Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Ba 9 20, 2011 2:55 am Tiêu đề: Còn mãi những hạ sang |
|
|
Khúc tự tình mùa hạ
Còn mãi những hè sang…
Có lẽ tÃnh đến bây giỠđã là 19 năm dà i, đúng 19 năm cá»§a 19 mùa hè qua Ä‘i…
Ngà y đầu tiên khi tôi còn ngỡ ngà ng bước lên bục giảng tháºt nghèo nà n ở má»™t ngôi trưá»ng là ng bé nhá» và thân thương ấy – là m sao quên được – ngà y mồng 7 tháng 9 năm 1992 ở trưá»ng PTCS Xuân Hòa.. đám há»c trò nháo nhác nhìn “ông thầy†hình như có vẻ phát khiếp ấy… để rồi cứ mãi rụt rè và im phăng phắc… Tôi nhá»› lại và o năm 1965 gì đó – tại lá»›p Äệ Thất 3, giá» Anh văn cá»§a Giáo sư Cần khi bước và o lá»›p vá»›i má»™t “bá»™ râu ngầu Ä‘á»i†và má»™t vẻ mặt tháºt khá»§ng khiếp vá»›i những ngà y đầu bước lên cấp Trung há»c – ôi chao ngỡ như là má»™t thế giá»›i xa lạ và kinh khá»§ng lắm ?! Nhưng rồi cái gì đến nó đến và cái gì qua Ä‘i nó cÅ©ng qua…
Ngà y hôm nay nhân mùa khai trưá»ng cá»§a năm há»c 2011-12 thì bản thân tôi cÅ©ng đã ra Ä‘i, như ngà y nà o cá»§a mùa hè 1972 tôi cÅ©ng đã ra Ä‘i chưa nói lá»i từ biệt, thì ngà y hôm nay cÅ©ng như thế,ngà y ra Ä‘i hình như tôi cÅ©ng chưa nói lên nổi câu tạ từ vá»›i mái trưá»ng thân yêu mà hầu như gần hết phần Ä‘á»i tôi đã gắn bó, ngồi nhìn lại biết bao nhiêu cảm xúc mà tôi chưa thể nói, nếu 19 mùa hè qua Ä‘i kể từ ngà y 07/09/1992 cho đến nay thì biết bao nhiêu ngưá»i há»c trò lá»›n nhá» cÅ©ng đã lần lượt ra Ä‘i như chÃnh tôi ngà y xưa… Từ đó biết bao nhiêu hình ảnh và “sá»± cống hiến†cho má»™t Ä‘á»i giáo dục mà mình “đã nguyện Ä‘em hết tâm huyết†ra để truyá»n đạt lại cho những ngưá»i há»c trò cá»§a tôi; trên bục giảng từ má»™t ngôi trưá»ng là ng nhá» bé mà mình đã hình thanh từ má»™t trong hai ước mÆ¡ từ khi chÃnh mình còn trên ghế nhà trưá»ng ngà y xưa ấy…
Có lẽ đến bây giá» kể ra thì cÅ©ng nhiá»u lắm, và hầu như không thể kể hết bao nhiêu sá»± dà y công và tâm sức bá» ra để “là m tròn trách nhiệm cùa má»™t ngưá»i thầy†như chÃnh những ngưá»i thầy cá»§a mình ngà y xưa…nhưng thôi, thế là má»™t Ä‘á»i giỠđây cÅ©ng đã qua Ä‘i, và rồi cÅ©ng sẽ vùi dần và o quên lãng cá»§a quá khứ và nghìn thu mà thôi, nhìn lại những hình ảnh qua những bà i giảng cÅ©ng như chÃnh ngà y xưa vá»›i những ngưá»i thầy cÅ©ng đã giảng giải cho mình váºy, má»™t Ä‘á»i – có thể nói má»™t Ä‘á»i tâm huyết vá» vá»›i những con ngưá»i bé nhá» ngà y hôm nay, có ai ngỠđâu rồi cÅ©ng sẽ đến váºy thôi…
Ngồi đây mình nhá»› lại má»™t tác phẩm cá»§a Giáo sư Trần Văn Thông - Nói vá» cho lứa tuổi 20 – hầu như chỉ vá»n vẹn gồm 20 lá thư cá»§a má»™t ngưá»i thầy nhắn gá»i vá» cho thế hệ trẻ cá»§a chúng tôi váºy, hai mươi bức thư chứa đựng biết bao nhiêu ân tình ân nghÄ©a cá»§a ngưá»i cha vá»›i ngưá»i con, cá»§a ngưá»i thầy vá»›i những há»c trò, cá»§a má»™t thế hệ Ä‘i trước “dẫn đưá»ng†cho thế hệ Ä‘i sau như chúng tôi… và hôm nay đến giá» phút nà y, chÃnh tôi cÅ©ng đã “trả nợ lại trần gian†những gì chúng tôi đã được nháºn lãnh, hôm nay biết bao nhiêu ngưá»i con cá»§a SaoMai ngà y xưa còn đứng vững trên bục giảng để truyá»n thụ lại cho con cháu hôm nay cái nhân bản như chÃnh “thầy tôi†cá»§a ngà y xưa…
Lại má»™t mùa hè rồi cÅ©ng sẽ qua Ä‘i – hình như ngá»n gió mùa thu chưa thể cuốn trôi Ä‘i xác phượng tà n trong sân trưá»ng cho dẫu biết bao nhiêu cÆ¡n mưa mùa hạ, hình như vẫn còn đó và trôi vá» cuối sân trưá»ng cÅ© như còn vấn vương lại trong ai vá»›i má»™t mùa hạ cuối cùng cá»§a má»™t Ä‘á»i là m thầy hôm nay… Thế là ngà y khai giảng năm nay tôi không được nhìn lại những ngưá»i há»c trò bé nhá» vá»›i lần cuối vì tôi đã phải ra Ä‘i rồi, như ngà y xưa sau mùa hè 1972 tôi cÅ©ng đã vô tình ra Ä‘i chưa nhìn lại ngà y tá»±u rưá»ng cá»§a năm há»c 1972-73 váºy… tôi còn nhá»› trong bà i viết Biệt khúc mùa hạ hôm nà o cÅ©ng dã có Ä‘oạn: “…Ngà y ấy khi nắng sân trưá»ng cứ nhè nhẹ trải dà i theo năm tháng, thì tình thÆ¡ rá»±c nắng cá»§a má»™t thá»i há»c sinh cứ mãi bình dị trôi Ä‘i – không ai nói câu nà o – chỉ biết ánh mắt nhìn nhau và hình như đã nói lên cho tất cả… Phải thế không nữa ? Năm há»c cuối cùng, lá»i thầy cô nhắn nhá»§ như còn đâu đó, ai cÅ©ng im lặng ngồi nghe; ngoà i những lá»i giảng cá»§a những bà i há»c, đôi khi hình như vá»›i lá»›p há»c năm cuối nà y, thầy cô đã nhắn nhá»§ nhiá»u hÆ¡n vá» cho những cô cáºu há»c trò nà y váºy – hình như vá»›i quý thầy cô ngà y trước cÅ©ng thế, cÅ©ng được nghe “những lá»i tâm tình “ năm cuối cá»§a thầy cô, cái gì cÅ©ng thế, lần cuối rồi cÅ©ng có những chút ân tình nà o đó còn Ä‘á»ng lại mãi trong tâm hồn cá»§a những ngưá»i thư sinh nà y… Vá»›i chúng tôi cÅ©ng như thế… Khi ngà y hôm nay – tôi còn diá»…m phúc còn ngồi đây để “nhìn lại cho má»™t mùa hè cuối cùng†có nghÄ©a là chÃnh tôi và nhiá»u bạn bè khác vẫn còn hiện diện trên cõi Ä‘á»i nà y… Tiếc thay, ngà y ấy khi “ra Ä‘i†cÅ©ng đã có những tâm hồn hoang dại cứ mãi ra Ä‘i biá»n biệt…â€, thì hôm nay vẫn thế mà thôi, hình như Ä‘iệp khúc chia xa ấy lại thêm lần nữa cho lần ra Ä‘i cá»§a tôi không thể nói lên lá»i tạ từ vá»›i mái trưá»ng mà mình đã má»™t Ä‘á»i gắn bó… kể từ niên khóa 7273 – cho đến hôm nay năm há»c 2011-12 nà y, vá»›i quá trình 19 năm qua Ä‘i sao mà như má»™t cÆ¡n má»™ng thoảng, những năm dà i trên bục giảng ngà y xưa má»—i khi truyá»n đạt lại kiến thức cho những há»c trò, không khi nà o mà tôi quên được hình những ngưá»i thầy cá»§a tôi ngà y xưa, hình như chÃnh từ những hình tượng đó đã là m cho mình có sá»± quyết tâm hÆ¡n lên ??? Dù sao cÅ©ng đã xong má»™t Ä‘á»i, cÅ©ng đã xong má»™t món nợ trần ai mà mình cÅ©ng phải trả ??? (không hiểu có phải như thế không ?)
Nhá»› lại nhân Ä‘á»c được cuốn sách: Äiá»u diệu kỳ - Cách nhìn từ cuá»™c sống; hầu như cÅ©ng đã nói lên tất cả để cho chÃnh mình phải ngồi lại mà nghÄ© suy như thế - và là m sao cÅ©ng phải như thế, cho dù khoảng đưá»ng hà nh trình đã có lắm bôn ba và gian khó, nhưng chÃnh mình cÅ©ng đã mang hết trách nhiệm cá»§a má»™t Ä‘á»i để minh chứng và “tá»± an vui†má»™t khi chÃnh mình đã là m tròn má»™t trách nhiệm, thá»±c hiện được má»™t ước mÆ¡ cuá»™c Ä‘á»i rồi đấy…âu đó cÅ©ng là má»™t lẽ sống… Những mùa hè rồi cÅ©ng qua Ä‘i, những mùa hè đã mang nặng biết bao những ân tình, những mùa hè cuốn theo biết bao ná»—i suy tư cá»§a con ngưá»i hình như rồi cÅ©ng tà n phai mà thôi, giống như những cÆ¡n mưa mùa hè rồi cÅ©ng Ä‘i theo dòng nước cuốn. Không hiểu mùa hạ ngà y xưa có giống như mùa hạ năm nay hay không, nhưng rồi ngà y mai có lẽ khi nhìn những cô cáºu há»c trò cắp sách đến trưá»ng, thì lòng tôi lại có những nhung nhá»›, có những xót xa… lá»i thầy giảng ngà y xưa hầu như chưa thể tan Ä‘i mà còn mãi hòa quyện và o những bà i giảng cá»§a chÃnh tôi ngà y hôm qua vá»›i những lá»›p há»c cá»§a má»™t ngôi trưá»ng chuẩn quốc gia xứ là ng quê nà y, hai hình ảnh cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i, hai bà i giảng cá»§a má»™t bà i há»c, hai con ngưá»i cá»§a xưa và nay cÅ©ng có thể đã được hòa quyện trong nhau để từ thế hệ nà y tiếp nối qua thế hệ kia vẫn luôn luôn còn trưá»ng tồn má»™t nét nhân bản mang vá» há»—n hợp những tinh hoa cá»§a thá»i đại…
Nhìn lại hai hình ảnh cá»§a hai mùa hạ, mùa hạ miá»n trung vá»›i những cái nắng cái gió, còn hôm nay má»™t mùa hạ trưá»ng tôi vá»›i những cÆ¡n mưa, cuốn Ä‘i chưa hết những cánh hoa phượng tà n nÆ¡i sân trưá»ng còn im bóng, chÃnh vì thế tôi má»›i nháºn ra được cuá»™c Ä‘á»i vá»›i muôn ngà n hình ảnh đáng nhá»› cá»§a từng thá»i gian…chÃnh vì váºy má»›i chỉ hai lần thôi, và cách nhau đúng 40 năm trưá»ng mùa hạ cá»§a năm 1972 và mùa hạ cá»§a năm 2011 nà y – có lẽ đây cÅ©ng là những dấu ấn cá»§a Ä‘á»i tôi, má»™t Ä‘á»i được “là m thầy†– không hiểu những vị thầy cá»§a tôi ngà y xưa có chút nà o bâng khuâng khi nhìn những ngưá»i há»c trò bước ra Ä‘i khá»i cổng trưá»ng, chứ ngà y hôm nay cứ má»—i lần hạ sang, lòng tôi cứ phải tan tác theo đứa há»c trò cuối cùng ra khá»i cổng nhà trưá»ng và o ngà y Tổng kết… và còn có chút gì đó ngẫn ngÆ¡ khi mùa tá»±u trưá»ng lại đến, bấy nhiêu thôi, mà thá»i gian cứ mãi lặp Ä‘i lặp lại trong tôi để rồi từ những luyến nhá»›, những tiếc thương cứ mãi trong tôi vá»›i những mùa hè Ä‘i qua nÆ¡i ngôi rưá»ng nà y… 19 năm qua Ä‘i vá»›i bao nhiêu thân thương và trìu mến, 19 dấu tÃch có thể nói vá»›i má»™t Ä‘á»i là m thầy, cho dù quãng thá»i gian rất nhá» nhoi và mau qua, nhưng đó là má»™t dấu ấn rất khó phai trong tôi má»™t khi nhìn lại số há»c trò cÅ© cá»§a chÃnh tôi hôm nay có ngưá»i sắp trở thà nh thạc sÄ©, và cÅ©ng có những ngưá»i hôm nay đã nối tiếp theo thầy… tuy nhiên vẫn có ngưá»i vẫn cứ mãi ngáºm đắng nuốt cay cho má»™t lần “lầm lỡ†để rồi cứ mãi ôm háºn suốt Ä‘á»i, để rồi những lúc “gặp thầy†cứ mãi còn để cho những dòng lệ rÆ¡i… Hình như thế má»›i chÃnh là cuá»™c Ä‘á»i váºy…
Và cuá»™c Ä‘á»i là như thế, cuá»™c Ä‘á»i tất nhiên là sẽ có những vinh hoa cùng phú quý, đắng cay và tá»§i nhục, vô thưá»ng và quan tái… tất cả như cùng song hà nh và cứ mãi bước Ä‘i trên cuá»™c Ä‘á»i nà y váºy… Có thể nói nhìn lại má»™t chuá»—i ngà y dà i 19 năm trôi qua- so vá»›i 12 năm sách đèn cá»§a má»™t Ä‘á»i há»c sinh cá»§a chúng tôi ngà y ấy, có lẽ cái nà o cÅ©ng còn nhiá»u Ä‘iá»u đáng nói, để đáng nghÄ© suy và cÅ©ng để đáng nhìn lại… hình như chÃnh bản thân tôi cÅ©ng không lấy gì là m ân háºn, không có chút gì là m nuối nhá»› và tiếc thương khi nhìn lại má»™t Ä‘á»i là há»c trò, rồi thá»i gian “là m thầy†trôi qua… nhưng hình như bấy nhiêu thá»i gian cÅ©ng đủ cho mình nói lên được tất cả những ước mÆ¡ và hoà i bão trong Ä‘á»i; có lẽ vì thế mà má»™t khi bước chân tôi cứ âm thầm Ä‘i ra khá»i cánh cổng nhà trưá»ng hôm nay, cho dù ngôi trưá»ng là ng vẫn còn bé nhá», vẫn còn nét hồn quê cá»§a Ä‘á»i ngưá»i, nếu nói lòng tôi không thổn thức thì đó là má»™t quãng Ä‘á»i ngắn ngá»§i mình đã là m xong, nếu nói những bà i há»c cá»§a những ngà y qua khi lá»i giảng cuối như còn Ä‘á»ng lại thì đó là má»™t dư âm cá»§a thầy tôi ngà y xưa còn vang vá»ng mãi đến hôm nay, nếu nói còn những tiếng cưá»i cá»§a há»c trò còn mãi vang trong lá»›p há»c thì đó là còn những dư âm ká»· niệm cá»§a má»™t thá»i ấu thÆ¡ cá»§a mình… hình như tất cả những cái xưa và nay cứ mãi quyện tròn trong tôi vá»›i những tháng ngà y qua khi còn trên bục giảng… Và hôm nay má»™t mùa hè sang – hình như đó là má»™t mùa hạ cuối cùng cá»§a tôi còn quyến luyến vá»›i cái nắng sân trưá»ng và những xác hoa phượng đã rÆ¡i trong những ngà y qua, hầu như cứ còn mãi trong tôi theo từng bước chân giã từ …
Mùa hạ cá»§a 1972 năm nà o chưa thể tan biến trong tôi, thì hôm nay mùa hạ cá»§a năm 2011 lại tái diá»…n má»™t hình ảnh ra Ä‘i, hai hình ảnh cá»§a má»™t cuá»™c Ä‘á»i là m ngưá»i cứ còn vang vá»ng mãi, cứ còn mãi những trăn trở, và cứ còn mãi những hoà i niệm, nhưng mùa hạ năm 2011 nà y khi tôi cất bước ra Ä‘i, tôi không hiểu những bà i há»c cá»§a tháng ngà y qua – mấy em há»c trò nhỠđã thuá»™c bà i chưa nhỉ, những dấu ấn cá»§a hôm nay có ghi lại trong em những ánh nắng chiá»u nÆ¡i miá»n quê nghèo nà y – không hiểu có giống như ngà y xưa trong lá»›p tôi cÅ©ng có những chút nắng chiá»u chiếu nghiêng nghiêng và o trong lá»›p, ngà y xưa lá»›p cÅ© cá»§a tôi còn có những là n gió thổi vá» từ má»™t dòng sông hiá»n hòa, thì hôm nay những lá»›p tôi đã giảng bà i cÅ©ng có những cÆ¡n gió thoảng thổi vá» từ những cánh đồng, từ má»™t xứ rừng như còn mãi những miên man… Hình như là cÅ©ng có… hình như đâu đó vẫn còn những cÆ¡n gió thoảng cứ còn mãi trà n vá», trà n vá» trong những ná»—i nhá»› hình như ấy…
Tôi cứ Ä‘i, cứ mãi bước và cÅ©ng còn nhìn lại, như nhìn lại cho chÃnh mình vá»›i chuá»—i ngà y qua Ä‘i cá»§a 19 năm tưởng như vẫn còn đứng trong sân trưá»ng… lòng tôi lại nặng trÄ©u dâng lên và trà n ngáºp vá»›i những niá»m nhung nhá»›, nắng chiá»u vẫn còn chiếu trên ấy, bạn bè tôi – những ngưá»i thầy còn đứng đó, nÆ¡i thá»m hiên cá»§a khu hiệu bá»™ má»™t thá»i tôi cÅ©ng đã đứng nhìn… và có lẽ những bước chân ra Ä‘i giã từ cá»§a tôi hình như cÅ©ng còn đó âm vang cá»§a những lá»i chà o: Thầy ra Ä‘i may mắn và chúc nhiá»u bình an…
Còn tôi cứ mãi cúi đầu – ra Ä‘i – và trước mặt còn có những khoảng trá»i còn vô định.
Trong cái vô định ấy, tôi biết chắc má»™t Ä‘iá»u, ngà y mai kia vẫn cứ mãi còn đó những mùa hè…
Và mùa hè cũng cứ mãi dần trôi…
NguyenNgocHai
Mùa hạ giã từ – 2011
_____________________________________________
|
|