lmm Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008 Số bài: 5900
|
Gửi: Tư 4 11, 2012 10:46 pm Tiêu đề: Bướm và ng Ä‘áºu vai ai? |
|
|
Bướm và ng Ä‘áºu vai ai?
If you read this, it is really for you!
Whatever is not yours, please let it go!!!
Ãó là má»™t thị trấn nhá» nhưng thÆ¡ má»™ng. CÅ©ng ở đó có má»™t đôi tình nhân Ä‘ang trong thá»i đắm Ä‘uối yêu nhau. Có những buổi sáng, tay trong tay há» Ä‘i dá»c bá» sông ngắm nhìn mặt trá»i lên hoặc có những buổi chiá»u, hai ngưá»i cùng nhau lên núi tiá»…n đưa ánh tà dương chìm dần trong thung lÅ©ng phÃa xa xa. CÅ©ng có khi há» lại cùng nhau tá»›i ngôi nhà lá»›n ở trung tâm thị trấn. Ở đấy có tượng thá» má»™t vị phúc thần, ngưá»i khai sáng và cÅ©ng là ngưá»i bảo há»™ cho thị trấn xinh đẹp nà y. NÆ¡i đó là nÆ¡i mà các đôi trai gái tiến hà nh các cuá»™c hôn lá»…, và cÅ©ng là nÆ¡i má»i ngưá»i tá»›i cầu mong những Ä‘iá»u mà hỠấp á»§. Có lẽ bất kỳ ai nhìn thấy há» Ä‘á»u không thể không ánh lên niá»m vui và cầu chúc cho há» hạnh phúc.
Nhưng má»™t ngà y kia, chà ng trai bá»—ng mắc phải trá»ng bệnh. Ãã mấy hôm liá»n chà ng hôn mê bất tỉnh trên giưá»ng. Suốt ngà y nà ng túc trá»±c bên chà ng, lo lắng khôn nguôi. Buổi tối nà ng lại chạy tá»›i ngôi nhà trung tâm khẩn cầu vị Phúc thần ban phúc cho chà ng. Nà ng khóc nhiá»u đến ná»—i nước mắt cá»§a nà ng hầu như đã cạn.
Một tuần nữa trôi đi nhưng chà ng vẫn hôn mê bất tỉnh, còn nà ng thân thể cũng héo mòn vì lo lắng, buồn đau, nhưng nà ng vẫn kiên tâm khẩn cầu Phúc thần ban phúc cho chà ng.
Thế rồi và o buổi tối ná», Phúc thần đã động lòng trước lòng thà nh và tình yêu cá»§a ngưá»i con gái, quyết định cho ngưá»i con gái được hưởng má»™t ngoại lệ.
Vị Phúc thần há»i nà ng: "Con có bằng lòng đánh đổi cuá»™c sống cá»§a mình để cứu ngưá»i yêu cá»§a con không?â€. Không má»™t chút đắn Ä‘o, nà ng trả lá»i: "Vâng, con bằng lòng!".
Vị Phúc thần nói: "Thế thì được, ta có thể giúp cho ngưá»i yêu cá»§a con bình phục má»™t cách nhanh chóng, nhưng để được như váºy thì con phải tá»± nguyện biến thà nh con bướm và ng trong ba năm. Con có đồng ý như váºy không?â€. Rất cương quyết và có phần kÃch động, nà ng trả lá»i: “Con đồng ýâ€.
Trá»i vừa sáng, ngưá»i con gái biến thà nh má»™t con bướm và ng rất đẹp. Nà ng cáo từ Phúc thần rồi vá»™i và ng bay tá»›i bệnh viện nÆ¡i ngưá»i yêu cá»§a nà ng Ä‘ang nằm. Quả nhiên nà ng nhìn thấy chà ng đã tỉnh lại và đang trò chuyện cùng má»™t nữ bác sÄ©. Nà ng rất lấy là m tiếc vì không nghe được há» nói chuyện gì, bởi vì nà ng không thể bay và o táºn nÆ¡i chà ng Ä‘ang nằm, mà chỉ có thể nhìn chà ng qua lá»›p kÃnh cá»§a cá»a sổ mà thôi.
Mấy ngà y sau chà ng bình phục hoà n toà n và được xuất viện, nhưng vô cùng buồn bã vì không thấy nà ng đâu. Chà ng dò há»i rất nhiá»u ngưá»i, nhưng không ai có thể trả lá»i cho chà ng biết. Từ hôm đó chà ng ra sức Ä‘i tìm nà ng, miệng không ngừng gá»i tên nà ng ở khắp má»i nÆ¡i, đến ná»—i quên cả ăn uống và nghỉ ngÆ¡i. Còn nà ng, lúc nà y là con bướm và ng lúc nà o cÅ©ng bay lượn quanh chà ng, nhưng chà ng đâu có biết.
Mùa hè đã qua, gió thu đã vá», lá và ng cứ từng chiếc, từng chiếc rÆ¡i xuống khiến cho bướm và ng không thể ở lại cùng chà ng. Trước khi phải ra Ä‘i, bướm và ng đã bay tá»›i Ä‘áºu trên vai chà ng, và muốn dùng đôi cánh má»ng manh cá»§a mình vuốt nhẹ lên đôi má cá»§a chà ng, dùng đôi môi bé nhá» cá»§a mình thÆ¡m nhẹ lên trán chà ng. Nhưng tấm thân bé nhá» cá»§a bướm và ng không đủ để cho chà ng cảm nháºn được Ä‘iá»u đó. Tiếng khóc bi thương cá»§a bướm và ng cÅ©ng chỉ có bướm và ng nghe thấy mà thôi. Thế là trong lòng mang nặng tình cảm yêu thương, bướm và ng đà nh cáo biệt ngưá»i yêu rồi bay Ä‘i.
Thá»i gian trôi nhanh. Mùa xuân cá»§a năm thứ hai đã tá»›i, và ngay láºp tức bướm và ng vá»™i vã bay trở vá» Ä‘i tìm chà ng. Nhưng cái hình bóng yêu thương mà bướm và ng mong gặp lại, giỠđã cáºn ká» má»™t ngưá»i con gái xinh đẹp tuyệt vá»i. Không thể tin và o mắt mình, và chỉ suýt nữa thôi bướm và ng đã rÆ¡i từ lưng trá»i xuống đất. Bướm và ng lại cà ng không thể tin và o tai mình khi được nghe những lá»i mà má»i ngưá»i Ä‘ang bà n tán, rằng trong ngà y lá»… thánh chà ng đã mắc phải trá»ng bệnh, rằng cô bác sÄ© tà i hoa khả ái đã cứu cà ng, rằng tình yêu cá»§a há»â€¦
Sá»± Ä‘au khổ xâm chiếm trái tim khiến bướm và ng tê tái. Những ngà y tiếp theo đó, bướm và ng thưá»ng nhìn thấy chà ng trai yêu dấu cá»§a mình dắt tay ngưá»i con gái lên núi ngắm cảnh chiá»u tà , và những buổi sáng há» lại cùng nhau ra bá» sông đón mặt trá»i lên… Tất cả những Ä‘iá»u đó vốn dÄ© thuá»™c vá» nà ng, thế mà giỠđây bên cạnh chà ng lại là má»™t ngưá»i con gái khác… Nhưng không thể là m gì hÆ¡n, bướm và ng chỉ thỉnh thoảng như vô tình lại tá»›i Ä‘áºu trên vai chà ng.
Năm ấy mùa hè đặc biệt dà i. Má»—i ngà y bướm và ng lại bay Ä‘i trong Ä‘au khổ. Nó không còn đủ dÅ©ng cảm để đến gần chà ng nữa. Những lá»i thá»§ thỉ giữa chà ng trai vá»›i ngưá»i con gái, những tiếng cưá»i trà n đầy hạnh phúc cá»§a há» cứ như những ngá»n gió lạnh buốt khiến cho bướm và ng không sao chịu nổi. Thế là mặc dù mùa thu còn chưa tá»›i, bướm và ng đã vá»™i vã bay Ä‘i…
Mùa hè của năm thứ ba đã tới. Trái tim tan nát của bướm và ng không còn đủ sức để chứng kiến cảnh hỠtay trong tay, cảnh hỠtrao cho nhau những nụ hôn nồng cháy… lại không còn lòng dạ nà o dám nhớ tới những kỷ niệm xưa.
Ba năm dà i dằng dặc trôi qua. Lá»i nguyá»n giữa vị Phúc thần và bướm và ng đã kết thúc. Nhưng trước đó má»™t ngà y, chà ng trai và ngưá»i yêu má»›i cá»§a chà ng đã cá» hà nh hôn lá»…. Trong ngôi nhà trung tâm có rất đông ngưá»i tá»›i dá»±. Bướm và ng nhẹ nhẹ bay và o, rồi cÅ©ng nhẹ nhẹ đỗ trên vai Phúc thần. Bướm và ng nghe rõ từng nhịp tim cá»§a ngưá»i mình yêu, nhìn cảnh cà ng trai Ä‘eo nhẫn cưới và o tay cô gái, sau đó là cảnh há» trao cho nhau nụ hôn. Những giá»t nước mắt Ä‘au khổ cá»§a bướm và ng trở nên cháy bá»ng.
Buồn rầu, Phúc thần quay sang há»i bướm và ng:"Con có cảm thấy hối háºn không?". Bướm và ng lau hai hà ng nước mắt mà không há» có nước mắt, rồi trả lá»i: "Không ạâ€.
Lòng đầy trắc ẩn, Phúc thần bảo "Ngà y mai con có thể trở lại vá»›i chÃnh mình…â€, nhưng bướm và ng đã lắc đầu: “Dạ thưa, con xin ngưá»i hãy cho con được là bướm và ng suốt Ä‘á»i…!". Nói rồi, bướm và ng lại vá»— cánh bay Ä‘i.
Vị Phúc thần quay xuống nhìn đám đông… và bá»—ng thở dà i. Có những cái mất Ä‘i là do chá»§ định, có những duyên pháºn lạ mãi mãi không bao giỠđược hưởng hạnh phúc! Yêu má»™t ngưá»i mà không nhất thiết phải có, nhưng có má»™t ngưá»i thì nhất thiết phải tìm và gìn giữ thắm thiết tình yêu! Ôi những con bướm và ng…
Ãã dá»… mấy ai biết được trên vai mình có má»™t con bướm và ng nà o Ä‘ang Ä‘áºu đó không?
ST
_________________  |
|