Là TÆ¯Æ NG TƯ
em thắp nhá»› lên bốn mùa trá»i đất
chở lá»i kinh len lén ướp hương đêm
cuộn chăn lại che từng dòng nước mắt
nhốt lá»i khuya và o trăng khuyết á»§ má»m
muốn ôm hết nỗi buồn chia mấy ngã
cho nhẹ lòng thanh thoát với đêm say
muốn ngồi lại dưới chân cây tháºp giá
lòng bình yên như chưa biết ngáºm ngùi
muốn nhốt kÃn ná»—i ưu trầm má»™t thuở
biết yêu Anh biết thương nhá»› giáºn há»n
anh như sông đâu biết mình mắc nợ
một tiếng chèo khuya khoắt ẩn trong sương
thôi! cất hết bao nợ nần chồng chất
em trở vỠvới một cõi riêng em
anh như nắng tan và o đêm mất hút
cần chi đâu...ngoái lại...một ánh nhìn
EM TRỞ VỀ ÔM TRÃI SẦU GẶM NHẤM
Là TÆ¯Æ NG TƯ TỪ THỦA BIẾT YÊU NGƯỜI
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm