THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Hai 4 04, 2011 2:13 am Tiêu đề: NHá»®NG BỨC THƯ TÃŒNH TRỊNH CÔNG SÆ N (KỲ 5) |
|
|
Hôm nay là đúng 10 năm ngà y mất nhạc sÄ© Trịnh Công SÆ¡n (2001 - 2011). Ông qua Ä‘á»i sau má»™t cÆ¡n mê kéo dà i, đúng theo ước Ä‘oán mà ông viết rõ trong thư ở Blao ngà y 6.12.1964, thá»i 25 tuổi: “Anh bây giá» bá»—ng có ý nghÄ© nếu phải có má»™t lần chết thì hãy chết trong lúc má»i mệt nhất - cÆ¡ thể rã rá»i, anh sẽ nằm xuống ngá»§ mê man và giấc ngá»§ đó Ä‘á»i Ä‘á»i không còn tỉnh dáºyâ€...
Äúng là ông “đã ngủ†như thế từ 23 giá» khuya 29.3 để chìm và o hôn mê sâu trong hai ngà y sau đó tại Bệnh viện Chợ Rẫy - TP.HCM và trái tim “vẫn nhá»› cuá»™c Ä‘á»i†cá»§a ông đã ngừng Ä‘áºp lúc 12 giá» 45 phút ngà y 1.4.2001 - sau 62 năm chuyển “lá»i buồn thánh†đến nhân sinh.
Ảnh: Do gia đình TCS cung cấp
ÄÆ°á»£c tin, từ Huế, má»™t trong những ngưá»i bạn thân nhất cá»§a ông là nhà văn Hoà ng Phá»§ Ngá»c Tưá»ng, viết lá»i vÄ©nh biệt: “SÆ¡n đã Ä‘i mất rồi... Äối vá»›i tôi, SÆ¡n đã có công xóa Ä‘i và sáng tạo nên má»™t thế giá»›iâ€. Äó là thế giá»›i cá»§a má»™ng tinh tuyá»n, là hà nh tinh trong suốt và tuyệt đối ngá»t ngà o cá»§a “hoà ng tá» béâ€. Äó là thế giá»›i “thoát khá»i những cái cụ thể†để “biểu đạt hết ná»—i niá»m riêng†như nhạc sÄ© Phó Äức Phương đã viết trong những ngà y đưa tiá»…n Trịnh Công SÆ¡n: “anh ra Ä‘i bình thản, giản dị... nhưng cùng vá»›i thá»i gian, chúng ta ngà y cà ng thấm thÃa ná»—i thương nhá»› vì thiếu vắng anh trong cuá»™c hà nh trình gian truân mà không được phép mệt má»i nà yâ€.
Còn nhạc sÄ© Phạm Tuyên thì: “Anh ra Ä‘i tháºt ư? Khi mà văng vẳng bên tai má»i ngưá»i vẫn như còn âm vang câu hát kết thúc má»™t bà i ca nổi tiếng cá»§a anh viết vá» mùa thu Hà Ná»™i: “Nhá»› đến má»™t ngưá»i để nhá»› má»i ngưá»iâ€. Ngưá»i Hà Ná»™i rất quý trá»ng anh vì tình yêu cá»§a anh đối vá»›i mảnh đất Thăng Long cổ kÃnh... Từ Hà Ná»™i xin thắp nén nhang tưởng nhá»› đến anh. Những giai Ä‘iệu và lá»i ca trong các sáng tác cá»§a anh sẽ còn sống mãi trong lòng ngưá»i Hà Ná»™iâ€. Nhạc sÄ© Phạm Duy khẳng định: “Hôm nay ngà y an táng Trịnh Công SÆ¡n. Và i giá» phút anh đã thá»±c sá»± vá» vá»›i đất, vá»›i trá»i, nghÄ©a là vá» vá»›i mình rồi, chúng tôi biết rằng anh đã nghìn lần nói lên nghìn lá»i trối trăn qua tác phẩm, lá»i nà o cÅ©ng là m cho má»i ngưá»i thấy được ná»—i Ä‘au là m ngưá»i“ ná»—i Ä‘au tình cá», cÆ¡n Ä‘au chưa dà i và cÆ¡n Ä‘au lên đầy, quá ná»a Ä‘á»i ngưá»i không má»™t ngà y vuiâ€. Nhưng theo tôi, có lẽ sau đây là lá»i trăn trối tuyệt diệu nhất, lá»i cuối cùng Trịnh Công SÆ¡n nói vá»›i... Trịnh Công SÆ¡n: Äừng tuyệt vá»ng, tôi Æ¡i đừng tuyệt vá»ng, Lá mùa thu rÆ¡i rụng giữa mùa đông. Äừng tuyệt vá»ng, em Æ¡i đừng tuyệt vá»ng Em là tôi và tôi cÅ©ng là em. Con diá»u bay mà linh hồn lạnh lẽo. Con diá»u rÆ¡i cho vá»±c thẳm buồn theo...â€.
Vá»±c thẳm ấy chứa đầy ngõ ngách cá»§a hư vô, ở đó bóng dáng và hÆ¡i thở ấm áp cá»§a ngưá»i yêu sẽ dần dần trở lạnh vì hư - vô - hóa, nên ông gá»i: “Dao - Ãnh - hư - vô, tình - yêu - hư - vô". Có nhiá»u ngà y, chẳng hạn giữa tháng 2.1965, liên tiếp trong các bức thư, ngôn ngữ hư vô đã trà n ngáºp không gian trò chuyện cá»§a ông: “Ãnh hư vô cá»§a mùa xuân. Hãy trở vá» là m niá»m thần - thoại - cô - đơn cÅ©. Những buổi mai hư vô. Những chiá»u tối hư vô. Những ngà y - tháng - năm hư vô. Niá»m tin cùng lòng chân thà nh đã bị ma quá»· đưa vá» vá»±c sâu (Blao 16.2.1965). Má»—i ngưá»i đã Ä‘i từ má»™t Ä‘á»i sống hư vô và sẽ trở vá» má»™t cái chết hư vô. Ai sẽ Ä‘i từ má»™t tình - yêu - hư - vô và trở vá» cô - đơn - hư - vô. Ôi Ãnh - hư - vô (...) Không thể nói là nhá»› Ãnh nữa, mà cÆ¡ hồ như đã mất Ä‘i. Như Ãnh đã chết và anh trở vá» sau những ngà y tang chế. Ôi hư vô trên Ä‘á»i sống là m sao Ãnh hiểu thấu (Blao 17.2.1965). Hư vô đã choán cháºt khoảng sống nhá», từng espace vitale. Ôi buồn là đó, là từng sợi thạch nhÅ© rÆ¡i xuống âm thầm quanh Ä‘á»i sống anh, Ãnh đứng nhìn như má»™t vì sao, buổi chiá»u anh là m ngưá»i chăn cừu trở vá» trong những tiếng chuông lục lạc. Anh chá» mong thư Ãnh, chá» mong thư Ãnh và những lá»i - nói - cho - ngà y - tháng ở đây. Nhá»› Ãnh thần thoại như bao giá», bao giá» (...) Bao giá» hư vô biến mất trên cuá»™c Ä‘á»i nà y, trên Ä‘á»i anh hở Ãnh! (Blao 18.2.1965).
Tạm yên tÄ©nh và i tuần, rồi khoảng hai tháng sau thư ấy, cÆ¡n sốt hư vô lại bất ngá» trà o dáºy, hâm nóng má»™t khoảng trá»i trên gác trá» Blao và là m Ä‘au trái tim ông, đến phải viết: “Ôi hư vô là từng tháng ngà y yêu thương, từng giá»t nước mắt, từng buổi hẹn hò. Má»i khởi đầu Ä‘á»u mang sẵn mầm mối chấm dứt. Sá»± kết thúc nà o cÅ©ng cuồng bạo như má»™t con trốt xoáy, mang Ä‘i biệt tÃch bao nhiêu huy hoà ng. Anh nghÄ© đến tất cả má»i há»§y diệt chá» chá»±c quanh mình. Nếu không nghÄ© đến Ä‘iá»u đó thì còn nghÄ© vá» gì?†(Blao 13.4.1965). Äến cuối tháng 9, sắp và o đông, ông gá»i: “Ãnh Æ¡i, hư vô trải rá»™ng mênh mang, anh muốn gởi vá» cho Ãnh má»™t Ãt cùng vá»›i giá buốt ở đây. Anh nhá»› Ãnh nhá»› Ãnh†(Blao 22.9.1965). Năm tiếp đó, 1966, từ Blao vá» miá»n Trung, viết: “Sắp hết tháng 11, rồi tháng 12, tháng giêng tá»›i Ãnh sẽ có thêm má»™t tuổi - 18 tuổi. Phần anh sẽ thấy mình cằn cá»—i thêm mà hư vô thì vẫn che mù trước mặt†(Äà Nẵng 12.11.1966).
Cứ thế, hư vô được nhắc đến hoà i, như sau nà y lúc ông 54 tuổi, trong thư gá»i Dao Ãnh: “Anh thấy má»i Ä‘iá»u trong Ä‘á»i Ä‘á»u là hư không cả. Cái có và cái không, cái được và cái mất cÅ©ng không thể nà o giết chết linh hồn và đá»i sống tinh thần mình được. Chúng mình không còn trẻ nữa cho nên gặp nhau được lúc nà o là phải sống hết và sống táºn cùng từng giây phút đóâ€. Thư trên viết lúc Dao Ãnh vá» thăm Việt Nam gặp ông, rồi lại ra Ä‘i năm 1993, Ä‘á»c và mưá»ng tượng cứ như kiếp trước hai ngưá»i đã yêu nhau, đã thắm thiết, đã hạnh phúc, nhưng cuối cùng đã bị hư vô và cái chết chia lìa: “Những tuần lá»… gặp lại nhau ở đây gần như không tháºt. Có má»™t cái gì đó rất hư ảo cá»§a má»™t cõi Ä‘á»i nà o đã xa lắm. Cái hiện tại đó nó trùng lẫn vá»›i quá khứ và vì thế nó gần gÅ©i vá»›i những giấc má»™ngâ€.
Tên Trịnh Công SÆ¡n vang trong Äại há»c Paris ngang tầm vá»›i những nhạc sÄ© danh tiếng như Charles Brassens, trong Äại há»c Sorbonne. Những tình ca cá»§a Trịnh Công SÆ¡n đã là m xao xuyến lòng ngưá»i Việt, còn là m ngưá»i Nháºt say mê, ngưá»i Anh thán phục. Anh chỉ biết thà nh tháºt và thống thiết chia buồn cùng tang quyến và cầu nguyện cho hương hồn em tiêu diêu nÆ¡i cá»±c lạc. Nhưng em SÆ¡n Æ¡i! Những gì em đã cho Ä‘á»i, Ä‘á»i sẽ giữ mãi, không chỉ ngà y nay mà đến cả mai sau, GS-TS - nhạc sÄ© Trần Văn Khê
Sưu tầm - Báo Thanh Niên (01/04/2011) (Còn tiếp...)
|
|