THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Hai 10 11, 2010 8:05 pm Tiêu đề: ÄÔI ÄŨA & TÓC THỀ |
|
|
Ãôi ÃÅ©a
Dù tá»± ái dân tá»™c có nở lá»›n đến thế nà o Ä‘i chăng nữa, tôi cÅ©ng chẳng thể nói đũa là thứ quốc hồn quốc túy cá»§a đất nước ta. Chung quanh chúng ta, ngưá»i Hoa, ngưá»i Nháºt, ngưá»i Cao Ly... cÅ©ng dùng đũa. Nhưng Ä‘i và o nếp sống văn hóa cá»§a dân Việt Nam thì đũa có lẽ là má»™t vị khách quý. VÆ¡ đũa cả nắm. ÃÅ©a mốc đòi chòi mâm son. Những câu tục ngữ đã "nâng cấp" cho đôi đũa lên hà ng ẩn dụ tinh thần. Tôi vừa nhặt được trong cuốn tiểu thuyết Phố cá»§a nhà văn Chu Lai má»™t từ Hà Ná»™i: Bánh mì đũa cả.
Ãá»i sống tình cảm cá»§a ngưá»i dân Việt trong ca dao cÅ©ng dÃnh và o đôi đũa khá nhiá»u.
Tôi đã bảo mẹ rằng đừng
Mẹ hấm mẹ hứ mẹ bưng ngay và o
Bây giỠchồng thấp vợ cao
Như đôi đũa lệch so sao cho vừa.
ÃÅ©a lệch thì nản chết. Nó gợi lên má»™t sá»± so le thảm thương. Lệch nhau cÅ©ng hình dung bằng đôi đũa, bằng nhau khÃt khao cÅ©ng đũa má»™t đôi.
Ãôi ta như đũa trong kho
Không tá», không tiện, không so cÅ©ng bằng.
ÃÅ©a mốc không được nằm trên mâm son. Trèo cao quá coi không được mắt.. Phải ngang hà ng vá»›i nhau, xứng hợp vá»›i nhau, con mắt má»›i vừa.
Ãôi ta là bạn thong dong
Như đôi đũa ngá»c nằm trên mâm và ng
Bởi chưng thà y mẹ nói ngang
Cho nên đũa ngá»c, mâm và ng xa nhau.
Vui cÅ©ng đũa, buồn cÅ©ng đũa, trách móc cÅ©ng đũa. ÃÅ©a dÃnh và o cái ăn nên đũa cÅ©ng nằm dá»nh dang trong đầu. Cứ nghÄ© tá»›i đôi tá»›i cặp, ngưá»i Việt chúng ta nghÄ© ngay đến đũa. NghÄ© tá»›i nữa, bà n tay cầm đũa còn mách bảo tÃnh tình, tư cách cá»§a ngưá»i cầm đũa. Có những ngón tay khéo léo tháp và o đôi đũa như ngà n Ä‘á»i ăn ý vá»›i nhau đẹp thùy mị như má»™t bức tranh, có những ngón tay xuôi nhịp nhà ng theo đũa chân tháºt như canh vá»›i cà . Nhưng cÅ©ng có những ngón tay cứng cáp dằn vặt như Ä‘anh đá hà nh hạ đôi đũa, có những ngón tay vụng vá» e dè xoay xoay lưỡng lá»± như ngượng nghịu vá»›i đũa. Và nhà thÆ¡ Nguyá»…n Tất Nhiên đã vẽ ra đôi tay bối rối táºp tà nh biết yêu như táºp tà nh cầm đũa.
tình má»›i lá»›n, phải không em, rất má»ng?
cách táºp tà nh nà o cÅ©ng dá»… hư hao
thuở đầu Ä‘á»i cầm đũa thấp cao
và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ
Chúng ta sinh ra hình như đã biết cầm đũa. Không biết thì... đói. Chúng ta cầm đũa tá»± nhiên, như thở. Nhưng, trong tiệm ăn, thấy tây đầm cầm đũa hẩy hẩy thức ăn lên miệng má»›i biết cầm đũa chẳng phải là chuyện dá»…. Huống chi cầm đũa cho đẹp, cho quý phái, cho ra dòng ra giống. Nhưng cái lá»ng cá»ng cá»§a đôi đũa trong những bà n tay chuối mắn cá»§a tây đầm cá»™ng vá»›i những đôi mắt xanh ánh lên nét hà o hứng như Ä‘ang tham dá»± và o má»™t trò chÆ¡i thÃch thú thấy cÅ©ng có nét dá»… thương. Cái dá»… thương mà chúng ta cảm thấy má»™t cách kẻ cả, như má»™t đấu thá»§ thuá»™c hạng chuyên nghiệp nhìn xuống má»™t đấu thá»§ má»›i táºp tá»…nh ra lò. Nó như má»™t thứ... tá»± hà o dân tá»™c!
MẸ, CON GÃI VÀ ÃÔI ÃŨA
Thuở còn thÆ¡ bé, những ai từng được bà , được mẹ kể cho nghe câu truyện cổ tÃch "Cây tre trăm đốt" hẳn Ä‘á»u thương anh Khoai tháºt thà , chăm chỉ bị lão phú ông thách cưới bằng việc và o rừng tìm vá» cây tre trăm đốt. Cây tre ấy sẽ dùng để vót đũa cho đám cưới anh Khoai vá»›i con gái phú ông. Những đôi đũa cưới có thể Ä‘em lại niá»m hạnh phúc mà cÅ©ng có thể là m mất Ä‘i giấc mÆ¡ đẹp nhất cuá»™c Ä‘á»i anh. Ông Bụt tốt bụng thương ngưá»i hiá»n là nh đã giúp anh Khoai biến giấc mÆ¡ đó thà nh sá»± tháºt vá»›i câu thần chú "khắc nháºp, khắc xuất" diệu kỳ. Tôi vẫn tưởng tượng trong ngà y đám cưới anh Khoai, những đôi đũa vót từ cây tre trăm đốt sẽ được đặt trang trá»ng trên má»—i mâm cÆ¡m, là minh chứng cho hạnh phúc cá»§a chà ng trai nghèo khó ấy.
Không phải ngẫu nhiên mà đôi đũa thưá»ng được dân gian và vá»›i hình ảnh đôi vợ chồng. Hai chiếc đũa luôn Ä‘i liá»n vá»›i nhau thì má»›i là m được Ä‘iá»u có Ãch, cÅ©ng như hai vợ chồng khi đồng tâm cá»™ng lá»±c thì có thể cùng nhau tát cạn cả biển Ãông. Ngưá»i con gái bị mẹ ép gả và o nÆ¡i không tương xứng, phải lấy ngưá»i mình không yêu thương đã thốt lên lá»i than cay đắng:
"Bây giỠchồng thấp vợ cao
Như đôi đũa lệch so sao cho bằng"
Chuyện vợ chồng trăm năm quan trá»ng là thế, váºy mà có khi dân gian đánh giá không bằng chuyện má»™t đôi đũa: "Vợ dại không hại bằng đũa vênh". Thế má»›i biết ngưá»i dân mình cẩn trá»ng trong việc lá»±a chá»n những chiếc đũa sao cho tương xứng vá»›i nhau. Rất nhiá»u những lá»i khuyên bổ Ãch khác được xây dá»±ng bởi hình tượng đôi đũa như: "So bó đũa chá»n cá»™t cá»", "VÆ¡ đũa cả nắm", "ÃÅ©a mốc lại chòi mâm son"…
Bà i há»c đầu tiên tôi được há»c khi ngồi trong mâm cÆ¡m là bà i há»c vỠđôi đũa. Phải cầm đũa sao cho đúng, gắp được thức ăn mà không là m rÆ¡i vãi lung tung. Ngà y đầu tiên được cầm đôi đũa là má»™t ngà y khá trá»ng đại vá»›i má»™t đứa bé "thÃch là m ngưá»i lá»›n" bởi chỉ ngưá»i lá»›n má»›i đủ khéo léo để Ä‘iá»u khiển đôi đũa tháºt nhanh nhẹn, nhịp nhà ng. Bố tôi cầm đũa tay trái nên thưá»ng ngồi đầu nồi hoặc ngồi cách xa ngưá»i bên cạnh để hai bên không chạm và o nhau. Những đôi đũa không chỉ có má»™t loại mà bao gồm đũa để ăn cÆ¡m, đôi đũa dà i cho mẹ nấu nướng, đôi đũa cả dùng để xá»›i cÆ¡m. Ngà y nay khi nhà nhà đá»u dùng nồi cÆ¡m Ä‘iện có lẽ nhiá»u đứa trẻ lá»›n lên mà không biết vá» những đôi đũa cả đã từng tồn tại. Như khi xưa tôi được mẹ dặn rất kỹ rằng trước khi xá»›i cÆ¡m thì nhúng đũa sÆ¡ qua và o nước cho khá»i dÃnh. Xá»›i cÆ¡m xong dùng chiếc ná» gạt cÆ¡m khá»i chiếc kia chứ không được gõ và o nhau thà nh tiếng bởi âm thanh ấy là dấu hiệu gá»i ma đến nhà . ÃÅ©a ăn cÆ¡m không được cắm thẳng lên trên bát bởi ngưá»i ta chỉ là m thế trong đám ma. Ãứa trẻ con khi ấy là tôi nghe nói đến ma chay là khiếp vÃa, chẳng bao giá» dám không là m theo lá»i mẹ.
Rồi nhà tôi cÅ©ng chuyển sang dùng nồi cÆ¡m Ä‘iện. Ngà y gói đôi đũa cả bóng loáng nước tre, mòn vẹt cả má»™t đầu cất và o góc sâu nhất trong chạn bát, tôi thấy trong mắt mẹ thoáng chút ưu tư. Ngà y bố mẹ ra ở riêng trong gian táºp thể bé xÃu cá»§a cÆ¡ quan bố, hà nh trang hai ngưá»i chỉ có má»™t valy quần áo. Trong đó đựng luôn cả chục bát ăn cÆ¡m, chục đôi đũa con và má»™t đôi đũa cả. Mưá»i má»™t đôi đũa ấy chÃnh tay bà ngoại đã vót cho mẹ mang theo để má»—i bữa ăn còn lưu lại chút hình ảnh cá»§a quê hương. HÆ¡n chục năm trá»i mẹ ngồi đầu nồi xá»›i cÆ¡m cho cả gia đình rồi hướng dẫn các con cách xá»›i cÆ¡m sao cho đúng má»±c, đôi đũa cả đầu tiên bà ngoại cho đã không còn. Nhưng đôi đũa nà o cÅ©ng in dấu bà n tay mẹ, cÅ©ng là chứng nhân cho những bữa cÆ¡m gia đình đầm ấm, rá»™n vang tiếng chuyện trò, cưá»i nói cá»§a các con. Cất Ä‘i má»™t đôi đũa là gói lại trong lòng bao nhiêu ká»· niệm. Mẹ đã từng nhắc bố không bao giỠđược dùng đũa cả để răn Ä‘e các con giống như nhiá»u gia đình khác vẫn là m. Khi con má»›i lá»›n lên, biết chÆ¡i chuyá»n, chÆ¡i chắt, con len lén vá» lấy trá»™m chục đũa cá»§a mẹ là m chuyá»n. Biết được mẹ không há» la mắng, chỉ dặn con rằng không được dùng đũa ăn cÆ¡m để nghịch bởi đôi đũa gắn vá»›i miếng ăn trong miệng, phải trân trá»ng giữ gìn. Váºy mà cÅ©ng chÃnh bà n tay mẹ đã vót cho con đôi que Ä‘an đầu tiên trong Ä‘á»i bằng má»™t đôi đũa má»›i bởi giữa thà nh phố tháºt khó tìm được đốt tre ưng ý, mà con thì sốt ruá»™t, muốn há»c rồi phải được Ä‘an ngay bằng chÃnh que Ä‘an cá»§a mình…
Nhá»› những ngà y hè vá» thăm ông ná»™i, tôi vẫn thưá»ng ngồi xem ông vót đũa, bà n tay ông nhanh thoăn thoắt tháºt tà i tình. Vừa vót đũa ông vừa kể chuyện ngà y xá»a ngà y xưa mà không há» là m sai má»™t chút. Bây giá» má»—i lần Ä‘i siêu thị, mắt hoa lên vá»›i hà ng chục loại đũa không chỉ từ tre mà còn là m bằng nhá»±a, bằng i-nốc, bằng gá»— mun, gá»— kim giao, gá»— dừa…, không chỉ đũa Việt Nam mà còn nháºp vá» từ các nước, tất cả Ä‘á»u là m bằng máy, thẳng Ä‘á»u tăm tắp , tôi lại nhá»› vá» những đôi đũa má»™c mạc cá»§a ông bà năm xưa. Ngà y ông mất, bác cả tá»± tay vót đũa cắm trên bát cÆ¡m quả trứng đặt lên quan tà i cho ông. Nhá»› vá» ký ức Ä‘au buồn ấy, tôi vẫn thấy hiện lên chùm nan tre loăn xoăn cá»§a đôi đũa thấp thoáng trước tấm ảnh ông hiá»n háºu như Ä‘ang muốn mỉm cưá»i. Ãôi đũa gắn bó vá»›i con ngưá»i khi còn sống và cÅ©ng theo con ngưá»i Ä‘i vá» nÆ¡i an nghỉ cuối cùng.
Rồi mai đây trở thà nh ngưá»i mẹ, trong bữa cÆ¡m đầu tiên con được dùng đôi đũa, tôi sẽ kể vá»›i con rằng: Con có biết xung quanh đôi đũa là bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu nét đặc trưng cá»§a văn hoá Việt Nam ta?...
BÀI THÆ ÃÔI ÃŨA
Ãá»c bà i thÆ¡ em viết cho anh
Kể chi li em nói vỠđôi dép
Là váºt dụng song hà nh tháºt đẹp
Anh liên tưá»ng vá»: "Ãôi đũa" chẳng kém chi.
Ãôi đũa kia trông có vẻ nhu mì
Nhưng quấn quýt bên nhau, sao mà chặt thế
Dao, rĩa, môi, thìa cũng đà nh vị nể
Thoăn thoắt, nhịp nhà ng, không thể rá»i mâm.
Sánh gắp bên nhau đôi lúc cũng âm thầm
Ãể hưởng thụ nhâm nhi cùng chén rượu
Rơi một chiếc coi như là bất hiếu
Số pháºn chiếc còn đà nh lặng lẽ nằm im.
Tiệc muốn ngon lại phải kiếm tìm
Một chiếc khác để giúp mình gắp tiếp
Hai chiếc cạnh nhau, luôn là thông điệp
Gánh vác hết mình cho đến lúc tà n mâm.
Với như ta, đôi lúc cũng còn nhầm
Chá»n chồng thấp, vợ cao là kháºp khá»…nh
Khi đôi đũa kia, không bằng mà lệch
Chắc chắn Ä‘au lòng ngưá»i dá»± tiệc khi ăn.
Ãôi đũa vô tri: tre, gá»— khô cằn
Nhưng khăng khÃt bên nhau không ganh tị
Hai chiếc đũa cùng nhau chung một ý
Bữa ăn nà o cũng phải có mặt cả đôi.
Cùng vá»›i nhau theo ta trá»n cuá»™c Ä‘á»i
Dẫu bằng: gỗ, tre, ngà ,...hay bằng nhựa
Nhưng vẫn bên nhau cùng giữ gìn lá»i hứa
Gắn bó cả Ä‘á»i suốt bữa tiệc cùng mâm.
Hai chiếc đũa bên nhau có vẻ âm thầm
Sẽ ngừng gắp khi mất đi một chiếc
Chỉ còn một là mất đi bữa tiệc
"Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia".
Thân mến,
VienDzu Suu Tam
Thưa dần những bụi tre là ng rì rà o trong nắng gió, theo đó thói quen dùng đũa cả xá»›i cÆ¡m cÅ©ng không còn nhiá»u nếu không muốn nói là đang mất hẳn trong má»—i gia đình Việt, dù ở thà nh thị hay nông thôn.
Ngưá»i Việt thưá»ng có thói quen tá»± tay “sáng chế†ra các váºt dụng đơn giản trong gia đình bằng những nguyên liệu quen thuá»™c. CÅ©ng giống như cái cuốc, xẻng… có cán được tạo nên nhá» gá»— cá»§a những thân cây quanh vưá»n, đôi đũa cả - váºt dụng không thể thiếu trong bữa cÆ¡m gia đình ngưá»i Việt được vót từ thân tre má»™c mạc.
Thá»i nay, con ngưá»i được hưởng ná»n công nghệ tiên tiến vá»›i sá»± ra Ä‘á»i ồ ạt cá»§a các váºt dụng hiện đại và vô cùng tiện Ãch trong gia đình. Những váºt dụng đó là m giảm tải Ä‘i phần nà o khó khăn mà con ngưá»i gặp phải do quỹ thá»i gian cháºt hẹp. Và , nét đẹp trong bữa cÆ¡m hà ng ngà y cá»§a ngưá»i dân Việt cÅ©ng vì thế mà không còn giữ nguyên vẹn. Bây giá», ngưá»i ta nấu nồi cÆ¡m Ä‘iện nên không còn dùng đến đôi đũa cả để xá»›i cÆ¡m nữa. Thay và o đó, ngưá»i ta dùng môi nhá»±a để. CÆ¡m nấu nồi Ä‘iện, bốc khói nghi ngút và kêu má»™t tiếng “tách†để báo chÃn. Chỉ chá» có thế, ngưá»i ta lấy luôn ra ăn. Có nhà lấy môi đánh tÆ¡i cÆ¡m rồi múc và o bát cho má»i ngưá»i, nhà thì không đánh tÆ¡i mà xấn luôn má»™t khối, vừa môi cÆ¡m và xúc và o bát. Thế nên những ngưá»i có tuổi, từng má»™t thá»i gắn liá»n vá»›i đôi đũa cả, thưá»ng nuối tiếc vá» hình ảnh bếp than hồng, nồi gang nấu cÆ¡m dẻo thÆ¡m cùng vá»›i chiếc đũa cả thô má»™c.
Tre được chá»n là m đũa cả thưá»ng phải là tre già , nếu là m bằng tre non thì đũa cả sẽ không để được lâu và dá»… bị má»t. Những ngưá»i phụ nữ khéo tay sẽ vót được đôi đũa cả Ä‘á»u tăm tắp, bằng nhau vá» kÃch thước và trông tháºt trÆ¡n tru.
Ngưá»i ta dùng đũa cả để đảo khi cÆ¡m sôi, để ghế cÆ¡m và để xá»›i cÆ¡m nữa… Váºt dụng quen thuá»™c, nhá» bé, má»™c mạc là thế nhưng chứa đựng trong nó không Ãt những triết là sâu sắc vá» lá»… nghi gia đình, vá» nếp nhà cá»§a má»—i ngưá»i. Chả thế mà quan sát cách xá»›i cÆ¡m cho các thà nh viên trong gia đình cá»§a các bà , các chị là thấy ngay được ná» nếp, tráºt tá»±, sá»± lá»… phép cá»§a con cái đối vá»›i bố me, ông bà , cá»§a vợ đối vá»›i chồng…
Mùi má»™c cá»§a tre quyện trong hương lúa má»›i thấy nao cả lòng. Chợt ước ao được má»™t lần trở lại bên mâm cÆ¡m ngà y xa xưa, cả nhà quây quần tháºt ấm cúng, giÆ¡ đôi bà n tay lÅ©n chÅ©n đón lấy bát cÆ¡m được xá»›i từ cây đũa cả mẹ vót trong chiá»u đông. CÅ©ng giống chiá»u đông ấy, nhưng hôm nay có bóng chiá»u hanh và ng hắt chút nắng nhẹ đầu Xuân trên những khóm hoa – như má»™t sá»± tiếc nuối cá»§a thá»i gian vá» những gì đã qua Ä‘i…
Theo Món ngon Hà Nội
Tóc Thá»
Nguyễn Khôi
Bố mẹ tôi lấy nhau từ lúc hai ngưá»i còn rất trẻ. Mẹ kể: ngà y trước, trong đám sinh viên trưá»ng Mỹ Thuáºt mẹ chỉ để ý đến bố vì bố có mái tóc rất đẹp. Mối tình cá»§a hai ngưá»i cÅ©ng lắm trắc trở. Bà tôi bảo: "Con yêu gì thằng đó, chân yếu tay má»m, rồi cÅ©ng khổ thân mà y". Mẹ cưá»i nói vá»›i bà : "Con yêu vì anh ấy có mái tóc đẹp. Cái tóc là gốc con ngưá»i mà mẹ!" Cả há» ngoại tôi Ä‘á»u bảo mẹ gà n. Riêng bạn bè cá»§a mẹ thì khuyên ngăn: "Chẳng lẽ mà y yêu hắn chỉ vì mái tóc?" Mẹ triết lý: "Nhưng Ãt ra cÅ©ng còn có cái để yêu". Lúc chỉ còn có hai ngưá»i vá»›i nhau, mẹ cÅ©ng nói tháºt lòng vá»›i bố thế. Cứ tưởng rằng bố sẽ buồn, nhưng không, Bố còn đùa tếu: "Mái tóc muôn năm".
Sau ngà y cưới, mẹ Ä‘i chợ sắm cho tổ ấm cá»§a mình. Trong những thứ linh tinh mà mẹ khuân vá» có má»™t cái kéo, má»™t con dao cạo sắc lem. Mẹ tuyên bố: "Kể từ ngà y hôm nay em sẽ há»›t tóc cho anh. Cấm anh ra tiệm!". Hôm đầu tiên "ra nghá»", mẹ phải cà y cục gần má»™t buổi má»›i há»›t xong mái tóc cá»§a bố. Không biết "tác phẩm nghệ thuáºt" cá»§a mẹ đạt đến trình độ nà o mà sáng hôm sau bố phải đội sùm sụp cái mÅ© trên đâu để đến cÆ¡ quan.
Qua mấy chục năm, tay nghá» cá»§a mẹ đến nay đã hết sức "vững và ng". Mặc dù là hiệu trưởng cá»§a má»™t trưá»ng cao đẳng sư phạm, phải giảng dạy, há»p hà nh suốt ngà y nhưng chưa bao giá» mẹ quên việc chăm sóc mái tóc cá»§a bố. Món quà mà mẹ tặng bố sau những chuyến công tác vá» thưá»ng là những chai thuốc gá»™i đầu, những lá» dầu xịt tóc. Và công việc trước tiên là kiểm tra xem cái râu, cái tóc cá»§a bố có "vấn Ä‘á»" gì không. Còn bố, từ má»™t chú há»c trò chỉ biết ngoan ngoãn vâng lá»i thì bây giỠđã "nghiện" nặng. Äố ai há»›t tóc được cho bố. Có những lần Ä‘i công tác ở nước ngoà i gần năm tháng trá»i nhưng bố vẫn không chịu há»›t tóc viện lý do là để váºy cho ấm. Bố thưá»ng bảo: không có hạnh phúc nà o bằng sau những chuyến Ä‘i mệt nhoà i được ngả ngưá»i trên ghế để cho mẹ há»›t tóc và gá»™i đầu. Những lúc hai ngưá»i giáºn nhau thì bao giá» bố cÅ©ng là m là nh trước. "Chiêu thức" thưá»ng dùng cá»§a bố là soạn "đồ nghá»" ra nhá» mẹ há»›t tóc. Và mẹ chỉ chá» có thế để chÃnh thức tuyên bố "hòa bình" .
Mẹ tôi ngã bệnh đã gần ná»a năm nay. Căn bệnh nan y đã rút cạn sức lá»±c cá»§a mẹ. Suốt thá»i gian đó, bố túc trá»±c bên giưá»ng bệnh, tá»± tay lo lắng tất cả, ngay đến việc đút cháo cho mẹ bố cÅ©ng già nh là m vì sợ chúng tôi vụng vá». Má»™t hôm mẹ nắm tay bố cưá»i buồn nói: "Thôi! em cho anh ra tiệm há»›t tóc đó. Gá»›m ! tóc tai gì mà phát khiếp !". Bố nghẹn ngà o lắc đầu, chẳng nói được lá»i nà o .
Ãt lâu sau thì mẹ mất. Chôn cất mẹ xá»ng, bố tôi già xá»m hẳn Ä‘i. Lúc đêm vợ tôi nói: "Mai anh đưa tiá»n cho cụ Ä‘i há»›t tóc . Trông cụ mà não cả lòng".
Sáng ra bố bảo: "Thằng cả há»›t tóc cho bố". Nói xong bố đến bên bà n thá» cá»§a mẹ, run run lần mở bá»c vải lấy ra những thứ "đồ nghê" mà mẹ để lại và đưa cho tôi. Khi nhát kéo đầu tiên vừa lướt qua thì những giòng nước mắt nóng hổi cá»§a bố cÅ©ng lặng lẽ rÆ¡i xuống. Tôi ôm lấy bố nức nở. PhÃa trên kia mẹ vẫn cưá»i tinh nghịch .
|
|