GIà MÀ TA CẦM ÄÆ¯á»¢C GIỌT SÆ¯Æ NG
Giá mà ta cầm được giá»t sương
Äể thấm lạnh theo ngà y đông sương trải
Äể được ngáºm cá»ng tóc tiên má»m theo cánh gió
Äể được Anh ôm trong tay, nghe yêu dấu ngáºm ngùi
Giá mà nhốt kÃn giá»t sương đêm trang thánh vịnh
Câu thơ buồn rót xuống trang phúc âm
Giá mà ta còn tuổi hồn nhiên ngà y mới lớn
Äể được Anh thương, để được nhá»› thầm
Giá mà ta lượm được giá»t sương
Äể á»§ ấm trong tay rồi thả lên trá»i ảo diệu
Äể được nói lá»i yêu thương muôn ngà n giai Ä‘iệu
Äể ta-Anh gần lại nhau hÆ¡n
Giá mà ta cầm được trái tim Anh
Dễ dà ng như cầm sợi mưa buồn lẳng lặng
Thì đất trá»i là m gì có giông có bão
Là m gì có khổ đau hạnh phúc để buộc rà ng
Giá mà ta nhốt đươc tình yêu Anh
Trong trái tim ta tháºt thà bé nhá»
Thì là m gì có vẹn tròn hay dang dỡ
Là m gì có mơ ước để nguyện mong
Giá mà ta nhặt được giá»t sương
Äang xâu chuá»—i trong trái tim Anh rét cóng
Chắc ta sẽ không phải ngồi như mùa Xuân xa vắng
Không biết đến khi nà o mới rực rỡ và ng hoa
Giá mà ta bình thản không biết Ä‘iá»u xảy ra
Từ phÃa Anh má»™t hôm mưa quay cuồng phố núi
Bão bùng phương ta buồn đau chới với
Như con tà u mắc cạn, cô quạnh giữa trùng khơi
Giá mà ta đừng biết đến những bất ngá»
Có thể ta sẽ đựơc bình yên tự tại
Sương quá má»ng manh, tình yêu như vệt khói
Là m sao ta nắm giữ được trong tay!
GIà MÀ ÄỪNG NHỚ ÄỪNG THÆ¯Æ NG
THÃŒ ÄÂU VÆ¯Æ NG NẶNG GIỌT SÆ¯Æ NG CUá»I TRỜI
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm