Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Hai 10 22, 2012 9:16 pm Tiêu đề: Sá»± tÃch chiếc khăn tang |
|
|
Sá»± tÃch khăn tang
Tác Giả: Thiện Tâm
Chúng ta đã nhiá»u lần dá»± các đám ma cá»§a ngưá»i thân bạn bè hoặc chịu tang
Ông Bà cha mẹ anh chị em hỠhà ng, hình ảnh chiếc khăn tang là rất phổ biến
và quen thuộc trong các gia đình có tang chế, nhưng mấy ai hiểu được tại
sao có chiếc khăn đó. Mẫu chuyện sau đây nói lên đạo lý và sá»± tÃch chiếc
khăn tang đó. KÃnh má»i quý vị và các bạn cùng suy nghiệm.
Ngà y xưa, có vợ chồng nhà phú há»™ ná» sinh được năm ngưá»i con gái.
Nhà già u nhưng lại không con trai, nên bao nhiêu tÌình thương há» Ä‘á»u dồn
và o những cô con gái. Lần lượt năm cô lá»›n lên, ai nấy Ä‘á»u láºp gia đình vÃ
đi ở riêng.
Vì các cô lấy chồng xa, nên hai ông bà phú hộ cảm thấy nhớ con quá.
Một hôm bà bảo chồng:
- Sắp tá»›i, ông chịu khó trông nhà cá»a cho tôi Ä‘i thăm chúng má»™t lượt, sau
đó tôi lại vỠtrông để ông đi...
- Phải đó - ông đáp - nhưng bà phải đi nhanh nhanh lên mới được, đừng bắt
tôi đợi lâu!
- Không được đâu, tôi tÃnh ở lại vá»›i các con đứa nà o Ãt nhất cÅ©ng má»™t
tháng, năm đứa vị chi là năm tháng, c̣òn Ä‘i đưá»ng tổng cá»™ng độ và i ba chục
ngà y, như váºy cÅ©ng mất ngót ná»a năm rồi ông ạ!
- Thôi được, thế thì bà nó đi đi, bà nhớ đừng để cho đứa nà o quấn quýt
quá rồi ăn dầm nằm dỠở đó là m cho tôi má»i ṃòn trông đợi.
Rồi ngưá»i vợ cùng con hầu ra Ä‘i. Nhưng chỉ được và i tháng đă thấy bÃ
trở vá», vẻ mặt buồn xo. Thấy thế, ông liá»n há»i dồn:
- CÆ¡n cá»› là m sao mà bà vá» nhanh như váºy? Có gặp Ä‘iá»u gì khó khăn dá»c đưá»ng
hay không mà vẻ mặt bà không được vui?
Bà phú hộ đáp:
- Chẳng có gì hết, tôi vẫn bình yên, chúng nó Ä‘á»u mạnh khá»e cả. Tôi vá» sá»›m
là vì tôi muốn ông khá»i trông. Ông cứ Ä‘i má»™t lần cho biết.
Thấy vợ nói úp úp mở mở, ông phú hộ chẳng hiểu gì nên cuối cùng cũng
sắm sá»a hà nh lý ra Ä‘i.
Ông ghé nhà ngưá»i con gái thứ nhất. Chà ng rể tiếp đón niá»m nở là m ông hà i
ḷòng, nhưng con gái ông lại không được như thế, nó chỉ chuyện trò giả lả
được đôi câu rồi quay và o công việc của nó.
Äến khi chồng nó ra đồng trông coi thợ cà y cấy, thì con gái ông lúi
húi lo việc bếp núc, cha con chẳng có dịp chuyện trò.
Măi đến gần trưa, ông cảm thấy bụng đói cồn cà o, định bảo nó dá»n cho
mình ăn trước như khi còn ở nhà , nhưng rồi lại nghÄ© thầm: “Äể xem nó đối
đãi vá»›i cha nó ra sao cho biết?!â€. Ông thấy con gái chá» chồng vá» má»›i dá»n
cÆ¡m ra. Chà ng rể cá»§a ông lúc ấy tuy đã vá» rồi mà vẫn còn báºn má»™t số công
việc nên ông phải đợi tiếp. Äến khi thấy quá trưa, con gái ông má»›i gá»i
chồng:
- Mình ơi, hãy để đó và o ăn cơm đi, cho ông già ăn với!
Nghe con gái nói thế, ông cảm thấy không được vui. Chiá»u hôm ấy vÃ
liên tiếp những ngà y sau cÅ©ng váºy. Ông nghiệm ra rằng con gái ông chăm sóc
cho chồng nó chứ không phải cho ông: “Thì ra bây giỠnó coi cha nó chẳng ra
cái quái gì. Nếu chồng nó không ăn thì có lẽ mình cÅ©ng phải ngồi nhịn đóiâ€.
Ở chÆ¡i được Ãt ngà y, thấy con gái không được vồn vã đằm thắm như xưa, ông
liá»n từ giã vợ chồng nó mà đi đến nhà đứa khác xem sao.
Lần nà y vừa đi ông vừa lẩm bẩm: “Chắc thế nà o những đứa sau cũng
phải khác chứ, chẳng lẽ đứa nà o cÅ©ng như váºy cả sao? Vợ chồng ta trông cáºy
chúng nó rồi đây sẽ chia nhau vá» phụng dưỡng má»™t khi bố mẹ tuổi già kia mà !â€
Nhưng khi đến nơi, ông thấy đứa thứ hai cũng chẳng khác gì đứa
đầu. Nghe bố đến thăm cÅ©ng tiếp đãi gá»i là cho tròn bổn pháºn rồi lại loay
hoay và o công việc nhà chồng, bỠmặc ông chẳng chút quan tâm.
Lần lượt ông Ä‘i thăm đủ cả năm cô con gái yêu quý nhưng chẳng đứa nà o lÃ
không say mê với công việc của nó, chẳng đứa nà o quan tâm chăm sóc đến
ông như lúc còn ở nhà . Sau cùng, ông chép miệng:
- Váºy là con gái má»™t khi bước vá» nhà chồng thì chẳng c̣òn là con mình
nữa. Nó xem chồng trá»ng hÆ¡n bố mẹ nó nhiá»u.
NghÄ© váºy nên ông quà y quả trở vá». Ông tÃnh lại thá»i gian thăm con
cả đi lẫn vỠcòn ngắn hơn cả bà .
Khi vá», ông gá»i vợ lại bà n rằng:
- Thế là mấy đứa con gái có cÅ©ng như không, chẳng hy vá»ng gì và o chúng
nó đỡ đần mình tuổi già nữa rồi. Bây giỠbà để tôi đi kiếm một đứa con
nuôi đặng mai sau nó săn sóc chúng mình lúc mắt lòa chân cháºm. Bà nó nghÄ©
sao?
Vợ phú há»™ trả lá»i:
- Thôi ông ạ! Äừng có Ä‘i mà mất công lại nhá»c xác. Con đẻ rứt ruá»™t ra
mà chúng không đoái không hoà i thì con nuôi có là m được gì ?
Phú ông liá»n bảo:
- Trên Ä‘á»i nà y có kẻ tốt ngưá»i xấu, đâu phải ai cÅ©ng như ai, bà đừng
ngại.
- ÄÆ°á»£c rồi, ông cứ Ä‘i Ä‘i, cố tìm má»™t đứa con ngoan phụng dưỡng, má»i
việc ở nhà mặc tôi lo liệu.
Phú hộ bèn đóng vai một ông già nghèo khó rồi ra đi từ là ng nà y
đến là ng khác, đến đâu ông cũng rao:
- Ai mua cha không ? Có ai mua cha thì ra mà mua! Mua ta vỠlà m cha chỉ
mất năm quan tiá»n thôi...
Má»i ngưá»i nghe ông già rao như váºy thì tưởng ông Ä‘iên. Có ngưá»i còn vui
miệng nói :
- Mua lăo ấy để vỠnhà mà hầu ư ? và để rồi đây lão ta trăm tuổi qua
Ä‘á»i có được đồng nà o còn phải lo tống táng nữa sao ? Thà là nuôi má»™t ngưá»i
đầy tớ còn hơn.
Tuy có nghe nhiá»u lá»i mỉa mai cưá»i cợt, phú ông vẫn không nản chÃ, vẫn Ä‘i
hết xóm nà y đến ấp kia, miệng rao không ngớt:
- Có ai mua cha không nà y?
Bấy giỠở là ng ná» có hai vợ chồng má»™t nông phu nghèo, nghe có ngưá»i Ä‘i
bán mình là m cha, chồng bảo vợ :
- Hai vợ chồng mình mồ côi từ thuở bé, chưa bao giỠđược hưởng tình cha
con, lại chưa có mụn con nà o, tháºt là buồn. Thôi thÌì ta mua ông già nà y
vá» thá»§ thỉ vá»›i nhau khuya sá»›m cho vui cá»a vui nhà .
Thấy vợ bằng lòng, anh chà ng chạy ra đón ông già và o và nói :
- Ông định bán bao nhiêu tiá»n?
- Năm quan không bớt.
Anh chồng liá»n thưa:
- Thú tháºt vá»›i ông, nhà tôi nghèo quá, muốn mua ông nhưng không sẵn tiá»n.
Váºy ông ngồi chÆ¡i để tôi bảo nhà tôi Ä‘i vay xem sao.
Phú hộ ngồi chỠhồi lâu, thấy chị vợ chạy đi một lát rồi lại quay
vá», nhưng số tiá»n vay được cùng vá»›i tiá»n nhà gom lại cÅ©ng chỉ có hai quan.
Anh chồng liá»n nói:
- Thôi thì ông thông cảm cho, hai ngà y nữa má»i ông trở lại, chúng tôi
sẽ có đủ tiá»n.
Hai ngà y sau, vợ chồng anh nông phu trao tiá»n cho ông, má»i ông và o nhà “cha
cha, con con†rất thân tình. Phú há»™ thấy đầu tóc ngưá»i vợ bây giá» biến Ä‘i
đâu mất liá»n há»i:
- Nà y con Æ¡i, tại sao đầu tóc cá»§a vợ con lại cắt cụt Ä‘i như váºy ?
Anh chồng tần ngần đáp:
- Chẳng giấu gì cha, nhà con quá nghèo không đủ tiá»n mua, mà nếu không
mua thì biết có dịp nà o tốt hÆ¡n. Vì váºy, vợ con phải cắt tóc Ä‘i bán má»›i có
đủ số tiá»n năm quan đó.
Từ ngà y có ngưá»i cha nuôi, hai vợ chồng nông phu tá» ra rất niá»m nở
và chịu khó chăm sóc hầu hạ ông không biết mệt. Phú ông vẫn không cho
biết gốc tÃch quê quán tháºt cá»§a mình, hằng ngà y vẫn cứ ăn no ngá»§ kỹ, đôi
lúc lại kêu váng đầu má»i lưng, bắt há» phải xoa bóp hoặc tìm thầy chạy
thuốc.
Mặc dầu váºy, hai vợ chồng vẫn cÆ¡m nước săn sóc không bê trá»…. Cứ như váºy
được và i tháng sau, nhà hỠđă nghèo lại cà ng mạt thêm.
Hai vợ chồng phải cố gắng là m thêm để nuôi cha, có bữa phải nhịn đói để
nhưá»ng cÆ¡m cho ông già .
Tình hình như váºy kéo dà i ná»a năm, nợ nần cá»§a há» chồng chất quá nhiá»u mÃ
trong nhà gạo tiá»n đã kiệt. Tuy váºy, há» vẫn không há» lá»™ vẻ má»i mệt, cố là m
vui lòng cha già .
Má»™t hôm, hai vợ chồng ngá»§ dáºy đã thấy ngưá»i cha nuôi khăn gói chỉnh
tá», ông bảo há»:
- Các con hãy đốt cái nhà nà y rồi đi theo ta!
