Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Sáu 4 13, 2012 5:42 am Tiêu đề: Cuá»™c Ä‘á»i được mấy giấc mÆ¡ !? |
|
|
Cuá»™c Ä‘á»i được mấy giấc mÆ¡ !?
Ngô Phan Lưu
TỠlịch gỡ mỗi ngà y
[center] [/center]
Nhà tôi treo má»™t “lốc†lịch to nÆ¡i phòng khách, má»—i sáng thức dáºy, tôi gỡ má»™t tá» quăng Ä‘i… Khi ló tá» má»›i, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lá»i dạy dá»— đầu ngà y cá»§a các báºc tiá»n bối ! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc nà y lắm !
Và như, sáng thứ 2 tuần trước, ngá»§ dáºy liá»n đến bóc tá» lịch, tá» má»›i có ghi câu danh ngôn cá»§a Turenne: “Tôi có ý kiến nà y muốn tặng bạn: Äó là , má»—i khi bạn muốn nói, bạn hãy là m thinhâ€. Xem câu ấy xong, tôi ngẫm nghĩ… và thấy có lý, hay lắm. Quá hay Ä‘i chứ! Lá»i khuyên răn nà y rất xác đáng, đã đúc kết má»™t kinh nghiệm quà báu trong cuá»™c sống đầy những chuyện khôn lưá»ng cá»§a lòng dạ con ngưá»i! Và , ngà y hôm đó tôi cẩn ngôn hÆ¡n! Tôi chỉ thá»±c hà nh ná»a câu nói ấy mà cÅ©ng thấy mình khá rồi! Còn thá»±c hà nh nguyên câu dÄ© nhiên là không nổi! Xin cảm Æ¡n ông hay bà Turenne ngưá»i nước nà o tôi không rõ, đã cho tôi má»™t chút cá»§a báu giắt lưng phòng thân trên đưá»ng Ä‘á»i gian truân! Tôi không muốn coi tiếp câu danh ngôn cá»§a ngà y kế tiếp… Ừ, cứ giữ bà máºt để đó, vá»™i gì!
Äến sáng ngà y thứ 3, ngá»§ dáºy, tôi lại gỡ lịch, gặp câu nói cá»§a Swift: “Nổi giáºn là tá»± gánh giùm lá»—i cá»§a ngưá»i khác!â€. Chà lý ! Dại gì mà nổi giáºn cÆ¡ chứ! Quả nhiên, câu ấy tác động nÆ¡i từng sâu thẳm tâm hồn, ngà y hôm đó gặp nhiá»u việc bá»±c mình, mà tôi đâu có thèm giáºn! Ngu gì gánh lá»—i kẻ khác! Lại phải cảm Æ¡n cái ông Swift hay bà Swift gì đó nữa!…
Rạng đông ngà y thứ 4, lại ló tá» lịch ghi câu cá»§a Montesquieu: “Phải khóc con ngưá»i lúc sinh ra, chứ đâu phải lúc chếtâ€. Chết rồi có phải là m gì nữa đâu mà cá»±c vá»›i nhá»c! Thế thì cÅ©ng chả nên khóc lóc mà là m chi! Ừ nhỉ! Lạ tháºt! Cái chết đột nhiên giảm bá»™ mặt khá»§ng khiếp trong tâm tưởng tôi, nói chà tình cÅ©ng phải có chút Ãt tác dụng cá»§a Montesquieu má»›i ra thế! Và , ngà y hôm đó tôi nghị lá»±c hÆ¡n, yêu Ä‘á»i hÆ¡n! Lại cảm thấy mình cứng cáp lên!
Sang ngà y thứ 5, tá» lịch hiện lên câu ngạn ngữ Ba Tư: “Lưỡi dà i thu ngắn Ä‘á»i sốngâ€. Ôi, quá chất lượng! Dân Ba Tư kinh nghiệm quá dà y dặn! Nói lắm chỉ được cái “nguy toâ€, chỉ được cái “rước há»a và o thânâ€! Còn nhá»› trong ngà y ấy, lúc nháºu cùng bạn bè, váºy mà tôi cÅ©ng ráng tịnh khẩu! Cứ sợ sa và o cái “vạ mồmâ€!
Äến ngà y thứ 6, tá» lịch lấp lánh câu danh ngôn khác, tháºt cao siêu cá»§a Villier de l’Isle Adam: “Ngưá»i nhục mạ bạn, há» chỉ nhục mạ ý nghÄ© cá»§a há» có vá» bạn, tức là há» nhục mạ chÃnh há»!â€. Câu nà y trong tầng sâu là đúng, nhưng thá»±c hiện quả là thiên nan vạn nan! Lên hà ng thánh má»›i xà i được! Tâm đắc lắm nhưng cứ cất yên đấy! Công lá»±c chưa đủ, chá» thá»i gian nữa hẵng hay!
Sáng ngà y thứ 7, lại ló câu cá»§a Cervantes: “Ăn to thì di chúc nhá»â€. Úi cha! CÅ©ng có lý quá! Tôi coi tiếp luôn ngà y Chá»§ nháºt xem sao… Äó là câu cá»§a G. Herbert: “Ai cÅ©ng có má»™t thằng Ä‘iên trong ống tay áoâ€. Trá»i đất ! Lại cÅ©ng quá đúng! Những lúc bưng ly bia, cốc rượu chá»— đông ngưá»i, trong ống tay áo tôi thưá»ng rá»›t ra thằng Ä‘iên, tháºm chà đôi lúc rá»›t ra hai thằng ! Say quá, có khi rá»›t tá»›i ba thằng!
Ôi chao! Riêng vá» phần danh ngôn, tá» lịch váºy mà hay! Má»™t lần nữa xin cảm Æ¡n, cảm Æ¡n… tá» lịch gỡ má»—i ngà y! Việc gì phải Ä‘i thư viện Ä‘á»c sách hao thá»i gian, cứ lịch đấy mà há»c mãn Ä‘á»i không hết!…
“Trần Gian Một Khúc “
Con ngưá»i ta sinh ra, ai thoát khá»i: sinh, lão, bệnh, tá»?
Sinh, Trụ, Hoại, Diệt là định luáºt cá»§a tạo hóa, không có cách chi thay đổi được.
Cây cối đâm chồi nảy lộc và o muà xuân, xanh tốt xum xuê trong mùa hè, lá héo và ng và o mùa thu, đến mùa đông thì lá và ng rơi rụng, chỉ còn trơ trụi cà nh cây. Rồi tới mùa xuân năm sau, cây lại đâm chồi nảy lộc. Cái chu kỳ sinh, trụ, hủy, diệt cứ tiếp nối nhau, không ngưng nghỉ.
Ãá»i ngưá»i là bể trầm luân, cõi thế gian đầy những ưu tư phiá»n não. Vạn váºt Ä‘á»u bị chi phối bởi luáºt vô thưá»ng.. Vừa má»›i sinh ra cất tiếng khóc oa oa chà o Ä‘á»i. Rồi lá»›n lên, bước và o Ä‘á»i vá»›i bao nhiá»u má»™ng đẹp. Thoắt má»™t cái, mái tóc đã Ä‘iểm sương, mắt đã má», lưng đã má»i, 2 chân đã cháºm chạp. Rồi cuối cùng, là hai tay buông xuôi, Ä‘i và o lòng đất, bá» lại trên thế gian tất cả các thứ mà cả Ä‘á»i phải bôn ba vất vả má»›i là m ra được...
Ãá»i ngưá»i như giấc má»™ng. Ngưá»i ngoại quốc cÅ©ng có câu: Life is too short. (cuá»™c Ä‘á»i quá ngắn) Thế mà , con ngưá»i ta khi còn sức khá»e thì mải mê kiếm tiá»n, lo cá»§ng cố địa vị, danh vá»ng, không có thì giỠđể hưởng Ä‘á»i đúng nghÄ©a.
CÅ©ng Ãt ai sá»a soạn tâm tư để đón nháºn những cái vô thưá»ng cá»§a tuổi gìa. Ãến khi mái tóc đã Ä‘iểm sương, da đã nhăn, mắt đã má», chân đã cháºm thì má»›i giáºt mình, rồi buồn phiá»n, thất vá»ng, nuối tiếc. Khi đó, bao nhiêu tiá»n cá»§a cÅ©ng trở thà nh vô dụng. Ä‚n uống thì phải kiêng thứ nà y, cữ thứ kia vì đưá»ng lên cao, cholesterol lên cao. Ä‚n đồ cứng không được vì hà m răng cái rụng, cái lung lay. Ãi chÆ¡i xa thì không dám vì sức khá»e kém, đầu gối Ä‘au nhức. Nghe nhạc, xem phim cÅ©ng không được vì tai đã nghá»…ng ngãng, mắt đã kèm nhèm.
Ngưá»i VN mình vốn cần kiệm, chăm là m, chắt bóp để có cá»§a ăn cá»§a để. Là m việc thì liên miên quên cả cuối tuần, bất kể ngà y lá»… hay ngà y Tết. Là m thì nhiá»u, mà Ãt dám vui chÆ¡i huởng thụ như ngưá»i Âu Mỹ..
Suốt Ä‘á»i cặm cụi, nhịn ăn nhịn mặc, để dà nh, mua cái nhà cái cá»a để má»™t mai khi chết thì để lại cho con cháu. Sống như váºy quả là thiệt thòi.
Ngưá»i xưa đã nói:
Một năm được mấy tháng xuân
Má»™t Ä‘á»i phá»ng được mấy lần vinh hoa
VÃ :
Chẳng ăn, chẳng mặc, chẳng chơi
Bo bo giữ lấy cá»§a trá»i là m chi
Bẩy mươi chống gáºy ra Ä‘i
Than thân rằng thuở đương thì chẳng chơi
Con ngưá»i có tham vá»ng, có nhu cầu nên má»›i bon chen. Suốt Ä‘á»i cứ miệt mà i lo tìm kiếm những thứ vô thưá»ng mà quên mất chữ “nhà nâ€. Những thứ vô thưá»ng nà y là nguyên nhân đưa đến lo âu, căng thẳng, mất ăn, mất ngá»§. Và nếu kéo dà i có thể đưa đến bệnh tâm thần.
Ông Cả ngồi trên sáºp và ng
Cả ăn, cả mặc, lại cà ng cả lo
Ông bếp ngồi cạnh đống tro
Ãt ăn, Ãt mặc, Ãt lo, Ãt là m
Ãá»i ngưá»i sống mấy gang tay
Hơi đâu cặm cụi cả ngà y lẫn đêm
Hoặc lÃ
Ăn con cáy, đêm ngáy o..o
Còn hơn ăn con bò, mà lo mất ngủ.
Ngưá»i xưa tuổi thá» kém, ngay tá»›i vua chúa cÅ©ng chỉ sống tá»›i khá»ang 50 tuổi. Tá»›i 60 tuổi đã ăn mừng “lục tuần thượng thá». Còn tá»›i 70 tuổi, thì thá»±c là hiếm hoi. Bởi váºy má»›i có câu: “nhân sinh thất tháºp cổ lai hy (tức là , ngưá»i ta có mấy ai mà sống được tá»›i 70).
Ngà y nay nhá» khoa há»c tiến bá»™. Con ngưá»i được sống trong Ä‘iá»u kiện váºt chất vệ sinh, và thoải mái hÆ¡n.
Những phát minh cá»§a ngà nh Y, Dược đã giúp nhân loại vượt qua được các bệnh hiểm nghèo, mà ngưá»i xưa kêu là bệnh nan y như bệnh lao, bệnh phong cùi, bệnh suyá»…n. Ngà y nay ngưá»i ta sống tá»›i 80, 90 tuổi không phải là Ãt. Tuy nhiên sống lâu chưa phải là hạnh phúc. Hạnh phúc là luôn cảm thấy vui vẻ, yêu Ä‘á»i, biết táºn hưởng cuá»™c sống. Muốn váºy thì cần phải giữ cho thân tâm được an lạc.
Tâm thân an lạc là biết vui vá»›i những cái trong tầm tay cá»§a mình, chấp nháºn những Ä‘iá»u mình không thể nà o tránh khá»i. Sống hòa hợp vui vẻ vá»›i má»i ngưá»i xung quanh, không chấp nhất, tỵ hiá»m. Lá»›n tuổi thì không là m ra tiá»n, nhưng cÅ©ng may, ở những nước tân tiến Ä‘á»u có khoản tiá»n trợ cấp cho ngưá»i gìà để có thể tá»± lá»±c mà không cần nhá» cáºy và o con cháu. Các cụ gìà nên mừng vì sang được xứ nà y, thay vì ấm ức vá»›i số tiá»n quá khiêm nhượng, không thể tiêu pha rá»™ng rãi như bạn bè.
Già thì phải chịu Ä‘au nhức, mắt má», chân cháºm, đừng nên than thân trách pháºn, cau có, gắt gá»ng, đã không là m được gì hÆ¡n mà còn tạo sá»± áy náy, thương cảm cho những ngưá»i xung quanh.
Ở Ä‘á»i má»—i ngưá»i má»™t cảnh, vui vá»›i cảnh cá»§a mình, không suy bì, thèm muốn, ganh ghét vá»›i những ngưá»i xung quanh.
Biết đủ thì đủ (Tri túc, tiện túc).
Ngưá»i ta bảo trên 60 tuổi, má»—i ngà y sống là má»™t phần thưởng cho thêm (bonus) cá»§a Thượng Äế.
Váºy thì hãy nên vui vẻ, táºn hưởng những ân sá»§ng mà không phải ai cÅ©ng có được:
Ãá»i sống cá»§a mình vui tươi hay buồn thảm là tùy thuá»™c và o thái độ cá»§a mình đối vá»›i cuá»™c Sá»NG
___________________________________
NNH chân thà nh cảm ơn chị phuongtran6......
|
|