Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Trang THƠ đất Quảng

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 3:07 am    Tiêu đề: Trang THÆ  đất Quảng Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


TRANG THƠ ĐẤT QUẢNG

Ai chẳng biết đất miền Trung lũ lụt, nơi trú ngụ của những cơn bão, cùng vui vầy với cái nắng gắt gao, cháy bỏng. Chắc cũng do đặc tính vùng miền này đã hun đúc nên cái tính cách của người Quảng nam, có cái tình cái nghĩa như những cơn mưa lũ, có cái ào ạt của biển cả, cái khô khan mà cháy bỏng của nắng, và cái mộc mạc của làng quê Việt Nam. Nơi cộng rau khoai vẫn vươn mình trên cát bỏng, nơi đồng lúa vẫn xanh tươi trong cái khắc nhiệt của trời đất, trong những giọt mồ hôi, trong những điệu hò cục mịch mà nặng trĩu tình người, chân chất lời thơ ấy !

Vậy mà có một dòng thơ lạ đã vượt lên những cái cục mịch, nắng, gió, lũ lụt kia để đón những hạt mưa trên thanh cao của ngôn từ, để nhào nặn thành dòng mực mang đầy sắc thái của người đất Quảng, làm thăng hoa những giá trị tâm hồn con người trên miền đất này, làm cho bạn đọc cả nước hiểu rằng : nơi nào khắc nhiệt nhiệt nhất, nơi đó có niềm khao khát và tình yêu cháy bỏng nhất.

Hôm nay tôi xin gởi lên đây bài thơ của con người đất Quảng, có tên trong Thi Nhân Việt Nam là: Phạm Hầu, ông vừa là một họa sỹ đã có tác phẩm đoạn giải Đông Kinh Nhật Bản.

Vọng Hải Đài

--- Phạm Hầu ---

Chẳng biết trong lòng ghi những ai?
Thềm son từng đội gót vân hài
Hỡi ôi! người chỉ là du khách
Giây phút dừng chân vọng hải đài.

Cơn gió nào lên có một chiều
Ai ngờ thổi tạt mối tình kiêu
Tháng ngày đi rước tương tư lại
Làm rã chân thành sắp sửa xiêu.

Trống trải trên đài du khách qua
Mấy ngày vơ vẩn, gió đêm là.
Muôn đời e hãy còn vương vấn
Một sắc không bờ trên biển xa.

Lòng xiêu xiêu, hồn nức hương mai.
Rạng đông về thức hoa nhài.
Đưa tay ta vẫy ngoài vô tận
Chẳng biết xa lòng có những ai?


Mời các anh em trên diễn đàn thưởng thức và tìm hiểu thêm về Thi nhân Phạm Hầu

Thân chào !



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 4:38 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


CHIỀU BUỒN

--- Phạm Hầu ---

Tôi đã dám cầu xin hai giọt lệ
Trên mi nàng huyền bí vẻ say mê.
Cho điệu buồn man mác tự đâu về
Đưa ngọn cỏ theo chiều mây lặng lẽ.

Cho tôi được nghiêng kề nàng thỏ thẻ
Vì lời yêu rên siết ẩn trong tôi
Chỉ khi buồn may mới thoáng ra thôi
Mà hương lệ đó là trang sổ quý.

Buồn len lỏi trên đầu cây thi vị
Gieo lệ vàng trên ngấn nắng chiều trôi;
Tôi kề nàng môi chảy kiếm làn môi,
Lời tôi lặn trên môi nàng rúng động.

Yêu đương đến tất cả chiều mơ mộng
Buồn nhẹ nhàng trong làn khói thu không,
Buồn mơn mang trên đầu tóc rối bòng
Và vẩn vơ bên đôi người vô tội.

Nàng và tôi, nhánh sầu chung rễ cội,
Kề vai nhau khi lệ với chiều rơi,
Khi giọt sương âu yếu nhỏ lên người,
Nàng và tôi là hai dòng lệ nối.

Ông là con của Phạm Liệu (người đỗ đầu tiễn sĩ trong 5 người) được vua ban: câu Ngũ Phùng Tề Phi
Sinh ngày 2/3/1920 ở Làng Trừng Giang phủ Điện bàn, Quảng Nam
Học Trường Quốc Học Huế, Mỹ Thuật Hà Nội
Ông là một tài hoa mệnh yểu, 24 năm sau ngày sinh bị thực dân pháp đánh chết, chôn ở Huế, giữa lúc tài hoa đang độ nở.




Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 7:44 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 9:11 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

VỌNG LÂU

Phạm Hầu

Mắt theo lầu vọng buồn bên trúc
Trúc rủ buồn trên mái vọng lâu.
Tuổi tôi, màu lá: Ai sinh trước?
Hiu hắt đôi bên lúc đọ màu.

Lầu đứng bơ vơ lầu vắng vẻ,
Lầu mơ đàn địch tiếng lầu xưa.
Thẫn thờ lá trúc rưng rưng lệ,
Như mắt đa tình lúc tiễn đưa.

Quanh tôi là mộng hay bươm bướm?
Lầu dựng buồn cao ngập giấc mơ.
Quanh tôi là mộng hay mây sớm?
Lầu dựng buồn cao ngập ý thơ.

Tôi buồn cô độc, ôi lầu vọng!
Ai biết cho lòng như thế đâu
Buồn đưa hương lúa, buồn đưa võng.
Những cảm tình tôi tựa bóng lầu.

Xưa tiếng người bay rực rỡ lầu,
Ngày nay lầu quạnh ngắm biển dâu.
Tôi buồn rưng rức bên lầu vo.ng.
Ai dựng trong lòng cảnh vọng lâu

"Người nghệ sỉ phải tham gia vào cuộc chơi, mà không thể đứng được nữa..."

Thi nhân Việt Nam Phạm Hầu



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 9:14 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Dạ Nhạc

Phạm Hầu

Đêm qua không ở nơi trần gian
Một chàng hào hoa như Tống Ngọc
Một nàng yểu điệu như Văn Quân
Nói chuyện ái ân, mượn tiếng đàn.

Nàng khóc bằng tay trên phím ngà
Những ngón tay dài như lệ sa
Một điệu đàn van lời tỉ mỉ
Sầu xuôi fòng bên tình phù sa.

Sắc người êm đềm câm như hoa
Duyên người thầm kín, duyên thướt tha
Nàng ôi! tay măng gầy xinh đẹp
Đẹp nhờ âm nhạc hay nhờ ma?

Chàng ngã hồn trong ánh mắt si
Của nàng khi nhạc riết mê ly
Chàng xin tay ngọc thôi ve vuốt
Đến phím sau cùng là biệt ly.

Càng thả ngày xanh trên sóng đàn
Vớt đôi tay đẹp gọi tình nhân.
Nàng yêu chàng có hồn như biển.
Đôi mắt thơ chàng như ải vân.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 9:18 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


LƯU QUANG VŨ
(1948-1988)


Lưu Quang Vũ sinh ngày 17 tháng 4 năm 1948 tại xã Thiệu Cơ, huyện Hạ Hòa (Vĩnh Phú).
Quê: Quận Hải Châu - TP. Đà Nẵng. Hội văn học Việt Nam. Nhà văn, nhà báo, nhà thơ.
Ông là người Quảng Nam - Đà Nẵng .


NƠI ẤY
Lưu Quang Vũ


Ở nơi ấy có đồi mua tím
Có con đường đất mịn mát chân đi
Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín
Có người em bé nhỏ ngóng ta về
Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ
Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu
Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ
Ngọn gió chiều, hoa nở trắng như mưa.
Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ
Xuyên qua rừng, ngập ướt cả bờ lau
Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa
Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu
Gương mặt ấy, nụ cười bên lửa thắm
Quả doi rừng trong nón để phần nhau
Ở nơi ấy vị măng vầu chẳng đắng
Củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu
Hoa chẳng sớm và trái không quá muộn
Xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài
Mỗi khóm lá một hương rừng bí mật
Nắng dong vàng thung lũng tiếng ong bay
Tôi đã đi bao đường xa tít tắp
Bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua
Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng
Một vùng quê nơi ấy ngỡ phai nhoà
Nếu em biết những gì tôi đã sống
Những buồn vui tôi đã có trong đời
Nếu em biết bây giờ tôi khác lắm
Buổi cùng em kiếm củi ven đồi?
Người ta bảo: Cả em giờ cũng khác
Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi...
Có sao đâu: trái mùa thu vẫn thắm
Mây mùa thu vẫn trắng những chân trời.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 9:45 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Anh Chỉ Sợ Rồi Trời Sẽ Mưa


Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những gì em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng thủa ban đầu
Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân đi về thủa ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa
Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay khó nhọc
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau
Riêng lòng anh anh không quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt xưa
Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi….

__________________
"Chẳng bao giờ anh ước đâu em
Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa
"

LƯU QUANG VŨ .



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 9:54 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Tình em xứ quảng

Tác giả: Trần Ngọc
Ca sỹ thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng




Anh về nơi xứ Quảng thăm người em phố Hội
Sông Thu Bồn con nước lững lờ trôi
Đường Chùa Cầu mưa buồn giăng ngập lối
Rừng thông xanh mưa thấm ướt bờ môi
Thương nhớ nhiều em yêu xứ Quảng
Làn môi hồng suối tóc xoã ngang vai
Bờ mi cong nhấp nhô thuyền Cửa Đại
Sóng dạt dào vang vọng tiếng thông reo
Bao kỷ niệm mình bên nhau ước mơ chung đôi nhịp cầu
Nào ngờ đâu tuổi thơ ép vào trang giấy
Cuộc đời mộng mơ nhớ thươngg mùa phượng nở
Ngăn chia đôi bờ anh đứng chờ ngẩn ngơ
Da em trắng mịn màng hơn cát biển
Mắt em xanh như dòng nước Hàn Giang
Tình ta đẹp như vầng trăng soi sáng
Tên chúng mình lưu niệm Ngũ Hành Sơn







Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 12:19 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Gần 50 năm trước, có một cậu học trò xứ Quảng mới bước chân vào bậc trung học, đã say mê đến thuộc lòng bài thơ “Nhắn hoàng thành có người Tôn nữ” của Tường Linh. Duyên thơ lạ lùng, cách đây hai năm, trong một buổi họp mặt văn nghệ tại TP. Hồ Chí Minh, có mặt nhà thơ Tường Linh, cậu học trò xứ Quảng ngày xưa nay đã ở tuổi 60 đọc lại bài thơ ấy để “tặng” chính tác giả. Cảm động, hai ngày sau nhà thơ đã gửi tặng người thuộc thơ mình sau gần nửa thế kỷ bài thơ tình nổi tiếng kia. Và cũng chính vì thế mà người yêu thơ lại phải dày công viết cho nhà thơ một lá thư dài hơn ba trang giấy khổ lớn để “bênh vực” và quyết liệt - bằng nhiều phân tích văn học - “đòi” nhà thơ Tường Linh phải giữ lại hai câu thơ trong bản in cũ, vì không hiểu sao nhà thơ lại sửa mất hai câu thơ xưa. Có lẽ lại thêm một lần cảm động, nhà thơ Tường Linh đã chiều lòng kẻ yêu thơ không dễ tính kia.

Trước sau, tôi vẫn nghiệm ra một điều, những bài thơ hay nhất của Tường Linh bao giờ cũng gắn liền với một câu chuyện thơ; từ những bài thơ nổi tiếng viết về quê hương Quảng Nam như “Năm cụm núi quê hương”, “Hai miền nhớ”… cho đến những bài thơ tình man mác, ngậm ngùi như “Nhắn hoàng thành có người Tôn Nữ”, “Mai trắng, mai vàng”, “Ngọn đèn”… đều là những chuyện thơ cảm động.

Phải chăng điều đó cũng nằm trong mạch nguồn của thi ca dân tộc, vì ta đừng quên rằng, trong lịch sử văn học Việt Nam, những áng thơ nổi tiếng và được yêu chuộng nhất đều là những chuyện kể bằng thơ.

Với riêng tôi, trong tình yêu dành cho thơ Tường Linh, bao giờ tôi cũng muốn khẳng định: Thơ Tường Linh đi ra từ gốc rạ, để cuối cùng quay về lại với gốc rạ, trở thành máu thịt của quê hương.

TẦN HOÀI DẠ VŨ



-----------------



Nhắn hoàng thành có người Tôn nữ

Hôm qua có người quen về Huế
đi chuyến tàu đêm
ga buồn, mưa nặng
anh nghĩ về em nhưng không gì gửi tặng
còn rất nhiều sầu đâu nỡ gửi cho em

Chừ còn gì đâu gửi ra Huế nữa
mất hết từ ngày đi
mất hết từ hôm bắt đầu nỗi nhớ
đường ra như có lắm biên thùy!

Vì biết sẽ buồn
nên ngày xưa anh không hứa hẹn
vì giông tố nên thuyền không cập bến
vì em là chim hót giữa hoàng thành
vì anh là mây trời còn luyến chiều xanh

Không cho gì nhau
mà chừ phải trả
hãy trả cho anh nghìn khuya sầu
nghìn lần tìm em trong mộng biếc đêm sâu

Anh trả lại em cả kinh thành mưa bụi
mưa mờ dáng trúc Kim Long
mưa rắc lệ cho Nam Giao buồn tủi
vườn Nguyễn Hoàng hoa chẳng nở chiều đông

Làm sao trả công em
mấy mùa phượng nở
mấy thuở phượng tàn
mấy độ hoa rơi khắp đường Thành Nội
tính tháng tính năm
xuân biếc, thu vàng...

Có đòi lắm cũng khó bề trả được
không chứng nhân mà không thể chối từ
nếu duyên số đa đoan từ kiếp trước
thì kiếp này anh vẫn vụng đường tu.

Còn gì nữa
dù không đòi, không trả
không hỏi về: em có đợi trông anh?
chân trời cũ, anh trở thành khách lạ
làm phế vương để được nhớ hoàng thành

Xưa thắc mắc chính là đây em nhé!
màu thời gian nhuộm tím ước mơ rồi
em có khóc, dặm ngàn anh biết thế
kiếp độc hành không thể bước chung đôi.

Phương Nam, 1959
T.L



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 12:29 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Hai miền thương

Quê hương tôi bên ni đèo Ải
Nhấp nhô bóng thuyền cửa Đại
Già nua nếp phố Hội An
Ngũ Hành Sơn năm cụm ngắm sông Hàn
Chùa Non Nước trầm tư hương khói quyện
Đêm Đà Nẵng vọng buồn con sóng biển
Bún chợ Chùa, thương nước mắm Nam Ô
Tôi muốn về Trung Phước giữa mùa ngô
Thăm quê ngoại Đại Bình cam đỏ ối
Sáng Duy Xuyên, tơ vàng giăng nghẽn lối
Chiều Điện Bàn, xe đạp nước thay mưa
Sông Thu chẳng thiếu đò đưa
Ngọt khoai Tiên Đoã, mát dừa Kiến Tân
Quế Sơn núi liếp mấy vần
Thương lòn bon Đại Lộc, nhớ rượu cần Trà My
Trăm người đi, vạn người đi
Đưa chân tám hướng còn ghi vết đời
Thuỷ triều sông Cửu đầy vơi
Nước tìm biển cả, tình người tìm nhau
Hai miền thương, một nhịp cầu
Ga xưa còn nhớ con tàu viễn phương


———————–


Đi giữa đôi bờ


Tôi về, thuyền ngược nước sông Thu
Thăm thẳm nguồn xa, núi mịt mù
Mưa vẫn còn mưa, chiều vẫn lạnh
Đôi bờ hiu hắt, bãi hoang vu
Đứng lặng trong mưa Vĩnh Điện buồn
Chân cầu trắng xóa nước sông tuôn
Thuyền lên mắt nuối bờ sông khuất
Cổ tháp Bằng An lạnh lẽo hồn
Qua nhánh sông này, mưa, vẫn mưa
Có gì khơi lại nỗi niềm xưa
Tình ơi, Giao Thủy hai nguồn nước
Gặp gỡ nhau sao chẳng đợi chờ?
Bến mộng Gia Hòa xanh ngát dâu
Áo tơ vàng cũ biết tìm đâu
Con đường dương liễu reo ngày trước
Dương liễu chiều nay vọng nhạc sầu
Núi điệp trùng vây, quê ta ơi!
Về đây người lại nhớ nhung người
Chợ chiều Trung Phước mờ sương khói
Dâu biển bao nhiêu lắm đổi dời!
Mai sớm tôi đi, thuyền xuôi dòng
Đôi bờ, xin gửi chút thương mong
Quê hương chớ gọi tôi là khách
Bài độc hành ca viết chửa xong.

Quảng Nam, 9-9-1964 ( TƯỜNG LINH ).



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 9 26, 2009 9:31 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Mời anh về đất Quảng quê em

Về đây chơi cho biết quê em
Núi Ấn, sông Thương bao đời vẫn vậy
Con nước sông Re ngàn năm vẫn hát
Biển Sa Huỳnh vẫn dạt sóng mênh mông.

Núi Ấn nên thơ nhưng vẫn rất hùng (vĩ)
Có giếng nước thiêng, có chuông đồng,
Kênh Thạch Nham 4 mùa đầy nước
Tưới cho đồng bát ngát màu xanh.

Về đây thăm khu chiến tích Ba Tơ
Cuộc khởi nghĩa năm xưa đã trở thành "kỳ tích"
Cuộc khởi nghĩa mở đầu cho những chiến dịch
Để vang lên những trận thắng oanh hùng.

Về đi anh - Quảng Ngãi chẳng lạ lùng
Dù đất quê có thay áo mới
Dung Quất đang reo ca chào "mùa xuân" đang tới
"Hoa" ngát hương và nở rộ bạt ngàn.

Quảng Ngãi quê em vẫn vị mía, đồng xanh
Vẫn đường phổi, đường phèn, mạch nha, hương quế
Vẫn cá bống, kẹo gương, mè xửng
Vẫn chân chất chất quê, vẫn vẹn nghĩa tình người.

Về đi anh ta thăm đảo Lý Sơn
Với những di tích quốc gia, với chùa Hang, chùa Giếng
Với lễ hội cầu ngư, lễ khao lề thế lính
Với hương quê của vị tỏi, vị hành.

Về đi anh, dẫu chưa thật nên thơ
Nhưng tình người, tình quê sẽ để lại trong anh nhiều kỷ niệm
Những kỳ tích, những cảnh thơ, hùng vĩ
Sẽ để lại trong anh dấu ấn chẳng phai mờ.

Quảng Ngãi dẫu chưa thật nên thơ, vẫn rất nghèo
Nhưng đất sẽ tỏa sáng trong tương lai gần nhất
Về đi anh đất quê dù có chật
Nhưng bát ngàn tình, đi mãi vẫn không hết bước chân anh.

Sưu tầm



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 7:01 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thơ Tường Linh

HỒN SÁCH CŨ

Ngọn đèn khuya rọi từng trang sách cũ
Lại ngậm ngùi theo những ý tình xưa
Vòm cô tịch gieo rã rời tiếng vạc
Điểm thêm buồn, vườn rớt hạt mưa thưa
Lần lối chữ gặp tiền nhân, ta khóc
Khóc văn chương, lệ chảy ngược về trong
Hướng hòai niệm mờ rêu thiên cổ mọc
Điệu thanh bình chờ mỏi cánh thu phong ...

Giọt nước mắt ẩn trời đau chiến quốc
Thành giọt-buồn-nhân-thế, mãi không tan
Có pha máu bao đời người đổ xuống
Hành tinh thêm thiên niên kỷ võ vàng
Hởi sóng Mịch La, áo xanh Tư Mã
Giọt tỳ bà gây lạnh nước Tầm Dương
Hỡi thi bá thuở thịnh Đường tráng lệ
Sao thơ thần chỉ hái ở tang thương

Nhắm mắt lại thấy Nguyễn Du tư lự
Bên Thúy Kiều ủ dột nét xuân sơn
Về chịu cảnh “vô gia, huynh đệ tán”
Với Tiền Đường, sánh thử nghiệp nào hơn
Trang sách cũ cho người nay hạnh kiến
Bao người xưa dẫu bặt dấu hài xưa
Máu và lệ, đau với buồn chẳng khác
Theo cõi người khó tạnh cõi thơ mưa

Tường Linh



Cá»” Tá»°

Con quỳ trước điện nghe kinh
Nhỏ nhoi một chấm nhân sinh tìm về
Mịt mù Tây Trúc cội quê
Thì xin quét lá bồ đề tịnh viên

Bồng lai nước yếu ngăn thuyền
Đành mang áo vá trích tiên cõi người
Thơ nghiêng phía khóc hơn cười
Buồn Chân, níu Ảo buốt mười ngón tay!

Con về góp khói hương bay
Chờ chuông cổ tự cuối ngày vọng thanh
Và quên, dù bại hay thành
Còn đêm đầy gió trăng lành xưa sau

Bụi trần hạt khổ, hạt đau
Hạt thinh lặng ghép theo màu thời gian
Sông mê bờ ngập, sóng tràn
Lời kinh chở ý đạo vàng gọi ai

Tường Linh



MÂY SỚM HẢI VÂN

Không rõ nét một nơi nào đã nhớ
Và cũng không tròn bóng dáng để quên
Khi có một chốn biển trời rộng mở
Say sưa nhìn mây sớm mãi dâng lên
Cửa ải xưa là nơi nào đấy nhỉ
Phải chăng triền gió thốc, suối phun tia? ...
Thuở trạm ngựa vó băm đường thiên lý
Hẳn ngại ngùng bên mé vực sâu kia



Mây lãng đãng qua rừng buông cánh thấp
Choàng áo màu tuyết nhẹ xuống hàng cây
Biển Đông thả gió vào chưa đủ cấp
Giữ bình yên cho lũng tiếp đong mây
Buồm xa tít, sóng viền ghềnh lượn trắng
Biển dày công tạc dũa những ngàn năm
Những nghìn năm với sớm mai phớt nắng
Với đêm dài thao thức hải triều âm...
Chưa nghe hết lời đại ngàn kể lể
Mùa chiến chinh đá dội tiếng quân reo
Biệt Hải Vân, đi tiếp về với Huế
Mây vươn tầm như gởi luyến lưu theo.

Tường Linh




CHIỀU GIÓ THÁNG NĂM


Người gửi vào tôi cánh hoa phượng ép
Hoa phượng cuối mùa xứ Huế xa xăm
Người gửi vào tôi chiều gió tháng Năm
Đường Thành Nội hoa phơi từng chấm máu

Và người bảo: người rắc hoa làm dấu
Hoa đưa đường chờ "Trọng Thủy" về thăm.
Hoa gọi tôi về chiều gió tháng Năm
Gió ray rứt, nắng ôm bờ nước cũ

Vì thuở đó còn run lời tự thú
Nên lá đò không chở lá thư sang
Trên cành xanh hoa cứ nở cứ tàn
Đời quanh quẩn khung sân trường cổ kính

Gác "hàn sĩ" chứa rất nghèo dự tính
Dẫu mộng tràn hương tóc đẫm chiều hoa
Định mệnh thường quên chưa rõ: chia xa
Buồn ly biệt đau nếp khăn, tà áo

Người cầu nguyện phương trời thôi gió bão
Tôi bình yên - lặng lẽ biết ơn người
Mộng trở về lay giấc tuổi hai mươi
Gặp mắt biếc lộng màu thu Vỹ Dạ

Đêm Phu Văn Lâu thuyền trăng, bóng lá
Bướm vườn khuya thao thức mấy canh sương
Hoa máu ngày xưa còn rụng đầy đường
Người gửi cho tôi đúng màu thương nhớ

Có phải hồn hoa hay người nức nở
Ôi con đường tẻ lạnh mắt đăm đăm...
Tôi sẽ về thăm chiều gió tháng Năm
Theo dấu hoa rơi trên đường Thành Nội

Sao về muộn? Tôi biết người sẽ hỏi
Như biết mình sẽ nhận cánh hoa khô.

Tường Linh



BỐI CẢNH
tặng Cuồng Vũ


Một mình ta uống rượu
trời nghiêng nghiêng mưa thưa
nhẩm từng tên bằng hữu
mất nhiều khuôn mặt xưa

Ta lặng yên từ buổi
lảo đảo lìa chiến trường
ngựa què lê bước mỏi
khó trọn chuyến hành hương

Em qua mùa sầu mộng
ta khép trời say mê
dại khờ nên ước vọng
xóa nhau hộ lời thề

Hơn một lần quay mặt
đổ cho ai bây giờ
làm sao ta dám chắc
em lạnh lung trong mơ

Tình ơi ngoan giấc ngủ
hồn giật nhánh sông xa
trăng chưa vàng ngõ cũ
sầu rơi theo mưa sa

Tường Linh



MÂY CỐ QUẬN



Dừng lại quán lưng đèo uống rượu
Một mình đối mặt với non cao
Khói dâng lũng thấp, sườn mây nhạt
Tiếng suối xa reo, phải núi chào?

Vươn cánh đại ngàn chạm trắng mây
Quần sơn, thạch trận vẫn bày đây
Không là tráng sĩ hồi nguyên quán
Rượu đón, đèo xưa chén mãi đầy

Ngứa tay, đâu có gươm mà vỗ
Bi tráng... phân vân tiếng khóc cười
Vó ngựa ruổi qua thời lửa rực
Không còn về với tuổi đôi mươi

Chủ quán! Rót riêng ly rượu mới
Để ta mời núi luận anh hùng
Núi im, chẳng lẽ mình ta luận?
Lại uống mà suy chuyện thủy chung

Mây lượn ngang đèo sang hướng tây
Hướng tây mẹ đợi vóc hao gầy
Lời kinh khuya nuối liềm trăng khuyết
Tuổi hạc nghe tường ý cỏ cây

Cố quận ngày về ta với ta
Đèo cao nắng hửng phía quê nhà
Uống thêm ly nữa và đi tiếp
Rượu bốc lời thơ gởi gió xa

Tường Linh




Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 9:36 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Cách đây 44 năm, vào ngày 15-9 và ngày 9-11 năm 1964 (mùng 6-10, Giáp Thìn), một trận bão lớn và tiếp theo là trận lụt lịch sử khủng khiếp đã xảy ra tại mấy tỉnh miền Trung Trung Bộ. Tỉnh Quảng Nam, trong đó đồng bào toàn vùng tây Quế Sơn dọc hai bên sông Thu Bồn (nay là huyện Nông Sơn) phải chịu một đại thảm họa.

Hằng năm, cứ đến ngày mùng 6 tháng 10 âm lịch, nhiều gia đình ở vùng tây Quế Sơn có lễ giỗ những thân nhân tử nạn vì “trận lụt Giáp Thìn”.

Nhà thơ Tường Linh, người con của quê hương đất Quảng, lúc bấy giờ đã viết nhiều bài (báo, chuyện kể, thơ) về thiên tai này. Báo Quảng Nam xin giới thiệu lại 2 bài thơ của tác giả hầu nhắc lại một ký ức khó quên trong lòng người Quảng và niềm đau đáu của mảnh đất hứng chịu lắm gian nan, nhọc nhằn…(Q.N)

Tin bão miền Trung

Nhà tôi ở bên sông trống gió
Mái lá đơn sơ, cột gỗ gầy
Mùa bấc bếp chiều không lửa đỏ
Trưa nồm trở mạnh vách lung lay

Năm năm, mỗi độ đông vừa chớm
Xóm dưới làng trên ngại lụt nhiều
Dòng nước Thu Bồn thành nỗi sợ
Khi rừng xa vọng thác vang reo

Mưa… những tuần mưa nối tiếp nhau
Đôi bờ sông lớn nước dâng mau
Nước dâng ngờm ngợp, trôi cuồn cuộn
Nước ngập gần xa trắng một màu

Đồng lúa, vườn cây nước xóa nhanh
Nước xô nhà ngói, cuốn nhà tranh
Nước ngâm cỏ chết, trâu bò đói
Bốn hướng trời không chút nắng hanh

Người ở miền Trung mùa lụt tới
Nhắc nhau câu chuyện “bão năm Thìn”
Năm nay lại cũng năm Thìn nữa (*)
Lụt đã tràn dâng, bão đã lên!

Bão đã lên, ơi xứ ta nghèo
Ai ra ngoài nớ gởi sầu theo
Có bao nhà đổ, bao người chết
Bao lúa, khoai, ngô... hóa bọt bèo!

Nhà tôi ở đó mong manh lắm
Tay mẹ làm sao chống gió cuồng?
Con ở phương Nam chiều vẫn ấm
Mà lòng như có nước sông tuôn...

Sài Gòn 18-9-1964 (Giáp Thìn)

(*) Thành ngữ “bão năm Thìn” hay “lụt năm Thìn” truyền lưu tại Quảng Nam là nhắc trận bão lụt rất lớn năm Giáp Thìn (1904). Dân gian cho đây là thiên tai theo chu kỳ 60 năm (Giáp Thìn 1904 - Giáp Thìn 1964)



Thảm nạn quê hương

Không còn gì nữa cả
Không còn gì nữa cả em ơi!
Một tháng quê hương không bóng mặt trời
Một tháng quê hương mưa gào gió thét
Đất Quảng thân yêu người người rên siết
Sáu mươi năm lại đến “họa năm Thìn”
Thảm nạn này biết thuở nào quên!

Biết thuở nào quên!
Một tối nước lên, nước tràn lên khủng khiếp
Cả ngàn người, cả vạn người không chạy kịp
Nước réo ầm ầm át tiếng kêu la
Chới với. Ngửa nghiêng. Người cuốn theo nhà
Nhà theo sóng. Người không thấy nữa
Nhìn con trôi, mắt cha máu ứa
Ngoi lên, tay vợ níu lưng chồng
Rồi hai người thành hai xác giữa mênh mông
Tấp vào bờ thây của người ông
Giữ xác cháu, hàm răng ghim áo cháu
Nhà có mười người, hết đường phấn đấu
Sợi dây dài vội vã thắt tay nhau
Cây nước tràn lên, cây nước phủ đầu
Một “dây xác” trôi về đâu, ai biết…

Còn bao cảnh não nùng, bi thiết
Nói không cùng, ghi chẳng hết em ơi!
Đất Quảng quê ta chết bốn ngàn người
Kể chung miền Trung còn hơn thế nữa!
Người sống sót không còn nhà cửa
Không áo cơm, khô cả lệ thông thường
Cắn vành môi nhìn lại một quê hương
Bỗng run sợ tưởng đây miền địa ngục
Quê hương ta: một hình hài ngã gục
Gà Tan ơi, Trung Phước, Đại Bình ơi!
Đông An, Bình Yên... nước xóa cả rồi
Đá núi lấp đồng, bùn sông lấp xóm
Mưa vẫn còn rây trên quê hương ảm đạm
Đồng hoang vu còn giữ những thây người
Những thây người! Không đếm hết, em ơi!

Em hãy ghi: Ngày mùng 6 tháng 10
Năm âm lịch Giáp Thìn, em nhé!
Ngày giỗ quê hương, dù bao thế hệ
Thảm nạn này biết thuở nào quên
Xót thương về, em hãy đốt hương lên.

(Ghi theo lời anh Cả Ngoạn kể)



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 9 29, 2009 4:09 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NHÀ THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ



Tiểu sử:

Tên thật: Nguyễn Văn Bổn
Sinh năm: 1946
Nơi sinh: Quảng Nam - Đà Nẵng
Bút danh: Tần Hoài Dạ Vũ
Thể loại: Thơ

Các tác phẩm:

Thơ tình Tần Hoài Dạ Vũ
Dạ khúc của một người hay buồn
Hẹn về quê Huế
Giải thưởng văn chương

Giới thiệu một tác phẩm:



Hẹn về quê Huế


Em có sầu thương không hở em
Xa nhau rồi mắt có buồn thêm
Tên anh có viết đầy trang vở
Có gọi thầm nhau trong những đêm?

Trời chắc còn sương trong tóc em
Nắng vàng hanh đẫm nét môi mềm
Hương cau còn thoảng trong vườn vắng
Áo lụa em còn phơi trước hiên?

Và những chiều mưa em có trông?
Khi hoàng hôn rụng kín con đường
Bàn tay lạnh những ngày xa cách
Còn biết tay nào tay nhớ thương?

Anh sẽ về một sáng mùa thu
Sông Hương còn trắng những sương mù
Áo em trắng nhịp cầu thương nhớ
Bóng ngả lòng anh câu hát ru

Anh sẽ giong thuyền trên nước xanh
Chở trăng Gia Hội vào Nội thành
Soi nghiêng mái tóc thề Tôn nữ
Thiếp giữa một vùng hương mỏng manh

Anh sẽ hôn lên vầng trán em
Tuổi ngây thơ ngủ đó êm đềm
Môi em anh gọi là hoa đỏ
Sẽ nở trong lòng sau mỗi đêm

Chờ anh về thăm nhé, Huế ơi!
Đường xa nhưng không thể sai lời
Chiều nay nắng trở trong lòng mắt
Con nước linh hồn không muốn trôi.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI