MÙA XUÂN VỚT NẮNG
ta lặng thầm vớt nắng đắp lên môi
chiá»u ngượng ngáºp bà n tay ai Ä‘i lạc
hương cá»§a gió, hương cá»§a trá»i có khác
cứ oằn mình trưá»n khao khát há»i han
ta ngáºp ngừng vá»›t nắng tá»± tình xuân
dá»±ng nguyên mẫu cá»§a má»™t thá»i đã hết
thá»i non xanh đã chìm và o góc khuất
chợt rùng mình thương đứt ruột chồi xuân
ta ngồi buồn vớt nắng ủ tay trơn
mắt đau đáu một chỗ ngồi đi lạc
gói ngà y trên năm ngón tay gầy rạc
không kịp rồi-phác thảo một tình duyên
ta má»™t mình vá»›t nắng Ä‘áºy tình quên
ngồi ủ rũ tô môi rồi kẻ mắt
viá»n chì Ä‘en là m sao che vết cắt
tuổi trăng tròn một thuở đã cũ xưa
ta ra vưá»n vá»›t nắng cuối ban trưa
chiá»u rá»§ rê gió bà y mâm dá»n cổ
con kiến cánh ngồi trÆ¡ vÆ¡ hốc cá»
nhớ nhánh cà nh đụn mối bãi gò hoang
ta thẩn thỠvớt nắng, nắng kip tan
ngà y kịp hết và đá»i Ä‘ang kịp tá»›i
ta hụt hơi...mà y mò ngồi đếm tuổi
cuối đằng tây trăng khuyết kịp tỠbà y
từng mùa xuân lặng lẽ vuột qua tay
buồn đã chÃn trên từng ngăn tuổi tác
ta vớt nắng đắp lên đuôi mắt ướt
ngẩn ngÆ¡ mùa! lòng vá»ng tưởng bao năm
NGHINH XUÂN-LẶNG LẼ-NGÓ THẦM
NGỒI VỚT NẮNG BÊN THỀM XUÂN...LẮNG BUỒN!
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm