| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Bảy 4 21, 2012 1:00 am Tiêu đề: Cuá»™c thi " Chuyện bây giá» má»›i kể " |
|
|
Bắt đầu từ ngà y 29-4- 2011, Báo Ngưá»i Lao Äá»™ng mở cuá»™c thi “Chuyên bây giá» má»›i kể†trên báo in và báo Ä‘iện tá» dà nh cho bạn Ä‘á»c.
Cuá»™c thi nhằm tạo cầu nối để bạn Ä‘á»c chia sẻ, gá»i gắm những tâm sá»±, câu chuyện sâu sắc, thú vị vá» tình yêu, gia đình, công việc, đồng nghiệp, thầy trò…; qua đó tôn vinh nghị lá»±c sống, ca ngợi lòng nhân ái và vẻ đẹp cuá»™c Ä‘á»i…Bà i dá»± thi không quá 800 chữ.
Cuá»™c thi khởi động từ ngà y 1-5-2011 và kéo dà i đến 31-12-2011, ban tổ chức đã nháºn được 497 bà i dá»± thi hợp lệ cá»§a các tác giả ở 43 tỉnh, thà nh trong cả nước và kiá»u bà o ở nước ngoà i. Từ 100 bà i viết và o vòng chung khảo, ban giám khảo đã chá»n ra giải đặc biệt, giải nhất, giải nhì, 2 giải ba và 3 giải khuyến khÃch.
Sáng 21- 4 - 2012 tại khách sạn Majestic, quáºn 1 - TPHCM, Báo Ngưá»i Lao Äá»™ng đã tổ chức lá»… tổng kết và trao giải cuá»™c thi viết Chuyện bây giá» má»›i kể. Ông Nguyá»…n Äình Xê, Ủy viên Ban Biên táºp Báo Ngưá»i Lao Äá»™ng, Trưởng Ban Giám khảo, đã có những nháºn xét vá» cuá»™c thi nà y…
Viết như trải lòng mình
Má»™t đứa cháu vụng dại suốt Ä‘á»i không quên ông chú bệnh táºt vá»›i tình thương, sá»± vá»— vá» và nghị lá»±c sống toát lên từ cuá»™c chiến đấu dai dẳng vá»›i cÆ¡n Ä‘au; má»™t ngưá»i anh dù chăm sóc hết má»±c đứa em hư há»ng trong những ngà y cuối Ä‘á»i nhưng vẫn áy náy bởi lá»i xin lá»—i muá»™n mà ng cá»§a em mình trước lúc lìa Ä‘á»i; chà ng trai trẻ ná» cứ nhá»› hoà i bát canh cá»§a ngưá»i anh kết nghÄ©a trong thá»i gạo châu cá»§i quế; anh há»c trò kia thì nhá»› hoà i cái dáng nằm nghiêng cá»§a ngưá»i thầy đầu tiên..., từ chuyện nà y đến chuyện khác, cuá»™c thi Chuyện bây giá» má»›i kể diá»…n ra từ ngà y 1-5 đến 31-12-2011 luôn ăm ắp các bà i viết nồng ấm tình ngưá»i, rạo rá»±c hÆ¡i thở Ä‘á»i sống. Gần 500 bà i viết đến từ các tác giả ở 43 tỉnh, thà nh trong cả nước và kiá»u bà o ở nước ngoà i cho thấy sức sống cá»§a má»™t sân chÆ¡i má»›i mẻ nhưng thu hút ngưá»i viết và ngưá»i Ä‘á»c thuá»™c đủ tầng lá»›p, giá»›i tÃnh.
Sá»± hưởng ứng nhiệt thà nh cá»§a ngưá»i viết và bạn Ä‘á»c chứng minh sức hấp dẫn cá»§a má»™t diá»…n đà n vá» hồi ức tình yêu theo nghÄ©a rá»™ng - tình mẫu tá», phụ tá», tình anh em, tình đồng nghiệp, đồng loại và tất nhiên, tình yêu đôi lứa. Má»—i chuyện kể giữ má»™t sắc thái riêng, không chuyện nà o giống chuyện nà o, như góp và o khu vưá»n hồi ức đủ loại cây trái thấm đẫm tình ngưá»i. Dù duyên dáng hay đơn sÆ¡, má»™c mạc, má»—i cây trái ấy Ä‘á»u có chá»— đứng, hương vị riêng. Äiểm chung dá»… nháºn là ngồi dưới tán lá cá»§a chúng và o buổi trưa hè, độc giả Ä‘á»u có thể cảm nháºn bóng mát và hương thÆ¡m tá»a ra từ hoa trái cá»§a khu vưá»n trong trẻo chân chất nà y.
Sá»± chân thá»±c, tÃnh tá»± sá»± là nét xuyên suốt. Nhiá»u chuyện trong táºp sách nà y - như má»™t bạn Ä‘á»c nháºn xét - có thể dá»±ng thà nh phim ảnh hay mở rá»™ng, gia cố thà nh các tác phẩm văn há»c bá» thế, dà i hÆ¡i. Äiá»u gì giúp các tác phẩm ấy tạo được độ rung cảm sâu sắc như thế nếu như chúng không được viết ra từ chÃnh trải nghiệm bằng xương bằng thịt cá»§a ngưá»i viết, được chắt lá»c và kể lại bằng hÆ¡i thở và giá»ng Ä‘iệu cá»§a ngưá»i trong cuá»™c vốn xem sá»± kiện là má»™t phần ký ức.
Trước khi hiện hình bằng câu chữ cá»§a má»™t chuyện kể không vượt quá giá»›i hạn 800 từ (theo quy định cá»§a Ban Tổ chức), các hồi ức đã có má»™t Ä‘á»i sống sinh động, bá»n bỉ trong tâm hồn ngưá»i viết. Những dòng chữ, vì thế, chắc chắn đã chảy qua trái tim ngồn ngá»™n xúc cảm cá»§a tác giả trước khi hiển hiện trên trang viết. Xét trên khÃa cạnh chân thá»±c vá»›i chất liệu được chắt lá»c từ chÃnh cuá»™c Ä‘á»i, số pháºn và hà nh trình Ä‘i qua buồn vui cá»§a các nhân váºt, các tác phẩm Chuyện bây giá» má»›i kể dá»… dà ng nháºn được sá»± đồng cảm sâu Ä‘áºm trong ngưá»i Ä‘á»c là bởi chúng được trò chuyện trá»±c diện bằng giá»ng văn tá»± sá»±, giãi bà y như má»™t sá»± trải lòng cần thiết.
Trên thá»±c tế, những chuyện bây giá» má»›i kể là má»™t phần ký ức sống động cá»§a ngưá»i trong cuá»™c, ký ức ấy vốn tác động và nuôi dưỡng tâm hồn há» cho đến hôm nay. Kể chúng ra vá»›i má»i ngưá»i như má»™t nhu cầu ná»™i tâm, há» muốn thấy mình lá»›n thêm lên từ ký ức ấy, vá»›i ká»· niệm ấy. Kể ra để tá»± nhắc nhá»› vá»›i chÃnh mình vá» cách nuôi dưỡng má»™t nét nhân văn; kể ra để hy vá»ng tìm gặp mối đồng cảm, sẻ chia nên vì váºy, nếu không được dịp trải lòng thì ký ức và ká»· niệm cứ hoà i hoà i nén chặt, thôi thúc. ChÃnh vì váºy, sá»± cá»™ng hưởng, sẻ chia từ phÃa bạn Ä‘á»c là điểm đặc biệt và là ưu Ä‘iểm cá»§a Chuyện bây giá» má»›i kể. Các tác phẩm vì thế không há» cô đơn trong thế giá»›i những con chữ hay thầm lặng nép mình bên những pháºn ngưá»i mà nóng bá»ng, sống động trong vô số hồi âm bà y tá» cảm xúc và sá»± sẻ chia từ ngưá»i Ä‘á»c. Các hồi âm, nháºn xét và sá»± hưởng ứng cá»§a bạn Ä‘á»c đã tạo thà nh không gian ấm cúng cho các câu chuyện nảy nở thà nh mầm xanh yêu thương, tin cáºy.
Äá»c Chuyện bây giá» má»›i kể là sống vá»›i các sắc diện Ä‘a chiá»u cá»§a pháºn ngưá»i và tìm thấy trong đó nét đẹp vút lên cá»§a tình ngưá»i để thêm yêu ngưá»i, yêu cuá»™c sống, để giáºt mình như má»™t bạn Ä‘á»c muốn tức tốc vá» bên mẹ, bên cha, chăm sóc tuổi già cá»§a đấng sinh thà nh hoặc khát khao trở lại ngà y xưa để không hối tiếc, ân háºn vì má»™t lầm lỡ trong Ä‘á»i. Và cảm kÃch vá»›i con đưá»ng vươn lên từ gian khó cá»§a nhiá»u số pháºn truân chuyên cÅ©ng là cách nuôi dưỡng nghị lá»±c cho chÃnh mình để có thể hiên ngang đương đầu vá»›i các thách thức khắc nghiệt nếu chẳng may xảy đến. Má»™t nhà văn có lý khi nói rằng ká»· niệm, hồi ức cá»§a ngưá»i khác vẫn chung sống vá»›i ká»· niệm cá»§a chÃnh mình ngay tại tâm hồn mình. Nếu má»—i trang sách mở ra má»™t số pháºn lắm Ä‘iá»u má»›i lạ thì má»—i Chuyện bây giá» má»›i kể trưng bà y vá»›i chúng ta má»™t khoảng trá»i má»›i nhiá»u cung báºc - khoảng trá»i Ä‘áºm chất nhân văn.
Nguyá»…n Äình Xê
8 tác phẩm Ä‘oạt giải cuá»™c thi viết Chuyện bây giá» má»›i kể được công bố sáng nay 21.4.2012: 3 giải khuyến khÃch dà nh cho các tác phẩm: "Hạt bá»ng ngà y xưa" (tác giả Hương Phúc), "Ngưá»i thầy nằm nghiêng" (Quỳnh Phạm), "Hai mảnh Ä‘á»i" (Pháºn nghèo). 2 giải ba cho các tác phẩm "Em tôi" (Lê Chà Äức), "Chú tôi" (Hoà ng Phương Nga). 1 giải nhì cho tác phẩm "Món nợ" (Phạm Kỳ), 1 giải nhất cho tác phẩm "Những cây xương rồng cá»§a mẹ" (Nguyá»…n Thị Việt Hà ). Giải đặc biệt cá»§a cuá»™c thi thuá»™c vá» tác phẩm "Chuyện cổ tÃch cá»§a anh và em" cá»§a tác giả Dương Trần Ca.
Má»—i bà i viết dá»± cuá»™c thi Chuyện bây giá» má»›i kể Ä‘á»u là chuyện có tháºt, được viết vá»›i tình cảm chân thà nh nhất, sá»± rung động sâu sắc nhất.
CÅ©ng nhân dịp nà y, Báo Ngưá»i Lao Äá»™ng chÃnh thức phát hà nh tuyển táºp Chuyện bây giá» má»›i kể. Sách gồm 100 bà i viết cá»§a các tác giả được chá»n và o vòng chung khảo và các bà i viết cá»§a các tác giả Ä‘oạt giải.
Theo thống kê của Vinabook đây là tác phẩm xếp hạng: 168 ( trong những cuốn Sách bán chạy ) , giá bìa : 60.000đ dà y 304 trang.
Xin lần lượt đăng 8 tác phẩm đoạt giải để các bạn thưởng thức !
Tổng hợp từ nguồn www. nld.com.vn
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Bảy 4 21, 2012 3:49 am Tiêu đề: |
|
|
Những cây xương rồng của mẹ ( Tác phẩm đoạt giải nhất)
Tác giả : Nguyễn Thị Việt Hà (Cà Mau)
Thuở mẹ còn sống, mẹ đẹp lắm, dáng mảnh mai, tóc dà i chấm gót mượt thơm, đôi mắt to tròn ngân ngấn nước. Bà tôi bảo nhan sắc của mẹ chẳng để cho mẹ bình yên.
Trong dông tố cá»§a cuá»™c Ä‘á»i lắm truân chuyên cá»§a mẹ, dù cha tôi sá»›m ruồng rẫy, bà n tay mẹ lúc nà o cÅ©ng ấm áp, vững chãi để dìu dắt chúng tôi nên ngưá»i. Những khổ ải khiến đôi tay mẹ trở lên thô ráp nhưng vá»›i tôi, đôi bà n tay ấy chưa bao giá» không đẹp.
Trong bao nhiêu bất hạnh áºp xuống, chị em tôi chưa bao giá» oán trách Ä‘iá»u gì, cho dù những giây phút ấm êm cá»§a má»™t mái ấm gia đình trá»n vẹn rất hiếm hoi. Suốt cả thá»i thÆ¡ ấu, chị em tôi đã sống trong khát khao được cha cưng ná»±ng hoặc đơn giản chỉ là mua cho mấy món đồ chÆ¡i.
Có lẽ tình yêu nÆ¡i mẹ lá»›n lao quá, bao dung quá hay vì những bà i há»c cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ngưá»i mẹ lam lÅ© suốt Ä‘á»i chỉ biết chịu đựng hy sinh đã rèn chúng tôi nghị lá»±c vươn lên và cho chúng tôi lòng nhân háºu, tình yêu Ä‘á»i ăm ắp.
Nhà tôi nghèo, mẹ dá»i chuyển nhiá»u nÆ¡i, từ Cà Mau đến Bắc Giang rồi lại và o Lâm Äồng để tìm kế sinh nhai, nhất quyết nuôi ba con ăn há»c thà nh tà i cho dù trong tay không có món đồ nà o đáng giá.
Năm 1998, khi chuyển đến vùng kinh tế mới Madagui được 3 năm, gia đình chúng tôi bám rừng để sống: bẻ măng, chặt lồ ô, chặt mun, tuốt sợi mây…
Ngà y nắng cÅ©ng như ngà y mưa, ba mẹ con lên ngá»n đồi xa tÃt, út Trung ở nhà . Hôm ấy, mưa lá»›n lắm, ba bóng ngưá»i xé mưa lao Ä‘i mặc roi mưa quất và o thân thể rát buốt, mặc rừng mun, lồ ô nghiêng ngả quấn và o nhau chá»±c gãy. Mẹ quà ng áo mưa cho hai con bảo ngồi đợi, mẹ vung dao quắm cố chặt bụi mun.
Bất thần mẹ trượt tay, cây mun đứt ngang thân lao thẳng xuyên qua bà n tay mẹ. Hai chị em tôi rú lên, tay mẹ đỠmáu, mẹ mÃm môi lại rút cây mun ra khá»i bà n tay phải, chúng tôi cà o cấu cá» dại xung quanh nhai ngấu nghiến trá»™n cả nước mắt, nước mưa đắp và o tay cho mẹ. Äôi vai gầy gò xương xẩu cá»§a tôi lúc ấy vác không sót cây mun nà o mẹ chặt, má»™t bó to, có cả cây lẫn máu mẹ.
Lần ấy, bà n tay mẹ gãy má»™t lóng… Nhưng nghị lá»±c mẹ trao cho thì đủ cho cả cuá»™c Ä‘á»i ba chị em tôi.
Năm 2005, mẹ tôi bị ung thư tháºn giai Ä‘oạn cuối, hai em còn bé bá»ng, tôi trở thà nh giáo viên. Ung thư là căn bệnh khiến ngưá»i ta chết dần trong những cÆ¡n Ä‘au khá»§ng khiếp, thế mà trong suốt 4 tháng cuối Ä‘á»i, chúng tôi không bao giá» thấy mẹ khóc.
Có lần mẹ bảo chị em tôi bẻ gãy hết đám xương rồng trước cổng vứt ra đám đất sau nhà cho mẹ. Chừng tháng sau, mẹ tôi đã gầy lắm, lá»ng má»™t vòng tay bế ẵm cá»§a tôi.
Mẹ bảo đưa mẹ ra trước cổng rồi kêu hai em tá»›i. Chúng tôi nuốt nước mắt, lÃu lo kể chuyện nà y, chuyện ná» cho mẹ nghe. Mẹ cưá»i bảo: “Các con thấy gì ở vết gãy cá»§a hà ng xương rồng?â€. Hằng rưng rưng: “Dạ, con thấy ở vết gãy ấy nhiá»u mầm non vươn lênâ€.
Mẹ bảo tôi bế mẹ ra sau nhà , há»i: “Các con thấy gì ở mấy nhánh xương rồng mẹ bảo vứt ra đám đất sau nhà tháng trước?â€. Tôi nghẹn ngà o: “Tất cả các nhánh Ä‘á»u cắm rá»… nảy mầm vươn lên xanh tốtâ€.
Mẹ lại há»i, giá»ng rất nhá»: “Các con hiểu gì không?â€. Út Trung cương nghị đáp: “Dạ, chúng con sẽ sống như xương rồng. Dù bị chà đạp, dù bị vứt bá» vẫn cắm rá»… vươn lên từ đất mẹâ€. Mẹ tôi mỉm cưá»i. Äêm ấy, mẹ tôi mất.
Sáu năm trôi qua, sau ngà y mẹ mất, nhiá»u bất trắc nhưng ba chị em tôi đã trưởng thà nh, vững và ng trên bục giảng và niá»m tin, nghị lá»±c mẹ trao như cây Ä‘á»i mãi mãi xanh tươi.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: CN 4 22, 2012 1:16 am Tiêu đề: |
|
|
Em tôi ( Tác phẩm đoạt giải 3 )
Tác giả : Lê Chà Äức (P.14, Q.10 - TPHCM)
Em trai tôi tÃnh khà ngá»— ngược, Ãt chịu nghe lá»i ai trong gia đình. 13 tuổi Ä‘ang há»c lá»›p 7, em bá» ngang, giao du bạn xấu. Ngà y qua ngà y, em chỉ biết ăn chÆ¡i, quáºy phá, em thà nh con ngá»±a bất kham.
Khi mẹ tôi mất, em bá» nhà đi “bụiâ€. ÄÆ°á»£c và i tháng, không nÆ¡i nương tá»±a, em lại quay vá». Từng ngà y qua, em không là m nên chuyện gì được việc, thà nh cái gai trong mắt má»i ngưá»i.
20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất, em lại là ngưá»i vô dụng. Không bằng cấp, không nghá» nghiệp. Rồi em bệnh nặng, gầy xanh, yếu á»›t như lá và ng chuẩn bị lìa cà nh.
Em phải nháºp viện, mang đủ bệnh trong ngưá»i: tim, gan, tháºn... háºu quả cá»§a tháng ngà y ăn chÆ¡i.
Thá»i bao cấp, cuá»™c sống khó khăn, nuôi ngưá»i bệnh rất nhá»c nhằn. Có những đêm, em khó thở, tôi phải đỡ em ngồi dá»±a và o tưá»ng. Äút từng muá»—ng cho em ăn và o, ói ra... tôi không biết em bệnh gì. Vết thương lở loét, tròn như đồng xu lan khắp ngưá»i em. Bác sÄ© dặn tôi: “Khi chăm sóc em, cáºu nhá»› Ä‘eo khẩu trang, bao tay...â€
Tôi nghi em bị má»™t căn bệnh truyá»n nhiá»…m không đơn giản. Sợ em tá»§i thân, tôi chăm em không Ä‘eo bao tay, trò chuyện thân máºt, động viên để em quên Ä‘i ná»—i Ä‘au thể xác. Nghỉ là m má»™t tháng, trong bệnh viện, không đêm nà o tôi ngá»§ yên. Em rên Ä‘au, chăm ngưá»i bệnh có gì vui!
Má»—i chiá»u, lững thững mang giỠđồ Ä‘i giặt, má»i ngưá»i chỉ trá» tôi nói nhá»:
“Anh thằng sida kìa, tá»™i nghiệp! Thằng anh chăm em nó cá»±c quá!â€.
Bà ng hoà ng, nhiá»u đêm tôi ngồi khóc lặng trên ghế đá, vừa giáºn vừa thương em mình. Tôi vá»›i em như nước vá»›i lá»a, gần nhau là cá»± cãi. GiỠđây, em bệnh hiểm nghèo, chăm em, tôi má»›i thấy thấm tình ruá»™t thịt. “Anh em như thể tay chânâ€, em Ä‘au nằm đó, là m sao tôi vui!...
Chỉ có má»™t em trai, không biết nó sẽ ra Ä‘i ngà y nà o? Tháºp ká»· 90, tôi biết Ãt thông tin vá» AIDS, bệnh chưa có thuốc trị. Em không vâng lá»i, ham chÆ¡i hÆ¡n há»c, hoang phà tháng ngà y tuổi trẻ, rong chÆ¡i vô bổ. Giá» nằm đó, Ä‘au đớn, bất lá»±c, em thiết tha sống dưá»ng nà o!
Em còn quá trẻ, lẽ ra ở tuổi em đã thá»±c hiện nhiá»u ước mÆ¡ và o Ä‘á»i láºp nghiệp vá»›i bao hy vá»ng tươi sáng, là m nhiá»u công việc phục vụ gia đình, xã há»™i... Äêm cuối, em nắm tay tôi thì thà o:
“Em là m anh buồn nhiá»u, đừng giáºn em nghe anh!â€
Tôi lặng im, nước mắt nhá» giá»t.
Tôi muốn tâm sá»± vá»›i má»i ngưá»i vá» chuyện cá»§a em. Ai cÅ©ng có lúc phạm sai lầm, nếu như biết dừng đúng lúc có lẽ thân pháºn con ngưá»i sẽ bá»›t bi thương. Cuá»™c sống rất đẹp, thú vị, để các bạn tìm tòi, khám phá, tìm cho mình má»™t con đưá»ng. Äừng vì nông nổi, ham chÆ¡i... đánh mất chÃnh mình như câu chuyện buồn cá»§a Ä‘á»i em tôi.
Hai mươi năm, chuyện cÅ© vá» em, tôi giấu kÃn trong lòng. Tôi đã mất em, mãi mãi.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 4 23, 2012 12:38 am Tiêu đề: |
|
|
Hạt bá»ng ngà y xưa ( Tác phẩm Ä‘oạt giải khuyến khÃch)
Tác giả :Hương Phúc (Äồng Nai)
Ai đã từng sống ở vùng nông thôn trước những năm đổi má»›i, hẳn sẽ biết hạt bá»ng mà tôi nhắc đến trong bà i viết nà y. Ngà y ấy, quê tôi là má»™t vùng chiêm trÅ©ng thuần nông, quanh năm nghèo đói. Nhà tôi thuá»™c diện nghèo nhất trong số những há»™ nghèo.
Bố tôi, sau hÆ¡n 30 năm quân ngÅ©, trở vá» vá»›i vợ con chỉ có tấm lòng và hai bà n tay trắng. May sao vẫn còn những đồng lương còm cõi đủ nuôi ông sống tạm qua ngà y. Gần 3 năm sau, khi tôi lên 9 tuổi, bố tôi đột ngá»™t qua Ä‘á»i. Lo xong háºu sá»± cho bố, nhà tôi nghèo lại cà ng nghèo hÆ¡n bởi những há»§ tục nhiêu khê, tốn kém.
Bảy mẹ con nheo nhóc nương tá»±a và o nhau, đúng hÆ¡n là nương tá»±a và o đôi vai gầy cá»§a mẹ. Thiếu đói triá»n miên, mẹ tôi sá»m ngưá»i Ä‘i trông thấy. Dù váºy, mẹ vẫn “thắt lưng buá»™c bụng†gắng nuôi tôi ăn há»c, động viên tôi ráng vượt lên để bằng bạn, bằng bè. Nghe lá»i mẹ tôi há»c rất chăm, năm nà o cÅ©ng đạt há»c sinh giá»i, há»c sinh tiên tiến.
Lên 10 tuổi, tôi vẫn ngá»§ chung vá»›i mẹ. Buổi sáng, mẹ tôi dáºy rất sá»›m vừa đóng xiên cua cho chị tôi mang Ä‘i chợ bán lấy tiá»n Ä‘ong gạo, vừa Ä‘un ấm nước, nấu cám nuôi hai chú lợn con. Khi tôi ngá»§ dáºy thì má»i việc đã gần như hoà n tất.
Có Ä‘iá»u rất lạ là , dù nhà nghèo nhưng sáng nà o tôi cÅ©ng được ăn má»™t đĩa bá»ng gạo thÆ¡m ngon trước khi tá»›i lá»›p. Thá»i gian đầu tôi chẳng hỠđể ý, có thì cứ ăn, miá»…n sao đỡ đói, tháºm chà còn đòi mẹ sáng hôm sau phải được ăn nhiá»u hÆ¡n. Lá»›n hÆ¡n má»™t chút, tôi má»›i chợt nghÄ©, nhà mình gạo còn chẳng đủ để nấu cÆ¡m bữa trưa, bữa tối, sao lại có gạo để là m bá»ng ăn và o bữa sáng?
Má»™t buổi sáng khi mẹ thức dáºy, tôi cÅ©ng rón rén dáºy theo, thấy mẹ vừa là m việc, vừa Ä‘un bếp. Những nắm rÆ¡m lom nhom cháy… Từ trong đốm lá»a nhá», thỉnh thoảng và i hạt thóc còn sót lại nổ lách tách. Mẹ tôi liá»n đưa tay rón lấy rồi thổi sạch, bá» và o đĩa từng hạt, từng hạt má»™t.
Cứ thế, nấu xong nồi cám heo, mẹ nhặt những hạt bá»ng ấy đầy má»™t đĩa nho nhá», đủ cho tôi tạm chống đói tá»›i trưá»ng. Nhìn thấy việc là m cá»§a mẹ, tôi nghẹn lòng, nước mắt tuôn rÆ¡i. Thì ra, những vết bá»ng triá»n miên trên tay mẹ chẳng kịp má»c da non là bởi sáng nà o mẹ cÅ©ng lo “già nh giáºt†từng hạt bá»ng, không để lá»a cháy là m vÆ¡i bá»›t phần cá»§a con.
Không kìm được lòng mình, tôi chạy đến ôm chầm lưng mẹ, khóc òa. Trong giây phút ấy, tôi thầm hứa vá»›i mẹ sẽ vượt qua má»i chông gai, vượt khó để trưởng thà nh, không phụ tình yêu thương vô bá» cá»§a mẹ…
Má»›i đó mà đã mấy chục năm trá»i. Nay, mẹ tôi lưng đã còng, mái tóc bạc phÆ¡, dù không còn khá»e nhưng vẫn tinh tưá»ng, minh mẫn và vẫn nhá»› rõ cái thuở hà n vy. Tôi đã thá»±c hiện được lá»i hứa vá»›i mẹ ngà y nà o.
Bao năm nay, tôi không còn được ăn những hạt bá»ng rÆ¡m từ tay mẹ nhưng cái hương vị thÆ¡m ngon chở nặng tình mẹ vẫn mãi mãi trong tôi. Cho đến hôm nay, má»—i lần vá» quê, tôi không quên nấu má»™t ấm nước bằng rÆ¡m khô rồi thưởng thức những hạt bá»ng như ngà y xưa mẹ đã nuôi tôi khôn lá»›n. Và tôi lại rưng rưng cảm Æ¡n mẹ.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 4 23, 2012 10:38 pm Tiêu đề: |
|
|
Ngưá»i thầy nằm nghiêng ( Tác phẩm Ä‘oạt giải khuyến khÃch )
Tác giả :Quỳnh Phạm
Dù có Ä‘i đến đâu và ở chốn nà o, ký ức vá» ngưá»i thầy khuyết táºt đã từng dạy tôi những con chữ đầu Ä‘á»i cÅ©ng không bao giá» nhạt nhòa. Bên bá» sông Chu đỠnặng phù sa, như má»™t huyá»n thoại, thầy NghÄ©a vẫn miệt mà i và ân cần bên lá»›p há»c do mình “nằm†lá»›p, vẫn ngà y đêm truyá»n đạt cho các em nhá» kiến thức trong nguồn tri thức vô táºn để các em vững bước và o Ä‘á»i.
Thầy NghÄ©a cá»§a tôi là má»™t ngưá»i đặc biệt. Dù không được đà o tạo nghiệp vụ sư phạm nhưng thầy vẫn dạy há»c như các giáo viên ở các trưá»ng chÃnh quy. Äặc biệt hÆ¡n nữa là thầy NghÄ©a bị bại liệt ná»a ngưá»i từ khi 14 tuổi, nhưng bằng nghị lá»±c và sá»± bá»n bỉ, thầy đã vươn lên để không là gánh nặng cá»§a gia đình.
Năm 36 tuổi, thầy dạy toán và rèn luyện chữ viết cho má»™t số em nhá» con nhà hà ng xóm. Thấy con em mình có nhiá»u tiến bá»™ nên gia đình các em đã đến nhá» thầy dạy thêm. Tiếng là nh đồn xa, những em nhá» con nhà nghèo cÅ©ng được bố mẹ dẫn đến nhá» thầy dạy dá»—. Và cÅ©ng từ ấy, thầy NghÄ©a bắt đầu “nằm†lá»›p tại nhà cá»§a mình.
Thầy Nghĩa và mẹ
Tôi cÅ©ng là ngưá»i há»c trò may mắn được ngồi trong lá»›p há»c cá»§a thầy. Những ngà y tháng tôi theo há»c tại nhà thầy là những ngà y khó quên. Lá»›p há»c nhà tranh vách đất, bục giảng là … tấm cốp pha kê ở góc nhà .
Thầy nằm nghiêng ngưá»i vá»›i tất cả sức mạnh cá»§a mình trên những miếng ván ghép đã bị mối má»t, mắt thầy luôn dõi theo những đứa trò nhá» và tay thầy cÅ©ng luôn cầm chiếc thước tre dà i… 5 m để nhắc nhở nếu như chúng tôi chưa thuá»™c bà i. Cho đến nay, chiếc thước tre ấy thầy vẫn giữ bên mình như má»™t bảo bối.
Cùng vá»›i thá»i gian, bao đứa trẻ má»™t thá»i như tôi đã qua bà n tay “nhà o nặn†cá»§a thầy, mang Æ¡n thầy và cÅ©ng rất nể phục thầy. Thầy NghÄ©a bây giá» tuổi đã ngoà i sáu mươi, mái tóc thầy phần nhiá»u đã bạc, khuôn mặt thầy cÅ©ng đã nhiá»u nếp nhăn… Dẫu váºy, thầy vẫn duy trì lá»›p há»c do mình nằm dạy hÆ¡n 20 năm qua.
Lá»›p há»c cá»§a thầy giỠđây đã khang trang hÆ¡n nhỠđược sá»± quan tâm giúp đỡ cá»§a các ban, ngà nh, các nhà hảo tâm… Song có má»™t Ä‘iá»u không bao giá» thay đổi, đó là câu nói và việc là m cá»§a thầy: “Tôi là ngưá»i bại liệt nằm má»™t chá»— nhưng vẫn cố gắng là m việc có ý nghÄ©a. Thế nên, NghÄ©a còn (sống) là còn và sẽ còn tiếp tục là m việc nghÄ©aâ€.
Tôi còn nhá»› như in, năm tôi còn theo há»c vá»›i thầy, mẹ dắt tôi và o xin và đóng tiá»n há»c phÃ. Khi mẹ tôi cầm tiá»n đưa nói là đóng tiá»n há»c phÃ, thầy nằm nghiêng bên chiếc phản gá»— mối má»t, ân cần nói: “Tôi không nháºn tiá»n đâu. Tôi là ngưá»i bệnh táºt, mẹ tôi thì già yếu, mắt má», chân cháºm, chỉ cần cái ăn như gạo, ngô, khoai, sắn thôi!â€.
Äến nay, thầy NghÄ©a vẫn má»™c mạc và sống chất phác như thế. Thầy chưa bao giá» nháºn tiá»n há»c phà do bố mẹ các em nhỠđóng góp bởi lý do thầy đưa ra hết sức giản dị: “Tôi như con cánh cam bị bẻ cánh rồi, có Ä‘i đâu được nên nháºn tiá»n là m gì. Vả lại, các em theo há»c ở đây hoà n cảnh gia đình cÅ©ng khó khăn, nên tôi không nháºn tiá»n!â€.
Năm tháng cứ thế trôi Ä‘i, ở quê tôi, thầy Nguyá»…n Trung NghÄ©a vẫn lặng thầm chèo lái con đò tri thức, đưa các em nhá» trong thôn, trong xã đến vá»›i bến bá» thà nh công. Bên bá» sông Chu, thôn Quyết Thắng 1, xã Xuân Bái, Thá» Xuân, tỉnh Thanh Hóa, thầy vẫn nằm nghiêng dạy há»c cho các em nhá», dù sức khá»e thầy đã yếu và tuổi cÅ©ng đã cao…
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Ba 4 24, 2012 4:47 pm Tiêu đề: |
|
|
Chú tôi ( Tác phẩm đoạt giải 3)
Tác giả :Hoà ng Phương Nga (TPHCM)
Khi tôi lên má»™t, chú mắc bệnh thương hà n có biến chứng. Tuổi thÆ¡ tôi gắn liá»n vá»›i chiếc nạng gá»— cá»§a chú. Hà ng ngà y, tôi lấy chiếc nạng đó vẽ xuống đất vòng tròn để chÆ¡i lò cò. Chú xoa đầu tôi bảo: “Cẩn tháºn nha nhóc! Chú bắt Ä‘á»n đó nghenâ€.
Tôi lại cưá»i xòa: “Nhóc có nạng gá»— đâu, sao Ä‘á»n được!â€. Tôi chẳng hiểu căn bệnh chú Ä‘ang mang, chỉ biết cứ má»—i chiá»u, tôi lại quẩn quanh bên chú. Chú cho gà ăn, quét sân, còn tôi thì rá»§ đứa bạn hà ng xóm chÆ¡i bi, nhảy dây, đánh ngá»™c….
Hồi đó, chú 20 tuổi nhưng nom như ngưá»i 40 tuổi. Tôi hay gá»i là “chú xấu xÆhay “chú lưng gùâ€. Chú cốc đầu tôi mắng yêu: “Sau nà y lá»›n lên, vá» già , nhóc cÅ©ng bị gù thôiâ€. Mặt tôi ngÆ¡ ra và phụng phịu: “Gù giống chú thì xấu lắm!â€.
Ảnh minh hoạ: Internet
Tôi lá»›n dần và trở thà nh cô bé dá»… thương trong mắt má»i ngưá»i. Tôi 18 tuổi thì chú trải qua 18 năm đánh váºt vá»›i căn bệnh. Những khi trái gió trở trá»i, chú lại Ä‘au. Từng đốt xương trên cÆ¡ thể chú rạn ra, rồi co lại. Chúng hà nh hạ và khiến chú phải rên.
Tôi Ãt và o nhà chú chÆ¡i hÆ¡n vì phải há»c và ở nhà giúp ba mẹ. Những khi ghé chÆ¡i, chú vẫn gá»i tôi là nhóc. Tôi áºm ừ có vẻ không thÃch:
- Chú còn gá»i là nhóc sao?
- Nhóc vẫn mãi là nhóc thôi! - Một tay chống nạng, một tay chú lại xoa đầu tôi.
- Nhưng ngưá»i ta bảo cháu lá»›n rồi mà .
- Với chú, nhóc mãi là nhóc lò cò năm nà o! - Chú nhìn tôi âu yếm.
Tốt nghiệp cấp ba, tôi bước và o kỳ thi đại há»c và những lần và o nhà chú thưa dần. Tôi vùi đầu và o bà i vở và đáºu đại há»c. Niá»m vui vỡ òa trong cả đại gia đình và há» hà ng.
Hôm báo điểm thi, tôi ba chân bốn cẳng chạy một mạch và o nhà chú. Chưa kịp reo lớn báo tin, tôi bỗng ngưng lại trước tấm vách ngăn cách buồng của chú. Tôi nghe tiếng rên rõ mồn một.
Hôm ấy, ná»™i không có nhà , chú nằm má»™t mình và rên vì Ä‘au. Tôi như chết lặng, không vồ vấp, nhà nhảnh như má»i ngà y. Tôi ghé tai và o tấm vách để cảm nháºn ná»—i Ä‘au cá»§a chú mà lâu lắm rồi tôi đã vô tình quên.
Chú đắp má»n trùm gần hết đầu, hai chân để thõng xuống đất. Chú không nhìn thấy tôi. Nếu thấy, tôi Ä‘oán chú lại mỉm cưá»i gá»i “nhóc†như ngà y nà o.
Tôi đưa tay lên ngá»±c cố giữ tiếng nấc trong cổ há»ng. Nước mắt tôi cứ thế chảy dà i trên má, những giá»t nước mắt không phải cá»§a hồi lên ba, khi tôi chÆ¡i lò cò bị té Ä‘au, không phải ngà y tôi 16 tuổi tá»§i thân vì bị ba mẹ mắng, cà ng không phải cá»§a ngà y cầm tá» giấy Ä‘áºu đại há»c. Äó là nước mắt tôi dà nh riêng cho chú.
Bây giỠđã là sinh viên năm thứ ba, tôi há»c xa nên má»—i năm chỉ được vá» quê má»™t lần. Má»—i lần vá», tôi lại và o nhà chú trước tiên. Giá» lá»›n rồi, tôi không co chân chạy như trước nữa; còn chú thì không thể chống nạng nữa rồi.
Các tá»§y xương trên đôi chân chú đã khô ráo, các khá»›p xương dÃnh lại vá»›i nhau, tay chú co quắp, đầu chú ngoẹo sang má»™t bên, ngồi lên nằm xuống phải có ngưá»i đỡ.
Má»—i lần tôi và o thăm, chú lại nói to như sợ tôi không nghe: “Nhóc, đỡ chú dáºy nà o!â€. Tôi nhanh nhảu đến bên đầu giưá»ng, đưa tay cho chú là m Ä‘iểm tá»±a ngồi dáºy. Chú vẫn nằm đó nhưng đôi nạng gá»— ngà y nà o giá» lại bị xếp ở má»™t góc nhà , lòng tôi bá»—ng nao nao buồn…
“Con nhóc nà y cà ng lớn cà ng xinh!†- chú nằm và nhìn tôi âu yếm.
Äúng váºy chú à , nhóc cá»§a chú vẫn mãi là nhóc thôi...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Tư 4 25, 2012 12:04 am Tiêu đề: |
|
|
Món nợ ( Tác phẩm đoạt giải 2 )
Tác giả : Phạm Kỳ
Tôi tổ chức đám cưới cho con, bạn bè hai bên và cÆ¡ quan khá đông nhưng tôi chỉ má»i Ãt, còn lại thì báo há»·. Sau đám cưới, ngồi uống trà và nghÄ© vỠđám cưới hôm qua, tôi mãn nguyện vì đã lo chu đáo.
Ba… Ba…! Tiếng con tôi gá»i giáºt, nó tá»›i và đưa cho tôi má»™t chiếc phong bì tá»± là m bằng giấy há»c trò. Chiếc phong bì lạ lạc và o thùng quà cưới? Dòng chữ có vẻ nắn nót nhưng vẫn và non ná»›t “Cô chú Tâm-Hòa: Mừng hạnh phúc hai cháuâ€.
Trong phong bì là 3 tá» giấy bạc, không được má»›i, tổng cá»™ng là 120.000 đồng. Tôi sá»ng ngưá»i: Có lẽ đây là những đồng bạc mồ hôi vét từ má»› dưa leo đầu mùa để từ Trảng Bà ng vá» Sà i Gòn mừng cưới? Tôi nhá»› lại, tôi không má»i hai đứa em đồng đội nhưng chúng vẫn đến. Hổn hển vá»™i và ng, sôi nổi cầm tay tôi, ấp úng:
“Anh Tư, sáng nay bá»n em má»›i nghe tin anh chị tổ chức cưới cho cháu. Bá»n em xuống sá»›m để thăm anh chị và mừng cho cháu, nhưng dá»c đưá»ng xe máy hư nên giá» má»›i đến được, trá»… quá. Gặp được anh là bá»n em mừng rồi, giá» xin phép anh, bá»n em phải vá» kẻo mấy đứa nhá» trông…â€:
Tôi lơ đễnh, vô ơn và vô cảm:
“Hai đứa tệ quá, đến mà không vô. Thôi, anh cảm Æ¡n. Äi đưá»ng nhá»› cẩn tháºn…â€
Tôi quay lưng, đám cưới ồn à o, tôi quên bẵng tụi nó.
Giá» cầm chiếc phong bì, bao ký ức cÅ© trà n vá».
Dạo đó, tôi má»›i vượt Trưá»ng SÆ¡n vô, hai đứa má»›i ở chiến trưá»ng lên sau tráºn Máºu Thân 1968. Chúng tôi vá» cùng đơn vị Ban Kinh tại R, ở miệt Tà Nót, Bắc Tây Ninh. Chiến tranh và o giai Ä‘oạn ác liệt, bom pháo suốt ngà y, thiếu đói, bệnh táºt, chống cà n, chạy cà n liên miên. Tôi là bà thư Chi Ä‘oà n, lại là giáo viên dạy bổ túc cho hai đứa. Tuổi trẻ chúng tôi gian khổ nhưng đầy ắp nhiệt tình, sống hòa đồng, nhưá»ng nhịn, gắn bó như anh em trong gia đình, vui khổ cùng sẻ chia.
Tôi bị sốt rét, em Hòa là chị nuôi thưá»ng để dà nh miếng cÆ¡m cháy cho tôi. Tôi ái ngại, trách em: â€œÄÆ¡n vị Ä‘ang thiếu đói, cÆ¡m cháy em cÅ©ng phải chia Ä‘á»u. Là m váºy, tá»™i chết!â€. Em cưá»i: “Anh Tư thưá»ng phải thức đêm Ä‘i săn, vất vả, anh phải được bồi dưỡng chứ!â€. Lý luáºn cá»§a cô “há»c trò lá»›p 3†là m tôi yên tâm vá»›i miếng cÆ¡m cháy sâu Ä‘áºm nghÄ©a tình.
Chú Tâm là m rẫy. Tôi nằm viện, chú vô thăm luôn, lúc thì mang mấy quả dâu da rừng, khi thì má»› me xanh kèm bịch muối á»›t. Tôi xa gia đình, quê hương, thiếu thốn, hụt hẫng nhiá»u thứ; nhưng được sống vá»›i những đồng đội, đồng chÃ, anh em như thế, tôi thấy mình được bù đắp nhiá»u. Tình cảm đồng đội đã sưởi ấm, nâng đỡ cho tôi vượt qua bao gian khổ.
Tâm và Hòa thương nhau, nhưng mãi sau 1975 má»›i thà nh vợ chồng. Sau đó xin nghỉ việc vá» quê là m ruá»™ng và nuôi heo. Kinh tế khó khăn, lại đông con, thiếu trước hụt sau nhưng tình cảm vẫn luôn đầy ắp và chân tình. Nghe tin đồng đội cÅ©, ai có chuyện buồn, vui là đến thăm ngay; khi thì nải chuối, mấy quả bắp tươi hay mấy quả cà vưá»n... tình cảm sâu Ä‘áºm, gắn bó như xưa.
Cầm chiếc phong bì và mấy tá» bạc trong tay, tôi bồi hồi xúc động, có phần hổ thẹn. Tôi tệ vá»›i hai đứa quá. Cuá»™c sống vá»›i cuá»™c chạy Ä‘ua váºt chất đã là m tôi lạc lối rồi? Tôi đã quên, đã đánh mất những gì tốt đẹp, sâu sắc nhất cá»§a cuá»™c Ä‘á»i gian khó vừa qua cá»§a mình rồi ư? Tôi còn là “anh Tư cá»§a hai đứa như xưa nữa không?â€
Tôi cứ tưởng mình là ngưá»i hiểu biết, là “thầy dạy†hai đứa; nhưng chiếc phong bì nà y đã nhắc cho tôi biết: ChÃnh hai đứa em nà y má»›i là “thầy†dạy cho tôi vỠđạo là m ngưá»i, vá» những gì quý nhất con ngưá»i cần phải giữ. Giá» tôi đã thấm sâu hÆ¡n câu: “Món nợ lá»›n nhất cá»§a Ä‘á»i ngưá»i là tình cảmâ€.
Anh Tư xin lỗi hai em, cảm ơn hai em đã nhắc nhở cho anh vỠ“món nợ†nà y.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Tulip HS SaoMai

Ngày tham gia: 17 8 2008 Số bài: 1925
|
Gửi: Tư 4 25, 2012 12:34 am Tiêu đề: |
|
|
| O Tuyêt Nhung sưu tầm những truyện ngắn tháºt hay , đúng váºy ...tiá»n tà i và váºt chất chỉ là thứ ngoà i thân , Món nợ lá»›n nhất cá»§a Ä‘á»i ngưá»i là tình cảm con ngưá»i sống không có ân tình thì sẽ thế nà o hè ??? ....tùy má»i ngưá»i nháºn xét ..cám Æ¡n bà i viết cá»§a O nghe ..
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Tư 4 25, 2012 8:23 pm Tiêu đề: |
|
|
| Cám Æ¡n Tulip và những ai đã dà nh thá»i gian Ä‘á»c những mẩu chuyện mà TN sưu tầm. Tuy không phải văn TN viết nhưng các bạn Ä‘á»c - mình cÅ©ng cảm thấy RẤT VUI !
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Tư 4 25, 2012 8:28 pm Tiêu đề: |
|
|
Hai mảnh Ä‘á»i ( Tác phẩm Ä‘oạt giải khuyến khÃch )
Tác giả : Pháºn Nghèo (Ninh Kiá»u, Cần ThÆ¡)
Tôi gặp em không phải trên má»™t chuyến xe, không phải ở má»™t góc chợ hay má»™t quãng đưá»ng mà trong má»™t ngôi nhà bá» thế già u sang- nhà chồng tôi. Nhưng sao cuá»™c Ä‘á»i em chông chênh quá.
Ngà y tôi lấy chồng, cả xóm xầm xì vá»›i nhau: “Con nhá» lấy chồng vì nhà thằng đó già uâ€. Äó là sá»± tháºt. Tôi tá»± nguyện lấy má»™t ngưá»i không yêu vì hoà n cảnh gia đình quá cùng quẫn. CÅ©ng từ đó, tôi bắt đầu má»™t cuá»™c sống vá»›i biết bao cay đắng, khinh miệt cá»§a bên chồng vì cái pháºn nghèo. Tôi “mồ côi†từ đó.
Còn em, má»›i tám tuổi đầu đã rá»i xa ba mẹ. Em chuyển lên thà nh phố để bắt đầu há»c lá»›p má»™t, và o ở trong má»™t ngôi nhà sang trá»ng và để bắt đầu má»™t cuá»™c sống “địa ngục trần gianâ€. Em “mồ côi†từ đó!
Tôi và em gặp nhau như thể hai chúng tôi đã thân nhau từ trước. Bữa cơm đầu tiên tôi ở gia đình chồng, em lẽo đẽo theo tôi. Em chỉ cho tôi biết cái dao để bên sóng chén, cái thớt để trong tủ kéo…
Ảnh minh hoạ: Internet
Em thá» thẻ nói cho tôi biết cách để chiá»u ý má»i ngưá»i trong nhà . Buổi sáng, bà uống cà phê, ông uống trà . Cô hai thì không thÃch giặt quần áo trong máy giặt, phải giặt tay. Phòng cá»§a cô ba phải lau má»—i tối…
Em nhá» xÃu, ngưá»i Ä‘en đúa, lại khiếm thị, chỉ nhìn được bằng má»™t mắt. Em ở đây đã hÆ¡n bảy năm rồi! Mưá»i mấy tuổi đầu. Ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tá»›i, em đã hiểu biết và lặng lẽ là m bao công việc trong nhà mà tôi chưa từng nghÄ© em có thể.
Từ ngà y vỠđây, tôi giúp em lau nhà , quét sân, giặt quần áo… nên em rất vui. Tôi dạy em há»c, rồi há»i em: “Sao há»c dở quá váºy?â€. Em im lặng. Nhưng tôi hiểu, em là m gì có thá»i gian. Ban ngà y, em là m viêc quần quáºt suốt ngà y, ban đêm thì mấy đứa nhá» con cô hai, cô ba Ä‘i nhà trẻ vá», em phải trông nom chúng.
Tôi há»i vá» gia đình. Em im lặng. Chỉ biết rằng lâu tháºt lâu, em má»›i có bà ná»™i lên thăm. Những lúc đó, tôi thưá»ng nghe mẹ chồng tôi sang sảng giá»ng: “Sức mấy có chá»— sướng bằng ở đây, cÆ¡m ngà y ba bữa, ở nhà cao cá»a rá»™ng, Ä‘i há»c đà ng hoà ngâ€.
Phải! Mẹ chồng tôi nói đúng. CÆ¡m ngà y ba bữa nhưng bữa sáng em luôn ăn cÆ¡m nguá»™i vá»›i đồ ăn còn thừa cá»§a ngà y trước. Có lần nhà đi vắng, tôi gá»i cho em tô bún. Trong sá»± thòm thèm, em húp sùm sụp. Bất ngá», ba chồng tôi vá» ném cho em má»™t cái nhìn Ä‘ay nghiến: “Mà y ngon quá ha!â€.
Từ đó, em không dám nháºn những gì tôi cho nữa. Còn hai bữa cÆ¡m trưa, chiá»u không bao giá» thiếu tiếng tằng hắng, gầm gừ cá»§a ba chồng tôi. Còn phòng ở cá»§a em thì rất rá»™ng, nhưng đó là cái phòng mà má»i ngưá»i ném và o đó những thứ để thì không xà i mà vứt thì tiếc.
Có lần, tôi nghe ná»™i em kể: “Có bà con gì đâu! Nhà tôi ở gần nhà ná»™i chồng cô dưới quê. Tôi cÅ©ng hiểu, nhưng nhà tôi đông ngưá»i mà chỉ có hai công mÃa, khi đặng khi thất, ở đây, Ãt ra nó cÅ©ng được Ä‘i há»c. Nhà tôi không có ai Ä‘i há»c hết…â€.
Rồi má»™t ngà y kia, em bệnh má»™t tráºn tháºp tá» nhất sinh. Em không được xuống tầng dưới vì mẹ chồng tôi sợ lây cho mấy đứa cháu. Em nằm ở tầng năm không má»™t ai lui tá»›i, ngoà i tôi. Cái nắng mùa hè như thiêu như đốt cÅ©ng không thương hại em. Nó xăm xoi và o da thịt em. Tôi ngồi bên em mà lòng tê dại!
Tôi quyết định xin mẹ chồng vá» quê Ãt ngà y vì nhà tôi có đám giá»—. Suy nghÄ© mãi, mẹ bằng lòng. Tôi khéo léo xin cho em cùng theo vì ở đây em cÅ©ng chẳng giúp được gì. Mẹ chồng tôi ừ liá»n.
Chuyến xe cuối cùng trong ngà y chở tôi và em, hai mảnh Ä‘á»i côi cút! Không biết sau nà y sẽ ra sao nhưng chỉ trong mấy ngà y vô cùng ngắn ngá»§i nà y, tôi chắc má»™t Ä‘iá»u, tôi và em sẽ nháºn được rất nhiá»u… Nháºn những thứ mà thượng đế thưá»ng rá»™ng rãi ban phát cho nhân loại…
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Năm 4 26, 2012 5:19 am Tiêu đề: |
|
|
Chuyện cổ tÃch cá»§a anh và em ( Tác phẩm Ä‘oạt giải đặc biệt )
Tác giả : Dương Trần Ca (Bình Dương)
Em là cô gái miá»n Äông Nam bá»™ mà đưá»ng vá» nhà lắm đồi dốc cháºp chùng. Anh là chà ng trai lá»›n lên bên dòng sông Và m Cá» Tây trÄ©u nặng phù sa. Gia đình hai đứa Ä‘á»u nghèo nên bốn năm đại há»c phải tá»± bươn chải là m thêm đủ thứ việc để lấy được tấm bằng cá» nhân.
Run rá»§i sao cả hai đứa quen nhau khi Ä‘i là m thêm trong Khu du lịch Suối Tiên. Anh được giao vai SÆ¡n Tinh, em và o vai công chúa Mỵ Nương trong hoạt cảnh miêu tả truyá»n thuyết SÆ¡n Tinh Thá»§y Tinh Ä‘á»i Hùng Vương thứ 18. Lần ná» anh và em được diá»…n chung cùng nhau. Diá»…n xong chỉ nhìn nhau cưá»i cưá»i.
Từ đó, buổi nà o được diá»…n chung vá»›i nhau thì vui lắm và diá»…n xuất như có “hồn†hÆ¡n. Công chúa Mỵ Nương thì tình cảm hÆ¡n, ướt át hÆ¡n còn SÆ¡n Tinh thì oai hùng hÆ¡n, múa võ hay hÆ¡n. Hai đứa như diá»…n cho nhau xem và nháºp vai đến quên cả khán giả.
Ảnh minh há»a: Internet
Hôm nà o anh là m SÆ¡n Tinh mà ngưá»i khác là m công chúa thì em thấy ghen ghen, há»n dá»—i vá»›i anh. Còn anh thì thấy thằng bạn đóng vai SÆ¡n Tinh nắm tay em mà máu nóng dồn lên đầu, tháºt là trẻ con. Anh cÅ©ng không biết diá»…n tả là m sao cái cảm giác ngất ngây, hạnh phúc má»—i lần đánh bại Thá»§y Tinh và đưa em vá» núi.
Chúng ta bên nhau trong những vai diá»…n suốt hai cái Tết và má»™t mùa hè. Em lá»›n hÆ¡n anh má»™t tuổi nên khi em tốt nghiệp ra trưá»ng, anh vẫn còn má»™t năm trên giảng đưá»ng. Em ná»™p hồ sÆ¡ và o má»™t ngân hà ng gần đó và trúng tuyển. Bá»™ quần áo đơn sÆ¡ ngà y nà o đã thay bằng những chiếc áo dà i quý phái đã là m em xinh đẹp hÆ¡n, đà i các hÆ¡n, như con nhá»™ng trong kén bá»—ng phút chốc hóa thà nh chú bướm rá»±c rỡ, kiêu sa.
Mặc cảm tá»± ti cứ lá»›n dần trong anh dù khi yêu nhau, ta có thể cho ngưá»i ta yêu tất cả, kể cả mạng sống cá»§a mình, anh luôn nghÄ© thầm như váºy. Nhưng sá»± Ä‘á»i thì phức tạp hÆ¡n nhiá»u! Trong khi bạn bè cùng cÆ¡ quan có ngưá»i yêu già u có, sinh nháºt, lá»… Tình Nhân, 8-3… cÅ©ng được ngưá»i yêu gá»i hoa, quà đắt tiá»n, đón đưa bằng những chiếc xe xịn nhất thì anh vẫn cá»c cạch vá»›i chiếc xe cÅ© mèm.
Quà cho em – dù không phải là voi chÃn ngà , gà chÃn cá»±a, ngá»±a chÃn hồng mao – nhưng chẳng lẽ mua bằng tiá»n cá»§a em? Mà SÆ¡n Tinh ngoà i Ä‘á»i lúc nà y ngoà i tấm lòng chung thá»§y và yêu em bằng trái tim cháy bá»ng, chẳng còn gì khác nữa. Và anh dần xa em…
Em vốn rất hiá»n là nh, hay thương ngưá»i, lại là chị cả trong nhà nên luôn có thói quen chăm sóc cho ngưá»i khác má»™t cách tá»± nhiên, không nghÄ© ngợi. Tiá»n lương em dà nh má»™t phần lo cho anh yên tâm hoà n tất năm cuối trên giảng đưá»ng.
Nhưng vá»›i anh, chữ yêu lại Ä‘i kèm chữ ghen. Mấy lần nặng nhẹ khi bắt gặp em ngồi sau lưng cho bạn cùng cÆ¡ quan chở, rồi hết giá» là m mà vẫn cố là m cho hết việc trong khi anh dầm mưa đứng đợi. Chuyện tình SÆ¡n Tinh-Mỵ Nương đẹp và trong sáng như chuyện cổ tÃch. Mà chuyện cổ tÃch ngà y nà o giỠđã vá»i vợi xa…
Và rồi ta chia tay. Lặng lẽ, đơn giản như chuyện Ä‘á»i phải váºy. Xa nhau nhưng vẫn xem nhau là bạn, thỉnh thoảng vẫn Ä‘iện há»i thăm nhau, vẫn gá»i nhau là chồng là vợ như ngà y nà o. Anh tìm được việc là m đúng chuyên ngà nh đã há»c và tìm cách quên em bằng việc vùi đầu và o công việc.
Chá»§ nháºt được nghỉ, anh trở lại khu du lịch đóng vai SÆ¡n Tinh ngà y nà o. SÆ¡n Tinh vẫn oai hùng, vẫn chân chất nhưng nà ng công chúa ngà y xưa đã thay bằng những nà ng công chúa khác, cÅ©ng xinh đẹp, cÅ©ng dịu dà ng nhưng trái tim SÆ¡n Tinh giỠđã nguá»™i lạnh.
Chuyện cổ tÃch nà o cÅ©ng kết thúc đẹp, mà sao chuyện cổ tÃch cá»§a SÆ¡n Tinh - anh và Mỵ Nương - em lại kết thúc tháºt buồn. Chà ng SÆ¡n Tinh, dù cố ra vẻ thản nhiên, khinh bạc trước mặt bạn bè nhưng là m sao không đớn Ä‘au, không quay quắt má»—i khi dìu nà ng công chúa xa lạ nà o đó vá» núi mà cứ ước nguyện đến tê lòng, ngưá»i đó sẽ là em – dù chỉ má»™t lần nữa trong Ä‘á»i…
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Năm 4 26, 2012 5:26 pm Tiêu đề: |
|
|
Xin được đăng câu chuyện cá»§a Nhà văn Äoà n Thạch Biá»n - Thà nh viên Ban Giám khảo cuá»™c thi Chuyện bây giá» má»›i kể - thay cho lá»i kết cá»§a mục sưu tầm nà y .
Cá»” TÃCH GIá»®A ÄỜI THƯỜNG
Äoà n Thạch Biá»n
(Nhà văn – Thà nh viên Ban Giám khảo)
“Ngà y xá»a , ngà y xưa...†chuyện cổ tÃch thá»i xưa thưá»ng bắt đầu như váºy. Chuyện có những nhân váºt siêu phà m như ông Bụt, bà Tiên...Ngưá»i kể chuyện chưa bao giá» sống trong thế giá»›i thần tiên đó. Chuyện cổ thá»i nay bắt đầu gần hÆ¡n “ Hồi ấy, năm đó...†Nhân váºt là những ngưá»i gần gÅ©i như cha mẹ, thầy cô, ngưá»i yêu...Và ngưá»i kể chuyện đã sống trong thế giá»›i Ä‘á»i thưá»ng đó.
Có khác biệt gì giữa chuyện cổ tÃch thá»i xưa và thá»i nay ? Chuyện cổ tÃch xưa là ước mÆ¡ hạnh phúc chưa đạt được cá»§a ngưá»i kể chuyện. Còn chuyện cổ tÃch nay là hà nh trình tìm kiếm hạnh phúc cá»§a ngưá»i kể chuyện.
“ Chuyện cổ tÃch nà o cÅ©ng kết thúc đẹp, mà sao chuyện cổ tÃch cá»§a SÆ¡n Tinh – anh và Mỵ Nương – em lại kết thúc tháºt buồn “. Dương Trần Ca than thở trong Chuyện cổ tÃch cá»§a anh và em. Tác giả buồn vì không lấy được Mỵ Nương – em như trong chuyện cổ tÃch xưa. Nhưng tôi nghÄ© anh đã có má»™t thá»i yêu thương nồng thắm, khi cùng ngưá»i yêu đêm đêm diá»…n hoạt cảnh truyá»n thuyết SÆ¡n Tinh – Thá»§y Tinh. Rồi ngưá»i yêu Ä‘i là m việc, trÃch má»™t phần lương cho anh ăn há»c tốt nghiệp đại há»c...Như thế chưa phải là hạnh phúc sao ?
Sá»± hy sinh cá»§a cha mẹ nghèo, cố gắng giúp các con nên ngưá»i. Äấy là má»™t chuyện cổ tÃch giữa Ä‘á»i thưá»ng vất vả mưu sinh. Những cây xương rồng cá»§a mẹ, Nguyá»…n thị Việt Hà viết vá» má»™t ngưá»i đà n bà bị chồng ruồng bá». Bà má»™t mình bương chải lo cho ba đứa con nhá». Khi bị ung thư tháºn, bà bảo các con bẻ gãy đám xương rồng trước cổng, vứt ra miếng đất sau nhà . Má»™t tháng sau, bà chỉ cho các con thấy những mầm xanh đã vươn lên từ vết gãy cá»§a những cây xương rồng trước cổng. Trên miếng đất sau nhà , những cây xương rồng bị vứt Ä‘i cÅ©ng cắm rá»… và nẩy mầm xanh tươi. Ngưá»i mẹ muốn dạy các con má»™t bà i há»c trước khi bà ra Ä‘i : Hãy sống mạnh mẽ như cây xương rồng. “ Dù bị chà đạp, dù bị vứt bá» vẫn cắm rá»… vươn lên từ đất mẹ “. Nhá» bà i há»c thị phạm đó, các ngưá»i con đã vững chãi bước và o Ä‘á»i.
Món nợ cá»§a Phạm Kỳ là bà i dá»± thi hiếm hoi viết vá» tình đồng đội. Năm 1968, anh vượt Trưá»ng SÆ¡n vỠđơn vị Ban Kinh tà i R, miệt Tà Nót, Bắc Tây Ninh. Anh vừa chiến đấu vừa dạy bổ túc văn hóa cho các bạn trẻ, trong đó có Hòa và Tâm. Khi anh bị bệnh, Hòa là chị nuôi đã bồi dưỡng cho anh những miếng cÆ¡m cháy. Tâm bồi dưỡng cho anh những trái dâu da rừng và những trái me xanh. Tình đồng đội đã nâng đỡ anh vượt qua gian khổ trong thá»i chiến. Thá»i hòa bình, anh tổ chức đám cưới cho con ở thà nh phố. Tuy không được má»i nhưng vợ chồng Hòa – Tâm vẫn đến gá»i phong bì chúc mừng, rồi vá»™i vã ra vá» không dá»± tiệc vì báºn rá»™n công việc ở miá»n quê.Anh chợt nháºn ra : “ ChÃnh hai đứa em nà y má»›i là “ thầy “ dạy cho tôi vỠđạo là m ngưá»i, vá» những gì quý nhất con ngưá»i cần phải giữ. Giá» tôi đã thấm sâu hÆ¡n câu :
“ Món nợ lá»›n nhất cá»§a Ä‘á»i ngưá»i là tình cảm “.
Quỳnh Phạm cÅ©ng viết vá» má»™t ngưá»i thầy – Ngưá»i thầy nằm nghiêng . Thầy NghÄ©a bị bệnh bại liệt ná»a ngưá»i. Thầy không thể đứng lá»›p ở trưá»ng mà “ nằm lá»›p “ tại nhà , dạy miá»…n phà cho trẻ em nghèo. “ Tôi là ngưá»i bại liệt nằm má»™t chá»— nhưng vaaxn cố gắng là m việc có ý nghÄ©aâ€.Thế nên NghÄ©a còn sống là còn tiếp tục là m việc nghÄ©aâ€. Những con chữ tâm huyết cá»§a thầy NghÄ©a dạy các em, chắc chắn không phải là những con chữ “ nằm nghiêng “ mà là những con chữ đứng thẳng giúp các em bước và o Ä‘á»i.
Trong ba chuyện kể : Em tôi cá»§a Lê Chà Äức, Chú tôi cá»§a Hoà ng Phương Nga, Hai mảnh Ä‘á»i cá»§a Pháºn Nghèo, ngưá»i kể chuyện đã là “ nhân váºt chÃnh “. Há» quan tâm chăm sóc ngưá»i thân và ngưá»i đồng cảnh ngá»™ khi ốm Ä‘au. Sống không vô cảm, biết chia sẻ ná»—i Ä‘au vá»›i ngưá»i khác, đấy cÅ©ng là hạnh phúc .
Hạt bá»ng ngà y xưa là má»™t chuyện kể nhẹ nhà ng nhưng lại nặng sâu tình mẫu tá». Hương Phúc cho biết: “ Dù nhà nghèo nhưng sáng nà o tôi cÅ©ng được ăn má»™t đĩa bá»ng gạo thÆ¡m ngon trước khi tá»›i lá»›pâ€. Sau nà y cô gái má»›i thấy má»—i buổi sáng mẹ dáºy sá»›m nấu bếp rÆ¡m, những hạt thóc còn sót lại ở cá»ng rÆ¡m nổ lách thà nh bá»ng. Ngưá»i mẹ góp nhặt từng hạt bá»ng bá» và o đĩa để dà nh cho con ăn sáng. Ngưá»i con đã khóc òa và thầm hứa “ sẽ vượt qua má»i chông gai, vượt khó để trưởng thà nh, không phụ tình yêu thương vô bá» cá»§a mẹ...â€Không kể những công lao to lá»›n cá»§a ngưá»i mẹ, chỉ kể vá» những hạt bá»ng nhá» nhoi, tác giả cÅ©ng đã khẽ chạm và o trái tim ngưá»i Ä‘á»c.
Äa số bà i viết tham dá»± cuá»™c thi Chuyện bây giá» má»›i kể Ä‘á»u viết vá» cha mẹ. Vẫn biết má»—i nhà má»—i cảnh vì “ đèn nhà ai nhà nấy sáng†nhưng những bà i viết đó không tránh khá»i sá»± trùng lặp. Chỉ những bà i viết có chi tiết “ đắt “ vì khác biệt như Những cây xương rồng cá»§a mẹ , Hạt bá»ng ngà y xưa, má»›i khiến ngưá»i Ä‘á»c quan tâm.
Äiá»u đáng suy ngẫm là tất cả các bà i viết vá» cha mẹ, Ä‘á»u viết vá» cha mẹ nghèo khó ở nông thôn. Không có bà i viết nà o vá» cha mẹ già u có ở thà nh thị. Phải chăng những cha mẹ già u có Ä‘á»u không biết chăm lo và không yêu thương con cái cá»§a há» ? “ Ngưá»i già u cÅ©ng khócâ€. Những giá»t nước mắt cá»§a há» cÅ©ng “ mặnâ€, cÅ©ng có cả niá»m vui và ná»—i buồn, cÅ©ng xứng đáng để chúng ta viết Chuyện bây giá» má»›i kể vá» há» . Vì cuá»™c sống muôn mà u.
Chuyện kể cà ng viết giản dị và chân tháºt cà ng dá»… thuyết phục ngưá»i Ä‘á»c. Má»™t số chuyện kể đã được viết như truyện ngắn, hư cấu nhiá»u chi tiết, tưởng là độc đáo nhưng ngưá»i Ä‘á»c lại thấy khó cảm thông vá»›i ngưá»i kể chuyện. Con đưá»ng ngắn nhất đến vá»›i sá»± đồng cảm vẫn là bắt đầu từ trái tim đến vá»›i trái tim.
Cuá»™c thi viết Chuyện bây giá» má»›i kể do Báo Ngưá»i Lao Äá»™ng tổ chức đã kết thúc. Nhưng chuyện cổ tÃch giữa Ä‘á»i thưá»ng vẫn Ä‘ang diá»…n ra hằng ngà y trong cuá»™c sống hiện nay. Và chúng ta ( ngưá»i viết – ngưá»i Ä‘á»c ) chắc chắn sẽ còn gặp lại nhau, để cùng ngợi ca những tấm lòng nhân ái.
Tháng 3- 2012
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|