Nguyen Thi Nga HS SaoMai

Ngày tham gia: 26 4 2012 Số bài: 665
|
Gửi: Bảy 6 21, 2014 1:15 am Tiêu đề: TÔI VÀ NGÔI NHÀ CÓ VẦNG TRÄ‚NG KHUYẾT |
|
|
TÔI VÀ NGÔI NHÀ CÓ VẦNG TRĂNG KHUYẾT
Tôi có thói quen buổi tối Ãt khi ra khá»i nhà , ngoại trừ lúc có công việc gì đó cần thiết. Vá»›i tôi không gian quen thuá»™c, gần gÅ©i là căn phòng riêng cá»§a mình.Ở đó như má»™t ốc đảo riêng biệt, tách hẳn cái nhá»™n nhịp ngoà i kia bởi bên ngoà i cánh cá»a là thế giá»›i khác, thế giá»›i cá»§a những xô bồ nhá»™n nhịp, cá»§a bon chen đố kỵ, rất khó để tôi hoà mình và o được.
Tôi yêu căn phòng cá»§a mình. Ở đây tôi được tá»± do, không bị rà ng buá»™c bất cứ Ä‘iá»u gì, tôi mặc sức vung vãi, nà o sách, truyện, thÆ¡, nhạc, lên giưá»ng, tháºm chà cả vá» bao thuốc lá và và i vá» chai bia nằm vùi dưới góc giưá»ng, mà không sợ ai dòm ngó, có những cục đá cảnh, và i bức tranh, và i tấm thư pháp, bình hoa, tất cả quá đổi thân quen, đến độ má»—i lúc Ä‘i đâu xa và i ba hôm là tôi lại thấy nhá»›, thấy nôn nao, rồi lại muốn quay vá», vỠđể được nằm dà i trên chiếc giưá»ng quen thuá»™c, quà ng tay ôm chiếc gối và o lòng, nhắm mắt trong tiếng nhạc ru êm nhẹ nhà ng, dẫn tôi và o trạng thái thả lá»ng. Những lúc như thế, tôi rất hạnh phúc vì không còn nghÄ© đến Ä‘iá»u gì, tôi gạt bá» tất cả, tạm quên tất cả, mong tìm thấy cho mình hai chữ an nhiên. Äó là những khoảnh khắc tôi được sống vá»›i chÃnh mình, cho dù có thể là ngắn ngÅ©i nhưng vá»›i tôi nó quý giá đến ngần nà o.
Có những đêm tôi choà ng thức dáºy, sau má»™t giấc ngá»§ vùi thưá»ng là không dà i. Cái thói quen Ãt ngá»§ không phải bây chừ má»›i có mà từ ngà y con gái, tôi vẫn đã như váºy. Những lúc như thế, tôi không bao giá» báºt đèn, trong cái ánh sáng và ng vá»t, mụ mị từ ngá»n đèn đưá»ng hắt lên, tôi thÃch má»™t mình loanh quanh từ phòng ngoà i và o phòng trong và ngược lại, để nhìn ra khoảng không bốn phÃa từ những vách tưá»ng bằng kÃnh chỉ cần kéo bức mà n lên là tôi có thể cảm nháºn
hết thà nh phố vỠđêm với muôn sắc muôn mà u.
Tôi thÃch sống trong trạng thái lặng yên nà y, để nghe cái cảm giác cô đơn ùa vá» chiếm ngá»± tâm hồn mình như má»™t chất men tạo cÆ¡n say, ấm áp mà buồn bã, gần gÅ©i mà lạ xa.
Những đêm trá»i có trăng, bầu trá»i trong vắt má»™t mà u, những ngá»n đèn dưới thấp lung linh rá»±c rỡ sắc mà u cho tôi cảm giác tháºt dá»… chịu, lúc đó má»i bá»±c bá»™i lo toan gần như tan biến, trong tôi chỉ còn lại ánh trăng hoà và o hÆ¡i thở cá»§a chÃnh mình.
Ở đây, có má»™t đêm đã lâu, tôi không còn nhá»› bắt đầu từ đêm nà o, ngà y nà o, tôi đã tìm thấy cho riêng mình - má»™t vầng trăng khuyết. Lúc đầu khi nhìn vá» phÃa dòng sông Hà n tôi thấy trong cái khoảng cách mÆ¡ hồ đó xuất hiện má»™t vầng trăng khuyết lung linh kỳ ảo đến lạ lùng. Tôi đã lặng yên, ngắm nhìn rồi chìm sâu trong má»™t vùng ký ức...
Tôi nhá»› Äà Lạt đến nao lòng, nhá»› những ngà y còn con gái há»c trò, nhá»› những đêm cả bá»n lang thang quanh bá» Hồ Xuân Hương , qua những con đưá»ng ngà o ngạt mùi Ngá»c Lan, ướt sÅ©ng sương rÆ¡i trên vai lạnh, những cÆ¡n mưa phùn rất nhẹ, nhẹ đến ná»—i đội đầu mà đi chỉ thấy lấm tấm như hÆ¡i sương, hồn nhiên vá»›i những trò nghịch ngợm cá»§a má»™t thá»i má»›i lá»›n.
Nhá»› căn phòng nhá» trên lầu3 bên hông cầu thang từ Hoà Bình và o chợ. Mùa đông, buổi sáng mở cá»a sổ là căn phòng trà n ngáºp sương mù ướt đẫm chiếu chăn, lạnh đến ná»—i hai bà n tay lồng và o nhau không đủ ấm, thÃch nhất những sá»›m mai, chiá»u, và ng nắng, từ cá»a sổ nhìn ra thoai thoải hai bên sưá»n dốc những nụ hoa Bồ Công Anh nở trắng bạt ngà n chỉ cần má»™t cÆ¡n gió thoảng qua, cả má»™t mãng trắng tinh, nhưá»ng lại cho má»™t thảm nhung xanh mà u cá» biếc những cánh hoa li ti bay cả má»™t khoảng trá»i phố, xoay tròn ngá»™ nghÄ©nh như má»™t trò chÆ¡i, đó là má»™t khoảng trá»i rất xanh trong miá»n ký ức tuổi thÆ¡ tôi.
Äêm nay. Nhá» vầng trăng khuyết trước mặt, tôi nghiệm ra trong cái im lặng đêm thẩm sâu cá»§a thà nh phố vá» khuya, khiến lòng tôi luôn luôn xao động, những ná»—i buồn không biết từ đâu ùa vá». Có lẽ đôi khi mình đã vô tình bá» quên những ká»· niệm đẹp, khi mà có dịp trở lại tôi và khoảng trống mÆ¡ hồ cứ quấn quÃt bên nhau, những mãng sáng tối cá»§a cuá»™c Ä‘á»i tá»± dưng áºp vá» réo gá»i. Cuá»™c Ä‘á»i không cho mình những ngà y vui trá»n vẹn, không cho mình những niá»m vui tròn đầy, cho nên chỉ còn biết trang trải, gởi gắm và o những con chữ, mong tìm chút thảnh thÆ¡i.
Phải mất má»™t thá»i gian dà i, tôi má»›i để ý vầng trăng khuyết ấy, đêm nà o cÅ©ng đứng yên má»™t vị trÃ, không xê dịch thay đổi.Sau nà y tôi má»›i hiểu , đó chỉ là má»™t ngá»n đèn có lẽ từ sân thượng má»™t ngôi nhà cao tầng nà o đó, mà chá»§ nhân đã vô tình hay cố ý gởi gắm cảm xúc mình và o trong đó.
Phát hiện nà y không là m tôi bất ngỠvì thực ra tất cả chúng ta đang sống trong một thế giới ảo, lẫn lộn giữa thực hư hư thực.
à niệm trong tôi luôn trung thà nh vá»›i mình là niá»m vui má»—i khi kéo tấm mà n lên, trước mắt tôi là hạnh phúc là niá»m vui quen thuá»™c ùa vá», cho tôi cảm giác lâng lâng gần gÅ©i cÅ©ng có đêm chá»§ nhân vì má»™t lý do gì không vui đã dắt vầng trăng dạo chÆ¡i đâu đó và như thế ná»—i hụt hẩng, trống vắng lẫn buồn bã khiến tôi không muốn là m bất cứ má»™t Ä‘iá»u gì hết ngoà i sá»± chỠđợi Ä‘iá»u kỳ diệu sẽ mang vá» trả lại tôi vầng trăng khuyết yêu thương.
Vá»›i tôi những đêm trăng luôn mang đến cho mình những cảm xúc tuyệt diệu, có thể đó là ná»—i buồn, có thế đó là niá»m vui. HÆ¡n thế, những đêm trăng khuyết có sức hấp dẫn riêng, quyến rÅ© và lôi cuốn tôi và o những cÆ¡n mÆ¡. Tôi nghÄ©. Ai cÅ©ng có má»™t cái gì đó cho riêng mình.
Vá»›i tôi. Vầng trăng khuyết má»—i đêm từ căn phòng mình nhìn ra, tôi thấy gần gÅ©i, tin yêu để gởi gắm và o đó má»™t chút riêng tư cá»§a chÃnh mình.
TÔI TÌM THẤY TÔI .
TỪ NGÔI NHÀ CÓ VẦNG TRĂNG KHUYẾT.
DaoLam
_________________ Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm
|
|