TRÃ’ CHÆ I
Không thể đi vì biển mênh mông quá
Không thể vá» vì đồi kÃn cá» may
Không thể đợi vì bỗng dưng xa lạ
Không thể quên vì nỗi nhớ quá đầy
Khi tuổi tác lùi xa cùng năm tháng
Äà nh lặng yên đứng lại ngó cuá»™c Ä‘á»i
Ngưá»i mất hút cuối triá»n sông gió thoảng
Ta yên lòng từ bỠnhững trò chơi
Ta ra biển trùng dương xanh xanh thế
Ngó khơi xa mà thầm tiếc cánh buồm
Thèm vị mặn lúc thá»§y triá»u ngấp nghé
Mắt lim dim thương quá má»™t Ä‘á»i sông
Ta cố nÃu từ má»™t miá»n xa khuất
Thá»i thanh xuân tóc chảy ướp hương nồng
Từng câu thơ lịm buồn trong u uất
TÃm chiá»u hoang biá»n biệt má»™t mùa đông
Như trò chơi ô là ng ngà y thơ bé
Viên sá»i tròn cồm cá»™m giấu lòng tay
ÄÆ°á»£c-mất-thắng-thua buồn vui lặng lẽ
Bước xuống cuá»™c Ä‘á»i Ä‘au đớn ai hay?
Ngà y vá»›i tháng luôn Ä‘i vá» phÃa trước
Ta nao lòng tay thả những trò chơi
....
UNG DUNG NHÃŒN NGÓ CUỘC ÄỜI
TRÃ’ CHÆ I CÚT BẮT XA Rá»’I ! DÃNG XƯA
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm