Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Ấn tượng về một buổi họp mặt

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
lamy
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 11 6 2008
Số bài: 166

Bài gửiGửi: Ba 7 27, 2010 10:25 pm    Tiêu đề: Ấn tượng về má»™t buổi họp mặt Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Trong chuyến đi Ban Mê năm 2010 của nhóm Sao Mai lần này, việc được tham dự cuộc họp mặt nhân dịp Lê Long, một ngừơi con của Sao Mai năm nào , giã từ sự nghiệp trồng người sau 34 năm cống hiến cho ngành giáo dục Dak Lak, đã đề lại những ấn tượng khó phai không chỉ đối với mỗi thành viên trong nhóm mà có thể nói, với tất cả mọi người tham dự cuộc họp này.

Thật vậy, anh chị em trong nhóm đến với buổi họp không dừng lại như những thực khách cho xôm tụ, đầy đủ thành phần mà đến với tất cả tấm lòng của những người con Sao Mai đến với nhau: thật chân tình và đầy xúc động.

Điều thú vị đến không ngờ khi xuất hiện trong buổi hội ngộ đáng nhớ này của Lê Long là không chỉ có bạn bè cùng lớp (Quảng, Tú, Thiên Hương, Lâm), cùng khối (Tường, Thái, Tuyết Nhung) mà còn có cả lớp đàn chị ( Khánh Hòa). Không chỉ có trò mà còn có thầy ( Thầy Ngọc). Một hình ảnh thu nhỏ của Sao Mai cùng tụ họp về đây. Đáng quý và trân trọng biết bao !!!


Sao thầy của cô Long còn trẻ thế ? Sự ngạc nhiên đến với nhiều người tham dự qua ánh mắt và những lới xầm xì không thể che giấu trước sự hiện diện của thầy Ngọc. Trò của thầy nay đã về hưu nhưng sao tóc thầy vẫn còn mãi xanh ? Bí quyết này chắc phải hỏi trưc tiếp thầy ! …Và một cử chỉ “RẤT SAO MAI” của Lê Long, một cô giáo đã đến tuổi hưu, nhân vật trung tâm của buổi họp mặt, thay vì là người nhận hoa từ khách tham dự lại dành tất cả vinh dự đó cho thầy mình khi thật trân trọng dâng tặng bó hoa tươi thắm đến người thầy cũ đáng kính… Một nghĩa cử thật đẹp, thật quý !!!


Thông lệ, các buổi họp mặt thường diễn ra trong không khí rộn vui với lời cầu chúc, rôm rả với lời ca, tiếng hát và náo nhiệt những tiếng cụng ly 100%... Song điểm nhấn đầy bất ngờ của buổi họp này lại là những giọt nước mắt. Có ai ngờ Thanh Tú, cô gái xinh xắn đầy vui nhộn, chưa thấy mặt đã “mụ nội mi” với tràng cười thỏai mái... lại là người mau nước mắt đến vậy ?! Khi mới cất lên” …. Em tan trường về… đường mưa nho nhỏ…( lời đầu của “Ngày xưa Hoàng Thị), Tú đã khóc, đã nghẹn ngào không thể hát tiếp…

Niềm xúc động bất ngờ của người đẹp này đã lan tỏa khắp khán phòng, cả chủ lẫn khách khiến không ít người phải cúi xuống lau giọt lệ. Phải chăng đó là lời hát của kỉ niệm, kỉ niệm của một thời lắm mơ nhiều mộng mà trải qua bao thăng trầm, thử thách, thậm chí bị dập vùi của thời gian… Nó vẫn âm ỉ tồn tại và đến lúc này đây như vỡ òa… Vỡ òa để tiếc nuối với bao “giá như..”, với những “ước chi...” v.v… Vỡ òa để cảm nhận nó thật quý trong cuộc đời mỗi người; Vỡ òa để như cùng nhắc nhở nhau hãy cố giữ những giây phút thiêng liêng này…

Và rồi khi chợt nghe tiếng hát “góp vui” của Thiên Hương “Dak Nông còn nhớ không ???” mình thật thương bạn, thương đến xót xa lẫn cảm phục. Là bạn cùng lớp, mình biết khá rõ cuộc sống “tiểu thư” TH khi còn học phổ thông, rồi những thăng trầm dâu bể đa đoan của một TH phải cùng mẹ, thậm chí thay mẹ để gánh vác việc gia đình chăm sóc đàn em trong cơn khốn khó sau 1975 (được TH tái hiện trong hồi kí “Những năm tháng đã qua” ) và trong lần đến Ban Mê này, mình có dịp biết rõ hơn về cuộc sống hiện tại của TH… Mình mới thấm thía lời hát này của một trong những hoa khôi SM ngày nào. Không! đó chắc chắn không phải là tiếng hát góp vui. Đó là tiếng lòng ! Ở lời ca ấy, ở tiếng ca ấy mình cảm nhận có đủ : có trách móc, giận hờn, ai oán đến não nề… và cũng có cả tâm tình biết ơn với mảnh đất lạ ngày nào giờ đây đã trở thành quê hương !

Tiễn bạn ra về khi buổi họp mặt chưa tàn, mình chỉ biết chia sẻ, gửi gắm tâm tình qua cái bắt tay thật chặt khi thấy trên khóe mắt TH còn đỏ hoe vì xúc động.

Và đến lúc này đây ngồi nhớ lại… mình cứ thắc mắc tại sao vào cuối buổi họp mặt, những con người này, những U60 của hôm nay, những ông này, bà kia ngòai xã hội, thậm chí đã là những ông bà nội ngoại trong gia đình lại có thể không ai bảo ai cùng đứng kết thành nhóm đồng ca hát say sưa bài “Nỗi buồn hoa phượng”, hát như chưa từng được hát… “Ngày mai xa cách hai đưa hai nơi, phút gần gũi nhau hết rồi…” … “Màu hoa phượng thắm như máu con tim…”.


Ai sẽ giúp mình trả lời điều này nhỉ ?

Tháng 7 / 2010




Được sửa bởi lamy ngày Ba 8 17, 2010 6:01 am; sửa lần 3.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
CaHat
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 1970

Bài gửiGửi: Năm 7 29, 2010 10:29 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hình ảnh Thanh Tú...làm xúc động bao lòng người.






Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI