HTLong HS SaoMai

Ngày tham gia: 14 11 2011 Số bài: 75 Đến từ: Da Nang
|
Gửi: Ba 4 10, 2012 6:21 pm Tiêu đề: Hai ná»a hy sinh |
|
|
Suu tam
Khi cô giáºt mình tỉnh dáºy giữa đêm vì lạnh, anh thưá»ng ôm chặt cô và o lòng, dùng hÆ¡i ấm cá»§a cÆ¡ thể sưởi cho cô.
Cô vốn là má»™t ngưá»i con gái xinh đẹp. “Vệ tinh†xung quanh cô nhiá»u không kể xiết, nhưng cô bá» ngoà i tai tất cả để chá»n anh – má»™t công nhân là m việc ở nhà máy, thu nháºp còn không đủ cho 3 bữa ăn hà ng ngà y. Cô chấp nháºn từ bá» cả gia đình, tháºm chà là công việc đầy tương lai cá»§a mình để cưới anh.
Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho cá»§a má»™t ngưá»i bạn, há» sắp xếp lại thà nh má»™t tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại cà ng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiá»n mua chăn, cô thưá»ng bị giáºt mình tỉnh dáºy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô và o lòng, dùng hÆ¡i ấm cá»§a cÆ¡ thể sưởi ấm cho cô.
Má»™t ngà y cô trở vá» nhà vá»›i vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng há»i cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cưá»i nói: “Em hÆ¡i mệt thôi!†rồi hân hoan rút từ trong túi ra má»™t tá» bạc nhét và o tay anh: “Chúng mình có tiá»n rồi anh ạ, mình Ä‘i mua má»™t chiếc chăn tháºt ấm để đắp nhé.†Anh sững ngưá»i ngạc nhiên nhìn tá» tiá»n trong tay cô, giá»ng run run: “Là m sao em lại có nhiá»u tiá»n váºy?†Cô vui vẻ kể lại cho anh tiá»n là do cô kiếm được khi Ä‘i phát tá» rÆ¡i. Cô phải đứng từ sáng đến tối má»›i được trả ngần ấy tiá»n. Nói rồi cô vá»™i và ng kéo anh ra khá»i nhà , không cho anh há»i thêm Ä‘iá»u gì nữa. Há» mua môt cái chăn vừa tầm tiá»n. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giáºt mình thức giấc nữa.
Và i năm sau, anh tìm được công việc tốt hÆ¡n, rồi kiếm được nhiá»u tiá»n, tá»± mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô má»™t ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiá»u đồ dùng đắt tiá»n khác. Anh nói muốn dà nh cho cô má»™t cuá»™c sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngà y khó khăn vất vả trước đây. Cuá»™c sống bá»—ng vụt thay đổi khiến cô có phần bà ng hoà ng chưa kịp thÃch nghi vá»›i Ä‘iá»u kiện má»›i.
Ngà y chuyển nhà , anh bảo những đồ đạc cÅ© trong căn nhà kho cá»§a há» trước đây anh Ä‘á»u muốn vứt Ä‘i không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi má»™t thá»i gian dà i nữa há» vẫn dùng cái chăn cÅ© ấy, giỠđây nó đã trở nên xù xì cÅ© kÄ©, còn bị rách khá nhiá»u chá»—. Anh không ngừng phà n nà n vá»›i cô: “Thôi bá» cái chăn cÅ© nà y Ä‘i em, mình có thể mua má»™t cái chăn má»›i ấm áp và tốt hÆ¡n rất nhiá»u. Em xem cả nhà mình toà n những đồ đắt tiá»n, nhìn cái chăn cÅ© nà y trong nhà trông tháºt chướng mắtâ€. Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái chăn cÅ© ấy, vì chỉ khi đắp nó cô má»›i cảm thấy ấm áp và được che chở.
Má»™t hôm, anh vá» nhà mang theo má»™t cái chăn má»›i và nhất quyết bảo cô bá» cái chăn cÅ© Ä‘i. Lần nà y dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lá»i anh. Từ đó, hà ng đêm cô ngá»§ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nà o cÅ©ng cảm thấy thấp thá»m lo lắng khiến cô lại không ngừng giáºt mình giữa đêm. Và má»—i lần tỉnh dáºy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước. Anh vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải Ä‘i bán máu lấy tiá»n chứ không phải Ä‘i phát tá» rÆ¡i như cô nói vá»›i anh. Lần đầu tiên bán máu, biết bao Ä‘au đớn, cÅ©ng chỉ vì muốn có cái chăn nà y. Váºy mà anh lại nỡ vất bá» nó. Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa.
Má»™t ngà y anh có việc gấp phải ra ngoà i, quên mang theo máy tÃnh xách tay quen thuá»™c. Trên mà n hình cá»§a anh vẫn hiện lên trang blog anh viết hà ng ngà y. Và cô bất chợt Ä‘á»c được dòng chữ anh hình như má»›i viết không lâu.
“Ngà y hôm ấy em từ đâu vá» khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôi lo lắng vô cùng. Rồi em nói em Ä‘i phát tá» rÆ¡i để mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngá»§ ấm áp trong chiếc chăn má»›i, thấy em nằm cuá»™n tròn trong lòng tôi say trong giấc ngá»§, tôi thương em biết bao. Äã bao đêm rồi em không được ngá»§ ngon đến váºy. Và rồi tình cá» tôi nhìn thấy trên tay em có má»™t vết sưng nhá», dưá»ng như bị kim tiêm đâm váºy. Tôi bá»—ng hiểu ra tất cả. Hóa ra em nói dối tôi em Ä‘i phát tá» rÆ¡i, thá»±c ra em đã Ä‘i bán máu để có tiá»n mua chăn, chỉ vì má»™t cái chăn mà em đã phải khổ sở Ä‘au đớn đến váºy. Äêm đó tôi đã khóc vì thương em và cÅ©ng thầm hứa sẽ cố gắng là m việc, phấn đấu trở thà nh má»™t ngưá»i thà nh đạt, để có thể bù đắp lại những ngà y tháng khốn khó nà y cho em. Và giỠđây tôi đã thá»±c hiện được lá»i thỠđó. Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nháºn má»™t chút ná»—i Ä‘au em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm và o mạch máu, má»™t cảm giác nhói buốt lan dá»c khắp cÆ¡ thể. Nhưng tôi không thấy Ä‘au, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiá»n bán máu và đi mua chiếc chăn má»›i nà y. Tôi muốn nó là món quà bất ngá» dà nh cho em…â€
Nước mắt cô đã ướt đẫm tá»± độ nà o. Hóa ra tình yêu cá»§a anh dà nh cho cô vẫn sâu Ä‘áºm và lá»›n lao đến váºy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu cá»§a mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cÅ©ng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong Ä‘á»i…
|
|