| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
LtMT HS SaoMai

Ngày tham gia: 13 6 2008 Số bài: 110
|
Gửi: Ba 9 09, 2008 4:09 am Tiêu đề: Truyện các loà i hoa |
|
|
Hoa Trái Tim Tan Vỡ
Thá»i xa xưa có má»™t chà ng Gù bất hạnh, sống đơn độc, không biết cha mẹ mình là ai, anh em thân thuá»™c cÅ©ng không có, chẳng ai coi chà ng là bạn. Ãối vá»›i tình yêu, chà ng chỉ biết qua sách vở. Chà ng mang máng hiểu rằng tình yêu cÅ©ng giống như má»™t hÆ¡i thở nhẹ luôn ve vuốt trái tim, hoặc như ngá»n lá»a thiêu cháy nó, rằng tình yêu có thể nâng con ngưá»i lên chÃn tầng mây, và cÅ©ng có thể quăng há» xuống địa ngục.Chà ng Gù còn tin rà ng dù là hÆ¡i thở nhẹ hay sức nóng cá»§a lá»a cÅ©ng không thể là m lay chuyển được con tim Ä‘au đớn Ä‘ang Ä‘áºp loạn lên cá»§a chà ng.
Ai có thể Ä‘em lòng yêu má»™t con ngưá»i như váºy, má»™t khi trên Ä‘á»i nà y còn có biết bao chà ng trai tuấn tú và khôn ngoan khác? Vả lại, là m sao chà ng có thể yêu được má»™t ngưá»i khác giá»›i khi chà ng mang trái tim như váºy trong lồng ngá»±c? Không, trái tim chà ng chỉ biết căm ghét, đố kỵ; đôi môi chà ng chỉ quen mấp máy má»™t số từ thô thiển; cặp mắt ti hà cá»§a chà ng không nhìn rõ được, dù là má»™t tia nắng dịu dà ng hay má»™t ánh trăng má»ng mảnh; đôi mắt ấy lúc nà o cÅ©ng chỉ nhìn xuống và chỉ thấy toà n những thứ thối tha, nhÆ¡ nhuốc; cái mÅ©i nhá»n hoắt cá»§a chà ng không thể phân biệt được những Ä‘iá»u kỳ diệu trong hương thÆ¡m cá»§a các loà i hoa, mà chỉ biết đánh hÆ¡i được mùi hôi thối cá»§a xác súc váºt và lá cây rữa nát. Chà ng bị ngưá»i Ä‘á»i xem thưá»ng và xa lánh.
Thế rồi má»™t hôm, tháºt tình cá», chà ng nhìn thấy công chúa Rôda(1) Ä‘ang dạo chÆ¡i trên công viên.
Má»i ngưá»i dừng lại, ngả mÅ© chà o nà ng, chỉ có chà ng là cứ lóng nga lóng ngóng, cặp mắt hấp háy, không sao hiểu được trên Ä‘á»i nà y lại có thể có má»™t ngưá»i đẹp nhưá»ng kia. Cặp má hồng, đôi mắt nâu, đôi môi đỠthắm cùng vá»›i tấm thân tròn lẳn trà n đầy sức sống cá»§a nà ng, khiến những ai được gặp nà ng cÅ©ng Ä‘á»u cảm thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm. Nhiá»u cụ già đã vượt qua những chặng đưá»ng xa lắc, lắm chông gai để mong được gặp nà ng, dù chỉ là má»™t lần, và lúc ra vá» thấy Ä‘á»i như trẻ lại. Rôda đáp lại sá»± ngưỡng má»™ cá»§a má»i ngưá»i bằng má»™t nụ cưá»i tháºt cởi mở và chân tình. Chỉ có má»™t ngưá»i không cất tiếng chà o nà ng, không ngả mÅ©, đó là chà ng Gù gầy gò, xấu xà đứng bên vệ đưá»ng nheo mắt nhìn công chúa Ä‘ang nhẹ nhà ng bước. Ãối vá»›i Rôda, đấy là cả má»™t sá»± lạ và rất khác thưá»ng. Nà ng bèn dừng lại và nhìn sâu và cặp mắt không mấy thiện chà cá»§a chà ng Gù. Con ngưá»i khốn khó nà y sao cô đơn và đáng thương là m váºy! Rôda cảm thấy thương chà ng vô hạn, và đã ban tặng cho chà ng nụ cưá»i ấm áp nhất cá»§a mình.
Chỉ sau khoảnh khắc ấy thôi, cuá»™c Ä‘á»i chà ng Gù bá»—ng thay đổi hẳn! Bây giá», cặp mắt chà ng luôn ngước nhìn lên, chà ng đã thấy những bông hoa Tá» Ãinh Hương tÃm nhạt và trắng xoá khoe sắc mà u sặc sỡ, những bông hoa SÆ¡n Trà đỠtươi Ä‘ang nở hết cỡ, và những đám cây tuyệt diệu có những tán lá lung linh giá»t mặt trá»i. Những hÆ¡i gió nhẹ Ä‘em theo những là n hương kỳ diệu cứ phả mãi và o mặt chà ng! Và đây, ngay bên mép đưá»ng, những bông hoa tim tÃm đã má»c lên. Vì sao những bông hoa nhá» xÃu nà y lại có đủ sức cảm hoá là m vui lòng ngưá»i qua đưá»ng như váºy?
Chà ng Gù bối rối, không thể hiểu được vì sao cặp mắt nhìn cÅ©ng như đôi tai nghe cá»§a chà ng lại thay đổi như váºy, và sao bá»—ng nhiên giỠđây chà ng lại biết yêu vẻ đẹp cá»§a thế giá»›i quanh chà ng Biết há»i ai bây giá» - Chà ng tá»± há»i.
- Hãy há»i ta đây nà y! - trái tim đáp.
- Ôi, trái tim cá»§a ta, mi chỉ là kẻ bất hạnh, lúc nà o cÅ©ng u tối như mà n đêm váºy, mi có thể giải đáp được gì cho ta, chà ng Gù cằn nhằn.
- Ta Ä‘ang cảm thấy Ä‘á»i tháºt là vui, bởi lẽ lúc nà y, ta má»›i hiểu cái gì, đã khiến hoa phải nở, giục giã chim phải hót; ta hiểu rằng cái gì đã mở cặp mắt và tai nghe cá»§a chà ng! - Trái tim Ä‘iá»m tÄ©nh nói.
- Váºy là cái gì? Hãy nói ta nghe chà ng Gù dò há»i.
- Cái đó là tình yêu. Tình yêu vừa dịu dà ng vừa khắc nghiệt, vừa êm Ä‘á»m vừa sóng gió, vừa ấm áp vừa dữ dá»™i! ChÃnh vì chà ng Ä‘ang yêu! Chà ng đã yêu công chúa Rôda!
- Yêu công chúa Rôda ư? - Chà ng Gù sợ hãi - Ta mà dám cả gan phải lòng công chúa Rôda!
- Ai có thể ngăn cấm chà ng yêu công chúa Rôda được? - Trái tim tranh cãi vá»›i chà ng - Sáng sáng, chà ng hãy đến đây, như má»i ngưá»i, chà ng hãy chà o nà ng Ä‘i.
Chà ng Gù nghe lá»i khuyên cá»§a chà ng trái tim. Ngà y lại ngà y, chà ng đến gặp Rôda, khi nà ng đến gần, chà ng cúi đầu xuống chà o vẻ lịch thiệp. Nà ng Ä‘i rồi, gương mặt chà ng như được ve vuốt bởi má»™t hÆ¡i thở nhẹ.Và thá»i kỳ tuyệt diệu nhất trong Ä‘á»i chà ng đã tá»›i. Vì sao chà ng lại có đủ sức mạnh để tà n đêm, táºn ngà y ngồi Ä‘áºp từng tảng đá? Vì sao chà ng lại có thể cao giá»ng hát Ä‘ua cùng SÆ¡n Ca và Hoạ Mi? Chà ng Gù không hiểu SÆ¡n Ca và Hoạ Mi hót gì, còn chà ng, chà ng chỉ hát vá» Rôda, vá» sắc đẹp cá»§a nà ng và vá» tình yêu cá»§a mình thôi.
Chà ng Gù bất hạnh đâu hiểu được rằng, con bão bất thần có thể đổ sáºp xuống đầu chà ng bất kỳ lúc nà o! Quả nhiên, cÆ¡n bão đã bất thần áºp đến tháºt. ấy là và o má»™t buổi sáng, khi chà ng tá»›i công viên để được ngắm công chúa, để được hưởng không khà trong là nh; chà ng đã thấy thà nh phố được trang hoà ng lá»™ng lẫy, phố xá đông nghẹt những ngưá»i. Ngưá»i nà o cÅ©ng mang nhạc cụ, chỉ có má»™t cô gái nhá» nhắn là cầm trên tay má»™t cái chuông con: Cô gái ấy tên là Maia bất hạnh, chuyên nghá» chăn súc váºt. Nà ng không tìm đâu được đà n bà và sáo, nà ng đà nh lấy cái chuông trên cổ má»™t con dê là nhạc cụ. Nà ng muốn bá»™c lá»™, niá»m vui cá»§a mình trong ngà y há»™i trang trá»ng nà y.
Lúc đó chà ng Gù há»i má»™t ngưá»i gặp trên đưá»ng xem thà nh phố được trang hoà ng đẹp như váºy để đón mừng ai, và vì sao phố xá lại đông ngưá»i đến thế.
Ngưá»i qua đưá»ng đáp:
- Chà ng từ đâu đến mà không biết hôm nay là ngà y công chúa của chúng tôi sẽ đi lấy chồng?
- Công chúa ư? Công chúa nà o? - Chà ng Gù lúng túng lắp bắp.
- Chẳng nhẽ chà ng không biết thà nh phố chúng tôi chỉ có một công chúa, đó là nà ng Rôda sao?
Chà ng Gù khuỵu ngay xuống đống đá lạnh lẽo, nhưng rồi chà ng vụt đứng dáºy, bởi vì chà ng có cảm giác như vừa bị ngã và o má»™t bếp lá»a Ä‘ang cháy hừng há»±c. Như kẻ bị bá»ng lá»a, chà ng chạy như bay vá» phÃa công viên, nÆ¡i mà ngà y nà o chà ng cÅ©ng được gặp Rôda.
- Rôda của ta! Rôda của ta!
Chà ng vừa hét to vừa cảm thấy trái tim mình Ä‘ang bốc lên má»™t ngá»n lá»a hừng há»±c và những giá»t nước mắt chảy thà nh suối trên hai gò má chà ng cÅ©ng không thể dáºp tắt nổi.Dân chúng hoan hỉ đón chà o Công Chúa và Hoà ng Tá» xứ lạ; cặp trai tà i gái sắc ấy Ä‘ang ban phát cho đám thần dân cá»§a há» những nụ cưá»i ấm áp. Say sưa vá»›i hạnh phúc, hỠđâu có ngạc nhiên khi thấy má»™t chà ng Gù lách qua đám đông tá»›i quỳ má»p dưới chân công chúa Rôda, miệng lảm nhảm cầu xin:
- Rôda ơi, em là của ta cơ mà ! Hãy tống cỠkẻ lạ mặt nà y đi và hãy theo ta!
- Thằng điên! Dân chúng hét to - Mi không biết thế nà o là liêm sỉ khi xuất hiện trước mặt nà ng công chúa Rôda trong bộ quần áo rách rưới thế kia ư?
- Ta đã tìm được ngưá»i ta yêu.
- Tốt nhất là nên cầu hôn cái chổi ấy!
Ãám đông giáºn dữ đứng che lấp hẳn chà ng Gù. Dù có răn Ä‘e, dù có nhạo báng cÅ©ng không là m chà ng tỉnh lại được.
Ngá»n lá»a tình yêu đã khiến chà ng dần trở nên mù quáng, mất hết lý trÃ. Chà ng rút con dao găm từ trong vạt áo ra và đâm thẳng và o trái tim công chúa.
Má»i ngưá»i cúi gằm mặt xuống, vẻ Ä‘au buồn. Khi ngước mắt lên, ai nấy Ä‘á»u ngạc nhiên trước má»™t tiếng kêu sá»ng sốt. Từ mảnh đất thấm đầy máu, má»c lên má»™t bông hoa thanh cao có những cái cánh nhá» mà u đỠlá»a toả hương thÆ¡m. Nhưng nếu ai cố tình chạm và o nó thì sẽ bị những cái gai sắc như mÅ©i dao đâm và o tay Ä‘au nhói.
- Ãây là Rôda cá»§a chúng ta, - Dân chúng bà n tán - ngay cả sau khi đã chết rồi, nà ng vẫn gá»i lại cho chúng ta niá»m vui sáng láng.
Theo luáºt pháp xứ nà y, hung thá»§ giết ngưá»i tình cá»§a mình chỉ vá» ghen tuông sẽ bị loại trừ ra khá»i cá»™ng đồng, do váºy chà ng Gù phải lưu đà ylên má»™t vùng núi hẻo lánh, kéo theo sau là những cÆ¡n mưa đá và những lá»i nguyá»n rá»§a.Từ đó không ai thấy chà ng Gù nữa. Mãi đến mùa Xuân năm sau, Maia, cô gái chăn cừu nhá» nhắn trong lúc Ä‘i tìm chú dê con bị lạc bầy, đã phát hiện dưới chân núi má»™t trái tim bị nứt nẻ.Cô gái bá»—ng nhá»› tá»›i chà ng Gù bất hạnh đã chết vì tình yêu Ä‘iên dại, nà ng bèn cúi xuống trước trái tim ta vỡ và khóc nức nở, vì nà ng cÅ©ng là kẻ đơn độc, không được yêu.Tháºt là kỳ lạ, những giá»t nước mắt cá»§a Maia cứ thấm sâu và o tảng đá, và ngay trên chá»— đó má»c lên hai bông hoa, má»™t bông có những cái cánh nho nhá» mà u hồng quấn quanh thân cà nh giống như những trái tim nhá» xÃu bị nứt nẻ; còn bông kia thì nở ra những cái chuông nhá» mà u trắng treo lá»ng lẳng trên cà nh hệt như những giá»t nước mắt trong suốt.
Sau nà y, con ngưá»i đã Ä‘em những bông hoa đó và o trồng trong vưá»n và gá»i bông hoa mà u hồng là hoa Trái Tim Tan Vỡ, còn bông hoa mùa trắng là Hoa Linh Lan .
|
|
| Về Đầu Trang |
|
LtMT HS SaoMai

Ngày tham gia: 13 6 2008 Số bài: 110
|
Gửi: Ba 9 09, 2008 4:10 am Tiêu đề: |
|
|
Hoa Phong Lan
ở má»™t miá»n xa xôi, khà háºu ấm áp và đất Ä‘ai trù phú có má»™t bá»™ lạc tên là Aruaki may mắn hÆ¡n các bá»™ lạc khác vì há» sai khiến được loà i chim OócchÃt chuyên đẻ những quả trứng bằng và ng. Khi má»™t con chim đẻ trứng và o tổ trong hốc cây thì thá»§ lÄ©nh Nato dùng tay chuyển quả trứng đó sang má»™t cái cây khác, và sá»± kiện đó được coi như má»™t ngà y há»™i lá»›n.
Các cô gái cá»§a thá»§ lÄ©nh thay nhau phục trên các cà nh cây, bảo vệ tổ chim khá»i bị chim ưng phá hoại. Tuy váºy, trong từng góc buôn là ng, các trai tráng tay cầm những mÅ©i tên tẩm thuốc độc đứng canh giữ không cho các chiến binh cá»§a bá»™ lạc khác đến đánh chiếm kho báu cá»§a bá»™ lạc mình.
Từ ngà y quả trứng và ng kia, những tay thợ là nh nghỠđã chế tạo ra các vòng tay, hoa tai và đủ các loại trang sức. Số trứng và ng dá»± trữ má»—i ngà y má»™t nhiá»u đồ dùng khác. Äà n ông cá»§a bá»™ lạc chuyên nghá» săn bắn, còn đám đà n bà , con gái ở nhà dệt những tấm khăn voan, Ä‘an giá» và hái nhặt thảo quả.
Má»™t hôm cánh đà n ông Ä‘i săn trở vá» vá»›i má»™t tâm trạng đầy lo lắng. HỠđã chạm trán cánh thợ săn cá»§a má»™t bá»™ lạc xa lạ. Cánh thợ lạ nà y đã kể cho há» nghe vá» những chiến thuyá»n khổng lồ đã cáºp bá» biển, và vá» những con ngưá»i tóc cắt ngắn, mặt mÅ©i trắng trẻo nom rất lạ lùng, đã đặt chân lên đất liá»n. Những kẻ da trắng nà y rất hám và ng, đã dùng má»™t loại súng có tai khạc ra những mÅ©i tên có lá»a khá»§ng khiếp, cướp giáºt vòng chân, vòng tay cá»§a chị em, tra khảo dân bản xứ nÆ¡i có và ng. Nếu những ngưá»i Aruaki hiểu rằng, con ngưá»i cÅ©ng có thể biến thà nh những kẻ tà n ác, thấp hèn, thì chắc chắn không bao giá» há» lại cho phép kẻ lạ mặt kia và o là ng bản cá»§a há». Nhưng há» không hiểu được Ä‘iá»u đó. Há» vẫn cứ khiêng những ngưá»i thợ săn lạ mặt bị gấu đánh bị thương và o là ng. Vị thá»§ lÄ©nh còn ra lệnh cho đám phụ nữ Ä‘i tìm những ngưá»i bị thương, còn cánh đà n ông lại lên đưá»ng Ä‘i săn.
Má»™t kẻ lạ mặt có tên là KhÆ¡ramooi Métvét. Anh ta rất mê những đồ trang sức cá»§a phụ nữ và cứ gặng há»i há» kiếm ở đâu thứ đá và ng là m ra được các loại vòng và hoa tai nà y. Nhưng chị em chỉ trả lá»i bằng má»™t nụ cưá»i. Dần dà , Métvét kết thân được vá»›i cô gái cả con cá»§a thá»§ lÄ©nh tên là DincadÆ¡vin, và hứa hẹn sẽ cưới nà ng là m vợ rồi ở lại vá»›i bá»™ lạc. DincadÆ¡vin nói rằng nà ng phải chỠđợi cha trở vỠđể xin ý kiến.
Métvét bắt đầu là m công việc dò há»i DincadÆ¡vin vá» việc tại sao chị em nà ng cứ thỉnh thoảng lại biến và o rừng sâu và ở đó là m gì. Còn DincadÆ¡vin đã tá»± cho mình là vợ chưa cưới cá»§a Métvét rồi, bởi váºy nà ng đã phạm sai lầm còn lá»›n hÆ¡n cả sai lầm cá»§a cha nà ng cho phép đưa kẻ lạ mặt bị thương và o buôn là ng.
DincadÆ¡vin không há» ngá» rằng, ngưá»i tình cá»§a nà ng đã bán linh hồn cho bá»n da trắng để lấy má»™t thùng rượu, và còn hứa vá»›i há» sẽ tiết lá»™ bà máºt cá»§a bá»™ lạc Aruaki? Và thế là sau khi biết chắc chị em nà ng thưá»ng thay nhau phục trên cây, bảo vệ bầy chim đẻ trứng và ng, Métvét liá»n chuốc rượu cho những ngưá»i canh gác say mèm, rồi thông báo Ä‘iá»u bà máºt cho bá»n da trắng biết.
Métvét không hay rằng trên đỉnh má»™t ngá»n cây cao nhất c òn có chà ng Ôta Te Ä‘ang phóng tầm mắt quan sát khắp vùng gần xa. Anh đã phát hiện ra có những ngưá»i da trắng Ä‘ang đến gần nÆ¡i con chim đẻ trứng và ng mà ngưá»i dẫn đầu là Métvét. Sau khi loan báo cho buôn là ng hay vá» mối nguy hiểm Ä‘ang Ä‘e doạ và vá» sá»± phản trắc cá»§a Métvét, anh liá»n đóng chuông báo động.
Dincadơvin đau đớn thốt lên:
- Ôi, có sao ta lại tiết lá»™ cho chà ng bà máºt cá»§a loà i chim? Thảo nà o mà chà ng cứ căn vặn ta! - Rồi nà ng quay lại há»i ông thà y cúng - Hãy chỉ cho ta biết ta phải là m gì và là m thế nà o để cứu loại chim đẻ trứng và ng?
- Cô cô cô! - Tiếng thà y cúng thốt lên, có nghĩa là "Cứ s7861n sà ng đi!"
Hết thảy đà n bà và con gái chạy đến, cùng đáp to: "Khô!"
Äiá»u đó có nghÄ©a là : "Chúng tôi đã s7861n sà ng!"
- Hỡi các cô gái! Hãy nhanh chóng trèo lên ngồi và o các cà nh cây! Khi đó bá»n da trắng sẽ không biết được chim là m tổ trên cây nà o. Còn nếu chúng tìm thấy tổ chim thì Taxan útke sẽ chạy Ä‘i tìm những ngưá»i thợ săn, gá»™i há» vá» Ä‘uổi bá»n da trắng Ä‘i.
Taxan útke, tên thưá»ng gá»i cá»§a con Ngá»±a chiến, phi như bay vá» phÃa những ngưá»i đà n ông cá»§a bá»™ lạc Ä‘ang mải săn bắn, còn hà ng trăm cô gái khác thì vá»™i và ng lao lên cây, tay ôm chặt lấy các cà nh cây.
Métvét dẫn Ä‘oà n ngưá»i da trắng và o rừng, nhưng hắn lúng túng không biết nên chỉ và o cây nà o. Bá»n da trắng nổi giáºn, bắn những mÅ©i tên có lá»a và o các cô gái, nhưng các cô, kể cả các cô đã chết, vẫn ôm chặt các cà nh cây.
Khi cánh đà n ông chạy vá» tá»›i buôn là ng, Ä‘uổi được bá»n da trắng Ä‘i thì đã quá muá»™n - những ngưá»i con ưu tú - những cô gái đẹp cá»§a hỠđã chết. Ông thà y cúng trá» tay lên trá»i, gá»i tên há» và nói:
- Các con đã xả thân bảo vệ kho báu của bộ lạc ta, các con xứng đáng được ban thưởng. Tâm hồn các con sẽ biến thà nh những bông hoa ngát hương, chúng sẽ không ngừng sinh sôi trên các cà nh cây kia và sẽ kể lại cho các thế hệ mai sau vỠchiến công bảo vệ loà i chim mỠvà ng của các con.
Những bông hoa tuyệt vá»i và đủ loại tá»±a như các cô gái cá»§a bá»™ lạc Aruaki Ä‘ang Ä‘ua nở trên các cà nh cây.
Ngưá»i Ä‘á»i nay gá»i đó là hoa Oóckhiđêa - hay là hoa Phong Lan.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
LtMT HS SaoMai

Ngày tham gia: 13 6 2008 Số bài: 110
|
Gửi: Ba 9 09, 2008 4:11 am Tiêu đề: |
|
|
Hoa hồng
Ngà y xá»a ngà y xưa tháºt xưa lắm, có má»™t quốc vuÆ¡ng ở táºn phương trá»i xa xôi bên má»™t khu rừng rá»™ng lá»›n và ráºm rạp. Vương quốc nầy sống tháºt hòa bình và yên vui sau má»™t thá»i gian dà i triá»n miên ngưá»i dân phải đấu tranh để dà nh quyá»n độc láºp. Và vị anh hùng chỉ huy ngưá»i dân cá»§a quốc gia nà y đã được dân chúng tôn lên là m vị vua đầu tiên.
Sau thá»i gian dà i chinh chiến, há» chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyá»n lợi cá»§a cá nhân mình. Vị hoà ng đế kia cÅ©ng váºy, ngất ngưỡng trên ngai và ng và hà o quang cá»§a quyá»n vị, ông đã bá» bê việc nước, quên cả chăm sóc cho dân và để mặc lÅ© bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng. Vì muốn hoà ng đế lảng quên vá»›i việc triá»u chÃnh, bá»n tham quan đã chá»n má»™t thiếu nữ đẹp tuyệt vá»i để vua láºp là m hoà ng háºu . Nhưng trái vá»›i ý muốn cá»§a bá»n quan lại, hoà ng háºu lúc nà o cÅ©ng hết lá»i khuyên năn nhà vua nên lo cho dân chúng và chỉnh đốn việc triá»u chÃnh. LÅ© quan lại rất ghét hoà ng háºu, nhưng không là m gì được vì nhà vua quá thương yêu nà ng.
Cho đến ngà y kia, sau má»™t thá»i gian thụ thai, hoà ng háºu sinh ra má»™t đứa bé tháºt kháu khỉnh, dá»… thương. Lạ lùng thay, thân thể cá»§a đứa bé trai đó lại trong suốt như pha lê, đến độ thấy rõ từng đưá»ng gân, mạch máu và trái tim. Thấy cÆ¡ há»™i đã đến, bá»n tham quan bèn dèm pha vá»›i nhà vua rằng hoà ng háºu là má»™t phù thá»§y trá hình và tuyên truyá»n tin nà y ra ngoà i cho toà n dân.
Trước áp lá»±c cá»§a bầy tôi và sá»± phản đối cá»§a dân chúng, nhà vua đã truất phế hoà ng háºu ra khá»i hoà ng cung cùng vá»›i đứa bé lạ lùng kia. Trở thà nh má»™t thưá»ng dân, hoà ng háºu Ä‘em con Ä‘i khá»i hoà ng cung. Äi tá»›i nÆ¡i đâu cÅ©ng bị dân chúng chá»i mắng và xua Ä‘uổi. Suốt con đưá»ng tìm nÆ¡i ẩn trú, hoà ng háºu đã bị bao kẻ ném đá, dùng gáºy đánh Ä‘áºp mà chỉ biết cắn răng dùng thân thể mình để che chở cho đứa con thÆ¡. Vá»›i bao vết thương trên mình, hoà ng háºu bồng con đến khu rừng già và ngã ra vì kiệt sức. Nhìn hà i nhi má»›i ra Ä‘á»i trong lúc biết mình sắp chết, hoà ng háºu không biết là m gì hÆ¡n là đưa tay vuốt ve con mình và i lần, nước mắt tuôn ra và trút hÆ¡i thở cuối cùng.
Äứa bé nằm bên mẹ không ai cho ăn nên khóc lên thảm thiết vì cÆ¡n đói. Tiếng khóc vang lên táºn chÃn tầng trá»i là m Thượng Äế động lòng ngó xuống trần gian. Khi thấy hoà n cảnh thương tâm đó, Thượng Äế nổi giáºn vì lòng tà n ác cá»§a ngưá»i dân vương quốc kia. Ngà i bèn sai thiên thần mang đứa bé vô rừng chăm sóc cho nó lá»›n lên trong tình thương cá»§a thiên nhiên và muôn cầm. Sau đó, ngà i ban má»™t lá»i nguyá»n khiến cho toà n thân thể cá»§a từng ngưá»i dân bị gai nhá»n má»c đầy ngưá»i, để suốt Ä‘á»i không ai được gần gá»§i ai cho đến khi má»i ngưá»i biết thương yêu nhau. Từ đó ngưá»i dân cá»§a quốc gia nầy Ä‘á»u mang trên mình má»™t lá»›p gai, từ vua tôi cho đến hạng bần cùng. Nhưng dù cho lá»›p gai trên mình ngà y má»™t dà i và cứng nhá»n theo lòng tham ngà y cà ng to lá»›n, há» cứ sống cho cá nhân mình mặc dù phải trả giá cho lòng vị ká»· đó bằng sá»± cô đơn khá»§ng khiếp dằn váºt tâm linh.
Má»™t ngà y kia, nghe tin vương quốc nà y Ä‘ang trở nên yếu thế, má»™t quốc gia khác bèn Ä‘em quân sang xâm lấn lãnh thổ. Khi quân xâm lăng trà n qua bá» cõi, toà n dân trong nước ai cÅ©ng tá»± lo thân và trốn tránh nghÄ©a vụ. Nhà vua lúc đó đã lá»›n tuổi mà vẫn bị lÅ© bầy tôi tham sống sợ chết là m áp lá»±c bắt Ä‘em má»™t toán quân ra chiến đấu. Sức mình thì yếu, sức địch thì mạnh. Sá»± thất bại đến vá»›i nhà vua tháºt nhanh chóng. Dẫn tà n quân chạy vá» hoà ng thà nh thì má»›i hay lÅ© tham quan đã Ä‘em dâng cho giặc tá»± bao giá». Phẫn chÃ, nhà vua quyết liá»u mình Ä‘em quân cố chiếm lại thà nh trì nhưng cuối cùng phải ngã ngá»±a vì má»™t mÅ©i tên có tẩm thuốc độc. Nhà vua được má»™t số quân trung thà nh cứu thoát và chạy trốn đến bên bìa rừng. Nhìn lại binh sÄ© lá»›p bị thương, lá»›p bá» mình chung quanh, nhà vua lấy là m hối háºn rằng mình đã không nghe lá»i hoà ng háºu khuyên ngà y trước. Nhá»› đến hoà ng háºu, nhà vua lại nhá»› đến đứa con thÆ¡ vô tá»™i cá»§a mình ngà y xưa. Rồi nhà vua ngã bệnh vì vết thương hà nh hạ. Bên ngoà i thì địch quân vây khốn, trong rừng thì binh sÄ© liá»u mạng để tá» thá»§ vá»›i quân thù. Nhà vua láºp đồn trong rừng là m chiến khu và để táºp luyện binh sÄ©.
Ngà y qua ngà y, dưới ách đô há»™ nghiệt khắc cá»§a quân xâm lăng, ngưá»i dân cá»§a vương quốc đó cà ng nghe đồn thêm vá» má»™t quốc gia trong khu rừng già huyá»n bà ná». Dần dần, ngưá»i dân tìm cách trốn Ä‘i và tìm và o rừng để gia nháºp. PhÃa quân xâm lăng cÅ©ng Ä‘iêu ngoa, há» cho ngưá»i trà trá»™n và o trong rừng nhưng kế hoạch không thi hà nh được vì không thể nà o giả mạo được lá»›p gai cứng má»c trên thân thể cá»§a ngưá»i dân bản xứ. Ngưá»i dân đã biết Ä‘oà n kết để tạo cho khuyết Ä‘iểm trên thân thể mình thà nh ưu Ä‘iểm để chống giặc ngoại xâm. Má»™t ngà y kia, vá»›i binh hùng tướng mạnh, nhà vua bắt đầu công cuá»™c dà nh lại quê hương. Lần nầy, vá»›i Ä‘oà n quân thiện chiến và vá»›i lòng tin thống nhất, nhà vua đã chiếm lại được thà nh trì và xua Ä‘uổi quân xâm lăng ra khá»i lãnh thổ.
Không may, trong tráºn chiến cuối cùng nhà vua lại bị thương. Vốn đã yếu sức vì tuổi già , lại còn lao lá»±c trong tráºn chiến dà i đăng đẳng, nhà vua bệnh ngà y cà ng thêm nặng. Toà n dân trong nước chưa kịp reo mừng dà nh lại độc láºp đã phải mang ná»—i buồn cho tình trạng ngà y cà ng nguy ngáºp cá»§a nhà vua. Biết mình sắp chết, nhà vua trong cÆ¡n sốt đã thốt lên rằng:
"Ta chết cÅ©ng đà nh lòng, nhưng trá»i Æ¡i, sao ta thèm được má»™t lần ôm đứa con mà ta chưa há» biết mặt !..."
Bá»—ng nhiên có tin báo từ bên ngoà i thà nh có má»™t ngưá»i thầy thuốc nói sẽ trị hết bệnh cho nhà vua. Cá»a hoà ng thà nh rá»™ng mở. Ngưá»i thầy thuốc bước và o hoà ng cung vá»›i tấm vải thô che kÃn thân thể mà không ai nhìn thấy mặt. Khi đến gần giưá»ng bệnh, ngưá»i thầy thuốc đứng lặng yên tháºt lâu bên nhà vua mà không nói tiếng nà o. Khi nghe nhà vua gá»i con trong cÆ¡n sốt, ngưá»i thầy thuốc rÆ¡i lệ. Giá»t lệ nhá» xuống trên gò má nhăn nheo cá»§a nhà vua là m nhà vua thức tỉnh và mở mắt nhìn ngưá»i Ä‘ang đứng bên cạnh mình. Khi nhà vua Ä‘ua tay lên vói, ngưá»i thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống bên cạnh ngưá»i và nói rằng:
"Thưa phụ hoà ng, con đây !".
Rồi ngưá»i thầy thuốc hất tấm vải thô che mình xuống đất để lá»™ ra má»™t thân thể trong suốt như pha lê. Äể chữa bệnh cho cha, vị hoà ng tá» nâng vua cha lên và ôm ngưá»i tháºt chặt và o lòng, mặc cho những gai nhá»n đâm và o ngưá»i tháºt sâu. Và máu chà ng đã chảy ra. Lạ thay, khi máu cá»§a chà ng thấm lên thân thể cá»§a nhà vua thì nhà vua cÅ©ng thấy mình khá»e lại . Và kỳ diệu hÆ¡n nữa, lá»›p gai nhá»n trên thân thể nhà vua cÅ©ng tan biến dần theo từng giá»t máu cá»§a vị hoà ng tỠđổ xuống.
Sau đó vị hoà ng tá» bèn đặt nhà vua nằm lại trên giưá»ng để dưỡng bệnh. Từ từ đứng dáºy và bước đến ngưá»i đứng gần mình nhất, vị hoà ng tỠôm lấy ngưá»i đó và nói:
"Chúng ta hãy thương yêu nhau. Bất cứ hình phạt nặng ná» nà o cá»§a Thượng Äế cÅ©ng Ä‘á»u được giảm bá»›t nếu chúng ta biết chân thà nh yêu thương nhau".
Rồi cứ thế từ ngưá»i nà y sang ngưá»i khác, chà ng Ä‘i khắp thà nh mà ôm từng ngưá»i má»™t, từ ông lão nghèo nà n đến ngưá»i thương gia già u sang, từ em bé táºt nguyá»n đến chà ng thanh niên khá»e mạnh. Và cứ thêm má»—i ngưá»i được ôm thì vị hoà ng tá» cà ng yếu dần theo từng giá»t máu ứa ra trên thân thể há». Cho đến lúc kiệt sức, chà ng quị xuống bên đưá»ng. Tuy váºy, chà ng vẫn mở rá»™ng vòng tay kêu gá»i má»i ngưá»i đến cùng chà ng mà chia sá»± sống. Má»i ngưá»i nức nở khóc trước tình thương bao la cá»§a chà ng. Những ngưá»i sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên chà ng mà nói:
"Chúng tôi xin hoà ng tỠđừng lao lá»±c thêm nữa. Chúng tôi thà nh tâm nguyện mang lá»›p gai nà y trên mình để ngưá»i còn được sống cùng chúng tôi".
Lạ thay, từ trên thinh không bá»—ng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lá»i truyá»n cá»§a Thượng Äế phán rằng:
"Là nh thay ! Các ngưá»i hiểu được tình yêu thương chân tháºt và bá» Ä‘i lòng tị hiá»m, Ãch ká»·. Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghÄ©a cá»§a yêu thương váºy".
Rồi cùng vá»›i thinh âm tan dần và o không gian, các lá»›p gai trên thân hình cá»§a những ngưá»i còn lại Ä‘á»u biến mất Ä‘i. Khi ngưá»i ta nhìn lại thì vị hoà ng tá» Ä‘ang khép mắt lại vá»›i lá»i nói tháºt hiá»n hòa thoát ra theo là n hÆ¡i thở sau cùng:
"Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống. Yêu thương là biết sống là m sao để ta có nhau ngà y mai. Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là của riêng ta để cho đi hay lấy lại. Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó..."
Rồi chà ng lìa Ä‘á»i sau câu nói đó. Ngà y hôm sau, dưới sá»± hướng dẫn cá»§a nhà vua, toà n dân trong thà nh đã đưa di thể cá»§a chà ng xuống lòng đất muôn Ä‘á»i, bên cạnh khu rừng ná». Lạ thay, khi xác cá»§a chà ng vừa được chôn dưới lòng đất xong, ngưá»i ta bá»—ng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thà nh Ä‘oà n từ trong rừng ra nằm quanh ngôi má»™ cá»§a chà ng tháºt lặng yên và buồn bã. Má»™t năm sau, ngưá»i ta thấy trên ngôi má»™ cá»§a chà ng và chung quanh khu vá»±c đó má»c lên những bông hoa đỠtươi như máu vá»›i tháºt nhiá»u gai nhá»n từ gốc đến ngá»n. Ngưá»i ta cho đó là sá»± kết tinh lại cá»§a tình thương cá»§a chà ng hoà ng tỠđể nhắc nhở cho ngưá»i Ä‘á»i bà i há»c cao cả nhất vá» yêu thương và hạnh phúc. Và ngưá»i ta gá»i loà i hoa đó là hoa Hồng.
Và mãi mãi đến ngà y nay, dù mang nhiá»u mà u sắc khác nhau, loà i hoa đó vẫn tượng trưng cho sá»± yêu thương.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|