Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Ma Có Thật
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » ThÆ¡ Văn Hoàng Thá»§y Biển
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Ba 3 16, 2010 8:07 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hòang Thá»§y Biển đã viết :
PTH mến,

Phụ nữ mà thèm me có nghĩa là cái cơ thể của họ đang hát ca khúc "Bây Giờ Mấy Tháng Rồi Hở Em." của Từ Công Phụng (Xin nhạc sĩ thứ lỗi.)

Mến.
HTB



Ha ha ha... gặp" quỷ " rồi Hiền ơi. Cho lão xuống sông Hàn là vừa

Tặng O Hiền bài "Bây giờ mấy tháng rồi hỡi em "

http://www.saomaidanang74-75.com/diendan/viewtopic.php?t=2972&sid


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
PTH
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 12 6 2008
Số bài: 3606

Bài gửiGửi: Tư 3 17, 2010 4:09 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thiệt đúng là " Nhất Qủy nhì Ma thứ ba là.... ôn Hoàng Thủy Biển "....
hết ý kiến, xin chịu thua...laughing

Ủa quên...răng không thấy Hoàng Thủy Biển nói năng chi tới câu
chuyện con cá chiên rứa hè..?



_________________
_____________________________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Hòang Thủy Biển
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010
Số bài: 167

Bài gửiGửi: Năm 3 18, 2010 2:26 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Ma Có Thật(tiếp theo)

Hai ngày tôi bị đuổi học không phải là hai ngày nghỉ lễ được tha hồ nô đùa, chạy nhẩy đâu. Soeur Étienne đã tha hầu như hết tội lỗi của tôi; nhưng ba tôi thì không tha. Với ba tôi, con cái của ông chỉ có đau nằm liệt giường mới không tới trường mà thôi. Tôi phải trả nợ hai ngày bị đuổi học bằng một trận đòn nhớ đời. Mười roi đổi lấy một ngày nghỉ học. Mỗi chiều, từ đơn vị về, ba tôi bắt tôi nằm sấp thẳng cẳng trên sàn xi-măng để hứng mười ngọn roi cá đuối quất xuống mông tôi. Mỗi đường roi từ trên cao vút xuống mang theo lời ba tôi nói, “ Mi là thằng mất dạy! Dám cả gan vô lễ với cả thầy cô.” Hứng mười đường roi xong, ông bắt tôi quỳ ở một góc nhà, và miệng phải nói như tụng kinh, câu: “công cha nghĩa mẹ ơn thầy.” Tôi vừa quì vừa ca cái điệp khúc bi ai này cho tới khi mẹ tôi dọn bữa cơm tối lên bàn ăn thì tôi mới được ngừng “tụng kinh”, và mới đuợc đứng lên. Đêm về, tuy tôi đã nằm nghiêng bên phải rồi nghiêng bên trái, nhưng hai mông tôi đau rát đến ứa nước mắt ra. (nếu bạn nào đã từng hứng ngọn roi cá đuối thì sẽ thông cảm cho hai má mông trắng trẻo tròn trịa của thằng bé 11 tuổi.)

Hai mông rát và rỉ máu ra, vậy mà tôi còn phải ngồi chồm hổm trên ghế và khòm lưng xuống để trả nợ cho Soeur Étienne. Trong cái tư thế ngồi vừa khó coi vừa đau đớn này, tôi phải rán viết 100 lần câu ca dao: muốn sang thì bắc cầu kiều, / muốn cho hay chữ phải yêu mến thầy. Đang học lớp nhất, tôi làm gì có bút nguyên tử hay bút máy như khi lên trung học. Tôi viết bằng bút lưỡi lá tre, viết được vài chữ tôi phải nhúng lưỡi vào lọ mực tím, và phải lấy giấy thấm thấm cho khô những hàng chữ. Thiệt là gian lao! Viết được 10 lần câu ca dao này thì ông anh con ông bác ruột vác xác vô nhà. Ông nội ni, miệng bao giờ cũng đi nhanh hơn chân, chưa thấy mặt đã nghe cái giọng loa kèn của khứa.
“Chú mi siêng học quá ta.” Ma Lanh Đại Huynh nói, “Lớn lên khá đó chú mi.”
“Eng tới nhà có chuyện chi không, eng?” tôi nói. “Em không có thuốc Rubi vàng nữa mô.”
“Có chuyện chi mô,” đại huynh nói. “Sẵn đi ngang, eng ghé vào thăm chú thím. Chú thím có nhà không?”
“Ba mạ em đi vắng.”
Ngừng lại một lát, đại huynh nói: “Rứa chuyện ‘trả thù’ mụ ma sơ nớ của chú mi đi tới mô rồi?”
“Đừng nhắc tới chuyện nớ nữa, eng ơi.”
“Eng chỉ quan tâm tới chú mi thôi.”
“Cám ơn eng,” tôi nói. “Xong hết rồi.”
“Chú mi đang viết cái chi mà eng thấy mặt mũi chú mi nhăn nhăn nhó nhó rứa? Đại huynh cười hè hè (giọng cười như tiếng cười của loài dê). “Đang mần thơ đó à?”
Tôi không muốn trả lời thằng chả thêm một tiếng nào, thậm chí còn muốn thằng chả cút ra khỏi nhà tôi. Nhưng đại huynh đã tới gần đứng sát sau lưng tôi, và đầu thằng chả chồm qua đầu tôi.
“Chà chà, chú mi cũng bày đặt mần thơ lục bát nữa à,” Đại huynh nói. “Đừng dại dột dính dáng vô ba chuyện thơ phú lăng nhăng. Dính vô là chú mi đi ăn mày hay cạp đất mà sống đó, chú mi ơi.”
“Tui có làm thơ làm thẩn chi mô,” tôi nói, (giờ thì tôi không muốn xưng em với thằng chả nữa) “Tui đang liệt cả bàn tay để viết 100 lần câu ca dao, eng ơi.”
“Đưa eng coi,” Miệng nói là tạy chụp tờ giấy tôi đã viết được 10 lần câu ca dao nhớ đời đời này. “Tại răng chú mi cần phải viết 100 lần?”
“Chuyện của tui, để tui lo,” Tôi nói. “Eng khỏi cần lo cho tui.”
“Để eng bày cho chú mi một cách,” đại huynh nói.
“Cám ơn eng. Tui không cần.”
“Thủng thẳng, nghe eng nói. Chú mi muốn dùng thì dùng, không dùng cũng chẳng thiệt hại chi chú mi. Cách ni sẽ giúp chú mi bớt mỏi tay thôi.”
Nghe nói đỡ mỏi tay, tôi nói, “Cách chi? Eng nói đi.”
“Chú mi xé tờ giấy ni đi.”
“Eng nói cái chi?”
“Eng nói chú mi xé tờ giấy ni đi.Viết lại từ đầu!”
“Eng nói thiệt hay nói giỡn rứa eng?” tôi nói, “Tui viết được 10 lần rồi, eng ơi.”
Ma Lanh Đại Huynh cười ầm rồi nói, “Chú mi mà viết hết cả 100 lần câu ni thì eng sợ chú mi không có bàn tay mà và cơm vô mồm. Nghe lời eng, xé, xé, xé. Viết lại từ đầu.
Tôi hoàn toàn không hiểu ý thằng chả muốn nói gì. Tôi hỏi, “Viết lại từ đầu?”
“Ừ, viết lại từ đầu,” đại huynh nói. “Và chỉ một lần thôi.”
“Eng nói, tui chỉ viết một lần thôi?”
“Một và chỉ một.”
“Eng nói cái cách của eng bày đi. Tui nghe eng nói.”
Ông anh con ông bác ruột lanh trí thật. Cách thằng chả bày tôi giúp tôi đỡ mỏi tay biết chừng nào. Và tôi làm theo “quân sư” cố vấn như sau:

1. muốn sang thì bằng cầu kiều,
muốn cho hay chữ phải yêu mến thầy.

2. như trên
3. như trên
4. như trên
................................
100 như trên


Tôi quả thật bái phục đại huynh này. Tri tuệ của ngài quá ư ma lanh!

* * *

Sáng thứ hai, sau hai ngày bị đuổi học, tôi trở lại trường với hai mông vẫn còn đau rát. Vừa qua khỏi cửa lớp, tôi thấy Soeur Étienne đã ngồi trước bàn giấy tự bao giờ. Tôi đi thẳng về phía Soeur, và vòng tay chào: “Em chào Soeur,” tôi nói, “Em nộp cho Soeur.” Vừa nói tôi vừa đưa mấy tờ giấy đã viết một lần trọn câu ca dao và 99 lần như trên. Soeur cầm tờ giấy lên nhìn rồi oà cười. “Soeur cũng thua em luôn!” Soeur nói, “Thôi, cũng đuợc đi. Kể từ hôm nay em ngồi chỗ khác.” Soeur chỉ tay về cái dãy bàn đầu cách cái bàn giấy của Soeur chỉ một cánh tay. Và kể từ ngày đó tôi bị ngồi kềm kẹp giữa hai đứa con gái, con Châu Thị Trung Nguyên bên phải và còn Hồ Thị Lan Anh bên trái, tay chân tôi không nhúc nhích cựa quậy chi được. “Và cũng từ ngày hôm nay, mỗi ngày, thay vì quét lớp cho sạch, thì em phải làm cái ni. Lát nữa đọc kinh xong, Soeur sẽ nói cho em biết.”
Sau khi tiếng amen vừa dứt, Soeur Étienne kêu tôi lên đứng trên bục gỗ trước bảng đen, quay mặt xuống lớp học, và hô lớn:

Tiên Học Lễ

Và hết thảy học trò nam nữ đồng thanh đáp:

Hậu Học Văn

Mỗi sáng, sau tiếng amen, tôi phải xướng to lên ba lần tiên học lễ và cả lớp đáp lại hậu học văn ba lần, cho tới ngày cuối cùng của năm học

* * *

Và ngày bế giảng niên khóa đã đến. Trong buổi học cuối năm, Soeur Étienne không giảng bài cũng không bắt học trò chép bài như mọi ngày. Suốt hai giờ đầu, Soeur cho chúng tôi từng nhóm bạn bè ngồi tụ lại cười nói rầm vang cả lớp. Ngoài song cửa lớp, nắng óng ánh trên mặt sông Hàn như rủ rê tuổi nhỏ nô giỡn với sóng nước. Hè đã về. Mấy gốc phượng đã đỏ thắm trong sân trường. Sang năm, chúng tôi sẽ rời xa mái trường tiểu học, để lên trung học đệ nhất cấp, và theo học ở một trường trung học nào đó trên phố. Như những cánh chim bé bỏng, chúng tôi sẽ bay ra khỏi sân trường tiểu học và bay tới một sân trường lớn hơn. Ngay lúc ấy, tôi nào biết đến nỗi buồn biệt ly, lòng hân hoan được vui đùa ba tháng hè, và háo hức được cùng bè bạn ngâm mình trong dòng sông Hàn nô giỡn với sóng nước tung toé, và đôi chân chạy trên sân cát đuổi bắt, tranh giành quả bóng đá.
Hai giờ sau của buổi học, Soeurr Étienne trên bục gỗ, đánh nhịp, và cả lớp chúng tôi đồng ca những ca khúc mùa hè của tuổi học trò. Trước khi tiếng kẻng vang lên báo hiệu giờ tan lớp và cũng là tiếng kẻng cuối cùng của năm học, thì Soeurr và cả lớp đồng ca ca khúc “Hè Về” của nhạc sĩ Hùng Lân. Trời hồng hồng, sáng trong trong / ngàn phượng ru nắng ngoài song . . . . Khi tiếng hát cả cô lẫn trò chấm dứt, Soeur kêu từng học trò lên bàn giấy để nhận phiếu điểm, và nói riêng gì đó với từng đứa một.
Đến phiên tôi, tôi đừng bên cạnh bàn giấy, sát với ghế ngồi của Soeur, nhìn ngắm khuôn mặt Soeur và đầu cúi xuống. Soeur Étienne đặt tờ phiếu điểm vào tay tôi, rồi Soeur đặt tay Soeur lên đỉnh đầu tóc húi cua của tôi, xoa tới xoa lui mấy lần. Tôi cảm nhận được hơi âm ấm từ lòng bàn tay Soeur truyền qua đỉnh đầu rồi lan xuống toàn khắp thân thể tôi. Và tôi cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi gì nghe xao xuyến lạ! Thuở bé tôi không hiểu rõ nỗi lòng mình, và ở tuổi nhỏ thì vui buồn hờn giận đến nhanh và đi sớm. Tôi nghe Soeur nói, “Sang năm, em lên trung học rồi,” vừa nói Soeur vừa xoa xoa cái đầu tôi đang cúi xuống, “Em phải cố gắng chăm chỉ học hành. Soeur nghe em học giỏi thì Soeur vui. Và Soeur thương.” Rồi tôi ngước mắt lên, nhìn khuôn mặt dịu dàng thanh thoát của Soeur, và tôi thấy đôi mắt Soeur ươn ướt hơn. Bỗng nhiên, tôi cảm nhận rằng những giọt lệ sắp vỡ ra trong mắt mình. Tôi nhét tờ phiếu điểm vào cặp táp, và oà chạy ra khỏi lớp.
Chừng một năm sau, tôi không thấy cái dáng mảnh mai trong áo choàng trắng nữ tu của Soeur Étienne nữa. Trong những buổi lễ sáng lẫn lễ chiều, tôi cũng không còn thấy Soeur đứng đánh nhịp điều khiển ban thánh ca của nhà thờ nữa. Tôi nghe phong thanh là Soeur đã hồi tục, và thành hôn với một anh trung úy không quân là cái anh chàng sĩ quan tôi biết mặt, và nhiều lần thấy hai người đứng nói chuyện với nhau.

