Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Một năm qua nhìn lại.

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Năm 12 30, 2010 10:41 am    Tiêu đề: Má»™t năm qua nhìn lại. Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nhân một năm nhìn lại…

Nhìn lại cuốn sổ đời.



Tôi còn nhớ trong nhạc phẩm “Chuyện ngày cuối năm” do Quang Lê trình bày… nghe thật buồn và cũng thật xót xa; có lẽ cũng không cần nhắc lại hay trích lên đây một câu nào… nhưng đó là chuyện của Quang Lê với một bản tình ca để cho mỗi người chúng ta nhìn nhận lại chính mình…

Một năm trôi qua, không hiểu đã biết bao nhiêu chuyện buồn và vui, biết bao nhiêu giọt sầu đã nhỏ xuống, bao nhiêu cơn mưa đã đi qua, như bốn mùa hạnh ngộ rồi cũng đã lùi dần vào quá khứ… Tất cả cũng đã phai tàn để rồi tất cả chúng ta – những người con nhà mẹ hôm nay nhìn lại – biết bao nhiêu sự kiện cho mình cũng như cho với tất cả bạn bè anh em…

Một năm thôi – trôi qua biết bao nhiêu lời cảm ơn, biết bao nhiêu hờn trách, biết bao nhiêu niềm vui cũng như biết bao nhiêu chuyện buồn nhân thế…hình như không tài nào đếm hết được… Cuối năm ngồi bên ly café vẫn còn nghi ngút khói, vừa khói ly đen và cùng hòa quyện với những làn khói thuốc mong manh như một khúc phim đời ngồi nhìn lại, để mình còn thấy được cho ngày hôm qua… Ngày hôm qua – khi bài “Còn nhớ mùa Xuân” được vinh hạnh đưa lên ngôi nhà thân thương vào ngày 3/1/2010 để rồi cùng đua hoa chen sắc với một mùa Xuân mới… cho đến lúc ngày 30/1 bài “Có chút nắng mùa Xuân” giống như một chén trà thật đạm bạc để cùng niềm vui chung với tất cả anh chị em nhà mình… Rồi những âm hưởng nào nữa đây – nhiều lắm – phải nói một năm qua, “ngòi bút của chính mình” và của hầu hết tất cả anh chị em đã không ngớt lời ca tụng cho một mùa Xuân mới đã đến và tràn trề “cho ngôi nhà thân thương” biết bao niềm hy vọng… Cùng với một năm ngày mồng 3 Tết con Dần, mình được vinh dự thắp lên nén hương lòng trước mộ phần của Cố Đức Cha Giuse… Dẫu sao trong nỗi buồn kỷ niệm ấy, mình còn vui nhiều vì đã làm được một việc ý nghĩa… buổi chiều Xuân Lộc, nắng còn như thiêu, nhưng mình đã ngồi cạnh mộ phần của vị Cha Chung để còn nói lên được: Kính Lạy Cha – những người con SaoMai của ngày xưa hôm nay về với Cha đây…

Rồi những chút tâm tình khi “Cảm xúc qua hồn thơ của nữ sĩ HaNguyen” – một chút tâm tình của mình để ca ngơi về cho một hồn thơ… nhưng không ngờ loạt bài ấy – mình đang đi giữa “trận cuồng phong ác nghiệt” – nhưng rồi “chiếc phao” cũng có khi chồng chềnh, chao đảo giữa biển khơi… nhưng rồi “cơn bão” cũng phải qua đi như vòm trời lại sáng sau một cơn giông tố… Tiếp theo rồi đến dư âm của trận cuồng phong ấy… loạt bài “Những giọt sầu rơi” lại vang lên như chính mình đang phải ngậm ngùi ăn cay nuốt đắng như ly cà phê không đường… giữa đêm đen mịt mù sương khói kia… trời trở gió – hơi se lạnh, cái gió lạnh như từ miền biển thổi về… mình cứ tưởng như hồn ai cứ mãi còn lang thang hoài trên biển vắng, chỉ nghe gió ù ù thổi hòa lẫn với sóng biển dạt dào, một thoáng chênh vênh chưa qua nỗi… ai đó cứ vẫn lang thang hoài trên bờ biển đêm mà nghĩ về cho một tháng ngày xa xưa, đến khi loạt bài “Phù du – một kiếp trần ai” như một lời trần tình để nghĩ về cho mình, cho bạn bè, và cũng như về với tất cả anh chị em của mình… thì hình như đâu đó cũng còn có những tiếng cười, tiếng cười khúc khích khi một lữ quán của ai cũng trên bờ biển đêm này cùng với tiếng dương cầm của một người con gái đang du dương với những tình khúc thật nhẹ nhàng và êm ái… Hình như “Một thoáng hồn hoang” nào đó cũng đã dẫn đưa mình về với những ký ức xa xưa rồi… ký ức ngày đó còn mãi những tiếng cười đùa thật hồn nhiên và vô tư lự, tiếng cười không mang tính xót xa, không chút gì mâu thuẫn cho nhau, tiếng cười còn mãi êm đềm như tiếng nhạc của người con gái trong lữ quán đêm về trên bãi biễn NhaThành… để rồi tiếng đàn huyền diệu cứ mãi cất lên, thì dư âm du dương và chút trầm lắng nào đó đã cuốn hút người nghe bằng những đoản khúc tình ca bất hủ sao mà cứ mãi quay cuồng trong tôi vậy… Từ ấy lòng mình lại ngất ngây với những hồn thơ của nhà mình, để rồi mùa Xuân ấy chưa qua đi thì mình cũng đã nghe niềm “Lắng đọng một thời với những hồn thơ SaoMai” để mình hết lời ca ngợi về cho những danh nhân nhà mình như thế đó… nào là những danh nhân (ngoại trừ những vần thơ của Thầy Trần Hoan Trinh, PhanXuanSinh là những bậc đại thụ của làng thơ SaoMai…) TranVietHung, NguaChung, NuTamXuân, HaVang, CauĐen, MinhTamLe, ThanhBinhDN, Hòang Thủy Biển, HồnThy, LeLoc, NguyênVânThiên, HôMai, HạNguyên, MinhMộng, TháiNgô, Tuyết Nhung, PTH, PhongLanXanh, KimChi, PhaLe, TocTrang, NữSinh, HạcGiấy, NgòGai, TuLip, HồngGai, Ng3, TranLaNet, ThisiĐatinh, SongNam, NamTuyên, Angel, TSL, td, Misa, KimAnh, CungQuang, VuTamNamĐinh, TonThatPhuSi…. Thì đây là những tâm hồn một khi thả hồn vào cõi mộng thơ ca thì phải thú nhận rằng: Đây là những con người mang nặng những trái tim ưu tư muôn thưở…

Rồi mùa Xuân ấy cũng đã âm thầm trôi qua, nhường lại cho những ngày nắng như thiêu như đốt báo hiệu cho những chú ve cất lên những ca khúc tình sầu ly biệt như ngày xưa ai đó cứ nhặt từng cánh phượng ép vào trang vở… Ngày hôm nay cũng thế đấy, cũng một mùa hè nữa lại đến, để mình còn đó nỗi buồn biệt ly và chia xa khi những tâm tư mà mình cũng đã nói lên: “35 năm ngày ấy…”, hoặc là chút tâm tư mùa hạ: “Lại một nỗi buồn” và “Biệt khúc mùa hạ” hoặc “Dạ khúc mùa phượng rơi” mà chính mình cũng đã nói lên được hôm nay như ngày xưa nào đó trong cuốn lưu bút của những người nữ sinh 12A1… mà mình được hân hạnh ký cái tên NNH với những dòng chữ ngây ngô nhắn nhủ… Thế rồi những chút nắng vàng của một mùa hạ buồn cũng bị thiêu đốt bởi cái nắng miền Nam chỉ còn mưa và nắng mà thôi… những ngày qua đi, cái gió mùa thu cũng lại ùa về, hơi se se làm mình nhớ lại cái thưở hàn vi ngu ngơ của một thời Thanh Tịnh với người thầy Trần Tế của ngày xưa, rụt rè, khép nép, nấp sau lưng mẹ, đi trên con đường quen thuộc của cái làng Mỹ Lý năm nào ấy… đến nay người thầy già cũng đã “đi xa” rồi… để rồi những nét chữ đầu tiên trong một lớp học mới mẻ, ai đó đã bặm môi nín thở nắn nót mấy chữ “Tôi đi học…” và thời điểm này cũng là mùa thu gọi về với những cơn mưa, những cơn mưa qua mau rồi chợt nắng, và lúc này dư âm của những ngày hè như còn sót lại đâu đó khi trong lớp học hôm nay nhìn qua khung cửa còn đó những cánh diều còn bay bay trong gió… đợi đến khi thầy cô gõ nhịp thước vang thì hồn ai đang lạc chốn nào phải quay về với hiện tại…. Thế là mùa thu lại về rồi nhỉ… Với những đêm về, có lúc mưa rơi ngoài kia, con đường đêm không một bóng người, hoang vắng, nhưng mưa vẫn cứ rơi, và mình cũng lại phải nói lên với hư không nào một chút trong “Đoản khúc mùa thu” và còn nhớ về chốn xưa với “Một thoáng miền Trung” mà nơi ấy có biết bao nhiêu ký ức còn in hằn dấu son tận đến bây giờ… và niềm ký ức ấy vẫn còn vang mãi hôm nay… để rồi chỉ có mình ta nơi chốn hoang vu đèo heo hút gió này mà chợt nhớ về cho chốn cũ… biết sao hơn – thôi thì “Chỉ còn là kỷ niệm”, đôi khi với những tâm tình ấy, chút tình lắng đọng ấy, mà những giấc mơ nào chỉ thoáng qua trong đời và cũng chỉ biết “Chỉ còn lại giấc mơ” mà nhớ về cho một mái nhà chung đã đi vào miền thiên cổ…

Bây giờ tất cả chỉ còn là những cái nhìn xót xa, chỉ còn là những niềm tâm tư còn lắng đọng được với thời gian, ngồi đây mà nhớ lại cho ai đó một thời… để rồi từ những hồn thơ, từ những tâm tư, và niềm tâm sự của tất cả ai đó… để chính mình nhìn lại và nói về cho loạt bài trường thiên: “Cảm nhận về Định nghĩa Bạn” – một chút thoáng tâm tình để viết về cho những thi nhân Ngò Gai, Tiểu Thư, và một loạt bài lê thê về cho PXS, cũng như ngày hôm nay, có còn ai đã Sống cho mình với một thời (quá vãng)… ! hoặc còn chút tương tư của cõi lòng trong ánh đèn phố thị mà nhìn về cho những “Giọt sương đêm” còn mãi giá lạnh, và chính lúc này, có ai đó, trong cõi vô hình cũng đã đánh vào chính mình một cái đau đớn một khi mình đang nhìn vào cho một nỗi buồn của một người chị trên đất quê nhà này, không hiểu ai đó đã vô tình hay cố ý – lại một niềm đau… nhưng rồi cũng được xoa dịu vết thương lòng với những niềm cảm thông của quý anh chị em và bạn bè – âu đó cũng còn chút ấm lòng với những người anh em, với những người bạn… Thế rồi khi gió mùa thu đã dịu êm đi cái nắng mùa hạ còn mãi vương, thì lại một “mùa trọng Ơn…” hình ảnh “Ông lái đò…” lại hiện về như một khúc phim đời trong lòng của mỗi con người, cũng ngày này, những dư âm và hình ảnh thân thương của ngày 15/11/2009 như còn mãi vấn vương và luyến nhớ tại đất Saigon hoa lệ… biết bao nhiêu niềm vui tràn về cho những người thầy với loạt bài “Nhớ về Thầy qua những vần thơ…”; nhưng chỉ nhớ lại chút dư âm còn sót lại năm nào, năm nay sau chuyến du lịch miền cao… để rồi những ai đó còn đem về phố thị chút “Nắng hồng miền cao nguyên” để đến bây giờ cứ nhớ mãi… nhưng tái lập lại một ngày hội ngộ như ngày 15/11 vừa qua thì không còn dễ dàng lại nữa… mà hôm nay ai ai cũng bận bịu với những lo toan, những mưu sinh và những bôn ba cuộc sống… nhưng cho dù bận bịu ra sao thì “Mùa SaoMai 2” vẫn được thoát thai từ những con tim và tấm lòng thiện chí, những con người năng nổ và tích cực mãi làm rạng danh cho SaoMai hôm nay vậy…

Thế rồi một câu chuyện tình của một chàng trai nghèo đơn côi vì mất mẹ nơi xóm chài nghèo bên bờ duyên hải miền trung, cũng là một người học trò năm xưa với một nàng công chúa chỉ trong tình bạn, câu “Chuyện chàng Muối” với những ngày Vu Lan báo hiếu thật còn mãi xót xa cho một chuyện đời – nhưng âu đó cũng là một số kiếp, để rồi tình bạn vẫn còn cứ sáng mãi, thanh cao… Và mỗi đêm về cứ còn ngồi đây để mà nhớ, nhớ về cho những lần Tiểu Thư với những tình khúc Danang – nghe sao mà xót xa và luyến tiếc, như còn mãi tiếc nuối với tháng ngày sao vội qua đi mau quá… “Hồn ca” hay là cứ mãi “Diễm tình ca” như một thoáng nào trên bở biển đêm để còn vang vọng mãi những tiếng đàn của tứ nữ phi nhân SaoMai ngày hôm nay… nhưng cái gì rồi cũng qua đi, cũng phải đi vào tàn phai – để khi nhìn lại hôm nay thì “Đã về nơi xa lắm” rồi… và mình chỉ biết còn ngồi đây mà ôm mãi một mối sầu “Còn đó những nỗi buồn”…

Một năm – rồi cũng đến, rồi cũng qua đi, niệm khúc cuối của một tháng ngày sao mà vẫn cứ còn mãi xót xa và buồn thảm như những ngày Xuân qua đầu năm với những biến động không mấy hay ho gì, âu đó cũng là một câu chuyện đời của nhân tình thế sự… đầu năm một chuyện… cuối năm cũng một chuyện… những chút tình dư âm cứ còn mãi cuộn tròn và lăn đi trên cuộc đời này với những chút tình sầu hầu như không ai muốn… nhưng sao mà cứ mãi diễn ra, cứ mãi đến…. Nhưng mà thôi, nhìn lại một năm trời nắng có, mưa có, giông tố và đầy dẫy những bảo bùng bao trùm lên thân phận của một đời người… Sao mà cứ lắm muộn phiền ???

Thế rồi mùa Xuân nữa lại đến, Xuân của con Mèo – xin đừng bao giờ như một năm của con Cọp, đừng bao giờ hung dữ như con Cọp còn bị nhốt trong chuồng với những nỗi “nhớ rừng” của Thế Lữ nữa… Hy vọng rằng: Con Cọp vẫn là con Cọp, và con Mèo chỉ là một con Mèo, con Mèo có lẽ “dễ thương hơn con Cọp” – đừng bao giờ gây nên những phiền toái não nề nữa… Và cũng hy vọng con Mèo hôm nay, cũng như mới ngày nào vừa rồi: những hình ảnh dễ thương của những chú Mèo con ngộ nghĩnh của chị Tóc Trắng nào đó, chỉ là những con Mèo vô tư, dễ thương và cảm mến.. để mang lại cho một mùa Xuân mới… trong một ngôi nhà chung đầy ắp những tiếng cười đùa vui thật hồn nhiên, thật vô tư những những tháng ngày xa xưa nào….

Nguyễn Ngoc Hải…
Một năm trời nhìn lại những sự kiện vui buồn…


____________________________________________


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI