Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Hai 10 17, 2011 9:57 pm Tiêu đề: Từ bi vá»›i chinh mình |
|
|
TỪ BI VỚI CHÃNH MÃŒNH
Hình như ta chẳng bao giá» thá»±c sống trong hiện tại cả! Lúc còn trẻ, ta mÆ¡ ước tương lai, sống cho tương lai. NghÄ© rằng phải đạt cái nà y cái ná», có đựơc cái kia cái khác má»›i là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái nà y cái ná», cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Nhá» mong cho mau lá»›n, lá»›n mong cho nhá» lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những phút giây hiện tại. Từ ngà y “thế giá»›i phẳngâ€, ta còn sống vá»›i Ä‘á»i sống ảo. Ta ngồi đây vá»›i bạn nhưng trò chuyện vá»›i má»™t ngưá»i nà o khác, cưá»i đùa, nhăn nhó, giáºn dữ, âu yếm vá»›i má»™t ngưá»i nà o khác ở nÆ¡i xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiá»u khi đã lỡ nhịp! Hiểu ra những Ä‘iá»u tầm thưá»ng đó, tôi biết qúy thá»i gian hÆ¡n, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giá» hÆ¡n.
Nhá» váºy mà không có thì giá» cho già nữa! Hiện tại thì không có già , không có trẻ, không có quá khứ, vị lai. DÄ© nhiên, không phải là trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nháºn nó, thưởng thức nó. Khi biết “enjoy†nó thì quả có nhiá»u Ä‘iá»u thú vị để phát hiện, để khám phá. Má»™t ngưá»i 60, tiếc mãi tuổi 45 cá»§a mình thì khi 75, há» sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, há» sẽ cà ng tiếc 75! Váºy sao ta Ä‘ang ở cái tuổi tuyệt vá»i nhất cá»§a mình lại không yêu thÃch nó Ä‘i, sao cứ phải… nguyá»n rá»§a, bất mãn vá»›i nó. Có phải tá»™i nghiệp nó không? Ta Ä‘ang ở cái tuổi nà o thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nà o đẹp hÆ¡n nữa!
Ta cÅ©ng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như Ä‘i giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chá»— nà y, bÆ¡m chá»— ná», lóc chá»— kia. Nhưng nhức má»i vẫn cứ nhức má»i, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch… CÆ¡ thể ta cứ tiến triển theo má»™t “lá»™ trình†đã được vạch sẵn cá»§a nó, không cần biết có ta! Mà hình như, cà ng nguyá»n rá»§a, cà ng bất mãn vá»›i nó, nó cà ng là m dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiá»u chuá»™ng nó má»™t chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách là m cho xương nó cứng cáp, là m cho mạch máu nó thông thoáng, là m cho các khá»›p nó trÆ¡n tru thì nó cÅ©ng sẽ tá» tế vá»›i ta hÆ¡n. Anh chà ng Alexis Zorba nói: “CÅ©ng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó má»™t chút. Cho nó ăn vá»›i. Cho nó nghỉ vá»›i. Äó là con lừa kéo xe cá»§a ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bá» rÆ¡i mình ngang xương giữa đưá»ng cho mà coi†(Nikos Kazantzaki). Từ ngà y biết thương “con lừa†cá»§a mình hÆ¡n, tá» tế vá»›i nó hÆ¡n, thì có vẻ tôi… cÅ©ng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa cá»§a mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc Ä‘ang no, không cần phải cưá»i cưá»i nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cÅ©ng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cÅ©ng được, miá»…n là đừng nhiá»u muối quá! Má»™t ngưá»i cô tôi “ăn không đượcâ€, ăn “không biết ngon†váºy mà vẫn béo phì, Ä‘i không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toà n sữa Mỹ mắc tiá»n cho uống! Sữa già u năng lượng, nhiá»u chất béo bổ quá, là m sao còn có thể ăn ngon, là m sao không béo phì cho được? Giá nghèo má»™t chút thì hay hÆ¡n! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miá»…n bà ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cÅ©ng biết cho con lừa cá»§a mình ngá»§ hÆ¡n. Ngá»§ đẫy giấc, đủ giấc. Ngá»§ đủ giấc là cÆ¡ há»™i tốt nhất cho các tế bà o não phục hồi, như sạc pin váºy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon là nh sao được! Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: cÆ¡ tắc xan há» khốn tắc miên! Äói đến thì ăn, mệt ngá»§ liá»n! trong bà i Cư trần lạc đạo, ở Ä‘á»i mà vui đạo! Ông là vị vua nhà Trần sá»›m nhưá»ng ngôi cho con, lên tu ở núi Yên tá», Tổ sư thiá»n phái Trúc Lâm. Tu hà nh như váºy mà khi quân Nguyên xâm lấn nứơc ta, ông liá»n xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phá»§i tay lên núi tu tiếp!
Má»—i ngưá»i có đồng hồ sinh há»c cá»§a riêng mình, không ai giống ai, như vân tay váºy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp nà y, phương pháp ná» cá»§a ngưá»i nà y ngưá»i kia bà y vẽ chẳng qua cÅ©ng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng và o hoà n cảnh riêng cụ thể cá»§a mình, tÃnh cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nà o có sá»± ép buá»™c cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!
CÅ©ng nhá»› rằng tá»›i tuổi nà o đó tai cÅ©ng sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đầu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bá»›t nghe những Ä‘iá»u chướng tai. Mắt kém tinh để bá»›t thấy những Ä‘iá»u gai mắt. Äầu óc cứ sắc sảo hoà i ai chịu cho nổi! Tuy váºy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại. Thế là “căn†hết tiếp xúc được vá»›i “trầnâ€. Tá»± dưng không tu hà nh gì cả mà cÅ©ng như tu, cÅ©ng thá»±c táºp ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!
Rồi má»™t hôm đẹp trá»i nà o đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trá»i trong xanh vá»i vợi kia. Nếu không phải do má»™t thứ bệnh mắt nà o đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa cá»§a tuổi già , nói nôm na là xà i lâu quá, hết thá»i hạn bảo hà nh. Cái mà ngưá»i xưa gá»i là “hoa đốm hư không†chÃnh là nó. Tưởng hoa đốm cá»§a trá»i, ai dè trong mắt mình! ChÃnh cái “tưởng†cá»§a ta nhiá»u khi là m hại ta. Biết váºy ta bá»›t mất thì giá» cho những cuá»™c tranh tụng, bá»›t tiêu hao năng lượng và o những chuyện hÆ¡n thua. DÄ© nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai nhưng cái cách cÅ©ng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trá»ng ý kiến ngưá»i khác, biết chấp nháºn và nhìn lại mình.
Khi 20 tuổi ngưá»i ta băn khoăn lo lắng không biết ngưá»i khác nghÄ© gì vá» mình. Äến 40 thì ai nghÄ© gì mặc há». Äến 60 má»›i biết chả có ai nghÄ© gì vá» mình cả!
Tóm lại, chấp nháºn mình là mình và từ bi vá»›i mình má»™t chút váºy!
BS Äá»— Hồng Ngá»c
_________________________________
NNH Sk...
|
|