KHUYA-TẤU KHÚC
Nghìn xa
bóng đổ đêm sâu
Ta cô đơn
đổ buồn và o gối thơ
Ná»a đêm
thương nhá»› Æ¡ thá»
Cụng ly rượu
chở buồn vá» phÃa Anh
Cuối đưá»ng
ngá»n sáng long lanh
Bóng nghiêng tóc lá
dá»— dà nh lá»i khuya
Sương trăng
mở giá»t đầm đìa
Rá»§ ta vá» phÃa
Anh vừa bỠđi
Giáºn chi!
bà y cuộc chia ly
Bóng ai hiu quạnh
buồn lay giấc buồn
Ai đem
sương núi thả nguồn
Câu thơ ta lạc
trắng miá»n hoang vu
Ngá»n sầu
lả giấc miên du
Tiếng thơ mùa cũ
hắt hiu tháng ngà y
Không cùng có
má»™t cuá»™c say
Một mình ta!
chẳng thấy đầy, thấy lưng
Äêm vang...
tấu khúc ná»a chừng
Câu thơ ta viết
ngáºp ngừng trách...mong
Muốn quay
vỠlại dốc nguồn
Tìm hơi hướm cũ
á»§ sương hẹn chá»
Giáºn ai!...
Xa quá mịt má»
Há»i chim?
Chim vút cánh và o trá»i không
Há»i trăng?
Trăng khuất cuối rừng
Há»i sông?
Sông mãi nghìn trùng xa xăm
TIẾNG KHUYA RƯNG RỨC NẨY MẦM
LÙA ÄÊM TẤU KHÚC BUá»’N THÄ‚M THẲM BUá»’N
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm