Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Hai 3 26, 2012 1:39 am Tiêu đề: |
|
|
Thư cá»§a cÆ¡m, phở và ngưá»i bị bá»™i thá»±c
1-Thư Bồ Nhà Gá»i Bà Vợ:
Thưa bà , Dù chúng ta có vô cùng xung khắc, chúng ta vẫn phải đồng ý vá»›i nhau má»™t Ä‘iểm: chồng bà là đà n ông. Mà đà n ông thì sao? Ãà n ông thì ham thÃch nhiá»u thứ. Ham thÃch đến mãnh liệt. Và , bà đừng dấu em, bà hãy công nháºn rằng, phụ nữ chúng ta yêu đà n ông vì há» ham thÃch và biết cách thá»±c hiện nó (Chúng ta cÅ©ng ham thÃch nhưng thá»±c hiện chá»§ yếu bằng cách mua nó). Ông thì thÃch máy móc, ông thi thÃch kiến trúc, ông thÃch váºt lý và hóa há»c, ông dại hÆ¡n má»™t chút thÃch thÆ¡ văn. Toà n những ham thÃch có lợi cho xã há»™i.
Nhưng đà n ông không chỉ ham thÃch má»™t thứ. Nếu gà chỉ thÃch giun, bò chỉ thÃch cá» tươi hay thá» chỉ thÃch cá»§ cải thì đà n ông lại thÃch Ä‘a dạng. Chuyện ấy trong đá bóng, trong ẩm thá»±c, trong bia bá»t không sao, nhưng trong vấn đỠphụ nữ, tÃnh Ä‘a dạng cá»§a nó là m cuá»™c sống thêm rắc rối.
Bà thân mến,
Em tin rằng, bà có rất nhiá»u ưu Ä‘iểm. Sở dÄ© em quen vá»›i ông là do ông ấy thông minh (chứ không phải chỉ có tiá»n như thiên hạ vẫn đồn). Và , má»™t ngưá»i thông minh không khi nà o chá»n vợ quá kém. Tháºm chÃ, bà không quá kém, bà còn rất nổi báºt ở nhiá»u phương diện.
Theo như ông tiết lá»™ má»™t cách đầy thà nh kÃnh, bà nấu ăn ngon, bà rá»a bát sạch, bà lau nhà bóng và bà đi chợ rẻ. Bà còn đối xá» tốt vá»›i chó, mèo…. Em xin thú thá»±c, tất cả các phương diện đó, em Ä‘á»u thua bà . Khi em nấu món canh, ai cÅ©ng nghÄ© là món xà o. Khi em rá»a bát, tốt nhất lúc dùng nên rá»a lại. Khi em lau nhà hay quét nhà , em để cái đống rác chá»— ná» chá»— kia. Chợ duy nhất em Ä‘i là chợ mỹ phẩm. Còn chó mèo, em chỉ nuôi chúng trong tranh.
Nhưng ông vẫn thÃch em. Tiện đây xin tiết lá»™: thá»i gian thÃch không há» ngắn, cưá»ng độ thÃch không há» yếu và chi phà thÃch không há» thấp. Bà kinh ngạc. Bà không tin ư? Bà nhá»› rõ ông vẫn vá» nhà , vẫn ăn cÆ¡m tối, vẫn lịch sá»± vá»›i bà v.v ... Bà cảm giác chả có khe hở nà o để em lá»t vô cái pháo đà i do bà xây dá»±ng, canh gác và tuần tra.
Bà nhầm.
Em xin phép không Ä‘i và o chi tiết. Em chỉ nói má»™t cách văn há»c rằng, không có gì ngăn cản được con tim. Nhất là má»™t con tim già lao vá» má»™t con tim trẻ. Như trên đã nói, em thua bà vá» má»™t tá»· thứ. Ãúng má»™t tá»· thứ, chả bá»›t phần nà o. Nhưng, em lại hÆ¡n bà hai tá»·.
Bà sẽ gầm lên. Bà sẽ quát: hơn ở chỗ nà o?
Thưa bà , những thứ em hÆ¡n lại vô cùng vá»› vẩn. Em thà nh tháºt tin thế. Nhưng đà n ông, tiếc thay, lại không tin.
Em biết chá»›p chá»›p mắt. Em biết ngồi gần ông mà lại vẹo ngưá»i. Em biết đánh và o lưng ông, hay đánh ở chá»— thấp hÆ¡n, vừa đánh vừa cong môi nhìn Ä‘i chá»— khác. Em biết hét lên khi thấy con sâu và ù té chạy khi gặp con thằn lằn.
Cái gì em cÅ©ng ngạc nhiên và nhỠông giải thÃch. Em tin ông là vô địch vá» trà thức, vá» thể thao, và luôn thể hiện lòng tin ấy ra mồm. Má»—i lá»i nói cá»§a ông, vá»›i em, Ä‘á»u là chân lý. Em khâm phục khi ông uống bia. Em kiêu hãnh lúc ông châm thuốc lá. Em ngồi nép mình khi ông tụ táºp. Em lo lắng nhưng chẳng bao giá» tra há»i lúc ông Ä‘i khuya. Và , quan trá»ng nhất, thưa bà , da em trắng, eo em nhá», môi em đỠvà chân em chả khác chân dà i. Em mặc váy hồng, em thắt nÆ¡ xanh và em dùng dầu thÆ¡m cá»§a Pháp. Nước Pháp, chắc bà cÅ©ng biết, vô địch vá» các loại dầu thÆ¡m.
Khi ở bên ông, em không ngốc và không tham lam như các phim truyá»n hình quay vá»™i và ng mà bà vẫn xem đâu ạ. Chúng em không há» bà n vá» tiá»n bạc. Hai ngưá»i Ä‘á»u mÆ¡ tá»›i ánh trăng, tá»›i những khát vá»ng chưa thá»±c hiện và đá»u thÃch nhìn sao trên trá»i. Hai ngưá»i có thể xung đột vì má»™t bà i thÆ¡, giáºn dá»—i vì má»™t bức tranh và bá» ra vá» vì má»™t bông hoa bà y không đúng cách (trong khi ông và bà giáºn dá»—i vì má»™t mâm cÆ¡m, cãi nhau vì hoá đơn tiá»n Ä‘iện và ra khòi nhà vì cháºu quần áo chưa phÆ¡i).
Thưa bà ,
Ãấy, em tá»›i ông, ông tá»›i em là như thế đấy. Nó thanh cao thì em không dám nói, nhưng nó cÅ©ng chẳng phà m tục như sách vụ án viết đâu. Em xin bà hãy mừng vì Ä‘iá»u đó.
Tuy ông phạm tội nhưng tội ấy còn sang. Bà hãy tự an ủi như thế. Tại sao em viết thư nà y? Tại vì em xin trả lại ông cho bà . Chúng em nhất trà cái gì đẹp thì phải ngắn và chúng em đã ngắn đủ dà i. Toà n bộ sự tinh tế của tình yêu nằm ở chỗ nà y, và bà không biết được.
Xin bà hãy dang tay đón ông vá». Em lấy danh dá»± thá» rắng, ông không sứt mẻ quá nhiá»u, đơn giản vì ông có còn nhiá»u đâu mà sứt mẻ. bà hãy coi ông như vừa sau chuyến du lịch mạo hiểm trở lại nhà . Cần chở che và sẵn sà ng che chở.
Em Ä‘i đây. Cuá»™c sống là khám phá và em thÃch khám phá nhiá»u nÆ¡i. Bà đừng trách em. Bà cÅ©ng đừng tá»± trách mình. Khi em bằng tuổi bà , em cÅ©ng chả hÆ¡n gì bà đâu.
Chúc bà vui khoẻ.
Ký Tên: Phở
2-THƯ CỦA BÀ VỢ GỬI CÔ BỒ NHà CỦA CHỒNG
Thưa cô,
Tôi đã Ä‘á»c thư cá»§a cô má»™t cách bình tÄ©nh. Äúng như cô đã nói, ở tuổi tôi và ở địa vị cá»§a tôi, sá»± bình tÄ©nh luôn luôn có thừa.
Nà y cô, Việc chồng có bồ nhà khiến tôi ngạc nhiên. Äó là cảm giác đầu tiên, và thà nh tháºt vá»›i cô, nó hÆ¡n cả cảm giác căm phẫn.
Vì sao váºy?
Thưa cô, vì tôi tin chắc rằng lão (hãy gá»i sá»± váºt vá»›i đúng tên và đúng tuổi cá»§a chúng cô nhỉ) đã Ä‘uối sức rồi, nói má»™t cách chắc chắn, má»™t cách không có gì phải bà n cãi cả.
Khi viết thư cho tôi, cô có vẻ tá»± đắc pha chút hả hê. Cô cảm thấy mình giáºt được từ tay bà khác má»™t má» và ng, và mình có những phẩm chất rất khác thưá»ng nên má»›i gặp may như thế.
Cô nhầm thảm hại quá, cô ơi!
Quả tháºt lão là má»™t cái má». Hay nói chÃnh xác hÆ¡n, đã từng là má». Äiá»u ấy cách đây ba mươi năm vá» trước, cả thà nh phố Ä‘á»u phải công nháºn chứ đâu cần phải má»™t cô gái có trà tuệ siêu việt gì.
Nhưng trên, trong và dưới cái mỠấy, tôi đã đà o, đã cuốc, đã đẽo, đã nổ mìn, khai thác rầm rộ, quy mô mấy chục năm.
Và giỠđây, má» chỉ còn khung, còn lai sá»± hoang tà n. Chỉ có đôi mắt ngốc cá»§a cô, chỉ có cặp môi dại cá»§a cô và chỉ có tà não khá» cá»§a cô má»›i không nháºn ra Ä‘iá»u đó.
Cô vá»› được lão, khi tôi trong má»™t chừng má»±c nà o đó, đã mặc cho lão tá»± do. Cho lão có cảm giác sổng chuồng. Äà n ông sống bằng ảo tưởng cô ạ, và nuôi dưỡng cái ảo tưởng đó má»™t cách khéo léo là nhiệm vụ cá»§a phụ nữ chúng ta.
Tôi không vui gì khi lão có bồ. Nhưng chá»› nói rằng tôi quá hoảng sợ vì Ä‘iá»u đó. Tôi quá hiểu đứa khác sẽ được bao nhiêu trong khi mình đã vá»› bao nhiêu. Phần cá»§a cô, hỡi ôi, tháºt là thảm hại.
Cô khéo là ngây thÆ¡ và nhà nhảnh. Cô té xỉu khi gặp thằn lằn và ngã lăn ra khi gặp tắc kè. Dạ thưa cô, khi bằng tuổi cô, tôi cÅ©ng ngây thÆ¡ như thế. Nhưng lúc nà y, gặp hai cá»§a đấy, tôi chỉ Ä‘áºp má»™t cái cho bẹp dà là xong.
Rồi cô khoe là cô biết chợp mắt, biết ngả đầu và biết cưá»i he hé nghiêng nghiêng. Ôi dà o, những trò đó ngà y xưa tôi là m mãi. Và bây giá» vẫn có thể là m, tháºm chà còn là m hay hÆ¡n cô ấy chứ. Nhưng vì mục Ä‘Ãch gì, gặt hái gì khi má»i thứ đã no nê? Cô nhìn lão trong quán cà phê hạng sang. Trong com-lê và cà vạt đắt tiá»n. Còn tôi có khá nhiá»u dịp (nhiá»u hÆ¡n cả cần thiết) nhìn lão trong quần đùi rá»™ng, trong áo may ô chả hiểu là mà u gì.
Và tôi cam Ä‘oan rằng, cái tôi nhìn má»›i là cái tháºt. Cái cô nhìn là giả. Cô thừa biết thế, chẳng qua cô Ä‘ang tá»± dối mình. Cô chê tôi chỉ biết rá»a bát, nấu cÆ¡m. Cô thương tôi vì tôi chỉ chăm chăm lo cái nhà sạch bóng. Nhưng tôi lại thÃch váºy. Vì đấy là nhà tôi và lão chỉ có ná»a phần. Còn lão có bóng hay không, có sạch hay không, lão phải tá»± lo. Tôi còn báºn lo cho bản thân mình.
Tôi không chúi mÅ©i vô bếp như cô tưởng và như lão tưởng chút nà o. Tôi say mê đánh bà i. Tôi nghiện là m đầu và giÅ©a móng tay. Tôi ham thÃch "tám" và hăng hái Ä‘i chùa. Tôi khoác áo lụa mỡ gà , khoác vòng cẩm thạch và tôi sắm đủ cho mình (bằng tiá»n lão, dÄ© nhiên!).
Còn việc cô ngắm trăng cùng chà ng, Ä‘á»c thÆ¡ cùng chà ng hay đốt nến cùng chà ng thì xin cô hãy cứ tá»± nhiên. Những thứ vá»› vẩn và phù du đó ngà y xưa tôi cÅ©ng nghÄ© là ghê gá»›m lăm. Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện ra chúng suốt Ä‘á»i loanh quanh như thế, và chả có lợi Ãch gì. Chúng chỉ như hạt tiêu rắc vô bát phở, không há» bổ béo, chỉ khiến nó dáºy mùi. Mà mùi thì tôi đã chán. Chán không phải do tâm hồn tôi cằn cá»—i, mà là do đã quá đủ rồi!
Cuối thư cô cho biết đã chuồn ra khá»i lão, hoặc lão đã chuồn ra khá»i cô. Tôi chả hiểu ai thoát được ai. Nhưng chắc chắn là tôi suýt thoát. Tiếc quá. Giá mà lão Ä‘i vá»›i cô, giá như lão ảo tưởng vá» sức mình thì tôi đã có cÆ¡ há»™i tuyệt vá»i để lại được tung tăng.
Tôi tin chắc mình tung tăng chả khi nà o muộn, khi mình kiêu hãnh, mình không nghèo khó và mình có sự mặn mà . Những thứ đó cô còn lâu mới đạt tới, cô bé đáng thương ơi!
Cô yên tâm. Tôi sẽ đón lão vá». cáo chết còn quay đầu vá» núi, trong khi lão chả phải là cáo, lão là ngưá»i. Tôi cÅ©ng chả già y vò, chả Ä‘ay nghiến chi đâu. Tôi không phải hà ng tôm hà ng cá. Tôi chỉ cưá»i khẩy mà thôi. Má»™t nụ cưá»i mà đã là m lão nhá»› đến cả chục năm.
Chúc cô may mắn trên con đưá»ng chinh phục các lão khác. Thế gian chả thiếu ông già . Cô cứ việc xông lên. Chà o cô.
Ký Tên: Cơm
3-THƯ CỦA ÔNG CHá»’NG GỬI VỢ VÀ Bá»’ NHÃ:
Hai bà thân mến!
Tôi đã Ä‘á»c thư cá»§a bà ná» gá»i cho bà kia. Tại sao tôi Ä‘á»c được ư? Tại vì khi các bà cả Ä‘á»i theo dõi tôi, rình ráºp tôi, chả lẽ không có phút nà o tôi theo dõi lại.
Äá»c xong hai bức thư, tôi hÆ¡i buồn. Dù cố tá» ra lịch sá»±, để xứng đáng vá»›i bản thân mình và xứng đáng vá»›i tôi, nhưng các bà vẫn vênh váo và công kÃch lẫn nhau. Bà ná» coi thưá»ng bà kia, cho bà kia là nạn nhân cá»§a mình.
Thưa các bà .
Có má»™t Ä‘iá»u chắc chắn hai bà không chịu hiểu: chÃnh tôi má»›i là nạn nhân cá»§a hai bà . Cả thể giá»›i biết Ä‘iá»u đó. Cả nhân loại tiến bá»™ lên án Ä‘iá»u đó.
Ai, nếu không phải hai bà , chỉ sau mưá»i mấy năm, đã biến má»™t chà ng trai khá»e mạnh, đầy nhiệt tình, đầy sức sống như tôi thà nh má»™t ông tuy chưa già (còn lâu tôi má»›i già ) nhưng gầy yếu, còm nhom, sợ sệt?
Ai, nếu không phải hai bà , có lúc từng ngưá»i má»™t, ngà y đêm tra khảo tôi, ép uổng tôi, vùi dáºp tôi?
Trong công cuá»™c tà n phá Ä‘á»i tôi, hai bà có rất nhiá»u Ä‘iểm chung: cùng nấu ăn dở, cùng mua cho tôi những chai bia dở và cùng bắt tôi Ä‘i coi những bá»™ phim dở.
Nhưng hai bà , má»—i ngưá»i Ä‘á»u có những đặc Ä‘iểm riêng. ghê rợn. Bà đầu tiên thÃch xuất hiện trong nhà vá»›i bá»™ đồ nhà u nát, vá»›i tóc rối bù cùng vá»›i đôi dép chiếc ná» chiếc kia. Bà sau nà y xuất hiện nÆ¡i công cá»™ng vá»›i quần soóc cháºt căng, vá»›i áo thá»§ng ở lưng cùng vá»›i mắt xanh viá»n Ä‘á». Cả hai thứ ấy Ä‘á»u giết tôi, Ä‘á»u nện tôi chà tá» vá» mặt tinh thần.
Nếu bà thứ nhất sểnh ra lại chạy tót sang hà ng xóm, nghe thiên hạ kể vỠchồng thiên hạ, sau đó tự khai báo vỠchồng mình, thì bà thứ hai sểnh mắt ra là phóng thẳng tới quán cà phê, nghe thứ nhạc cả thiên hạ nghe tuy chả đứa nà o hiểu được câu nà o.
Nếu bà thứ nhất Ä‘ay nghiến tôi bao giá» vá» thì bà thứ hai há»i tôi bao giá» Ä‘i. Nếu bà thứ nhất kêu rằng tiá»n Ä‘iện, tiá»n ga đã tăng thì bà thứ hai than son môi và phấn hồng sao không giảm giá. Nếu bà thứ nhất khảo tôi vá» tiá»n lương thì bà thứ hai khảo tôi vá» quà tặng. Cả hai bà , trong má»™t phạm vi nà o đó, Ä‘á»u lái tôi và đối xá» vá»›i tôi như thể tôi là giám đốc nhà băng.
Cho nên không lạ gì, cho tá»›i táºn phút nà y, nhiá»u lúc tôi ngạc nhiên là mình còn sống. Hoặc mình chưa ngồi trên chiếc xe lăn. Nhưng tôi cảm thấy rất rõ rà ng, cái giá» phút đó cÅ©ng chả còn xa nữa.
Äá»c tá»›i đây, chắc hai bà sẽ há»i: Khổ như váºy sao ông (bà thứ nhất gá»i ông) và sao anh (bà thứ hai kêu anh) vẫn đèo bồng?
Khổ quá. Câu há»i đó, chÃnh tôi cÅ©ng thưá»ng tá»± há»i mình. Và tôi cÅ©ng mang ra há»i bạn bè tôi, tức mấy gã đà n ông khác. Số pháºn cá»§a chúng cÅ©ng chả hÆ¡n gì. Và bá»n tôi đà nh kết luáºn thế nà y: cái kiếp đà n ông nó thế!
Nhân đây cÅ©ng nói luôn, kiếp đà n ông tháºt ra là kiếp vô cÅ©ng khổ cá»±c. Nhiá»u khi chả khác nà o con ngá»±a, con trâu (chẳng hỠđược như con dê mà dân gian vẫn nói).
Äà n ông sinh ra là để đà n bà lợi dụng, bóc lá»™t (đôi khi bóc lá»™t còn thô bạo hÆ¡n cả cướp bóc), đè nén và hà nh hạ. Äà n ông sinh ra là để đà n bà sai Ä‘i mua đồ, sai lái xe, sai trả tiá»n, sai đón con, sai luôn cả việc...Ä‘i ngá»§.
Trong cái bể khổ mênh mông, bao la đó, sá»± khổ vì bồ nhà cÅ©ng chả nổi báºt bao nhiêu. Nó chỉ được gom chung và o ná»—i khổ vì các bà . Äã là các bà thì má»™t bà , hai bà hoặc ba bà cÅ©ng thế thôi!
Hai bà thân mến,
GiỠđây tôi đã tỉnh ra rồi. Tôi xin hai bà tha cho. Tôi không còn sức nữa.
Kể từ giá» phút nà y tôi là má»™t gã trai vô hại. Từ bá» má»i mưu mô. Tôi ăn cÆ¡m nhà , tôi ngá»§ giưá»ng nhà . Tôi nuôi má»™t và i con chim, mua và i hòn non bá»™, sắm mấy giò phong lan. Tôi mở tivi xem tiết mục Thầy thuốc gia đình. Tóm lại, tôi hoà n lương toà n diện.
Hai bà đừng xỉa xói nhau nữa. Äừng so bì nhau nữa. Tôi đã đầu hà ng. Tôi đứng giữa hai phe. Tôi xin ngừng bắn !!!
Bà nà o định đi đâu, cứ đi. Bà nà o đang ở đâu, cứ ở. Tôi cũng thế. Tôi xin một phút bình yên. Tha cho tôi.
Ký Tên: Ngưá»i Äà n Ông bị Bá»™i Thá»±c (Không còn CÆ¡m hay Phở từ nay chỉ húp cháo thôi!)
St....
__._,_.___
|
|