Vợ chồng anh nông phu trố mắt nhìn nhau, tưởng ông phát điên, nhưng sau đó
lại thấy ông phú hộ giục bảo:
- Là m con thì phải vâng theo cha mẹ, chá»› có sai lá»i. Cha đã bảo các con
Ä‘i theo cha kiếm ăn thì cứ việc Ä‘i, còn cái nhà nà y á»p ẹp chẳng đáng bao
nhiêu đừng tiếc nữa.
Vợ chồng nghe thế thì biết ông nói tháºt, không dám cãi, đà nh nhặt nhạnh
má»™t và i món đồ buá»™c thà nh má»™t gói, rồi châm lá»a đốt nhà .
Äi theo ông già , há» thấy ông ban ngà y lần hồi xin ăn, tối tối lại và o
nhà ngưá»i xin ngá»§ nhá», há» vẫn vâng lá»i, không chút phân vân.
Ba ngưá»i Ä‘i xin ăn như thế được năm ngà y, cuối cùng đến trước má»™t ngôi
nhà ngói tưá»ng vôi, ông má»›i vui vẻ bảo há»:
- Các con ơi, đã đến nhà ta rồi!
Bà phú há»™ bước ra cổng đón và o, ông tươi cưá»i bảo vợ:
- Bà nó nà y, đây má»›i tháºt là con cá»§a chúng ta đấy!
Bấy giá» vợ chồng anh nông phu má»›i ngá»› ngưá»i ra, biết được cha mẹ nuôi
mình là một nhà già u có.
Phú hộ bảo anh nông phu lấy theo hỠmình, và từ đó hai vợ chồng bước và o
má»™t cuá»™c Ä‘á»i sung sướng.
Ãt lâu sau, phú há»™ lâm bệnh nặng. Biết mình sắp gần đất xa trá»i, ông
bèn là m tá» di chúc để phần lá»›n gia tà i cho đứa con nuôi, Ä‘oạn ông gá»i vợ
đến trối rằng:
- Sau khi tôi chết, bà nhớ đừng cho năm đứa con gái biết tin đấy!
Ông nói tiếp: - Nếu chúng nó có nghe ai mách mà vỠđây, chưa biết
chừng tôi sẽ “bứt néo†trổi dáºy cho mà coi. Việc để tang thì đứa con trai
cứ theo cổ tục, cắt tóc, đội mũ, quấn rơm trên đầu để chứng tỠmình chịu
cực chịu khổ với cha mẹ thì thôi cũng được, nhưng đứa con dâu thì bà bảo
nó khá»i cắt tóc, vì tôi chưa bao giá» quên được cái việc nó đã hy sinh mái
tóc dà i cá»§a nó để mua cha, váºy nó chỉ cần đội khăn tang là đủ.
Nhưng khi khâm liệm cho chồng xong, bà phú hộ vì nặng lòng nên cũng cho
ngưá»i lén báo tin cho năm đứa con gái biết. Khi chúng vá», bà đón ở cổng,
thuáºt lại lá»i trối cá»§a cha cho chúng nghe và bảo chúng đừng có và o nhà , kẻo
có sự chẳng là nh.
Năm đứa con gái hối háºn lắm, nhưng việc đã rồi biết là m sao? Khi đưa
linh cữu cha, chúng đòi đi đưa cho bằng được. Khuyên can con mãi không
xong, cuối cùng bà buộc lòng phải xé cho chúng ngoà i khăn tang ra còn thêm
má»—i đứa má»™t vuông vải cho chúng che mặt lại để mong linh hồn bố chúng khá»i
biết.
Từ đó, ngưá»i ta bắt chước để tang theo cách gia đình nà y đã là m:
“Con trai cắt tóc và nh rơm, mũ mấn, dây lưng chuối như cổ tục, con dâu được
miễn cắt tóc, chỉ đội khăn tang, lại miễn cả che mặt. Còn con gái ngoà i
khăn tang còn có thêm má»™t mảnh vải che mặt.â€
_____________________________
NNH Sk...

|
|