Con Chim Bồ Câu Trắng đã bay xa. Và hơn bốn mươi năm đã trôi qua . . .

HẾT

Hoàng Thủy Biển
(18.03.2010)
(trong Tạp Văn “Những Khuôn Mặt Yêu Dấu”)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
PTH
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 12 6 2008
Số bài: 3606

Bài gửiGửi: Năm 3 18, 2010 4:08 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cám ơn Hoàng Thủy Biển đả cho H và các bạn đọc một bài tự thuật hay,
lời văn dí dỏm, phong phú và rất có duyên.

H đả cười từ đầu cho tới đoạn kết, hahahaha....thật bái phục cái
ông anh chú bác của HTB, đưa ra một kế thật thần kỳ, cứu được
một người ngây thơ vô số tội ....

Hy vọng HTB sẻ sáng tác nhiều Văn ,Thơ cho H và các bạn thưởng
thức.



_________________
_____________________________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Hòang Thủy Biển
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010
Số bài: 167

Bài gửiGửi: Năm 3 18, 2010 12:36 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Phạm Thị Hiền mến,

HTB cám ơn PTH và các bạn bẻ Sao Mai đã đọc bài. Viết ra và được đọc là vui rồi. Và nếu bài viết tạo được nụ cười cho nhau thì vui hơn. HTB cố gắng đóng góp phần mình để làm sao cho cái diễn đàn SMĐN vui vẻ và rôm rả lên thôi.

Ngay một thiên tài thi ca lẫy lừng của dân tộc mình là Cụ Nguyễn Du mà cũng viết:

Lời quê chắp nhặt dông dài,
Mua vui cũng được một vài trống canh.


thì HTB chỉ mong mua vui cho PTH và các bạn Sao Mai dăm ba phút là HTB mãn nguyện.

Mến,

HTB


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Năm 3 18, 2010 7:57 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

... và Cụ Nguyễn Du còn viết như ri nữa nè :
Nhân tự bi thê, thảo tự thanh


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009
Số bài: 733

Bài gửiGửi: Sáu 3 19, 2010 6:15 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Câu chuyện HTB viết rất hay & thật vui. C.ơ nha.



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » ThÆ¡ Văn Hoàng Thá»§y Biển Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI