi Æ¡i.â€
“Biết là m sao bây giá»,†tôi nói. Toà n thân tôi tê dại cả trong ngoà i.
“Mi phụ tau má»™t tay. Hai đứa mình bồng xác hắn đặt trên be thuyá»n, rồi lăn từ từ nhè nhẹ xuống, như ngưá»i ta vẫn thưá»ng hạ quan tà i xuống huyệt đó mà , mi.†Long Tà ng nói. “Thằng Cang, tên thánh hắn là chi? Mi nghe tau nói chi không?â€
“Mà y nói cái gì?â€
“Thằng Cang tên thánh là chi?â€
“Tên thánh? Tao đâu có biết hắn mang tên thánh quái gì,†tôi nói. “Mà mà y kêu réo thánh thần quỉ quái ra lúc nà y có cứu giúp được gì nữa đâu.â€
“Không sao. Thánh nà o cÅ©ng là thánh. Chúa chắc chắn biết thánh bổn mạng cá»§a hắn tên gì.â€
“Tất nhiên là Chúa biết,†tôi nói, “Nếu có Chúa.â€
Và tôi thấy Long Tà ng quỳ gối xuống sạp thuyá»n, là m dấu thánh giá, và đá»c, “Chúng con cáºy vì danh Chúa nhân từ cho linh hồn bạn chúng con, Cái Huy Cang, má»›i qua Ä‘á»i được lên chốn nghỉ ngÆ¡i, hằng xem thấy mặt Äức Chúa Trá»i sáng láng vui vẻ vô cùng.†Và tôi đáp lại, tá»± động như máy, “Amen.â€
Rồi Long Tà ng ôm chân, tôi ôm đầu, đặt thi hà i Cang trên be thuyá»n. Thuyá»n lướt sóng trôi Ä‘i; thân thể Cang lắc lư theo thuyá»n chòng chà nh.
“Khải, má»™t, hai, ba, lăn hắn xuống,†Long Tà ng nói. “Nhẹ thôi.â€
Ầm! Thi hà i Cang rÆ¡i xuống mặt sóng. Tôi quay đầu vá» sau, dõi mắt nhìn theo Cang trôi ngược trên mặt nước biển cho tá»›i khi Cang nhá» dần nhá» dần rồi chìm hẳn và o lòng biển Äông. Như má»™t váºt thể rÆ¡i trong chân không, tôi thả xác tôi ngả rạp xuống sạp thuyá»n.
Thuyá»n tăng ga, xẻ sóng, lướt ra khÆ¡i. Mặt trá»i má»›i lá»™ má»™t ná»a mặt trên chân trá»i. Rồi tôi chợt nhá»›: tôi đã quên vuốt mắt bạn mình.
Hoà ng Thủy Biển
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Tulip HS SaoMai

Ngày tham gia: 17 8 2008 Số bài: 1925
|
Gửi: Hai 2 27, 2012 12:35 am Tiêu đề: |
|
|
Äá»c bà i nà y cá»§a HTB , TH nhá»› lại những năm tháng đã qua , tối tối má»—i ngưá»i xách và i cây cá»§i Ä‘i há»p thanh niên , khổ cá»±c quá thì muốn vượt biên để tìm cuá»™c sống má»›i ....nhưng hầu như má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»—i số pháºn nên ai được ai mất ..ai sung sướng , ai Ä‘au khổ ..Ä‘á»u có sá»± an bà i cá»§a thượng đế ... Äể rồi có những kỹ niệm mà mình cứ Ä‘au đáu trong lòng ...
không thể nà o quên ...cám Æ¡n HTB đã nhắc lại má»™t quãng Ä‘á»i mà TH nghÄ© rằng có rất nhiá»u ngưá»i đã trãi nghiệm qua nó ngà y xưa...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 2 27, 2012 9:22 pm Tiêu đề: |
|
|
Tháºt phúc cho những ai vẫn giữ được cái mạng để Ä‘i tiếp con đưá»ng...
TN nghÄ© viết được hay như thế phải là ngưá»i có tâm hồn yêu thương chất ngất và có trà nhá»› tuyệt vá»i !
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Ba 2 28, 2012 1:58 pm Tiêu đề: |
|
|
Thà nh tháºt cám Æ¡n bạn Tulip và bạn Tuyết Nhung đã chia sẻ nổi buồn cá»§a tôi.
Cầu xin Æ¡n trên, bất luáºn các bạn theo tôn giáo nà o, phù há»™ chở che hai bạn và gia đình luôn luôn được bình an hồn xác.
HTB
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Mong Hoai Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009 Số bài: 733
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Năm 3 01, 2012 2:22 am Tiêu đề: |
|
|
Chà o Má»™ng Hoà i, O bạn há»c cÅ© cá»§a tôi,
HTB cám Æ¡n Má»™ng Hoà i đã Ä‘á»c cái truyện ngắn nà y.
O nói "con ngưá»i ta có số cả" quả tháºt là không sai. Ở Mỹ nà y, má»™t ngưá»i có tá»›i năm, bảy số; nà o là số an ninh xã há»™i, số bằng lái xe, số nhà , số thẻ xanh hay số nháºp tịch, v.v., nói không ngạ. Äiá»u lạ lùng là bất cứ số nà o cá»§a HTB cá»™ng lại cÅ©ng thà nh ra số bù cả, đánh bà i cà o là thua to hoặc cháy túi. Và i dòng đùa cho vui nghe.
Chúc Mộng Hoà i và toà n thể gia đình an vui trong cuộc sống nhé.
HTB
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Mong Hoai Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009 Số bài: 733
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Mong Hoai Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009 Số bài: 733
|
|
| Về Đầu Trang |
|
lolem HS SaoMai
Ngày tham gia: 25 10 2011 Số bài: 18 Đến từ: AUS
|
Gửi: Hai 3 12, 2012 11:08 pm Tiêu đề: |
|
|
HTB thỊêt là có tà i đó,văn chương rất gợi thanh,gợi hình,lolem nghĩ nên
xuất bản sách,bởi vì đại da số có suy nghÄ© như váºy nhưng ko diá»…n tả được
đó là sá»± khác biệt giữa nhà văn và ngừơi thưá»ng.
HTB đã viêt là "thà mạng cùi" post hình mà sao chưa thấy động Ä‘áºy gì hết
Äừng hứa cuá»™i nha,nhiá»u bạn dang chá» xem hình nhà văn đó...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Ba 3 13, 2012 1:56 am Tiêu đề: |
|
|
Bạn LỠLem ơi là bạn LỠLem ơi,
Tại hạ cảm thấy bạn Lá» Lem là má»™t "bạn Ä‘á»c" khá, nghÄ©a là có khả năng thẩm mỹ nghệ thuáºt, đặc biệt là văn há»c, khi bạn nói tá»›i mấy cụm từ "gợi thanh " và "gợi hình" mà lÅ© viết lách lăng nhăng chúng tôi gá»i là "tượng thanh" và tương hình", nghÄ©a là điá»u mà ngưá»i viết viết ra, nếu không tạo được cảm giác, chẳng đánh động gì tá»›i năm giác quan cá»§a ngưá»i Ä‘á»c, thì rứa là tráºt. Tráºt hung. Há»ng. Viết văn hay là m thÆ¡ là đánh động và má»i gá»i ngưá»i Ä‘á»c chia sẻ cảm giác và suy tư vá»›i ngưá»i viết. Không là m được thì hoặc là bất tà i hoặc là nên quăng Ä‘iá»u mình viết và o thùng rác. Mình không muốn nói nặng trên diển đà n Sao Mai yêu thương cá»§a chúng ta, nhưng nghệ thuáºt là nghệ thuáºt. Nó rất tà n nhẫn.
Trở vá» thá»±c tế hÆ¡n, là HTB chưa bao giá» hứa sẽ "post" bản mặt cá»§a mình lên bất cứ diá»…n đà n nà o, (tuy rất là ăn ảnh). Không bao giá» hứa, nên không bao giá» có lá»i hứa cuá»™i, mà là má»™t thách đố. IF. IF và IF . Nếu (IF) bạn dám đưa bản mặt mà bản tá»± nháºn là xấu nhất thế gian thì tại hạ sẽ đưa bản mặt tại hạ (mà tại hạ cÅ©ng tá»± nháºn là xấu nhất) lên xem nếu mình xấu thứ nhì là má»™t niá»m an á»§i (vì trên Ä‘á»i còn có kẻ xấu hÆ¡n mình). Dám không? Thách thêm má»™t lần nữa đấy. Xem ra thì tá»›i tết Công-gô bạn chả dám nháºn lá»i thách đố nà y. Nếu Lá» Lem Ä‘á»c lại những dòng tại hạ có ghi trong phần trả lá»i cá»§a cái truyện ngắn "Má»™t Cà nh Mai Trắng" thì bạn sẽ thấy tại hạ không ngoa ngôn.
(Nếu bạn Ä‘ang ở Úc thì bạn hãy xem phim cá»§a diá»…n viên (và đạo diá»…n) Mel Gibson, thì bạn sẽ hình dung ra, tuy tại hạ là ngưá»i Việt da và ng khè và mÅ©i tẹt lét, nhưng đẹp trai thì không thua hắn ta bao nhiêu.)
HTB.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|