BAO GIỜ ANH CHẠM
BUỒN TÔI!
mưa thả lụa lên hà ng cây phố nhá»
ngà y lên xanh ươm tình cũ mong manh
ngó chiếc lá vừa tiễn thu đầu ngõ
ta rưng lòng khi chợt nhớ đến anh
hiu hắt bóng quanh những vòng hoa trắng
tiễn tình thân vừa bỠcõi trầm luân
ta quay quắt nghĩ mất-còn-cay đắng
rồi mốt mai ta sẽ có một lần
mưa quấn chặt nỗi đau không bỠbến
nhẹ như tơ mà thắt chặt đau thương
ta thảng thốt giữa thực hư mê đắm
lòng cuá»™n Ä‘au hoà theo ná»—i vô thưá»ng
Anh xa quá ...là m sao mà thấu hiểu
là m sao cầm tay lạnh để sẻ chia
bao thương khó một mình ta gánh chịu
má»™t cõi Ä‘i vá»...xa ngút trá»i xa
Anh như thể cánh chim trá»i không mõi
hết mùa xuân rồi thu hạ qua đông
Anh rong ruổi theo những đưá»ng bay má»›i
Chỉ mình ta vò vá» vá»›i trá»i không
DANG TAY NÃU MỘNG TRÙNG PHÙNG
CHO ANH Äá»°Æ C CHẠM Ná»–I BUá»’N TÔI Æ I!
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm