Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Vân Thiên - còn mãi nỗi vấn vương.

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Năm 11 25, 2010 8:02 am    Tiêu đề: Vân Thiên - còn mãi ná»—i vấn vương. Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một thoáng trầm lắng với hồn thơ Vân Thiên…

Vân Thiên – còn mãi nỗi vấn vương.



Nếu trong cõi thơ là những nguồn suối mang những tính chất trầm tư và sâu lắng, thì những hồn thơ SaoMai như chúng tôi đã đề cập trong loạt bài trước đây… điều làm cho tôi suy nghĩ hơi nhiều đó là nhà thơ Vân Thiên… Nếu tính từ ngày 13/09/2009 đến nay; tôi gặp anh chưa đến “quá tam” thì hồn thơ Vân Thiên đã làm cho tôi phải nhiều đắm say trong những cõi mộng nào…

Khi đề cập đến hồn thơ SaoMai Vân Thiên – hẵn chắc nhiều người con cũng đã được chiêm ngưỡng qua nét bình dị của anh, hồn thơ hình như có hoặc không có chút gì bay bổng, nhìn vào nguồn suối thơ của Vân Thiên – hình như theo tôi đã thống kê được trên dưới hai trăm bài… Nhân dịp cho ra đời cuốn Tập san: SaoMai – Dư âm còn nhớ mãi. Nhưng ngần ấy cũng đủ làm cho ai nếu chiêm ngưỡng thì cũng đã một lần nhiều vấn vương và tiếc nuối. Thơ của anh có tính bình dị, thản nhiên và chút nào vô tư nhưng trầm lắng… nét bình dị trong hồn thơ Vân Thiên đã gây cho người đọc nhiều nghĩ suy có tính vô thường (không hiểu có cao siêu như triêt lý hay không) nhưng cũng đủ làm cho chúng ta phải một lần ngẫm nghĩ…. Nói đến Vân Thiên hình như ai cũng nghĩ thấy có một chút gì đó chân chất mộc mạc và có tính hiện thực, như J.P.Sartre trong những dòng duy lý hiện sinh của mình… như Trịnh Công Sơn đã cho dòng nhạc của mình lên hàng triết lý của hồn ca, chính vì thế hầu như khi đọc xong – sau những vần thơ của Vân Thiên đã mang một triết lý cao… Chỉ là “Cây đinh” – một cây đinh bình thường, hầu như vất vưỡng đâu đó không ai thèm nhìn đến… nhưng Vân Thiên đã đặt ra cho trước mắt chúng ta một duy lý buộc phải ngẫm lại… Cây đinh của Vân Thiên trong bài thơ là môt “sự thắt chặt bền vững muôn đời” cho một nhịp cầu song thưa… nhưng chúng ta đang đứng hoặc đi trên ấy nhìn lại tất nhiên phải có một dấu hỏi lớn… Tại sao với một số kiếp mọn hèn mà giữ chặt được mối tình thâm sâu trong cõi con người… Vân Thiên đã ví Cây đinh như một bức họa. Một bức họa của một danh họa nào đó nếu khi một ai chiêm ngưỡng thì hẵn sẽ thấy rõ qua từng màu sắc, từng nét vẽ để nhận xét và đánh giá sự giá trị của bức tranh; nhưng ở đây cả một cây cầu có tính chân chất hồn quê nơi con người của Vân Thiên – anh đã hóa thân Cây đinh trở thành một tư tưởng triết lý có tính cao vời qua hồn thơ của anh…

Đôi bờ sông sâu,
Ai qua cầu,
Thương cây đinh vô danh âm thầm ghép ván(?)

Xem tranh khen tài người vẽ,
Ai nhớ cây đinh nhỏ nhoi lặng lẽ,
Ghép tranh treo tiếp nhận mặt trời(?)

Có cây đinh qua tay quỹ dữ,
Treo đời Thánh Nhân trên thập tự,
Lại được tôn thờ cùng với Thánh Nhân(!)

Giữa đôi bờ vô danh - thần tượng,
Xin đóng đinh đời treo nửa câu thơ.

CÂY ĐINH

Nếu cây đinh của Vân Thiên đã được anh nâng lên hàng tư duy để chúng ta suy gẫm, thì một vật thể khác cũng không kém phần quan trọng trong những hồn thơ của anh; hình như anh đã được sống và nuôi khôn lớn từ những gì chân chất nhất của một miền quê nghèo nơi xứ Quảng… một vùng quê có nhiều nắng cháy, mưa dầm, sương rơi, có khói lam chiều trong bóng hòang hôn cứ dần buông phủ… quê mẹ đã nuôi anh khôn lớn qua những dòng sông, qua những chuyến đò, qua từng hơi thở của đất, qua từng giọt mưa, hạt nắng… trên vai gầy người mẹ quê của vùng đất khô cằn miền Trung – khúc ruột của quê nhà hôm nay vẫn còn nhiều mưa nắng… Hình như trên con đường làng sau ngày hai buổi đi học – chính anh đã thấy, đã từng chứng kiến từng giọt mồ hôi khổ đau trên khuôn mặt bà mẹ quê, Mẹ của anh, của những ai một nắng hai sương bên một dòng sông cứ hiền hòa và lững lờ trôi… Nói đến quê hương, là nói đến cái chất phát quê mùa, nói đến cái hồn nhiên trong cuộc sống của mỗi con người – người dân quê của ngày xưa và còn đến hôm nay – cái đất Quảng thân thương của ai đó cứ mòn mỏi đêm ngày trong nắng gió, gánh từng hạt lúa, từng củ sắn khoai… cứ mãi rong ruỗi trên biển đời cạn khô, “Cái gánh” như còn mãi chồng chất với sự đời đen bạc – hình như cũng từ đó nuôi anh khôn lớn từng ngày… trong buổi chợ chiều đã tan, trong những ngày ra đồng… “Cây đòn gánh” của Vân Thiên vẫn còn mãi nặng tình u sầu trên nẻo đường đời cò đen bạc – qua những vần thơ mà Vân Thiên đã diễn tả trên đôi quang gánh ngày nào mẹ dẫn con đi…Gánh đời con qua đèo; gánh những ước mơ; gánh cả bình minh cũng như cả hòang hôn; gánh những ánh trăng khuya; gánh than lửa như thiêu như đốt qua những cồn cát…. Chừng ấy chắc cũng đủ cho chung ta thấy Vân Thiên đã chứng kiến biết bao oan trái trên sự đời đen bạc này vậy; thương cho mẹ già quê mùa lưng còng trên đôi quang gánh để Vân Thiên cảm nhận được hết ý nghĩa của nó chưa? “Cây đòn gánh” của Vân Thiên một khi anh đã nhìn thấy và chứng kiến được một sự đời tất bật ngay chính nơi khúc ruột miền Trung quê mình đang còn chồng chất những xót xa và oan trái…

Lưng cây đòn gánh mòn trơn
Lời tre khô nhắc công ơn mẹ già

Chợ chiều chợ sớm bôn ba
Hái gieo tất bật đồng xa đồng gần
Bán than mua muối tảo tần
Bao lần xuống biển bao lần lên non
Da xương bào cật tre mòn
Trăm năm mẹ gánh đời con qua đèo
Gánh yêu thương, gánh khổ nghèo
Gánh mơ ước lẫn gieo neo đi - về...
Gánh bình minh lội bến quê
Gánh hoàng hôn dọc chân đê bước dồn
Gánh trăng khuya giếng đầu thôn
Gánh than lửa chạy qua cồn cát trưa...
Một đời gánh nắng và mưa
Mòn vai mà mẹ vẫn chưa yên lòng
Một đời gióng đứt đòn cong
Vì ai vai lệch lưng còng? Mẹ ơi!

CÂY ĐÒN GÁNH

Chợt nhiên tôi nhớ lại ngày xưa Trần Tế Xương cũng trong bài thơ “Nhắn bạn” có câu: Ai về Châu Phố cho tôi nhắn…” – ngày hôm nay ở nơi đây Vân Thiên cũng đã “Nhắn bạn” qua một hồn thơ của anh… Hình như không ngoại trừ cho một ai mà anh đã nhắn với tất cả “những người bạn” của chính anh… Và nơi vùng quê còn nhiều sương khói ấy, anh đã nhắn gửi đến tất cả những người bạn tâm giao chí hướng của anh… Không hiểu tại sao Vân Thiên lại ví tình bạn như một que diêm chợt ánh lửa thân tình bùng lên rồi tàn lụi… Và cũng hình như từ chỗ ấy anh đã gửi chính lòng mình qua tình bạn một chân tình muôn thưở với lời nhắn thân thương; bạn bè trong hồn thơ Vân Thiên đã nói lên một sự tâm giao khi cảm nhận qua từng ngọn nến bùng cháy trong trái tim, cảm nhận khi nghe tiếng còi tàu còn nẻo xa, cảm nhận qua từng cánh hoa mai, cảm nhận qua từng thời gian lâu dài, từng cánh phượng còn e ấp nơi sân trường, thậm chí từng nữa giây phút, cảm nhận trong từng “môi hôn” không biết có giữ chặt được hay không, đừng bao giờ như cánh chim trời bạt gió để rồi bay đi… Vân Thiên đã “nhắn bạn” qua một lời nguyền, lời nguyền ấy cho dẫu trong đêm đen hay bình minh thức giấc… để rồi câu cuối chỉ còn lại một lời nhắn nhủ bất hủ mà lòng ai cũng nhận thấy sự chân tình của một con người, một con người chân quê của Vân Thiên vậy.

Dẫu tình bạn một que diêm
Đời mưa tắt bếp cần tìm lửa nhen

Trăng non chết giữa trời đen
Xin tình bạn thắp ngọn đèn nhỏ nhoi

Tàu qua xin bạn tiếng còi
Một làn khói để ga hoài cố nhân

Lâu lâu cứ đến một lần
Không gặp mặt thấy dấu chân đỡ buồn

Không cành mai chúc vui xuân
Trộm xin một cánh phượng buồn chia tay

Trăm năm tính cũng khá ngày
Nửa giây cho bạn - Nửa giây cho mình

Môi hôn giữ tặng người tình
Nắm tay chặt nụ cười xinh đủ rồi

Không như đôi cánh chim trời
Làm cây xanh hát chung lời rừng xanh

Dẫu hoàng hôn - Dẫu bình minh
Đã là nắng tự tim mình nắng ra
Nhắn người ta lại nhủ ta
Bạn cho ra bạn cũng là trăm năm.

NHẮN BẠN


Nếu ai đã từng nghe nhạc phẩm “Trở về dòng sông tuổi thơ” của Hòang Hiệp; chắc cũng nhớ về cho mình một thời sông quê trên những con thuyền giấy; con thuyền giấy của tuổi thơ qua đi sao mà nhanh quá, một đời với sách đèn chưa xong, sân trường còn nắng rũ; xác hoa phượng chưa kịp tàn khô; tuổi thơ Vân Thiên đã phải gặp những nghĩ suy trong cuộc đời, mà hầu như chính người viết bài này “cũng thế thôi” – Ngã ba đời của Vân Thiên trên một dòng sông khi anh còn đứng lặng nhìn về cho những nẻo xa… Hình như giờ này đứng nơi ngã ba đời mình, Vân Thiên cũng đã thấy được biết bao nhiêu cái nhân sinh xuất phát từ lòng mình: Lần cuối xa quê, ai đứng khóc ven bờ, đêm phố lạ nằm mơ, nhớ tóc xưa buồn ai, cha đứng nhìn ngõ khuya, đêm nguyện cầu mẹ khóc, trước ngã ba lòng quay quắt nhớ mong. “Ngã ba” của Vân Thiên mà anh đang đứng nơi Ba Bến để hình như anh chứng kiến được tất cả những hoài niệm của đời mình, chứng kiến được rất nhiều nỗi xót xa như một lữ khách lạ khi rời bến còn nhìn lại cho chốn cũ và hứa sẽ quay về… Ngã Ba của Vân Thiên trong hồn thơ đã cho chúng ta thấy giọt lệ của ai đưa tiễn và đứng khóc nơi ven bờ; nếu ngày xưa “người đưa đò” là những con người nắm tay Vân Thiên để dìu đi trên đoạn đường đời.. để khi tới được bến bờ - anh còn đứng nhìn lại, và còn ôn lại những gì đã qua trong đoạn đường của anh, chúng ta vẫn thấy trên dòng sông của Hòang Hiệp đã có những con thuyền giấy chở nặng ân tình, thì tại Ba Bến của Vân Thiên anh cũng đã có những ước mơ cho chính mình, nhìn lại cho chính mình như thế, trên dòng sông tuổi thơ của Hòang Hiệp có những con thuyền giấy, nhưng trên bến Ba bến của Vân Thiên, anh đứng nhìn lại nhưng không có những con thuyền giấy như của Hòang Hiệp… Hình như đến lúc này, thuyền chèo đã rời bến mà Vân Thiên cứ đứng lặng nhìn trước một “ngã ba” để chọn lựa cho mình một con đường, anh nhớ lại “mười năm” khỏang thời gian vịn cửa dấu tay mòn, Cha đứng nhìn ngõ khuya xào xạc gió… Núi sương mờ ai đợi dáng bồng con… Hình như anh cũng đã thấy một viễn cảnh hiện ra ngay trước mắt mình ở tại Ba Bến của một dòng sông trong đời anh vậy. Chúng ta vẫn thấy Vân Thiên không còn một con thuyền giấy nào cho mình trên dòng sông, mà anh chỉ ôn lại – nhớ lại mười năm chân tàn hương còn đó của những lần anh mơ ước, niềm ước mơ của anh không nằm trên con thuyên của dòng sông mà nằm ngay trên chính con tim, chính ngay trong ước mơ của mình mà ngày hôm nay viễn cảnh đã cho anh thấy Núi sương mờ - dáng bồng con… hoặc anh đã nhớ lại trong mười năm ấy, hình như mười năm tình cũ của Vân Thiên đâu có bóng người tình – mà chỉ có Đêm từng đêm nguyện cầu mẹ khóc nhớ con xa… Vân Thiên – một cái tên, và cũng là một người con, hình như cũng có thể gán cho một danh từ “những áng mây bay vào những chân trời vô định” giống như chính con người anh luôn sẵn có những cái nhìn chưa đến nỗi bi quan yếm thê, chưa đến nỗi sầu đời – mà trong hồn thơ của Vân Thiên hôm nay cũng còn chất chứa những nỗi sầu nhớ, những lo toan và những muộn phiền…

Ngã ba sông hay ngã ba lòng
Lần cuối xa quê qua đò Ba Bến
Chuyến cuối sang ngang dòng định mệnh
Ai tiễn đưa? Ai đứng khóc ven bờ?

Lưu lạc chợ đời đêm phố lạ nằm mơ
Giương cánh buồm trăng ngược nguồn sông quê mẹ
Thương thuyền giấy về đâu thời thơ trẻ
Nhớ tóc xưa buồn ai gội bến hoàng hôn

Khách thập phương mười năm bụi vương hồn
Thơ về hành hương qua đò Ba Bến
Mỏi rụng tay chèo, bờ xưa chưa thấy đến
Núi sương mờ, ai đợi dáng bồng con

Mười năm vin cửa dấu tay mòn
Cha đứng nhìn ngõ khuya xào xạc gió
Thắp mười năm, chân tàn hương còn đó
Đếm từng đêm nguyện cầu mẹ khóc nhớ con xa

Ta mười năm sâu mắt nhớ quê nhà
Qua ngã ba sông, rời đò Ba Bến
Gặp ngã ba đời, liều đi thử đến
Trước ngã ba lòng, quay quắt nhớ mong

NGÃ BA

Tôi còn nhớ có một lần, vào ngày 13/09/2009 – trong buổi họp mặt Cựu Học sinh SaoMai tại Saigon, ngày hôm ấy trời mưa to, mưa hình như cũng thấm ướt cả cõi lòng những ai đang về nơi xa ấy… chiều hôm ấy trong một đỏan khúc: Một chút tình ca – mà tôi cũng đã cảm nhận về cho những người con SaoMai hôm nay còn lại trên mảnh đất miền Nam này… trong bài đã có đoạn:

Lòng người là thế – bởi vì ngày mai trong đám xuân xanh ấy – có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi… bỏ đi cả những mối tình sầu vô vọng, bỏ đi cả một thời nắng chạy tung tắng bay vờn lên mái tóc, của một thời thơ ngây, hồn nhiên và hoang dại….
Ngày hôm nay, chính tôi còn ngồi lại để còn nghe những bản tình ca muôn thưở của một thời SaoMai, nghe lại từng điệp khúc hồng, trong những tiếng nhạc du dương mà trầm lắng, im ắng quá, tự nhiên quá, để rồi chính trong mỗi con người đều “mắc nợ”cho một kiếp người. Mắc nợ như chàng Trịnh đã mắc nợ cuộc đời với những tình khúc còn nhạt phai, nợ cuộc đời với những huyền thoại chưa trôi đi vào dĩ vãng, nhạt phai chưa hẵn là những dấu hằn, bởi vì Mưa vẫn mưa rơi trên tầng tháp cổ… dài tay em mấy thưở mắt xanh xao…nghe gió thu mưa reo mòn gót nhỏ…Nợ! Nợ đường trần, nợ trần ai, nợ của người thương và nợ cả cuộc đời còn vô vọng, nợ của mấy kiếp nhân sinh, nhưng rừng xưa đã khép lại rồi mà em vẫn chưa quay về, hay em còn mãi ra đi…

Ta mắc nợ mùa thu
Bài thơ lá rụng sương mù
Ta mắc nợ ai – bao năm rồi chưa trả nổi
Một nụ cười má lúm đồng xu

(Mắc nợ - NguyenVanThien.)
NguyenVanThien đã mắc nợ cuộc đời cũng giống như anh chàng Trịnh còn mắc nợ của những cuộc tình, làm sao trả nổi đây? Nợ đủ thứ, nợ chuyện tình, nợ trần ai còn nhiều cay đắng của những cõi nhân duyên, nợ cả thầy cô, nợ cả bạn bè, và có khi nợ cả những con phố… VânThiên ơi làm sao mà trả cho hết bụi đường trần… ?
Chúng mình mắc nợ mẹ hiền lời ru
Mắc nợ thầy cô
Một dấu chấm câu không đặt đúng chỗ
Mắc nợ bạn bè
Một lần vẫy tay cuối phố
Mà một đời trả mãi chắc chi xong

(Mắc nợ - NguyenVanThien.)
Làm sao trả hết đây VânThiên? Nợ gì mà lắm thế, hỡi cậu học trò ngây dại của ngày xưa – ai biểu vay làm gì mà bây giờ trả không nổi… ai biểu gặp nhau làm chi để bây giờ phải ôm mộng sầu thiên thu … Nhưng vẫn là thế, vẫn là những anh chàng ngây ngô từ lứa tuổi học trò khờ dại khi chiêm ngưỡng trước những cuộc tình, hồn ai đâu cho tôi tình vô vọng, để rồi nay nợ mãi sầu thiên thu, phải vậy không VânThiên – một con người mà ngày nào họp mặt tôi cứ tưởng là “hồn ma của chàng Trịnh hiện về” trong cõi phù du này …


Và hôm nay – nhân một thoáng cảm nhận về cho hồn thơ của Vân Thiên. Chính Vân Thiên cũng đã tự thú trước bình minh một món nợ của đời mình… như chính anh đã mắc nợ thời gian với một chuỗi tháng ngày đã xa ấy – tháng ngày của Cha đứng ngóng nơi cửa vịn tay chèo; mẹ còn ngồi ngóng bên bát hương đời tựa dáng bồng con…

Ta mắc nợ mùa thu
Bài-thơ-lá-rụng-sương-mù
Ta mắc nợ ai, bao năm rồi chưa trả nổi
Một nụ cười má lúm đồng... xu

Chúng mình mắc nợ mẹ hiền lời ru
Mắc nợ thầy cô
một dấu chấm câu đặt không đúng chỗ
Mắc nợ bạn bè
một lần vẫy tay cuối phố
Mà một đời trả mãi chắc chi xong!

MẮC NỢ

Nếu tuổi thơ trên những dòng sông của nhạc sĩ Hoàng Hiệp còn có những con thuyền giấy, như tôi đã nói những con thuyền giấy cứ mãi chở nặng ân tình và trôi lững lờ trên một hay những dòng sông… thì hình như trong cõi hồn sâu lắng của chàng trai Vân Thiên sẽ có những con đường quê, những mái đình làng xưa, con đê và cả những lũy tre xanh biếc, chính Vân Thiên đã bị những vết thương lòng từ gai tre, chẳng hiểu trái tim của chàng đã bị gai tre đâm thủng hay chưa mà nỗi vấn vương cứ ám ảnh mãi chàng trai quê nghèo xứ Quảng này thế ? Ngày xưa tuổi thơ của Vân Thiên chạy rong chơi đuổi bắt trên những con đường làng, ngày hôm nay hoài niệm lại thì chàng và ai đó đang đuổi bắt với những câu chuyện tình yêu, nhưng trong những câu chuyện tình đầy đam mê ấy không biết có còn bị gai tre đâm vào da thịt (chưa nói đến đâm vào tim ai) không, và hình như với thời tuổi thơ kia đã đi xa rồi, ai đó cũng đã bị gai tre đâm vào đâu đó – để Tìm nhau một tối băng rào. Gai tre cào vai em rách áo. Em đứng khóc dưới trăng cho lòng tôi giông bão… Nhìn lại tuổi thơ của ai cũng đã qua đi như từng trang sách nhỏ, chiếc gai tre của Vân Thiên còn nằm trên những bờ sông hiền hòa của miền đất xứ Quảng ngày ấy và còn đến hôm nay…

Ngày ấy Thương em quá chân đi cà nhắc, Trêu nhau bật cười mà nước mắt rưng rưng… cho đến hôm nay thì trái ổi chín cắn chung nghe ngọt ngào thương nhớ… Tuổi thơ của Vân Thiên qua từng trang sách nhỏ, qua từng cơn nước vỗ bồng bềnh vào mạn thuyền, qua từng ngọn gió, qua từng dòng sông quê nhà, qua từng chuyến đò trưa, qua từng tiếng ve, qua từng cánh phượng…. Để rồi ngày hôm nay tuổi của ai bước vào bóng xế sau mười mấy năm xa đi những nỗi nhớ… ai đó lại trở về với dòng sông xưa, trở về với con đường cũ ngày xưa để tìm lại “chiếc gai tre” của ngày nào và ai đó đã rưng rưng ngấn lệ, còn những ai đó thì xót dạ lòng đau… Ôi quê hương… còn mãi những trăm điều…

Đuổi bắt đành thua cuộc bạn bè
Giận đường làng sao cứ lắm gai tre
Thương em quá chân đi cà nhắc
Trêu nhau bật cười mà nước mắt rưng rưng
Xanh nước sông quê
Đỏ nắng trưa hè
Tóc hai đứa vàng hoe
Hái phượng, bắt ve
Tuổi học trò đi qua như lật từng trang vở
Trái ổi chín cắn chung nghe ngọt hoài thương nhớ

Tìm nhau một tối băng rào
Gai tre cào vai em rách áo
Em đứng khóc dưới trăng cho lòng tôi dông bão
Biết tuổi thơ bay xa theo những cánh diều
Trò chơi cuối cùng : đuổi bắt tình yêu

Mười mấy năm đi xa
Nay trở về lảng
Thờ thẫn, lang thang
Giả vờ vô tư như người đi dạo
Giât mình ,ai níu áo
Ngoảnh lại nhìn sửng sốt : NHÁNH GAI TRE !

GAI TRE

Trong thời gian xa quê, hình như Vân Thiên và những ai đó chưa đành quên nỗi một dòng sông, chưa thể quên đi những hồi ức, với những tháng ngày bôn ba nơi xứ người mà bỏ xa dòng sông và con đò, quên rồi đâu những chiều làng quê êm ả, cũng như ngày nào LêLộc với đôi chân trần chạy rong trên những con đường làng mà nghe mùi ấm của đất, nghe được vị ngọt của nước dòng sông, nhưng đó chỉ là hoài cổ mà thôi, chứ hiện tại thì tháng ngày tần tảo và bôn ba trên xứ người đôi khi chỉ với một ổ bánh mì, được gói vào một mảnh giấy báo đơn độc, nhưng than ôi trên mảnh giấy báo đó, như bao hàm hết cả những cơn đau tâm hồn còn lặng lẽ của một con người: bài thơ của ai ? chính những vần thơ ấy là cả một khoảng trời đối với một con người chứa đựng biết bao nhiêu nỗi nhọc nhằn suy tư – bây giờ trên mảnh đất phồn hoa này, người ta lại cho vào nơi chốn không nương thân – đem đi gói đồ, cơn đau hành hạ nhưng không đau cho bằng cả một khỏang trời riêng tư mà người ta lại đem đi vất vưỡng như thế… Hình như anh cũng đau đớn không kém, cho dẫu là một mảnh báo, một tờ giấy rơi… nhưng trên đó là cả một chút tình riêng của một con người, nỗi đau của những ai đã trót mang trong mình một hoài niệm về chốn chân quê nào, như một người mẹ tìm lại được đứa con của mình đang thương đau tật nguyền nơi xó xỉnh, nhìn lại những vần thơ đã một thời nâng niu, một thời hãnh tiến, hình như chính những vần thơ đó mà “ai ai” đã từng ngẫng mặt lên để hãnh diện về cho một làng quê nghèo mà anh dũng, giờ đây chỉ với một mảnh giấy nhỏ chỉ gói gọn chưa hết một ổ bánh mì, kẻ xa nhà trên đất chốn phồn hoa hình như có một chút gì đau đớn, tang thương và xót xa lắm… Những vần thơ giờ đây chỉ còn nhòe nhoẹt với bao nhiêu tay cầm đi qua, như bài thơ của chàng thi nhân nào đó đã bị dằn vặt, quăng ném qua lại, để rồi đây lại trở về trên chính bàn tay của chàng, dẫu rằng còn có biết bao nhiêu tờ báo, có biết bao nhiêu ngàn bài thơ còn đọng lại trên ấy… nhưng một trong muôn vàn tờ báo ấy và chính bài thơ ấy giờ đây lại nằm gọn trong tay chàng trai xứ Quảng này, để chàng còn chút đau lòng cho tha nhân… Nhưng dù sao với cảnh đời như thế, không chỉ một mình mảnh giấy báo này mà chắc chắn còn biết bao nhiêu tờ báo khác… biết đâu ai đó cũng sẽ giữ lại “một bài thơ này” của chàng, và sau một tia chớp mắt, chàng trai kia mở ra một nụ cười và chàng cảm thấy ấm lòng khi đã qua mấy mùa đông… Bởi vì trăm năm trong cõi sự đời, có ai hòan thiện ai người đổi thay, và trong cõi trăm năm này cũng vẫn còn lắm bão nhiều giông…

Tôi gặp thơ tôi trên mảnh báo nát nhàu
Gói ổ mì khô mua bằng nhuận bút
Nỗi đau nào như thể nỗi đau
Mẹ gặp con hoang tật nguyền xó chợ
Những câu thơ từng cưu mang sinh nở
Chữ mất chữ còn nhem nhuốc bút danh

Tôi gặp thơ tôi - mực tím mực xanh
Sổ tay ai vô tình quên cuối lớp
Một nụ cười hoa - một tia mắt chớp
Đủ ấm lòng qua mấy mùa đông
Trăm năm lắm bão nhiều giông
Đem thơ nhen chút lửa hồng
Đợi nhau

GẶP LẠI THƠ MÌNH



Tôi còn nhớ trong một lần khi được chiêm ngắm mấy bài viết của anh LêLộc với những bài: Mẹ, Về quê… anh LêLộc cũng đã bày tỏ cho mình trong chuyến về thăm quê xa lâu ngày, chợt nhiên hình như chính tôi cũng cảm nhận được “hồn quê” qua dòng tâm sự của anh, nào là mẹ mỉm cười ôm chầm lấy con lâu ngày mới trở về, ở hai ba ngày nơi chốn quê như không muốn rời xa để mãi còn hưởng chút trong lành của quê nhà, nào là dòng sông, khoảng đường từ quê ra Đà nẵng để cùng với bạn bè trong những chén ân tình… ôi đủ thứ của anh LêLộc với những ngày ngắn ngủi tại quê nhà… Giờ đây với Vân Thiên cũng thế, một trong những người con SaoMai của chúng ta, những người con của cái đất Quảng nghèo nàn mà chai đá, những người con của những làng quê như anh Lê Lộc, và ngay cả chính tôi cũng thế, một trong những người con của cái đất Quảng bây giờ đã xa, bây giờ chỉ còn là ký ức, chỉ còn là huyền thoại, cái đất của những con đường, những dòng sông, như một dòng sông nào còn mang nặng tình sầu bên khung cửa lớp để hồn ai cứ mãi ngẫn ngơ theo dòng nước cuốn trôi… Ở đây hồn thơ Vân Thiên cho dù đi đâu xa vời ngai ngái cũng đã nhiều lần để con tim của mình hoài niệm về cho một miền quê chân chất khó phai kia… hình ảnh “chiếc lá trầu” sau nhà hầu như vẫn còn cứ ấm mãi với anh trong những chiều nơi phố thị mịt mù khói xe và đêm về lung linh ánh đèn màu không sao mà chàng vơi đi được… Tại sao Vân Thiên không chỉ là một thời gian dài đăng đẳng mà trong vần thơ của anh lại chỉ có mười năm… như một câu chuyện tình cũ của anh không phải với những cuộc tình của những người con gái mà chàng đã đi qua trong đời, mà mười năm của Vân Thiên là khoảng thời gian quý báu để anh nhìn lại cho một kiếp người không thôi… ngồi nơi chốn đô hội tưng bừng, dưới ánh đèn màu phố thị người xe qua lại, bên ly café từng giọt đắng rơi trong đời… anh còn thấy rõ cỏ mọc quanh thềm, tre xiêu quạnh quẽ… mà chợt nhớ về người mẹ già như chính anh Lê Lộc của ngày trở về, mẹ đã ôm chầm lấy anh với những lời dặn dò…. Vân Thiên cũng thế, ở đây tôi so sánh hai con người đặc trưng của quê nhà mà chính tôi đã cảm nhận qua vài hồn thơ của Vân Thiên và nỗi lòng với quê nhà của anh Lê Lộc, và hình như chính Vân Thiên ngồi nơi miền đất đô hội này đã cảm nhận được: hơi ấm trong từng ngạch cửa, đêm đêm mẹ ngồi têm trầu mà ngóng con ở nơi xa, tàu lá cau rụng mà lòng buồn muốn khóc, nỗi đau con tim và cúi nhặt… Vân Thiên cũng đã cảm nhận được như chính mình đang nhặt lại từng kỷ niệm của chính anh, nhặt lại từng chiếc tàu cau mà lòng rơi nước mắt, để rồi lá cau khô mẹ đem đi đốt, Vân Thiên cũng đã cảm nhận được như ai đó đã đốt đi chứng tích thời gian của mình… bên ly café đen như cuộc đời của những người con xa đi quê nhà, anh vẫn thấy rằng đó chính là nỗi đau của những người con xa xứ, như đã xa đi với những tháng ngày êm ả, xa đi với những đoạn tình sầu như anh đã mất đi một người mẹ - bà mẹ quê – bà mẹ của những người con xứ Quảng chính lúc này cũng đã đành đoạn cất bước để lại sau lưng những hình hài thân thương nhất…

Cỏ mọc quanh thềm, liếp tre xiêu quạnh quẽ
Trên trang thờ phủ bụi chiếc bình vôi
Còn ấm hơi, ngạch cửa mẹ quen ngồi
Đêm đêm têm trầu ngóng con xa bạc tóc

Tàu cau rụng giật mình rưng rưng khóc
Con thẫn thờ ra đứng ngõ sau
Trầu vàng rơi lả tả dưới gốc cau
Nỗi đau hình trái tim, con cúi nhặt

Nhớ thương trào tuôn theo nước mắt
Mẹ ơi! Con gọi khắp vườn hoang
Rêu xanh đốt cau chứng tích thời gian
Mười năm xa quê, mười năm con mất mẹ
Từng chiếc
Từng chiếc
Lá trầu vàng
Rơi
Rơi
Lặng lẽ
Khẽ chạm tim con, đau nhói vết thương đời
Mẹ ơi! Mẹ ơi!

LÁ TRẦU VÀNG

Xa quê, tần tảo nơi chốn thành đô đầy dẫy ánh đèn màu, tâm hồn của những người con xa quê xứ Quảng vẫn mãi còn rạo rực với từng nỗi nhớ mong, nhưng những người con gái chốn thành đô lại không như những người thiếu nữ miền quê nghèo chân chất, tấm chân tình của những chàng thư sinh xa lạ hầu như còn mãi với nỗi ám ảnh quê nhà, nhưng tại sao nhiều người con phải đoạn trường cất bước ra đi? Những câu hỏi cứ thăm thẳm và triền miên không thôi – đôi khi ai đó cũng muốn gá nghĩa cho mình những tâm hồn cùng chung chí hướng, anh ra đi bỏ lại quê nhà những người mẹ ngày đêm chân chất với ruộng đồng quảng gánh trên đôi vai gầy, bỏ lại những người con gái quê mùa dễ thương cứ để cho những giọt sầu lăn dài trên những con đường làng vắng bóng anh… Anh ra đi với một mùa thương nhớ để đến nơi xa lạ nghìn trùng mà ngày đêm nơi miền quê ấy cứ vò võ có người ngóng trông… chốn thành đô không như quê nhà của anh của biết bao nhiêu hồn người, của biết bao nhiêu nắng ấm cõi lòng, của những dòng sông của những chiều êm ả, mà anh ra đi như để còn mãi sự luyến nhớ; và không thấy đâu như hình bóng quê nhà… Ngày xưa có nàng Kiều mà Nguyễn Du đã gợi lên trong nền văn học nước nhà, làm cho bao nhiêu con người phải nhìn về thân phận của một nàng Kiều, ngày hôm nay hình như những người con đất Quảng xa xôi ấy nơi chốn thành đô đã thấy có bao nhiêu nàng Kiều, những nàng Kiều đúng nghĩa, những nàng Kiều không còn quang gánh tiếp nối chặng đường tần tảo buổi chợ sớm hôm, những nàng Kiều chỉ biết xanh đỏ tím vàng và ẩn hiện với ánh đèn mờ, trong đêm tối… hầu như những người trai đất Quảng xa xôi kia cũng đã đành ngậm ngùi để xót xa cho một số phận đẩy đưa – kêu ai bây giờ, gọi ai cho thấu… Ngày hôm nay không hiểu những Kim Trọng có còn hiện diện để mà nhìn thấy nàng Kiều của hôm nay, mà biết bao nhiêu chàng Thúc Sinh, bao nhiêu chàng Đạm Tiên với bao nhiêu nàng Kiều… Vân Thiên đã hóa giải “sự đời” trong những vần thơ của chính anh với một xã hội quá xô bồ, với một sự tình quá ư bạt bẽo, để rồi cũng chính anh đã nhận thấy và cũng đã gọi tên: Đời cò lắm Kiều, Nguyễn Du đâu có biết; Tâm không còn máu lệ đủ cho thơ… để rồi tự chính mình còn nhìn lại: Bút rè, mực khô, tim bọng mủ, Vô duyên bất tài tự thú lạy hồn thơ… Trước những “nghịch cảnh trái ngang” – Vân Thiên cũng như bao nhiêu người con quê mẹ ngày ấy cũng phải ngán ngẫm và thốt lên: Đâu phải lòng mình như gỗ đá… Chỉ tiếc thanh gươm trên tay của Từ Hải đã gãy rồi…. Sự đời mà chính anh cũng đã nhìn lại cho một xã hội, nhìn lại cho biết bao thân phận nàng Kiều, thân phận ấy không như những thân phận chân chất mộc mạc của quê anh… Anh cũng không ngăn nỗi những bước đi về còn trong lặng lẽ, không có lấy một lời ru tình cho những nàng Kiều hôm ấy, mà cuối cùng trong bóng đêm huyền ảo kia, anh cũng đã nhủ thầm: Đời còn lắm Kiều sao Nguyễn Du vắng bóng ? Không hiểu Nguyễn Du nơi chín suối và hồn ma còn vất vưỡng hay thanh thản có nhìn lại một thực tế như chính Vân Thiên hôm nay bên những sự đời còn quá oan nghiệt ???

Đời còn lắm Kiều, Nguyễn Du ơi có biết?
TÂM không còn máu lệ đủ cho THƠ
Tạm mượn cổ thi khóc nỗi-bây-giờ
Đạm Tiên lại về trong mơ đòi nợ cũ

Bút rè mực khô tim bọng mủ
Vô duyên bất tài tự thú lạy Hồn Thơ

Đâu phải lòng mình như gỗ đá trơ trơ
Chỉ tiếc trên tay thanh gươm Từ Hải gãy

Đêm đêm chong đèn thẹn cùng bút giấy
Dăm câu thơ hờ tim đỡ nhức vết thương

Sông quê hương sao dậy sóng Tiền Đường
Nơi cắt rốn chôn nhau mười mấy năm lưu lạc?

Oán Hoạn Thư hờn ghen trò quái ác
Giận Thúc Sinh nghĩ lại thẹn lòng mình

Đàn đứt dây đêm trắng gảy tang tình
Thương Kiều xưa mười ngón tay nhỏ máu

Nhiều Tôn Hiến rập rình quanh ngai báu
Biết ai còn ai mất buổi đoàn viên?

Thuý Vân liều thay chị chắp hờ duyên
Có nguôi ngoai nỗi đau lòng Kim Trọng?

Đời còn lắm Kiều sao Nguyễn Du vắng bóng?
Nghiêng trăng khuya ta giở lại Đoạn Trường
Từng câu từng vần rỉ máu những vết thương
Thập loại chúng sinh oan hồn kêu đứt ruột
Mạn phép Nguyễn Du thay Kiều xin chắp bút
Đạm Tiên lại về hồn gió khóc đòi THƠ…

ĐỜI CÒN LẮM KIỀU

Nhiều lúc trong cái thế thái nhân tình, những hồn thơ mà Vân Thiên đã dấy lên trong lòng mình với những cảm xúc nào ai biết hỡi chuyện riêng tư? Đôi khi ai đó buồn một mình, thẫn thơ vui với ai, quên đi những người bạn tình tri kỷ của cuộc đời để lãng du vào một kiếp trần vong đâu đó… Đôi khi không còn bè bạn, hình như những cuộc tình ũng đã rời xa, Vân Thiên chỉ biết ngồi lại một góc đời đen bạc để chén thù chén tạc- với ai đây ? – Có lúc Nỗi niềm biết tỏ cùng ai ? – mãi thẫn thơ ngoài sông vắng, có ai ngờ Vân Thiên đã “mời trăng cùng uống rượu” – trong hồn thơ của anh, chúng ta đã thấy anh uống cùng trăng, chuyện trò, tâm sự và thố lộ với trăng như một đôi tình nhân muôn thưở; người ta thường nói: Rượu ngon ắt gặp bạn hiền… Ở đây anh đã gặp “nàng Hằng Nga” đã cùng với anh trong một đêm thâu… để rồi Hằng Nga cũng phải gật gù “quên cả đường đi lối về” – Vân Thiên đã mời trăng cùng uống để anh tri kỷ hầu như hết cả cuộc đời của anh, nói chuyện với trăng, với người đẹp Hằng Nga cùng là một tình bạn tâm giao trong ly rượu, anh đã nói nhiều, nói mãi, và hình như Hằng Nga cũng đã muốn kết nghĩa Kim Bằng Nguyệt Nhân cùng anh, với nàng con gái kiêu sa, một tiên nữ, một giai nhân thuần túy cũng đã uống rượu với chàng Trương Chi, với Ngưu Lang, và còn hẹn hò chuyện muôn kiếp…

Hồn thơ Vân Thiên qua những nỗi niềm và nhiều sự đời cay đắng, trong bài Vân Thiên uống rượu với trăng, anh đã “tâm giao” đủ thứ chuyện, đủ thứ tình đời, và cũng có khi anh đã ép nàng Hằng uống để cho say cùng anh, uống hoài uống mãi quên thôi, để rồi một chút nào đó nhớ lại, thì Mời Trăng... gà gáy kìa ngày sắp lên - lúc ấy anh mới thấy xót xa thì đêm đã thâu dần, xót xa khi phải thấy người bạn hiền tri kỷ Hằng Tiên phải chia tay với anh, còn lại anh với ai đây để uống cho hết chén rượu tình tàn… dẫu sao thì “nàng” cũng phải còn một cõi đi về… lúc ấy Vân Thiên mới cảm nhận ra được trong cơn say: Chập chùng núi tuyết, bồng bềnh sông mây… nhưng dù sao rồi chuyện tình đời nó vẫn là thế, và cuối cùng thì: Mời Trăng rượu đó tình đây, Cạn sông vơi biển có say đâu mà!

Bạn hiền vừa hiếm vừa xa
Đêm nay chỉ có Trăng là gần thôi
Mời Trăng rót rượu cùng tôi
Cùng tôi nâng chén cho môi ngọt mềm

Uống rồi xin được rót thêm
Mời Trăng chén nữa cho đêm... cứ dài
Tình thân giờ biết còn ai
Ngoài Trăng và bóng đổ dài bên hiên
Mời Trăng đẹp - Mời Trăng hiền
Treo lơ lửng - Sợ chi nghiêng đất trời.
Chờ đỏ mắt chẳng đến chơi
Chắc là bạn ngại buổi thời khó khăn
Thôi thì thôi thế còn Trăng
Từ nay kết nghĩa “KIM BẰNG NGUYỆT NHÂN”
Rót cho đầy chén ta nâng
Đừng khép nép! Đừng ngại ngần! Trăng ơi!
Xin mời uống cạn xin mời
Dễ đâu kẻ đất người trời gặp nhau
Uống chung vui - Uống chia sầu
Uống cho đầy trăng khuyết
Uống cho cạn nỗi đau tình người

Sao Trăng cứ lặng lẽ cười
Rượu tôi rót chính máu tươi tim này
Chén vàng trân trọng hai tay
Mời Trăng... gà gáy kìa ngày sắp lên
Uống cho quên tuổi quên tên
Chập chùng núi tuyết, bồng bềnh sông mây
Mời Trăng rượu đó tình đây
Cạn sông vơi biển có say đâu mà!

MỜI TRĂNG UỐNG RƯỢU

Một khi nàng Hằng tiên đã bay về với mây ngàn rồi, Vân Thiên còn lại một mình và hình ảnh quê nhà lại trở về với ký ức của anh, nỗi nhớ quê dạt dào hiện về trong anh không phải với từng con phố, từng ánh điện lung linh… mà chỉ là những con đường quê quen thuộc, chỉ là những người bạn thưở thiếu thời, chỉ là những cánh phượng chưa nỗi tàn tro, chỉ là lớp cũ trường xưa, chỉ là bến sông quê mà ngày xưa hai đứa ngồi mong, chỉ là hoa khôi của ngày xưa bây chừ đã bỏ lớp… ngẫm nghĩ lại sao mà thời gian cứ vô tình vun vút bay, để rồi nơi thành đô này đây – Vân Thiên phải nhớ lại với một nỗi buồn trầm tư cứ để cho dòng nước lênh đênh.

Đúng là một người con của quê nhà, một trong những chàng trai đất Quảng của ngày ấy, hình như bóng dáng quê nhà vẫn luôn hiện diện trong tiềm thức của anh, luôn lộ rõ trên những vần thơ chưa đến nỗi xa vời, giờ đây ngồi đếm lại chuyện đời với bao nhiêu mưa nắng, mấy lần thu sang, để rồi có khi tiếng khóc ai oán cứ còn mãi dâng trong những tình người… và giờ đây trên phố xá đèn hoa đô thị này, biết bao nhiêu người con quê nhà của miền trung thương nhớ đang còn ngồi lại để nhớ về bến sông quê ấy, bến sông mà ngày xưa chỉ có hai đứa, chỉ có những trang sách hồng, đem cánh phượng ép vào trang vở… để rồi khi chưa kịp trao tay thì cô hoa khôi ngày ấy bây chừ đã xa.

Đứa làm thơ, đứa chơi đàn
Thi sĩ xóm, nhạc sĩ làng tự phong
Quán quen gió thốc ven sông
Cánh buồm xa vẫy gọi lòng đi hoang

Tim non mơ cánh đại bàng
Vòng tay mẹ, lũy tre làng níu chân
Học đòi chén rót chén nâng
Mời trăng uống rượu mấy lần chơi ngông

Hoa khôi lớp cũ theo chồng
Trường xưa phượng thắp đỏ bông cháy lòng
Bến quê hai đứa ngồi mong
Thả buồn theo nước xuôi dòng lênh đênh

Cánh thời gian vút vô tình
Biệt quê nhớ bạn thương mình ngày xưa
Ngoảnh lòng đếm lại nắng mưa
Câu thơ cũ, tiếng đàn xưa có còn?!

NHỚ BẠN LÀNG XƯA

Một khi nơi chốn thị thành hoa lệ này, có biết bao người con như Vân Thiên, biết bao nhiêu ân tình còn say đắm như Vân Thiên, và có biết bao nhiêu nỗi nhớ mong ấy, hình như chính những người con xa quê ấy vẫn còn nghe vẳng trong tiếng gió ngàn: sao anh không về chơi quê cũ, để nhớ hoài mong một tháng ngày… Những mùa qua đi trong nắng trong mưa, giữa tiếng xe cộ ồn ào náo nhiệt, trên đường phố của những đêm đầy sao, hình như những người con đất Quảng quê ta ấy nhớ về cho ngày ra đi còn có hình bóng người em đang khóc tay vịn gốc cau, cũng lại nhớ về những ngày gió đông về mà hồn ai đùa gợn sóng sông Thu, và còn mơ nhiều lắm, nơi chốn xa khơi ấy biết bao nhiêu hình ảnh cứ hiện về trong những người con: nào là gạch hoang rêu thóp, ven cầu xe tung bụi, mười mùa hoa qua đi nhưng không thấy bóng dáng của những người con, nhất là hình anh ai đó những lần ra bến xưa gội tóc… đến nỗi cứ cho những viễn ảnh như thế đi vào một chốn bồng lai nhưng chưa thể hẵn là thiên thu… biết bao nhiêu năm tháng đi qua, biết bao nhiêu mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông cũng qua mà những người em gái đất Quảng vẫn chưa thấy bóng dáng anh trở về… trong mòn mỏi và đợi chờ để rồi cô hoa khôi ngày ấy đã lên xe hoa – nếu trong bản nhạc Thương về miền Trung của Lê Minh Bằng đã có câu: Đã bao thu rồi vắng lạnh lòng trai đi ngàn phương, dẫu cho sương chiều xóa nhòa phồn hoa nơi phố phường, người ơi, nếu còn vầng trăng soi dòng sông, nước chảy còn thương sao là thương, tôi vẫn còn thương…. Thì hôm nay chính anh Vân Thiên cũng đã đại diện cho những người con xứ Qủang này xin được nói lên những vần thơ để thay cho một lời than vãn nhớ nhung về cho quê nhà Trong chiêm bao bờ tre khuya gió hú Lật đời buồn đếm bao tết tha hương. Rồi ai đó - có còn phải nhớ chăng về cho một thưở nào…


Ngày ta đi vịn gốc cau em khóc
Vườn ra giêng ngơ ngác tiếng chim gù
Mười xuân xa thời gian pha sắc tóc
Gió đông đùa hồn gợn sóng sông Thu

Gạch hoang rêu thóp thoi mùa mong đợi
Mẹ già buồn tháp cổ có bằng an ?
Mơ bếp chiều toả thơm hương nếp mới
Về bên hiên ta đếm nụ mai vàng

Biết ai còn ra bến xưa gội tóc
Ngóng ven cầu xe tung bụi vù qua ?
Người không về lẻ mươi mùa hoa khóc
Sao người còn hoá tượng đứng ngã ba ?

Bồng Lai ơi ! Gọi thầm tên làng cũ
Ngoái ngày thơ hun hút bóng thiên đường
Trong chiêm bao bờ tre khuya gió hú
Lật đời buồn đếm bao tết tha hương.

XUÂN NHỚ

Hay là một khi những người con xa quê ấy đã về, và đang bước đi trên những con đường làng ngày xưa mà cứ nghe mùa xuân hát, mùa xuân về trên quê nhà với những cành đào phương bắc tránh gío đông thích đùa, hoặc tháng hai em mặc áo xanh, hoặc mùa Xuân của Vân Thiên để thấy ở hướng tây giận mây cuốn về thành cơn mưa… đâu phải cơn mưa đầu mùa mà đó chỉ là giọt buồn lất phất lưa thưa khi ai đã gọi con đò đem người con gái tình tự sang ngang, để lại cho bao nhiêu chàng trai phải xót xa ngơ ngẫn… mùa Xuân của xứ quê, mùa xuân của những chàng trai đất Quảng ngày nào chỉ biết ru tình qua cung đàn với cây guitare chào đón mùa xuân về - như những vần thơ ngày xưa còn ngọng nghịu để ai đó trở thành những gã khờ bên cửa lớp. Mùa Xuân cho ai với lứa tuổi sang sông giã từ tuổi ô mai mà quên đem theo những trang sách để rồi cùng lên một chuyến đò. Mùa xuân của tháng giêng, tháng hai, tháng ba mà người con gái chân chất quê mùa sẽ diện mạo cho mình trong ba màu áo mới… Xuân về trên những con đường, ngay cả trên dòng sông và đất cũng đã nghe từng hơi ấm, mùa xuân len lén cả vào những hồn thơ, vào cả những giọt rượu nồng… để cho những thi nhân phải cất lên: mùa xuân này về trên quê ta khắp đất trời biển rộng bao la, cây xinh tươi hoa lá trổ hoa, chào mùa xuân về với mọi nhà….
Mùa Xuân của Vân Thiên, mùa xuân của những người con đa tình đất Quảng anh hùng, Xuân về mang theo những hoài bão sắc thắm, nhưng có biết đâu mùa Xuân về anh đi hái lộc đầu năm, ngỡ cùng em bên anh nhưng mùa đông qua em đã sang ngang rồi… ngày ấy anh đã lỡ một chuyến đò mà không hay biết

Tháng giêng em mặc áo hồng
Đào phương Bắc trách gió đông thích đùa
Xuân cho em tuổi thèm chua
Chim bay khế rụng mấy mùa hồn anh

Tháng hai em mặc áo xanh
Trời phương Tây giận mây thành cơn mưa
Giọt buồn lất phất lưa thưa
Bến xuân ai gọi đò vừa sang ngang

Tháng ba em mặc áo vàng
Mai phương Nam tiếc mau tàn sắc hoa
Lặng thầm treo vách - Guitar
Xuân theo tiếng hát đi xa với người.

MÀU ÁO XUÂN


___________________

Thế đấy, mới biết một đời thơ, một đời nhớ, một đời lận đận và bôn ba của Vân Thiên, một hồn thơ trong những hồn thơ miền đất Quảng thân thương, cái vùng đất cũng nắng cháy da người, cũng mưa dầm thành lũ, cái xứ đất của những dạt dào tình thương yêu, giống như người con Vân Thiên và cũng như biết bao nhiêu người con xứ Quảng khác cũng thế… không đài các, không xa hoa, không kiêu kỳ… mà chỉ biết một đời lận đận như bà mẹ quê bên vách song thưa, như bà mẹ quê sớm hôm tảo tần trên đôi vai gầy với quang gánh lo toan, của những người em gái miền xa chiều chiều với nhiều nỗi nhớ thương; nhưng hình như với những người con đi xa chưa kịp quay về với dòng sông quê, với chiều vàng trong những cánh diều…. Vân Thiên đấy, có thể một Vân Thiên không thôi mà còn biết bao nhiêu người con đất Quảng quê ta cứ mãi rong ruỗi trên đoạn đường đời còn lắm phong trần này, một đoạn đường mà ai ai cũng mang cho mình thật nhiều nỗi nhớ - nỗi nhớ xa quê…

Nguyễn Ngọc Hải
Một người con miền Trung viết về cho một hồn thơ xứ Quảng…



__________________________________________


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI