Nguyen Thi Nga HS SaoMai

Ngày tham gia: 26 4 2012 Số bài: 665
|
Gửi: Ba 2 24, 2015 1:02 am Tiêu đề: ÄOÃN KHÚC XUÂN |
|
|
ÄOÃN KHÚC XUÂN
Có những ngà y Xuân hong tóc nhớ
Ta lùa gió tạt ấm tay hoa
He hé rèm thưa chừng bỡ ngỡ
Hình như xuân thấp thoáng hiên nhÃ
Hình như Xuân thấp thoáng hiên nhà ...
Äể ta cuá»™n mình trong cái lạnh oà vỡ cá»§a đất trá»i, thiêm thiếp cuá»™n mình bên giấc chiêm bao ngược miá»n cổ tÃch.
Ở đó, bà n tay non tÆ¡, mưá»i ba, mưá»i bốn háo hức chỠđợi buổi sáng đầu năm, nắng rá»±c và ng bên những chùm mai rạng rỡ đón thêm tuổi má»›i từ tiá»n lì xì cá»§a Ba và lá»i chúc yêu thương cá»§a Mạ.
Trong cái không gian ngáºp trà n tiếng cưá»i ấy, ta cảm nháºn mùi vị cá»§a hạnh phúc rất gần gá»§i, như mùi thÆ¡m phả ra từ những ly rượu mừng cá»§a Ba Mạ, cá»§a anh chị em và từ những lá»i chúc phúc cho nhau. Khi ấy những tất báºt lo toan tạm lùi vá» phÃa sau, những ưu tư lo lắng không còn hiện diện. Tất cả như xa lạ, chỉ còn tiếng cưá»i vui đầy ắp yêu thương, ấm nồng những buổi sáng đầu năm Ä‘ang hiện hữu.
Khi ấy ta bất chợt vẫn vÆ¡ nghÄ© thầm, giá mà ta cứ mãi là cô bé thế nà y...đừng bao giá» lá»›n... cÅ©ng đừng bao giá» thèm là m ngưá»i lá»›n.
Hình như Xuân thấp thoáng hiên nhà ...
Ta đã lá»›n lên, cùng vá»›i thà nh phố nà y, thà nh phố cá»§a biển mặn, sóng xô bãi dà i cát trắng. Thà nh phố cá»§a tiếng còi tà u ngân vang, gợi nhá»› những chuyến Ä‘i xa. Thà nh phố cá»§a những ngà y chiến tranh nhiá»…u loạn, vá»›i những mất mác, vá»›i những khắc khoải khoát lên thân pháºn con ngưá»i từng ngà y...từng ngà y Ä‘i qua trong ná»—i ưu tư cá»§a Ba cá»§a Mạ trong lo lắng mÆ¡ hồ cá»§a đứa con gái sắp bước và o tuổi lá»›n.
Sáng sáng, trưa trưa, những con đưá»ng quen rợp nắng, những khoảng sân vắng trà n mưa, cặp sách, sân trưá»ng, cá»a lá»›p, bè bạn, Thầy Cô.
Thá»i gian Ä‘á»u đặn Ä‘i qua như những mùa xuân từ tốn đến, chầm cháºm xa để ta tóc dà i thêm má»™t chút, tâm hồn rá»™ng mở thêm má»™t chút, đón những ngá»n gió má»›i ùa vỠđôi khi xao động ray rức. Có phải ta đã lá»›n?
Có phải ta đã lớn?...
Vá»›i má»™t ngà y chạm chân vùng đất khác, xa mà không lạ, xa mà gần gá»§i. Gần gá»§i như hÆ¡i thở Ä‘ang nuôi dưỡng trái tim, nuôi dưỡng mạch sống tâm hồn cá»§a ta, đứa con gái Ä‘ang thá»i má»›i lá»›n, biết rưng rưng trước rá»±c rỡ Ä‘oá Dã Quì, khi mùa đông thắp lạnh theo những bước chân lang thang qua đồi, qua suối qua thung vắng lÅ©ng xa.
Thà nh phố đó, với ta không có lần đầu, không có lần cuối, bởi dẫu ở đâu, đi đâu, chỉ cần nghe ai đó nhắc tên là lòng lại nhói lên những hoà i niệm không bao giỠlịm tắt.
Thà nh phố đó, với ta đã là tất cả.
Những đêm mưa rây bụi, được trầm mình theo những con đưá»ng dốc cao, dốc thấp, ngó chiếc bóng đỗ dà i, phÃa trên là ná»n trá»i ứa sương là m ná»n cho cái mà u và ng vá»t cá»§a ngá»n đèn đưá»ng luôn gợi trong ta những câu hát bất chợt, để nghe lòng mình má»m hÆ¡n trong sương khói cá»§a thà nh phố yên bình.
Thà nh phố đó, thà nh phố cá»§a núi đồi bao bá»c chung quanh, nhắm mắt vẫn thấy núi cáºn ká», Ä‘i ngá»§ vẫn thấy đồi ẩn hiện theo từng giấc mÆ¡ chấp vá. Ta đã ở đó, được dưỡng nuôi bằng mây thấp sương sa, bằng những mùa dã quì và ng sương và ng gió.
Những tháng ngà y Äà Lạt là những mãng ký ức luôn rá»±c rỡ như những tia nắng ấm ngà y xuân luôn cho ta những niá»m vui má»—i khi nhá»› lại, má»—i lúc ngó vá».
Ở đó có căn phòng nhá» luôn đầy ắp tiếng cưá»i cá»§a Lá»™c, Quý, Hùng, SÆ¡n cá»§a Chi Lang, Cẩm Tú, Ti, xi, Tuấn, Phú...
Ở đó có những đêm cả mấy chị em lang thang nghịch ngợm theo những con đưá»ng quanh bá» Hồ Xuân Hương ghé Lục Huyá»n Cầm nghe Lê Uyên Phương tỉ tê hoặc Thuá»· Tạ...Hạnh Tâm bên Hồ đêm lạnh ướt vá»›i ly cà phê chưa kịp hết đã là nh lạnh khi nhấp lên môi. Ngá»t ngà o bên ly sá»a Ä‘áºu nà nh, chén chè nóng hổi xôi gà thÆ¡m phức khu Hoà Bình. Tùng vá»›i ly cafe ướt gió.
Ở đó ta đã biết buồn khi nhìn lả tả phiêu bồng những cánh hoa Bồ Công Anh tản mác theo gió má»—i sá»›m má»—i chiá»u, rồi chợt nghÄ© má»—i con ngưá»i sẽ ra sao nếu má»™t ngà y nà o đó, những niá»m vui sum vầy hôm nay sẽ mãi mãi rá»i xa theo những hướng Ä‘i mà cuá»™c Ä‘á»i đã sắp sẵn.
Cuá»™c Ä‘á»i đã sắp sẵn...
Cho dầu ta có cố tình né tránh cÅ©ng không thể nà o trốn chạy, không thể nà o từ khướt. Tất cả đã là định mệnh tuy không áp đặt nhưng hiển nhiên như tiá»n định cá»§a đất trá»i, cá»§a đấng tối cao vô hình mà đầy quyá»n lá»±c.
Ta đã Ä‘i qua đã hân hoan và buồn phiá»n, đã cưá»i tháºt to và đã khóc tháºt lâu. Äó là mùa xuân cá»§a má»™t thá»i con gái.
Chiến tranh vá»›i những đêm giáºt mình tỉnh giấc đã không còn.
Tiếng gầm rú cá»§a máy bay, tiếng nổ vang trá»i cá»§a đại bác hay những ánh há»a châu đã lịm tắt mãi mãi không còn trên thà nh phố nà y nhưng trong ta là má»™t khoảng trống vô táºn.
Tất cả với ta chỉ còn là hoà i niệm trên những khuông hình luôn rõ nét mỗi lúc chỉ nghĩ đến mà thôi.
Vá»›i Äà Nẵng nÆ¡i tôi được sinh ra và lá»›n lên nên tuổi thÆ¡ tôi hằn ghi má»—i mùa Xuân đến, má»—i khi Tết vá», cho tôi thêm tuổi lá»›n, bên vòng tay đầm ấm yêu thương cá»§a Ba Mạ cá»§a anh chị em và các tình thân.
Nhưng vá»›i Äà Lạt, thà nh phố ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi bằng những bước rong hoang cá»§a má»™t thá»i thanh xuân thiếu nữ, để ta mãi mãi mang ná»—i nhá»› Ä‘i suốt cuá»™c Ä‘á»i.
Hình như xuân thấp thoáng hiên nhà ...
Lại bắt đầu mùa đông
Lại bắt đầu những tháng cuối năm
Biển vẫn mưa, những con đưá»ng vẫn loang loáng nước.
Buổi sáng, bên góc quán quen, ly cafe quen, châm Ä‘iếu thuốc cho thêm thi vị lại miên man nhá»› vá» những mùa xuân ngỡ đã Ä‘i và o quên lãng theo nhịp sống xô bồ tất báºt áo cÆ¡m, theo lo toan và trách nhiệm.
Nhá»› vá», để tiếc má»™t thá»i áo trắng sân trưá»ng vá»›i những khuôn viên thân thuá»™c bên những tiếng cưá»i hồn nhiên cá»§a má»™t thá»i áo trắng.
Nhá»› vá»...để Ä‘au nhói trong tâm hồn khi nghÄ© đến má»™t câu thÆ¡ ai đó đầu Ä‘á»i gởi gắm.
Nhá»› vá»...để quắt quay vá»›i những ngà y tháng sum vầy sẽ không bao giá» trở lại dù trong ngắn ngá»§i phút giây, để thương Ba, dầu bây chừ Ba đã Ä‘i và o cõi vÄ©nh hằng, chỉ còn nhang khói lượn vòng theo niá»m thương nhá»› vá»i vợi mà thôi.
Äể thương Mạ Ä‘ang nằm đó. Sá»± sống và cái chết chỉ còn là ranh giá»›i mong manh tÃnh từng ngà y...từng ngà y
Nhá»› vá»...để thương anh chị em Ä‘ang còn lưu lạc xứ ngưá»i, tất cả chỉ để hy sinh cho con cháu.
Nhá»› vá»...để ngó lại ta tóc đã không còn xanh, dấu chân chim đã hằn vết theo tuổi Ä‘á»i oằn nặng trên vai.
Nhá»› vá»...chỉ còn biết gởi gắm và o những câu chữ, cho ta Ãt nhiá»u thanh thản, cho ta tìm được những giây phút lắng lòng
Mùa xuân nà o rồi cÅ©ng Ä‘i qua, Ä‘i qua và mang theo những ước mÆ¡ suốt Ä‘á»i cÅ©ng chỉ là mÆ¡ ước.
Mùa xuân nà o rồi cÅ©ng sẽ Ä‘i qua, tất cả chỉ còn Ä‘á»ng lại trong tâm tưởng, trên những câu thÆ¡, Ä‘iệu hát.
Äá»i ngưá»i suy cho cùng cÅ©ng chỉ là hạt bụi.
Rồi một lần nà o đó...
Mùa xuân sẽ vĩnh hằng thắp nến ngủ yên.
Hình như xuân thấp thoáng hiên nhà ...
Và ngoà i kia phố xá đang hân hoan chỠđợi
Còn ta...
ChỠđợi Ä‘iá»u chi từ mùa Xuân nà y...
CÓ CHI TRONG KHÓI LAM MỜ ẢO
MỘT MÃNG BUá»’N TA LẠC CUá»I TRỜI!
DaoLam
_________________ Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm
|
|
Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Ba 2 24, 2015 6:03 am Tiêu đề: |
|
|
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Biển vẫn mưa, những con đưá»ng vẫn loang loáng nước.
Buổi sáng, bên góc quán quen, ly cafe quen, châm Ä‘iếu thuốc cho thêm thi vị lại miên man nhá»› vá» những mùa xuân ngỡ đã Ä‘i và o quên lãng theo nhịp sống xô bồ tất báºt áo cÆ¡m, theo lo toan và trách nhiệm.
Nhá»› vá», để tiếc má»™t thá»i áo trắng sân trưá»ng vá»›i những khuôn viên thân thuá»™c bên những tiếng cưá»i hồn nhiên cá»§a má»™t thá»i áo trắng.
Nhá»› vá»...để Ä‘au nhói trong tâm hồn khi nghÄ© đến má»™t câu thÆ¡ ai đó đầu Ä‘á»i gởi gắm.
Nhá»› vá»...để quắt quay vá»›i những ngà y tháng sum vầy sẽ không bao giá» trở lại dù trong ngắn ngá»§i phút giây, để thương Ba, dầu bây chừ Ba đã Ä‘i và o cõi vÄ©nh hằng, chỉ còn nhang khói lượn vòng theo niá»m thương nhá»› vá»i vợi mà thôi.
Äể thương Mạ Ä‘ang nằm đó. Sá»± sống và cái chết chỉ còn là ranh giá»›i mong manh tÃnh từng ngà y...từng ngà y
Nhá»› vá»...để thương anh chị em Ä‘ang còn lưu lạc xứ ngưá»i, tất cả chỉ để hy sinh cho con cháu.
Nhá»› vá»...để ngó lại ta tóc đã không còn xanh, dấu chân chim đã hằn vết theo tuổi Ä‘á»i oằn nặng trên vai.
Nhá»› vá»...chỉ còn biết gởi gắm và o những câu chữ, cho ta Ãt nhiá»u thanh thản, cho ta tìm được những giây phút lắng lòng
Mùa xuân nà o rồi cÅ©ng Ä‘i qua, Ä‘i qua và mang theo những ước mÆ¡ suốt Ä‘á»i cÅ©ng chỉ là mÆ¡ ước.
Mùa xuân nà o rồi cÅ©ng sẽ Ä‘i qua, tất cả chỉ còn Ä‘á»ng lại trong tâm tưởng, trên những câu thÆ¡, Ä‘iệu hát.
Äá»i ngưá»i suy cho cùng cÅ©ng chỉ là hạt bụi.
Rồi một lần nà o đó...
Mùa xuân sẽ vĩnh hằng thắp nến ngủ yên.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Cảm Æ¡n chị DaoLamNguyen rất nhiá»u nhiá»u và rất nhiá»u....
Hình như vá»›i những tâm tư, ưu phiá»n và khắc khoải cá»§a cuá»™c Ä‘á»i còn lại nà y - chị DaoLamNguyen đã nói hết rồi.... NNH còn biết nói chi nữa hả chị.... hết rồi - chắc có lẽ chỉ còn lại vá»›i tháng ngà y tà n nà y nữa thôi chị nhỉ ????
Äoản khúc mùa Xuân, hình như chị DaoLamNguyen đã gói ghém hết má»™t Ä‘á»i trong má»™t Ä‘oản khúc nà y nhân mùa Xuân vá» hết rồi chị ạ..... Ngồi Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại... nhiá»u lần.... Saigon hôm nay, và Danang cá»§a ngà y hôm qua, cuốn phim Ä‘á»i mà hôm nay chị DLN đã chiếu lên má»™t mà n ảnh mà có thể nói là Scotmanish để cho những con ngưá»i có những tâm tư sầu lắng nà y khi nhìn lại thì cả cuá»™c Ä‘á»i nằm chÃnh ở trong ấy đó chị....
Má»™t lần nữa, NNH chân thà nh cảm Æ¡n chị DaoLamNguyen rất nhiá»u và rất nhiá»u..... Cầu chúc vá» cho chị cá»§a tôi qua năm má»›i 2015 nà y luôn được nhiá»u sá»± may mắn và Vạn sá»± cát tưá»ng......
|
|